Hôm nay,  

Công Viên Quốc Gia-Seldon Lake State (Texas)

17/10/202500:11:00(Xem: 1634)
 
TG-Trương-Ngọc-Anh-trong-lễ-trao-giải-VVNM-2002
TG Trương Ngọc Anh trong lễ trao giải VVNM 2002
 
Ngọc Anh là tác giả Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Sau vụ khủng bố tấn công làm sụp đổ tháp đôi ở New York, cô viết bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể chuyện sở làm, một công ty chủ nhân người Ả Rập Hồi Giáo, nhưng hàng trăm nhân viên đủ gốc Á Âu, Do Thái... sống với nhau hoà thuận. Bài viết được trao tặng giải thưởng Danh dự năm 2002. Cũng với giọng văn tự nhiên và nhiều cảm xúc, bài viết kỳ này miêu tả một cảnh đẹp thiên nhiên nơi tiểu bang Texas-Công viên Quốc gia Seldon Lake State.
 
***
 
Seldon Lake State Park là cánh rừng còn nhiều hoang sơ của Houston, tiểu bang Texas (TX), rộng 2,800 mẫu Anh. Khu rừng mênh mông này đã được chính quyền TX xây dựng từ thế chiến thứ 2, là nơi dân địa phương tới câu cá trên những hồ nước thiên nhiên rộng lớn. Từ năm 1975, những hồ này trở thành khu rừng công viên tiểu bang (State Park).

Về khu rừng tiểu bang Seldon (Seldon Lake State Park), chính phủ đang cố công gây dựng lại khu rừng bị bỏ hoang dã thành công viên tiểu bang. Họ tìm trồng lại những giống cây của Texas đã từ lâu bị biến mất. Nuôi trong tự nhiên những nai, thỏ, cò, vạc, những giống chim muông như thời hoang dã.

Ở đây chúng ta có thể dạo chơi, cắm trại, chạy xe đạp, đi bộ ... len lỏi trên những con đường trải sỏi cát xào xạc như đường quê. Hai bên đường quanh co giữa rừng cây cao vút. Hay thoải mải thưởng thức những bông hoa dại hai bên con đường  cầu lót ván nên thơ, mùa mưa xâm xấp nước và lồng lộng gió. Đôi khi bạn sẽ chợt bắt gặp những khóm lau trắng phơi đầu bạc phất phơ trong gió sớm.

Vào đầu mùa xuân, sau vài trận mưa nước lên ngập những đồng cỏ là lúc những rừng bông dại xanh trắng tím vàng ... nở bừng, như hớn hở chào đón khách bộ hành nhàn du. Bạn có thể thưởng thức hương thơm  honeysuck thơm ngào ngạt trên đường đi. Hoặc dạo quanh những hồ bông súng nở trắng mặt hồ. Lúc này những nhánh lan tím, vươn mình lên khỏi mặt nước, nở những đóa tím nên thơ chen với những khóm li-ly trắng muốt, thơm ngát.

Vào mùa hạ, khách nhàn du ngóng chờ những nhánh sen vàng vươn cao đài cát, những bông súng trắng tinh khôi vươn lên giữa những lá xanh mướt bản rộng, nằm im lìm trên mặt nước, những mặt hồ thinh lặng, thế giới của thiền hành. Câu cá cũng là niềm vui quanh năm của nhiều gia đình dân bản xứ.

Thỉnh thoảng, bạn có thể nhìn thấy những chú cá sấu nằm dài trên những khúc gỗ mục lững lơ trên mặt hồ, phơi mình đón ánh nắng mặt trời, hay những chú rùa  sắp hàng bên bờ hồ, tận hưởng bình minh ấm áp. Đừng sợ, cũng đừng chọc phá chúng.

Nơi đây cũng không thiếu những con cò, con vạc, vịt trời, trầm ngâm trên những cành cây, hay trầm mình bắt cá trên hồ nước đầy bông sen vàng, hay bông súng nở trắng xóa. Đó đây là sóc, thỏ, và những con chuồn chuồn, bươm bướm núp ló hay bay lượn đó đây. Tiếng chim ca hót khuấy động bầu không khí tịch mịch.

