Hôm nay,  

Nước Mỹ Trong Mắt Người Đàn Bà Nội Trợ

15/08/202500:00:00(Xem: 3528)
                               
TG Phương Lâm
Hình của tác giả cung cấp.
 
Tác giả tên thật là Phương Nguyễn. Sinh năm 1957 tại Phủ Cam, Huế, là cựu học sinh trường Jeanne D’Arc. Bà hiện ở tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Tác giả vừa nhận giải Đặc Biệt năm 2023. Bài viết bày tỏ nhiều trăn trở, suy nghĩ của một người dân bình thường-người đàn bà nội trợ- về hiện trạng xã hội và con người của nước Mỹ ngày nay.
 
***
 
Tôi không phải là chính trị gia, không phải là nhà báo, không phải là nhà bình luận thời sự. Tôi chỉ là người đàn bà bình thường trong xã hội Mỹ.  Một người nội trợ, lo chuyện cơm áo, gạo tiền, lo giữ mái nhà ấm cúng, nuôi dạy con cái nên người, và theo dõi tin tức từng ngày với tấm lòng yêu quê hương thứ hai của mình “Nước Mỹ”.

Tôi đến Mỹ gần ba mươi năm, như bao người Việt khác, sau biến cố 1975. Tôi không quên cội nguồn, nhưng cũng dần xem nước Mỹ là quê hương thứ hai. Nơi tôi dựng xây cuộc đời, nuôi dạy con cái, và vun đắp những giá trị mà tôi tin là cao đẹp: “Tự do, dân chủ, nhân quyền, và sự tôn trọng lẫn nhau.”

Những năm gần đây, mỗi sáng ra thùng thư lấy tờ báo, mỗi lần mở TV xem tin tức, lòng tôi lại thêm phần lo lắng. Nước Mỹ mà tôi từng yêu quý, từng ngưỡng mộ, vì sự vững chãi và công bằng, về nền dân chủ, về đạo đức chính trị, đang trở nên chia rẽ, xáo trộn, và lắm khi hỗn loạn.

Là một người mẹ, một người nội trợ, tôi đặt câu hỏi: Ai đang yêu nước thật sự? Và ai đang phá hoại nước Mỹ này.

Nước Mỹ của hôm nay, như một cơ thể có nhiều vết thương, một số do kẻ thù gây ra, nhưng nhiều vết do tự mình làm. Tôi nhận thấy, đất nước chia rẽ không phải vì chính trị, mà thiếu sự tôn trọng nhau. Nước Mỹ với tôi, không chỉ là một cường quốc, một đất nước rộng lớn, mà là một gia đình, đa chủng tộc, đa văn hóa, đa quan điểm. Một gia đình như bất cứ mọi gia đình trong xã hội, không làm sao tránh được sự tranh cãi. Điều đáng buồn ở đây, gia đình này hầu như họ không còn lắng nghe nhau, không còn bàn luận để hiểu, mà chỉ tranh luận để thắng.

Truyền thông thì phân hóa, thổi phồng nhiều khác biệt. Mạng xã hội đưa tin, khiến người đọc sống trong ảo tưởng, sẵn sàng bôi nhọ bất cứ ai nghĩ điều khác về mình. Bên phe bảo thủ, coi phe cấp tiến là nguy hiểm. Người cấp tiến coi người bảo thủ là lạc hậu. Người ta sống trong những bong bóng thông tin riêng. Chỉ nghe điều mình muốn nghe, chỉ đọc những gì củng cố lập luận của mình. Hàng xóm không còn chào nhau nếu biết người kia ủng hộ đảng đối lập.Tôi cũng thấy hai người bạn lẫy hờn nhau, chỉ vì bất đồng ý kiến với một vị Tổng thống. Con cái trong nhà nhiều khi bất đồng với cha mẹ, vì ý tưởng chính trị. Đó là điều đau lòng của những người làm mẹ.

Có người sẽ hỏi. Một người đàn bà nội trợ có thể làm được gì cho đất nước này? Tôi đã từng suy nghĩ như thế. Sau bao nhiêu năm sống ở nước Mỹ, tôi hiểu rằng chính những người tưởng chừng nhỏ bé, lại đang gánh vác phần lớn sức sống của đất nước này.

“Tề gia, trị quốc…” thực tế, ai là người lo tề gia. Chúng ta đã thấy nhiều phụ nữ bước vào chính trường, từ cấp địa phương đến Quốc Hội. Họ không để quyền lực làm mình thay đổi, mà mang vào chính trường, trái tim của người mẹ, công bằng, cảm thông và bền bỉ.

