Chàng “yes-no” Và Ông Luật Sư

02/12/200900:00:00(Xem: 112837)

Chàng “YES-NO” Và Ông Luật Sư

Tác giả: Nguyễn Thái Lai
Bài số 2799-1628870- vb4120209

Tác giả tên Nguyễn thái Lai, sinh quán Trà Vinh,  trứơc 75 là giáo chức, quân nhân VNCH. Ông đến Mỹ từ đầu thập niên 80’, định cư tại Sacramento, và được một Luật sư Mỹ có lòng giúp lo cho gia đình đoàn tụ. Hiện là một cao niên hưu trí ờ Sacramento, tác giả cho biết ông viết bài này để cảm tạ Luật sư Mull, vị ân nhân của gia đình ông.

***

Vượt biên chỉ có hai cha con, khi vào đất Mỹ, tôi mong muốn được định cư tại Los Angeles, nhưng nơi đến lại là Sacramento. Tại đây, tôi phải làm thủ tục: Khám sức khoẻ, xin trợ cấp; kiếm truờng học cho con đi học... Phần tôi, thì sở xã hội chỉ định truờng cho tôi đi học Anh văn và tìm việc làm. Sau khi ổn định, thì cái lo khác lại đến. Tiền trợ cấp xã hội cho hai cha con  chỉ đủ để ăn  và  trả tiền phòng.
 Không  có tiền để gởi về  Việt nam, tôi phải  đi tìm cái gì làm  thêm sau giờ học. Tôi xin  đi rửa chén vào buổi chiều ở nhà hàng Việt nam. Chủ không nhận làm nửõa buổi. Tôi xin đi  bán tiệm. Chủ tiệm cho tôi  tập sự truớc. Ba ngày tính tiền vẫn bị lộn hoài, Phần vì nguời Mỹ nói tôi nghe chữ đuợc chữ mất. Nguời da màu nói càng khó nghe. Phần Anh  văn  tôi còn dở, phần đi về tới nhà quá khuya, tôi đanh xin nghỉ sau ba ngày tập sự dù chủ chưa lên tiếng đuổi.
Sở tìm việc dẩn tôi di nhận việc phụ bếp cho một nhà hàng. Mùi thịt cá, mùi xào nấu làm tôi óí. Tôi phải chạy vô chạy ra phòng đông lạnh, vừa ở nhà bếp nóng, chạy vô phòng đông  lạnh, rồi chạy ra nóng làm tôi ớn lạnh. Làm đuợc ba ngày, tôi bỏ việc, rồi đến sở tìm  việc nhờ xin  việc khác. Họ không  chịu  còn báo cáo là tôi không  nghe lệnh. Sở xã hội ngưng tiền trợ cấp. Tôi phải di  khiếu nại. Mất hết  một tháng tiền mới đuợc lảnh lại. Vì vậy chuyện tìm việc làm để  khỏi bị  lôi thôi đối với tôi  là uu tiên một.
Sau giờ học, tôi đi đọc bản thông  báo để, mong tìm  ra công  việc thích hợp cho mình. Một hôm, tôi đọc thấy: "Tìm nguời  phụ giao báo ngày Chủ nhật, 10/hr, gọi Mr Jone, ph one:..."
Về tới nhà  tôi gọi ngay dù tôi rát sợ nói  chuyện  điện thoai với Mỹ. Tôi  gặp ông  Jone tôi nói là tôi rất dở tiếng Anh nhưng cầân  việc làm, ông này nói thật chậm  là sáng ssớm Chủ nhật  4 giờ sẽ gặp tôi  taị đia chỉ...X. Ranco Corđova.. tôi  nhờ lập lại địa chỉ  rồi  tắt máy.
Hỏi  thăm  đừơng đến chỗ hẹn. Người quen không ai biêt vì cũng chỉ là dân  mớùi tới Sacto. Đang  lo thì may có nguời quen nhắc: Anh là lính mà sao không  dùng bản  đồ.
