Những Khó Khăn Đầu Tiên Trên Đất Mỹ

26/01/200700:00:00(Xem: 131996)

Những Khó Khăn Đầu Tiên Trên Đất Mỹ

Người viết: P.N.T.

Bài số 1186-1798-506-v5250107

*

Tác giả chọn ký một bút hiệu viết tắt, không thấy sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc. Mong ông sẽ tiếp tục viết và bổ túc.

*

 Lúc mới qua Mỹ, chân ướt chân ráo, đi đâu tôi và gia đình cũng phải nhờ bà chị lái xe đưa đi.  "Mi mới qua đây mà "mướn" được người tài xế như tau đây là mi....ngon lành lắm đó!  Mi thấy có bà lớn nào làm tài xế cho thầy giáo chưa""  Rồi bà chị nhe răng cười khì khi thấy thằng em trai mặt mày nhăn nhó...như khỉ ăn ớt!  Bả tưởng tôi giận vì câu nói đùa, nhưng bả đâu có hiểu tâm trạng rối bời như đống bùi nhùi của tôi lúc bấy giờ"  Tôi thấy xe cộ ở xứ Mỹ nầy sao mà cứ chạy vèo vèo, chẳng ai chịu nhường ai, khiếp quá!  Còn quẹo phải, quẹo trái nữa. Nhất là quẹo trái. Có mũi tên xanh và không có mũi tên xanh. Lại còn "Yield on Green" nữa cơ chứ!  Khi nào thì được phép quẹo"  Và ai được quẹo trước"  Xe cộ phía ngược chiều thì cứ tiếp tục phóng như đang lao vào mình thì phải làm sao đây hả Trời" Tôi cứ vò đầu bứt tóc than khổ khi nghĩ đến lúc mình phải tự lái xe đi làm, đi học!

Ở Việt Nam tôi cũng đã từng tập lái xe Jeep của ông anh, nhưng chạy trên đường băng trong phi trường thì dễ quá, cứ thế mà "đường ta ta cứ đi, xe ta ta cứ chạy!"  Nhưng ở cái xứ Mỹ nầy, traffic ngoài đường đâu phải chỉ có một mình ta"  Gay go thật!  Con cái mỗi ngày đón xe bus OCTA đi học mãi trên Norco Campus, vì cả nhà mới qua chưa có cơ hội và chưa có tiền để học lái chứ đừng nói gì có tiền để mua xe.  Đúng là "đoạn trường ai có qua cầu mới hay"!

Rồi cũng phải đến lúc học lái xe.  Người thầy đầu tiên ở đất Mỹ nầy là bạn của chị tôi.  Mỗi sáng thứ bảy và chủ nhật, ông ta rất chịu khó cho tôi tập lái trên Freeway 91 tương đối ít xe vào sáng cuối tuần." Giờ nầy sớm, cuối tuần thiên hạ còn ngủ nên đường xá còn vắng.  Mi cứ việc lái thoải mái.  Cố gắng giữ tay lái, lane mình mình đi, đừng lấn sang lane khác.  Chỉ cần để ý lúc ra Freeway và vào Exit cho đúng là được." Lý thuyết nghe sao mà ngon ơ, nhưng đến lúc thực hành thì gay go quá. Cái vô lăng hình như cũng trở chứng, không chịu nghe theo sự điều khiển của đôi tay mình nữa.  Nhưng một lúc sau thì đâu vào đấy, đường chạy cũng khá thẳng thớm!  Trên Freeway vắng ngắt, tôi cứ tưởng là mình đang lái Jeep trên phi đạo ngày nào, cứ nhấn ga chạy bon bon.  Ông bạn chị tôi nhắc, mặt tỉnh queo:" Thì lâu lâu mi cũng phải chịu khó nhìn xuống đồng hồ tốc độ chứ"  Mi đang chạy 80 đó, bớt ga đi!"  Bài học lái đầu tiên trên xứ Mỹ của tôi là như thế đó!

