Hôm nay,  

Denton Trước Ngày Halloween

30/10/202500:00:00(Xem: 1156)
1000016373
Halloween ở thành phố Denton (hình do TG cung cấp)
 
Tác giả lần đầu tham dự VVNM vào tháng 1-2024 với bài “Một Ngày Thăm Trường Võ Bị West Point”. Bà hiện định cư ở Texas và làm việc trong ngành giáo dục. Đón chào ngày lễ hội Halloween, tác giả gửi đến Viết Về Nước Mỹ bài viết ngắn ghi lại vài nét độc đáo của thành phố Denton-Texas trước ngày Halloween.
 
***
 
Tôi trở lại thành phố Denton vào ngày Chủ Nhật, ngày 26 tháng Mười năm nay. Thành phố Denton cách Dallas khoảng 40 miles về hướng tây bắc. Năm nay Denton được các nhà lập pháp chính thức công nhận là thủ đô Halloween của bang Texas (Halloween capital of Texas).

Denton quả thật là một thành phố dành cho những ai yêu thích lễ hội Halloween với khu downtown được trang trí với những tác phẩm nghệ thuật đặc sắc theo chủ đề Halloween do các nghệ sĩ địa phương sáng tác. Trong suốt 31 ngày của tháng mười năm nay, khu quảng trường downtown của thành phố Denton biến thành xứ sở thần tiên Halloween vì thành phố luôn tổ chức các sự kiện chủ đề Halloween cho mỗi ngày.

Từ bãi đậu xe của công viên Cedar Street, chúng tôi thả bộ đến khu quảng trường trung tâm (downtown square) trong tiết trời mát mẻ của mùa thu Texas. Nắng thu nhè nhẹ trải dài trên các vỉa hè trong khu phố. Khu downtown square là nơi quy tụ cho những ai yêu thích lễ Halloween ở mọi nơi của bang Texas mặc dù khu này không quá rộng, đi dăm phút đã về chốn cũ.

Có rất nhiều nhà hàng và các cửa hiệu được trang trí theo chủ đề Halloween ở khu downtown này. Chúng tôi vừa đi vừa ngắm các cửa hiệu, men theo các con đường dẫn đến toà nhà Mad Scientist Laboratory với lối kiến trúc độc đáo và dẫn tới nhà bảo tàng tòa án (Courthouse on-the -square museum). Nhà bảo tàng này là cột mốc trung tâm của thành phố Denton.

Đi ngang qua tòa nhà Mad Scientist Laboratory, kiến trúc của tòa nhà này khiến tôi phải ngẩn ngơ ngắm nhìn. Tòa nhà này trông giống như một nhà tù giam giữ một con bạch tuộc khổng lồ đang cố tìm đường đào tẩu. Tòa nhà được Dan Black, một nghệ sĩ địa phương, thiết kế như một mê cung có tên là The Maze. Mê cung này có bảng điều khiển tương tác và được thiết kế trông giống như hang ổ của một nhà khoa học mất trí. Mê cung này mở của cho công chúng đến hết ngày 2 tháng 11 năm nay.

courthouse museum
Courthouse Museum-Nhà Bảo tàng Tòa Án (hình do TG cung cấp)


Nhà bảo tàng tòa án được xây dựng vào năm 1896. Công trình này là một trong những công trình nổi tiếng và mang tính biểu tượng của hạt Denton. Công trình này được làm từ đá vôi pha trộn với đá granit, đá sa thạch đỏ và màu nâu rám nắng. Ngày nay, công trình này được xem như một lời nhắc nhở về lịch sử hạt Denton. Các buổi thuyết trình, triển lãm và các sự kiện do cộng đồng tổ chức đều diễn ra ở đây. Vì vậy, công trình này được ví như một viên ngọc địa phương, nơi mọi người đến thăm để thể nghiệm quá khứ.

Tiếp tục đi lang thang, tôi bắt gặp linh vật màu tím của thành phố Denton có tên là Củ Hành Tây (Onion) bên kia đường nhe hàm răng trắng chào đón chúng tôi với nụ cười tinh nghịch như muốn nhắc nhở chúng tôi về sự hiện diện của nó ở khu downtown square. Vì Denton là thủ đô Halloween của bang Texas nên linh vật của thành phố là một quái vật là điều hợp lý.