Đến ngày hẹn, ba giờ sáng tôi  thức dậy truớc đồng  hồ ré, măc 3 lớp áo mà còn thấy lạnh. Đuờng đi vắng và lạ  nhưng một  giờ sau  tôi cũng  tới được nơi hẹn, ngồi trong xe chờ mà hồi hộïp.  Hơn 4 giờ thì có một chiếc xe truck chạy tới gần bên, mở cửa hỏi tên tôi.  Tôi  xuống xe chào  Jone. Nguời Mỹ này nói sơ qua  công việc toi làm là: "Ngồi sau xe, cầm báo sẵên sàng, y chỉ nhà nào là  nhảy xuống  vụt báo vô gần hàng ba. Jone còn chỉ cho tôi cách đeo bao ny lông  truớc ngực  để rảnh tay ôm báo cho nhiều. Bao ny long chỉ dùng khi có nhà nào vụt ở ngoài cho đừng uớt. Tôi lên ngồi phía sau xe truck. Thùng xe  đầy  báo. Tôi cầm tờ báo lên  xem nặng  thế nào. Jone bảo tôi  cầm, ôm ít nhất mỗi lần  4 tờ. Mỗi khi xe ngừng, tôi nhảy xuống  chạy  vụt báo theo sự chỉ dẩn. Lúc thì vụt  bên phải  lúc vụt bên trái, lúc leo  cầu thang đi lên khu chung cu, đôi lúc trợt chân muốn té.. Ôm báo chưa quen rớt lên  rớt  xuống. Vụt báo  thì rớt không  đúng chỗ. Nguời chủ lái xe nhanh,  thắng gấp, lúc quẹo phải  lúc  quẹo  trái ngồi  ở bửng sau  tôi phải nắm chặt mà con xuýt té mấy  lần. Độ khoảng một giờ thỉ tôi muốn ói, chóng mặt. Tôi muốn kêu ông chủ ngừng  xe cho tôi xuống nhung tôi  tự nhủ lòng: Ráng lên, ráng lên,bỏ cuộc hoài sao"
Vụt xong được tờ báo cuối cùng tôi mừng trong bụng mà mặt tái mét, nói không ra hơi. Mr. Jone đưa tôi 30 dồng và nói: 20 dồng tiền công, 10 đông thuởng. Mầy là nguời đuy nhất theo tao  bỏ hết xe báo, nhiêu  nguời dã bỏ cuộc nửa chừng.. Ông này hẹn tôi trở lại  vào  Chủ nhật tới cũng vào giờ này.. Tôi liền tử chốùi vì lý do xa quá, mà việc chỉ có 1 lần  1 tuần. Trên đừờng lái xe vềø nhà tôi  chợt nghĩ nếu mình đi bỏ một mình  có lẽ dễ chịu hơn. Vấn đề là làm sao  tìm  cho mình  job báo riêng  đây"
  Khi đi  học tôi mang ý định này hỏi Bà  thầy  dạy Anh  văn. Bà cho tôi  địa chỉ nhà báo Sacramento Bee. Khi tìm ra đuợc văn  phòng báo  Bee, tôi nhậân đuợc route báo  cách nhà20 phút lái xe.
Ngày đầu  đi nhận việc, có nguời  chỉ dẫn, manager giúp chỉ cách  côt báo, cách bỏ báo, tìm địa chỉ. Vậy mà cha con tôi bỏ xong 120 tờ báo mất 3 giờ mới xong. Tuy  mệt nhưng tôi không bỏ cuộc.
Manager dạy tôi khi nhận việc bỏ báo:
 - Dậy sớm, bỏ xong truớc 6 giờ
 - Bỏ ở hàng  ba,  không vụt đại  ở ngoài sân
- Phải có bao ny lông khi mưa
Manager  nói nhiều quá tôi  không  nghe và hiểu hết nên phải tự tìm  hiểu thêm  bàng cách  hỏi  mấy nguời đang  giao báo.  Kẹt  là  lúc tôi đi giao báo thì  không  có nguời Việt nam, tôi đành phải hỏi mấy nguời Mỹ. Phần đông nguời đi  giao  báo là trẻ em   báo chở tới  tận nhà   nên  việc tìm nguới  quen  hỏi cung  khó.  
Sau khi xong   báo. tôi  chạy  vòng  vòng  coi nguời  khác bỏ thế nào  thì thấy  phần đông  báo nằm  ở hàng ba  ở ngoài  sân. Tình  cờ tôi  gặp  một nguời  đang  vụt baó mừng quá  nên làm quen  ngay.  Nguời nầy nói  đừng  có làm theo lời  manager bỏ lâu lắm. Đứng  ngoài vut đại gần nhà là được  nếu nhà nào  khó  thỉ đem gần một chút, không sao đâu. Manager  không  nói gì  đâu . Bỏ như vậy  mới có ăn.  Nguời này  còn  nói thêm mầy coi  báo Union đó, bỏ ngoài sân uớt nhẹp  có sao đâu.
Sau  khi  nghe nguời bạn  giao báo này nói  tôi chỉ nói  cám  ơn  và tự nhủ lòng: Ai làm sao thì làm còn mình  phải  làm sao  coi  cho đuợc. Đừng để bị chê là bê bối, nếu  thấy không  có ăn thì đi tìm việc khác.