Phía xa xa có đài vọng cảnh vuông vắn, cao 4 từng, với những bậc thang sắt vững vàng cho bước chân trẻ nhỏ. Đó là nơi bạn có thể ngắm nhìn bốn phía trong gió lồng lộng mát mẻ. Leo lên tới từng cao nhứt cũng hơi mỏi chân, nhưng thú vị lắm bạn ơi. Họ cũng có thang máy cho các bác leo thang khó khăn. Trên đây, bạn sẽ thấy những cái tên viết bằng mực, hay khắc bằng dao lên bảng, ghi dấu của những cặp đang yêu.

Vùng hồ này có cá sấu, nên không cho tắm lội, hay sinh hoạt gần nước . Giữ khoảng cách 30F nếu thấy cá sấu nhe bạn, cho an toàn 30F bằng chiều dài của  chiếc School bus, bảng nhắc nhở này rất dễ hiểu cho trẻ con vì nơi đây thường xuyên có những nhóm học trò nhỏ cùng thầy cô tới chơi.

Họ bảo vệ những giống thú lớn, cũng lưu tâm tới những thú vật nhỏ bé nữa. Trên dọc đường đi bộ rải sỏi cát xuyên rừng cây có gắn những bảng nhỏ, hướng dẫn bạn khi gặp những mạng nhện giăng ngang đó đây thì hãy cúi sát xuống mà băng qua, hay đi vòng quanh, đừng phá hay giết hại chúng. Họ bảo vệ cả những động vật thật nhỏ bé.


Những hồ trong khu công viên này chứa  hoàn toàn nước mưa, nên sau khi lọc, nước an toàn để dùng trong công viên, khu nhà vệ sinh, luôn cả nước phông-tên để uống.

Những ngày thời tiết tốt, không có mưa gió, mùa xuân, mùa thu trời mát mẻ, hay những ngày mùa đông không quá lạnh, chúng tôi thường tới bộ hành, thong dong thưởng thức, chụp hình cảnh thiên nhiên xinh đẹp.

Tại  khu rừng thiên nhiên này, có một cánh đồng bo-bo. Đây là loại cây cho hột, ở Mỹ người ta dùng để làm thức ăn cho bò, ngựa. Cũng có cả ngàn trùng cây điên điển bông màu đỏ hồng. Hai loại cây này mọc san sát trên khoảng đất rộng minh mông, mùa mưa ngập nước. Có một con đường lót ván, quanh co giữa cánh đồng hoang dả cho chúng ta đi bộ, ngắm phong cảnh, chụp hình.

Một ngày đầu mùa thu, nhàn du, trong lúc chụp hình bông hoa cây cối trong rừng, Tím khám phá một loại cây cành tủa ra nhiều nhánh, đeo từng chùm trái tròn, nhỏ, có màu tím đẹp quá chừng. Đương nhiên là không cưỡng nỗi ám ảnh màu tím thủy chung, nên chụp nhiều hình lắm, mãi mê. Chụp cả chân dung mình với những chùm trái tím rịm dễ thương này. Về nhà, tìm hiểu thêm về loại cây này mới biết... Thậm chí tại Mỹ cũng ít người biết về trái dâu màu tím xinh đẹp này.

Trái dâu tím rịm này là Americana Beautyberry, tên đẹp ghê nhe. Tím thử dịch tên qua tiếng Việt: Cây ngọc tím – nghe dân dã nhưng vẫn có chút kiêu sa.  Được không các bạn tui? "Beautyberry Mỹ” (Callicarpa americana) hay cây “ngọc tím”, là một loại cây bụi bản xứ của các khu rừng miền Nam nước Mỹ, nổi bật với vẻ đẹp tự nhiên với màu sắc bắt mắt giữa rừng cây. Loại berry tím này có những công dụng đáng kinh ngạc lắm nhe. Nếu có dịp cắm trại, bạn nên tìm một chỗ có nhiều cây “beauty berry”. Khi đói hái vài trái nhâm nhi ngon ngọt giải sầu. Người ăn được và cả thú rừng thú nuôi đều cũng ăn được luôn.