Từ chỗ linh vật Onion, chúng tôi xuôi theo con đường nơi có bức tường treo tấm biển linh vật rồi rẽ trái xuôi theo đường Hickory. Hai bên đường Hickory có nhiều cây xanh được trang trí với những chiếc xô nhỏ đựng kẹo Halloween của bọn trẻ con báo hiệu mùa Halloween đang tới gần. Tôi cứ ngỡ mình đang lạc vào một vườn cam với những trái cam chín vàng khổng lồ hoặc đang lạc vào vườn persimmon với những trái hồng giòn thật to thật đẹp. Vườn địa đàng là đây chứ còn ở đâu nữa!

UFO
Tác phẩm nghệ thuật Dĩa Bay UFO (hình do TG cung cấp)

Chúng tôi tiếp tục đi loanh quanh khu downtown square. Một người dân địa phương chỉ đường cho chúng tôi đến chỗ tác phẩm nghệ thuật dĩa bay UFO và người ngoài hành tinh trong công viên Cedar cách chỗ chúng tôi đậu xe không xa. Dĩa bay UFO này có đường kính 10 feet được làm bằng các tấm thép không gỉ và một mái vòm bằng gương. Tác phẩm nghệ thuật này có tên là khu vực 940, trùng với mã vùng điện thoại của thành phố Denton. Tác phẩm nghệ  thuật này được xem như một phần trang trí cho chủ đề Halloween của khu downtown.

Ghé vào quán Graffiti Pasta ở khu downtown, chúng tôi được dẫn xuống tầng hầm để thưởng thức món mì ống và món thịt bò viên. Tầng hầm được trang trí với nhiều mạng nhện chăng trên tường. Bàn ghế trông có vẻ u ám.  Ánh đèn vàng hiu hắt theo phong cách Halloween, máy lạnh chạy hết cỡ làm tôi run lập cập, không hiểu mình run do cái lạnh 60F của tầng hầm hay do cách bài trí của quán này làm tôi lạnh sống lưng. Bước lên trên tầng trên cũng chẳng khác gì hơn, đi đâu cũng thấy bài trí cảnh tượng ma quái.

Từ ngày 24 đến 26 tháng Mười, thành phố Denton tổ chức lễ hội Ngày của Người chết, kết hợp với truyền thống Halloween để tạo thành một lễ hội khó quên. Ngày của Người Chết, hóa ra, là một ngày vui. Một cuộc đua quan tài (Coffin race) đã diễn ra sôi nổi tại đây. Các quan tài được trang trí công phu đã thu hút một đám đông náo nhiệt đến cổ vũ cho các đội họ yêu thích. Để tưởng nhớ người đã khuất, các con bướm chúa sẽ được phóng sinh vào những ngày này. Thành phố Denton tổ chức một cuộc thi trang phục hóa trang và một cuộc diễn hành lồng đèn trong thời khắc chạng vạng tranh tối tranh sáng của những ngày này.

Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất của 31 ngày Halloween tại thành phố Denton chính là được lang thang khắp khu downtown và khám phá vô vàn điều bất ngờ, mới mẻ. Trở lại Denton vào những ngày cuối tháng Mười năm nay chính là trở lại với những kỷ niệm về những mùa Halloween đầu tiên của tôi ở Mỹ.
Tôi nhớ cách đây hai thập niên, mùa Halloween đầu tiên của tôi trên quê hương thứ hai, gia đình tôi đã đón Halloween với nhiều bỡ ngỡ và đầy háo hức.
Tôi nhớ những mùa Halloween tiếp theo, ba tôi thường lọ mọ trang trí trước sân nhà những quả bí màu vàng màu trắng. Má tôi chuẩn bị một rổ kẹo to đùng để phát cho bọn trẻ con. Trick or Treat là câu hỏi của bọn trẻ con đến nhà ba má tôi xin kẹo. Một vốc kẹo là câu trả lời của thằng bé phát kẹo, con trai của tôi, kèm theo lời chúc Happy Halloween. Khi con tôi phát xong rổ kẹo, má tôi tắt ngọn đèn ngoài sân như một ám hiệu cho bọn trẻ con. Phát kẹo không phải là điều vui nhất của ngày Halloween. Điều vui nhất của ngày này là …đi xin kẹo.