Giao báo đuợc 4 tuần, tạm quen nên có thì giờ nhìn khu mình  đang giao báo.  Khu này  nhà lớn và đường xá đẹp hơn mây  khu  khác. Cuối tháng  đi thâu tiền nhiềâu nhà mở cửa để khen và cho tiền thuởng rất hâu. Tiền công và tiền báo có 10 đồng mà tiền thuởng có nhà cho 50 dồng. Họ nói nhiều quá tôi không hiểu hết, chỉ thấy họ.. vui cuời và cho thêm tiền là tôi biết mình làm tốt rồi  Khu tôi  giao báo  phần đông  họ trả truớc nên  việc đòi tiền rất dễ.
Một thời gian gian ngắn sau, trời vào Đông nên mưa gió lạnh lẽo. Tôi mặc 4 lớp áo, 2 lớp quần mới tam  đủ ấm. 
Một sáng nọ, trời mưa, tôi cũng đi  giao báo  như thuờng lệ. Tại một ngôi nhà lớn, tay cầm tờ báo có bao ny lông tôi đi nhanh tới tận cửa nhà, để tờ báo sát cửa. Báo để nhu vậy, chủ nhà  chỉ cần mở cửa khom xuống là lấy báo, không  phải đi ra bị uớt. Đang đặt báo xuống, thình lình nghe tiếng mở cửa tôi dòm lên thì thấy một nguời Mỹ trắng, khoảng 50 tuổi, khoác áo ngủ trắng, đầu hơi sói.  Nghe tiếng ông ta nói  “Hi”, tôi càng quýnh  thêm, không nói gì hết  tôi vội đứng dậy  quay lưng đi ra. Không nghe tôi  nói  gì  hết, ông này mở cửa lớn ra, văn đen truớc nhà, rôi buớc ra nói: “Come  in, Come in.”
Nghe như vậy tôi càng sợ. Tôi  không quen và chưa  gặp ông ta lần nào. Hơn nữa, giờ này còn sớm quá, mới 5 giờ sáng. Vô nhà làm gì đây. Vô nhà Mỹï, rủi có chuyện gì... Nghĩ vậy, tôi nói với ông ta: “I have a lot of paper”. Không biết  nguời  này có nghe được tiếng Mỹ cuả tôi không, mà ông ta  nói môt hơi dài,  tôi chỉ nghe được mấy chữ sau cùng “Plea come back!”
Nghe nhu vậy tôi đoán là ông ta muốn  mình  trở lại. Tôi vôị  quay ra xe tiếp tục giao báo. không  nói tiếng nào cả. Vừa giao báo vừa suy nghĩ: Phải ông ta muốn mình trở lại không" Trở lại làm gì" Anh văn mình tệ quà  làm sao đây" Khi ông ta yêu cầu trở lại, mình  không  nói gì  là bằng  lòng rồi, Nếu ông này nói lẹ, mình nhờ ông nói chậm lại chắc không sao. Trời đã tạnh mưa. Tôi quyết dịnh  trở laị.
 Vừa ngừng xe truớc cửa nhà, tôi thấy cửa nhà mở ra. Đúng là ông này có ý chờ mình. Tôi nghĩ. Lần này có thêm một bà Mỹ ốm cao  tóc ngắn đứng cạnh ông ta. Hai ông bà nói:Good  morning và ra dấu “Come in. Come in.”
Thấy tôi khom xuống tháo giày, ông Mỹ đã kéo tay tôi theo bà Mỹ đi truớc.
Đi vòng  qua hai ba phòng gì đó thì tới một bàn ăn. Tôi đuợc đưa cho một khăn lớn lau  đầu tóc, lau mặt. Trên bàn có ba caí đĩa, tách muỗõng, một diã lớn trung chiên, bacon,. diã bánh mì nuớng. Trong khi tôi lau cho đỡ uớt, ông bà  đã  ngồi  và xớt đồ ăn ra ba đĩa rồi ra dấu cho tôi ngồi rồi bắt đầu ăn. Tôi không dám ăn vì ssợ mình  hiểu lầm. Hai ông bà mời lần thứ hai tôi mới dám ăn chắc nên bắt đầu ăn. Tôi ăn thế nào mà hết diã truớc  hai nguời này. Thấy  tôi ăn mau, ông  ta liền lấy điã đồ ăn xớt thêm. Không  biết nói sao tôi tiếp tục ăn. Hết dia, ngẩn đầu lênthì thấy  hai  nguời  nhìn  tôi, Bà Mỹ nói:
“Do you  like some more"”
Tôi nghĩ họ tử tế lịch sự quá, mỉnh phải trả lời đàng hoang. Tôi nghĩ trong đầu: “Dạ thưa  bà không...”, rồi dịch ra tiếng Anh câu này nhu sau:
Yes, Madame. No. I don’t...
Nghe tôi nói  vây ông Mỹ lấy dia dồ ăn xớt hết  cho tôi. Đồ ăn vào đia làm sao lấy ra đây. Tôi phải ăn cho hết. Tôi ănvừa xong ba đĩa ông Mỹ lại hỏi tôi:
“Do you like some more"”
Tôi  trả lời:
“Yes Sir.  No, I dont...”
 Đây là lần  đầu tôi ăn sáng  với Mỹ.  Có  lẽ ông bà chủ nhà này đoán ý là tôi đã quá no nên không nói gi thêm.
Ông rót  cho tôi  một tách cà phe rồi ra dấu cho tôi đi theo. Tới phòng khách, ông chỉ cho tôi ngồi ghế cạnh lò suởi. Thấy tôi không dám ngôi vì quần uớt, ông hiêủ ý nên lấy cho tôi  một khăn lót lên ghế để ngồi. Xong đâu đó, ông bắt đầu nói thật chậm cho tôi hiểu, đại khái.
“Tôi tên là Mull, vợ tôi tên là Jean,” Ông ngừng  một chút để tôi nói tên tôi, rồi  tiếp: “Hơn  tháng nay, mỗi õngày vợï chồng tao theo dõi  mày hàng ngày khi mầy  gíao báo  cho  gia đinh  tao. Mầy là nguời duy nhất bỏ báo sát cửa nhà. Mấy nguời truớc vut đại vô, làm bể chậu  kiểng, đụng cửa, bữa sớm  bữa trễ, bữa quên. Vợ chồng tao thích  cách làm của mày nên mời mầy vô  ăn sáng.”
Tôi đoán ý như vây  nên  đôi lúc tôi dịch chữ "YOU" là mày là thằng  xin  vui lòng  bỏ qua cho, vì tôi  không  biết dịch sao cho đúng. Rồi ông tiếp  tục hỏi  tội: Từ đâu tới" Quốc tịch" Tình trang  gia đinh"
Mấy câu này tôi đuợc hỏi quá  nhiều  lần từ khi rời  Viêt Nam. nên nghe đuợc. Tôi trả lời  thật chậm, cho ông ta biết: Tôi là nguời Việt Nam Tỵ nạn Cộngsản, boat people. Tôi đến Mỹ  6 tháng, ở Phi, ở Mã lai hết một năm rưỡi. Vợ và con gái tôi  còn ở Việt nam.
Ông Mỹ hỏi  tôi sao tôi không  đem vợ đi  theo" Tôi nói là không  có đủ tiền. Ông  hỏi tiếp:  Mầy  có  nhớ vợ con không" Tôi cuời và trả lời: Tôi rất nhớ. Tôi còn nói  cho ông nghe là  tôi  có đến hôi USCC để nhờ làm giấy  bảo lảnh vợ con sang Mỹ. Ông còn hỏi USCC là gì. Tôi chỉ giải thích đây là hôi Thiện nguyện giúp nguời tỵ nan. Tôi vừa nói vừa lo  không  biết ông có hiểu mình nói  không nua õvi tôi có cảm tuởng là tôi nói tiếng Mỹ còn tệ hơn nguời Việt gốc Hoa ở Chợ lớn  nói  tiếng Việt rất khó nghe. Sau khi  nghe tôi nói ông Mỹ này vuà nói vừa chỉ  vaò ông  ta:
- I am a lawyer. I will help you.
Tôi nghe chữ Lawyer là  nghĩ đến... tiền. Tôi đâu có  tiền mà trả cho Luật sư. Có ai làm không  đâu. Nghĩ vậy  tôi còn  lo xa. Nói truớc  khỏi mích  lòng. Tôi  liên nói:
- I have no money. Câu này  tôi học thuộc nên nói không  cần suy  nghĩ.
Nói xong tôi càm thấy vô phép nên nói  tiếp:
- Sir, I am poor but I need help.
Nói vậy tôi chỉ mong  nếu ông ăn rẻ thì mình  thử  ráng   lo. Nghe  tôi  nói  ông  liền nói tiếp;
- I don’t  need your money.
Tôi nghe  mà sợ mình  nghe lầm  nên không  dám nói gi thêm. Ông Mỹ  nói tiếp:
- Tomorrow, you bring all papers, I will help you. Now I go to work.
Tôi  không  dám nói  gì  thêm nên  đứng dậy đi về  cho ông  đi làm.
Sau  đó trong  giờ học Anh văn về Question, tôi  nhớ lại câu  nói Yes Sir No  nên đem chuyện nói  cho cô giáo  nghe. Cô này  giải  thích:  Không muốn nữa thì  nói: “No, I don’t”. Khi ai  hỏi  mà  trả lời  Yes nguời  ta  coi như là  đồng ý, còn “Yes Sir, No” không  ai  biết mình  muốn  nói gì nên bị hiểu là Yes. Mấy  bạn  học Anh  văn chung ngồi  nghe chọc  quê  gọi  tôi là: Anh chàng YES. NO.
Bài kỳ tới sẽ là chuyện   Bảo Lãnh và Đoàn Tu.ï
Nguyễn Thái Lai

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,246,398
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.