Gia đình chúng tôi dời xuống Quận Cam sáu tháng sau đó vì trên vùng đồi núi Riverside chúng tôi không thể nào tìm được một công ăn việc làm thích hợp. Sau khi đã ổn định nơi ăn chốn ở, tôi đọc báo để tìm thầy học lái tiếp.  Hồi đó chưa có màn "dạy lái xe bao đậu" như bây giờ.  Thầy dạy tính theo giờ nên phải tìm ông Thầy nào lấy học phí tương đối nhẹ để vợ chồng con cái có thể cùng học một lúc.  Sau nhiều ngày xem báo, chúng tôi đã gọi phone nói chuyện với Thầy Hà để lấy hẹn bắt đầu tập. Thầy Hà là một người đàn ông Bắc khá lớn tuổi, dạy lý thuyết rất kỹ trước khi cho tập lái trên đường phố.  Trong ba người học trò của thầy, vợ con tôi và tôi, tôi là người bị la nhiều nhất.  Thấy tôi cứ ôm chặt tay lái, ghế ngồi thì kéo sát vào, ngực gần chạm vô lăng, và lái thì không bao giờ vượt quá 30 miles, thầy quát lên: "Ông làm cái gì mà cứ ôm khư khư tay lái cứng ngắt thế" Bộ ông sợ nó chạy mất đi à"  Tướng ông lái xe xấu quá!  Phải kéo cái ghế lui ra một chút xíu nữa, chỉ đủ vừa tầm chân đạp ga và đạp thắng.  Còn hai tay để nhẹ trên vô lăng, tay trái ở vị trí 11 giờ, tay phải ở vị trí 3 giờ, như vậy sẽ đẹp hơn, sang hơn! Và cố gắng lái nhanh nhanh một chút nữa được không"  Lái gì mà cứ như rùa bò ấy, chán ông quá đi mất!"  Tôi cũng thấy tự ái nổi lên đùng đùng định bỏ học, nhưng "qua sông phải lụy đò", muốn biết lái xe thì đành phải "lụy mấy ông thầy" nâỳ vậy!  Nên tôi phải ngậm bồ hòn làm ngọt để tiếp tục học và tiếp tục nghe thầy xỉ vả!

Lái trên những đường vắng, lái trong các khu dân cư, sang lane, quẹo phải quẹo trái, gặp Stop Sign phải làm sao...ôi thôi đủ các thứ cần phải nhớ.  Tôi sợ nhất là gặp phải 4 Stop Signs.  Đi thi mà gặp lúc nhiều xe đến cùng một lúc từ bốn hướng thì chỉ có nước "buồn ơi chào mi!".  Rồi cũng đến lúc phải lấy hẹn đến DMV thi!  Hôm đó, quả thật là tôi đã bị "tổ trác" vì trùng hợp với ngày thi của các tài xế xe tải nặng 18 bánh! Các xe tải đậu dọc bên đường, nên khi từ DMV ra đường cái, chuẩn bị quẹo mặt theo lệnh của Giám Khảo thì hàng loạt các xe vận tải đã cản mất tầm nhìn của tôi.Tôi thắng lại, nhấp ga thêm chút xíu nữa, thấy đường đã clear...nên dzọt quẹo mặt luôn.  Giám khảo bảo tôi quẹo vào DMV lại, khỏi phải lái tiếp! "Thi không ăn ớt thế mà cay"!  Hai tuần sau tôi lại lấy hẹn thi nữa, và lại ...rớt!  Lý do: không chịu ngừng hẳn ở Stop Sign (full stop) mà cứ nhắp thắng và chạy rề rề! Đó là lời của giám khảo cho biết tại sao tôi bị đánh hỏng! Lần thứ ba thì gặp một cô giám khảo "gốc Mít" như tôi, còn trẻ nhưng mặt mày lạnh tanh như một tảng băng vùng Nam Cực.  Tôi thấy tương lai mình không khá rồi! Cỡ nầy mà ông chồng nào lạng quạng đi làm về trễ khoảng 15 phút là chết với bả ngay!  Đúng là đã gặp phải "Lệnh xé xác" , tôi nhủ thầm trong bụng và than cho số phận mình sao quá hẩm hiu!  Ai dè vì ớn tảng băng Nam Cực đó quá xá nên tôi hết còn thấy sợ, cứ tỉnh queo lái một mạch ngon ơ, không bị lỗi nào (hoặc nếu có thì cũng chỉ là những lỗi nhỏ). Trở về DMV, vào Parking Lot xong lúc đó tôi mới thấy tảng băng nở một nụ cười..cũng không đến nổi băng giá lắm...bảo tôi: "Chúc mừng Chú đã thi đậu. Mời Chú vào trong office làm thủ tục".  Thầy Hà và vợ con tôi đang đứng đợi gần đó thấy tôi xuống xe mặt cười nhăn nhở biết là đã có "tin vui giữa giờ tuyệt vọng" (sau hai lần thi hỏng) nên chạy đến chúc mừng. Ông thầy dạy lái xe thở phào: "Ối dzời ơi!  Một năm mà gặp cỡ 2, 3 ông học trò như ông thì tôi chắc phải giải nghệ!" Ổng làm tôi "quê độ" quá xá trước mặt vợ con, nhưng thôi, sau lần nầy là có thể Sayonara thầy được rồi, chịu "quê độ" thêm chút xíu nữa cũng không sao!  Được cái bằng lái xe từ DMV W là ngon lành rồi! Sau nầy tôi mới nghe nhiều người "đồn rằng" DMV nầy nổi tiếng là khó đậu nhất!