Lá của nó, vò nát và thoa lên da đám muỗi đói, ve cỏ .. chạy mất dép. Nghe nói trái dâu ngọc tím này làm bánh mứt có hương vị thơm ngon lắm đó bạn. Cũng có thể xay trái làm nước sinh tố uống. Chỉ cần thêm chút đường và vài giọt nước chanh, vị chua tự nhiên sẽ làm nổi bật hương vị, khiến ly nước trở nên thơm ngon và giúp ta sảng khoái. Điều cần là mình phải trồng được giống cây này trong vườn nhà. Ước gì.

Mời bạn cùng Tím nhe, nếu có dịp viếng thăm tiểu bang Texas, hãy ghé thăm hồ Seldon. Buông bỏ thời gian, nhàn du trong rừng cây tươi mát những ngày mùa xuân, hay mùa thu mát mẻ. Mùa hè và mùa đông không dám mời, vì thời tiết có hơi khắc nghiệt. Nhưng lo gì, nước Mỹ có  tới 50 tiểu bang, mỗi chỗ có cảnh đẹp khác nhau, xuyên suốt 4 mùa.

Tức cảnh sinh tình. Tim có bài thơ tặng quý độc giả:

Seldon Lake – Bản tình ca của rừng hoang Texas
Giữa lòng Houston nắng gắt, Có một rừng xanh mát dịu dàng, Seldon Lake – hồ trong vắt, Nơi thiên nhiên hát khúc mơ màng.
Từ thuở chiến tranh xa vắng, Rừng hoang dần hóa công viên, Cây cỏ hồi sinh lặng lẽ, Chim muông về tụ dưới trời hiền.
Đường mòn rải sỏi quanh co, Hoa dại nở tím, trắng, vàng, xanh, Cầu gỗ lót ván nên thơ, Gió lồng lộng thổi qua cành măng.
Sen trắng vươn mình giữa nước, Lan tím chen li-ly thơm ngát, Rùa phơi nắng bên bờ hồ, Cá sấu nằm im, chẳng hề sát.
Cò vạc trầm ngâm bắt cá, Chuồn chuồn bay lượn giữa trời cao, Tiếng chim hót vang tĩnh lặng, Thỏ, sóc núp ló dưới tán rào.
Đài vọng cảnh cao bốn tầng, Gió mát lồng lộng bốn phương trời, Tên người khắc lên bảng gỗ, Dấu yêu còn mãi chẳng phai phôi.
Một ngày đầu thu nhàn du, Tím gặp trái dâu tím rịm xinh, Chụp hình mê mẩn chẳng ngừng, Về nhà mới biết tên đẹp lung linh:
“Ngọc tím”- Beautyberry Mỹ, Trái ăn được, lá xua muỗi bay, Làm mứt, sinh tố ngọt ngào, Ước gì trồng được ở vườn này.
Nếu bạn có dịp ghé qua, Texas mùa xuân, thu mát lành, Hãy đến Seldon Lake một lần, Buông thời gian, sống chậm, yên thanh.
 