Tôi nắm tay con tôi hòa theo dòng người đi xin kẹo quanh loanh quanh trong khu phố, để cảm nhận tim mình đập thình thịch mỗi khi đến những ngôi nhà có những ngọn đèn tờ mờ và tiếng nhạc rùng rợn ma quái khiến con tôi nắm chặt lấy tay tôi hơn. Những ngày Halloween lạnh hay ấm tùy vào thời tiết mỗi năm nhưng thằng bé con tôi năm nào cũng mặc mỗi một bộ đồ hóa trang của tên cướp biển. Tôi nhớ tiếng cười trong trẻo và hạnh phúc ngời lên trong đôi mắt của tên cướp biển này khi hắn mang về nhà chiến lợi phẩm là một túi kẹo đủ loại. Ôi, hạnh phúc của bọn trẻ con ở Mỹ thật đơn sơ nhưng không kém phần ngọt ngào như những viên kẹo Halloween.

Thành phố Denton đã trao tặng tôi một chiếc vé đi về với những kỷ niệm đẹp của những mùa Halloween đầu tiên ở Mỹ. Đối với nhiều người Mỹ, đến Denton vào mùa Halloween là để trở về với ký ức tươi đẹp tuổi thơ.

Nhiều năm nay tôi không còn cơ hội đi lang thang xin kẹo vào ngày Halloween vì “tên cướp biển” không còn là trẻ thơ. Ngoài ra, “tên cướp biển” đi học xa nhà nên không có ai lãnh nhiệm vụ phát kẹo. Mấy năm nay, từ khi bọn trẻ trong đại gia đình của tôi đi học xa, tôi thôi không mong đợi Halloween nữa. Ba tôi thôi không trang trí nhà cửa. Má tôi thôi không mua kẹo. 

Nhưng hôm nay trở lại Denton, sao bỗng nhiên thấy lòng rạo rực, tôi như được sống lại những ngày vui của những mùa Halloween đã qua. Tôi biết tôi đã phải lòng Denton. Tôi biết tôi sẽ quay trở lại thành phố này vào mùa Halloween năm tới.