Cả nhà đều đã có bằng lái, bây giờ làm sao phải tìm cách vay tiền để mua xe và mua bảo hiểm đây"  Lại thêm một mối lo canh cánh bên lòng.  Thấy hoàn cảnh tội nghiệp của những "người di tản buồn" là chúng tôi nên đứa cháu trai gọi tôi bằng cậu bèn ký ngay cái check hai ngàn dollars "để giúp cậu mợ và em down mua xe".  Cuối tuần đó, cô cháu họ đưa gia đình tôi đi khắp các dealer để xem xe và cũng để dọ giá!  Phải mất cả ngày mới tìm ra được một chiếc xe vừa với túi tiền chúng tôi.  Đó là chiếc Geo Metro màu xám 4 cửa, 3 máy, chiếc xe đầu tiên trên đất Mỹ cho cả nhà vừa sử dụng đi làm đi học và chợ búa.  Rồi lại phải đọc báo và xem TV coi hãng Insurance nào giá cả phải chăng để mua bảo hiểm vì với những tay lái mới như chúng tôi không phải hãng bảo hiểm nào cũng chịu bán đâu!

Bây giờ ngồi ôn lại những chuyện cũ mười mấy năm trước, tôi vẫn còn tủm tỉm cười một mình.  Những cái khó khăn đầu tiên ấy đã giúp chúng tôi trưởng thành trên đất Mỹ nầy nhanh chóng.  Nhiều người bạn cũng đã từng nói: "Biết tiếng Anh, biết lái xe và có công ăn việc làm là xem như mình đã hội nhập được hơn 50% vào dòng chính của Mỹ!".  Vài ba năm sau, chúng tôi cũng đã có thể "sắm  thêm" được chiếc xe thứ hai, cũ thôi (đã chạy được 90 ngàn miles).  Nhưng "cũ người mới ta", nên chiếc xe nầy cũng đã đồng hành với chúng tôi thêm được ba, bốn năm nữa!" Thì cứ đúng ba ngàn miles là thay nhớt máy, 30 ngàn miles là thay timing belt, thay nhớt hộp số là xe chạy ngon ơ thôi, có gì đâu", bạn bè chúng tôi đã khuyên như thế.

 Cám ơn tất cả những điều khó khăn đó, cám ơn bạn bè con cháu và cám ơn những chiếc xe đầu tiên trên đất Mỹ đã cùng chúng tôi vượt qua những khó khăn buổi ban đầu.

Để tặng M. và những người cùng tâm trạng.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,261,773
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.