Trương Ngọc Anh (NA Tím Trương)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,726
Tôi sống ở miền Tây Bắc Hoa Kỳ, thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Một thành phố với nhiều cảnh đẹp, rất thơ mộng, thành phố được che chắn bởi một rừng thông bạt ngàn, quanh năm xanh mướt. Một rặng núi hùng vĩ bao quanh nhiều hồ lớn, nước xanh trong vắt, là phi trường của đủ loại thủy phi cơ. Seattle còn có tên gọi rất thơ “Cao Nguyên Tình Xanh.” Ngoài ra Seattle có tháp Space Needle cao 180 mét, trên đỉnh tháp là đài quan sát, cho khách du lịch ngắm toàn cảnh, từ thành phố đến dãy núi Olympic hùng vĩ, dãy núi Reneir quanh năm tuyết phủ trắng xóa, ngắm vịnh Puget thơ mộng. Seattle còn có một thành phố chìm dưới lòng đất. Vùng đất này cũng là quê hương của nhiều ngành công nghệ lớn, như Microsoft, Amazon, và Boeing.
Sự tái xuất của bà Ấn Độ không gây xôn xao gì trong hãng, tất cả bình thường với người phụ nữ đã ngoài năm mươi, không còn sức thu hút hay gây chú ý như cô gái trẻ. Tôi chỉ biết bà là người mới qua lời sếp dặn tôi, “Ông để mắt tới bà ấy dùm tôi…” Tôi hiểu ý sếp nhờ tôi giúp đỡ cho bà ấy hoàn thành công việc. Tôi có để mắt đến bà nên chán nản vì bà chính xác là không làm được gì cả. Không biết bà có hiểu cho tôi bị sếp coi như tôi làm việc hai người chứ không còn mình ên.
Hạnh phúc là chữ được viết nhiều trong văn học và được ngườì đời thường xuyên nhắc đến. Nhưng khi hỏi: hạnh phúc là gì và do đâu mà có thì chẳng biết trả lời làm sao cho trọn vẹn. Từ xưa đến nay chưa thấy có một định nghĩa phổ quát nào về chữ hạnh phúc được mọi người đồng thuận. Có người bảo: hạnh phúc là sự mãn nguyện một ước mơ, an vui trong cuộc sống; làngười khác nói: hạnh phúc không có tiêu chuẩn, không do ban phát, không mua bán hay đổi chác mà có. Nó là một trạng thái cảm xúc từ con tim của mỗi cá nhân trong khoảnh khắc làm người ta hài lòng với những gì hiện hữu - nó rất riêng tư và phát sinh từ sự tỉnh thức của tâm hồn… Vậy, xem ra: đi tìm hạnh phúc ở tương lai với những mơ ước hay quay về quá khứ mà quên những giây phút hiện tại thì con người khó lòng bắt gặp hạnh phúc đích thực.
Huỳnh Thanh Tú là giáo viên tiểu học trước khi cùng gia đình định cư Mỹ năm 2001 tại Hoa Kỳ. Bà từng làm việc cho học khu tại Houston, Texas trước khi về hưu và dành toàn bộ thời gian làm vườn, chăm sóc các cháu, du lịch và tham gia các chuyến tham quan của cộng đồng người hưu trí tại địa phương. Tác giả tham dự VVNM với bài viết đầu tiên “Áo khoác để ngoài cửa.” Bài viết kỳ này thuật lại chuyến thăm cảng Houston với nhiều chi tiết thú vị.
Tôi từng chủ trương viết cho chương trình Viết Về Nước Mỹ theo trường phái trào phúng vì quan niệm cuộc đời đã quá nhiều đau khổ và tôi muốn các bài viết của mình sẽ đem lại một niềm vui cho độc giả. Tuy nhiên, hôm qua về thăm ba ngày Father’s Day, bỗng dưng tôi muốn đổi hệ và quyết định viết một bài theo trường phái nghiêm và buồn để nhớ về ba của tôi. Thân phụ của TG khi còn mang lon trung úy Thân phụ của TG khi còn mang lon Trung úy Khi tôi có trí khôn thì ba đã đi tù cải tạo được ba năm. Lúc ba ở các trại tù trong ba năm đầu, việc đi thăm khó khăn nên chỉ có má đi một mình. Sau khi ba chuyển về trại Suối Máu, nơi thăm nuôi tương đối dễ dàng nhất trong các trại, má cứ thay phiên dắt bốn thằng con trai đi thăm ba. Thỉnh thoảng bà nội cũng đi theo. Ba, với cấp bậc đại úy, đi tù “vừa phải” nên tôi mới “hơn” đám bạn cùng trang lứa...