 
Nhị Độ Hoàng Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,909
Di dân sau năm 1975 là một hành trình di dân chính trị trong lịch sử Việt Nam. Hàng trăm ngàn người đã liều mình băng qua Campuchia, tìm đường đi vào Thái Lan. Hoặc họ vượt biển bằng những con thuyền gỗ mong manh, không bản đồ, không lương thực đầy đủ, không phương tiện liên lạc hiện đại. Họ được gọi là “bộ nhân” và “thuyền nhân,” hai cụm từ đã trở thành biểu tượng của một giai đoạn lịch sử của Việt Nam và của cả thế giới.
Năm ngoái tôi đã mất người con trai, con tôi ra đi ở lứa tuổi bốn mươi, lứa tuổi mà Ông Khổng Tử dạy”Tứ thập nhi bất hoặc”. Lứa tuổi mà lẽ ra người đàn ông đang gặt hái thành quả của đời mình, xây dựng hạnh phúc gia đình, trở thành chỗ dựa cho cha mẹ già. Thế nhưng con tôi không kịp đi tiếp con đường ấy, đã ra đi quá sớm, để lại cho tôi một khoảng trống không bao giờ lấp đầy được. Từ ngày con mất, tôi vẫn sống nhưng không trọn vẹn niềm vui nào. Có những lúc ngồi một mình , tôi nghe, hình như tiếng con trai vẫn đâu đây. Từng bước chân quen thuộc, tiếng con gọi “Mẹ ơi…” Nhưng tất cả đều là ký ức. Đêm về, tôi trằn trọc, nước mắt thấm gối, tôi thầm gọi tên con... Mấy hôm nay, tôi nghe và đọc nhiều tin về một anh thanh niên ba mươi hai tuổi, bị bắn chết. Lòng tôi quặn thắt. Tôi tưởng tượng đến cha, mẹ của cậu ấy, đến người vợ trẻ, đến những đứa con thơ, đến cả gia đình. Họ chết lặng vì hung tin. Tôi thấy nỗi đau của mình hòa quyện trong nỗi đau của họ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - III.
Lịch sử Việt Nam là một dòng lịch sử của những cuộc di dân, khởi đầu từ giai đoạn lập quốc cho đến thời hiện đại. Trong dòng lịch sử ấy, làn sóng di dân sau biến cố năm 1975 đánh dấu một chương sách đặc biệt. Hàng trăm ngàn người Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 rời bỏ quê hương, vượt đại dương hay băng rừng vượt núi trong sợ hãi, với khát vọng tự do, và niềm hy vọng vào một tương lai. Tại những bãi thuyền ở Việt Nam, họ đối diện với cầm tù nếu bị bắt. Trên biển hoặc đường bộ, họ bị hải tặc hoặc thổ phỉ tấn công. Tại những quốc gia vùng Đông Nam Á, họ biết thuyền gỗ có thể sẽ bị đẩy ra khỏi đất liền. Tại những trại tỵ nạn, họ kiên nhẫn đợi chờ ngày được phỏng vấn, lên đường tái định cư.
Tấm hình trẻ trung và khắng khít của cặp Tân và Yến rơi ra khỏi quyển album khi tôi đang sắp lại ngăn tủ; ký ức chợt quay về 25 năm trước, ngày chúng tôi họp nhóm bạn học cũ lần đầu tiên tại Orange County, Hoa Kỳ, ở nhà của cặp Hà-Tuấn sau 15 năm chia cách kể từ ngày miền Nam thay áo đỏ, mỗi người chúng tôi bị phân tán, như bầy nai lạc. Tôi nhớ lúc đó chúng tôi đứa nào cũng mới lập gia đình được vài ba năm, bọn con gái ở lứa tuổi 27, 28, tứ tán khắp nơi trên thế giới, ai cũng dắt chồng đi cùng trong những buổi họp lớp cũ...
Biến cố đau thương 9-11 đã xảy ra cách đây 24 năm, vẫn còn là một bi kịch đau thương trong lòng người Mỹ. Bộ Quốc Phòng Mỹ quyết định bằng mọi giá, phải bắt cho được Osama Bin Laden, OBL, kẻ chủ mưu khủng bố, bắt hắn phải đền tội để làm gương cho những tên khủng bố khác. Chiến dịch Neptune Spear, Cây Chĩa Ba của thần Hải Vương Tinh, được lên kế hoạch để săn đuổi và sau 10 năm âm thầm nhưng quyết liệt, đã bắt và giết chết tên trùm này tại Pakistan.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - II.
Lễ Lao Động Mỹ sắp đến. Nhà nào có trẻ con còn đi học lại bận rộn túi bụi chuyện sắm sửa cho niên học mới. Nhưng những người nôn nóng nhất, lại là các cậu Tú cô Tú vừa xong trung học, chuẩn bị dọn nhà vô nội trú (dorm). Cuộc sống của tân sinh viên hoàn toàn khác hẳn lúc còn ở nhà. Nếu học trường công của tiểu bang đang ở, tiền học thấp. Nếu ngoài tiểu bang, sẽ tăng gấp đôi. Trường tư không tính theo địa chỉ cư ngụ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - I.
Trương Huỳnh Long, 49 tuổi, là người đàn ông cao ráo, dáng người gầy nhưng săn chắc, một kiểu dáng của người sống điều độ, không bê tha mà cũng chẳng cầu kỳ. Long mang dáng dấp trí thức: trán cao, đôi mắt đượm buồn, và nụ cười có một chiếc răng khểnh cùng hai lúm đồng tiền nhẹ ở khóe miệng, khiến ai cũng cảm thấy thân thiện dẫu chỉ mới gặp mặt lần đầu. Long tốt nghiệp cử nhân ngành Sinh học tại đại học công lập George Mason, quận Fairfax, tiểu bang Virginia, gần 30 năm trước. Sau khi tốt nghiệp, Long nộp đơn vào Quest Diagnostics, một trong những công ty xét nghiệm y tế hàng đầu tại Hoa Kỳ. Bắt đầu với vị trí kỹ thuật viên xét nghiệm, anh nhanh chóng chứng tỏ năng lực của mình. Không lâu sau, anh phụ trách một nhóm nhỏ tại chi nhánh địa phương, chuyên xử lý và phân tích các mẫu bệnh lý liên quan đến lây truyền qua đường tình dục (STD).
Nhạc sĩ Cung Tiến