Khi đến San José (Bắc Cali) theo diện H.O. vào cuối tháng 10, năm 1992, sau một thời gian ngắn, cuộc sống gia đình gồm ba người: vợ, con trai và tôi tạm ổn định. Vợ và con tôi tiếp tục đi học. Còn tôi đã xin vào làm cho hai hãng điện tử Flextronis và IBM. Công việc cuối cùng là Crossing Guard. (Hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường an toàn). Đây là công việc bán thời gian. Tôi đã làm hơn 17 năm. Sau đó, vì lớn tuổi, sức khoẻ giảm và không còn lạnh lẹ như trước, nên tôi không thể tiếp tục được nữa!
Đây không chỉ là câu chuyện nhà họ. Mà đâu đó, chúng ta sẽ thấy bóng mình trong đó. Trong những nhọc nhằn gian khổ bước đầu. Trong giọt nước mắt tủi thân, bất lực. Trong mơ ước nhỏ nhoi, bình dị của một con người - có một việc để làm, một mái nhà để trú, một cuộc đời hạnh phúc, an yên bên gia đình. Chúng ta sẽ dễ dàng có được sự gần gũi và đồng cảm với họ. Vì tất cả cùng một phận đời di dân.
“Xin được tự giới thiệu, tôi tên là N.D., là thông dịch viên cho H.V. hôm đó V. gọi báo cảnh sát Anh nhờ tìm kiếm anh H. Không hiểu sao có gì đó xui khiến, tên và chi tiết cá nhân của anh H. còn lưu giữ trong máy kindle của tôi. Điều rất kỳ lạ là bình thường tôi viết lên bảng điện tử rồi xóa đi, duy chỉ bữa đó tôi sử dụng kindle nên chi tiết về anh H. còn lưu lại. Sau khi dịch cho V., tôi thật lo lắng, bồn chồn, cầu nguyện cho anh H. được bình an, còn sống ở đâu đó, hay đã đi thoát trên mấy xe kia. Cầu mong sao tên anh không có trong danh sách 39 người! Thật bàng hoàng và đau xót khi cuối cùng thấy danh sách của cảnh sát hạt Essex, Anh, được công bố có tên anh H. Tôi không biết nói gì hơn là thành thật chia buồn cùng gia đình. Thắp giùm tôi nén nhang trên bàn thờ anh H., V. nha! Xin hãy nén đau thương mà sống!”
Biết được chùa Hương Đạo cần nhiều thiện nguyện viên giúp cho việc chuẩn bị Đại lễ Tam Hợp (Đại Lễ Vesak) tại Chùa Hương Đạo, vào một ngày cuối tuần, tôi có chút thời gian rảnh nên tôi đến chùa để làm thiện nguyện. Chùa Hương Đạo nằn ở thành phố Fort Worth là ngôi chùa tôi thỉnh thoảng lui tới để làm công quả. Chùa có cảnh quan khá đẹp và sạch sẽ. Trong khuôn viên chùa trồng rất nhiều cây và nhiều loại hoa khác nhau như hoa anh đào (sakura), hoa hồng, hoa râm bụt, hoa sứ, hoa cúc trắng, hoa dã quỳ...
Từ ngày về hưu, Ông Tư thong thả, nhưng buồn! Hằng tuần, vào buổi sáng thứ Bảy, sau ngày xổ số Powerball Lottery, ông thường lang thang trong khu Phước Lộc Thọ, mong tìm gặp các bạn già rủ nhau uống ly cà phê, tán gẫu sự đời, bình luận thời sự chính trị … cho qua thì giờ. Gần mười hai giờ, chia tay các bạn già, ông thả bộ vào một tiệm 7- Eleven gẩn đó mua một tấm vé số Powerball, rồi về nhà ăn trưa.
Nhạc sĩ Cung Tiến