Là bà nội trợ, tôi không quan tâm đến khẩu hiệu, hay những bài diễn văn hùng hồn. Tôi chỉ quan tâm đến giá cả thực phẩm mỗi khi đi chợ, học phí đại học của con cái, an toàn trên đường phố, và lòng trung thực của người lãnh đạo. Tôi không kỳ vọng ai hoàn hảo, chỉ muốn họ yêu nước thật sự, nghĩa là họ đặt quyền lợi đất nước lên trên quyền lợi cá nhân, hay đảng phái, sẵn sàng đấu tranh vì sự tồn vong và phẩm giá của đất nước.

Nhưng trớ trêu thay những người yêu nước lại trở thành nạn nhân, bị truy sát, bị vu khống. Câu hỏi được đặt ra trong lương tri nhân loại- tại sao bằng cách này hay cách khác, người ta luôn muốn giết người yêu nước. Tôi nghĩ rằng, vì lương tâm người yêu nước không dễ khuất phục, họ không im lặng trước bất công. Họ là những tiếng nói cảnh tỉnh, là ánh đuốc trong đêm tối, ánh sáng ấy thường chói mắt những kẻ đang hưởng lợi trong bóng tối. Bởi vậy để duy trì vị thế, quyền lực, hoặc trật tự giả dối, những kẻ cầm quyền hèn hạ, và bè phái tay sai, sẵn sàng tiêu diệt người yêu nước vì họ là mối đe dọa.


Yêu nước trong lòng tôi, không phải lên mạng xã hội la hét “Tôi yêu nước Mỹ”, cũng không phải giơ cao cờ Mỹ trong các cuộc biểu tình, rồi đập phá tài sản công. Người yêu nước thật sự, là người âm thầm làm việc, đóng thuế đầy đủ, nuôi dạy con cái thành công dân tốt, tôn trọng pháp luật, và không châm dầu vào lửa khi xã hội đang căng thẳng.

Tôi thấy tấm gương yêu nước, thể hiện qua những Y Tá, Bác Sĩ, suốt mùa dịch, không quản ngại nguy hiểm để cứu người.    Tôi thấy yêu nước thể hiện qua, những giáo viên đứng lớp mỗi ngày, với đồng lương khiêm tốn, nhưng trái tim họ đầy nhiệt huyết.

Người yêu nước là người biết rằng, họ có quyền nói, nhưng phải biết chịu trách nhiệm với lời nói của mình.  Là người biết xuống đường biểu tình ôn hòa, khi bất công xảy ra, không đập phá, không kích động hận thù.  Là người chấp nhận kết quả bầu cử, dù thắng hay thua, tin vào nền dân chủ.

Ai là người phá hoại? Cho dù họ mang danh là lãnh đạo, là công dân, là người biểu tình, hay là những kẻ đứng sau xúi giục?   Phá hoại, không chỉ là những kẻ khủng bố, cho nổ bom, xả súng vào trường học, hay nơi công cộng, mà phá hoại  là gieo rắc tin giả, khiến cho người dân nghi ngờ tất cả, từ chính phủ, đến hàng xóm của mình,

Phá hoại là những kẻ nhân danh tự do, để kích động bạo lực, đập phá, đốt cơ sở công quyền. Là những chính trị gia, đặt quyền lợi cá nhân và đảng phái, lên trên an nguy của đất nước. Là những người khinh thường luật pháp, lợi dụng quyền tự do để làm loạn, để sỉ nhục người khác.

Sự phá hoại không phải từ ngoài vào, mà chính từ những con người, sống trên đất nước này mà không yêu quý nó. Có khi sự phá hoại đến từ lòng tham, tham tiền, tham quyền, tham tiếng. Đến mức bóp méo sự thật, bóp méo niềm tin. Có khi đến từ sự vô cảm. Thấy bất công làm ngơ. Thấy lừa đảo không lên tiếng. Thấy sự thật nhưng quay mặt đi vì quyền lợi riêng.

Nỗi lo của người làm mẹ, làm vợ. Là phụ nữ, tôi không mang súng ra chiến trường, nhưng là người giữ lửa cho gia đình. Tôi dạy con tôi biết đúng sai, biết sống tử tế, biết tôn trọng người khác. Cũng có điều tôi lo lắng. Liệu con tôi lớn lên trong một nước Mỹ đang mất niềm tin vào bầu cử, vào tòa án, vào truyền thông và lẽ phải, chúng còn  tự hào khi đứng dưới lá cờ Mỹ không?

Tôi cũng lo, con tôi có thể bị tẩy chay khi tới trường, vì màu da, hay vì niềm tin. Tôi cũng lo mỗi lần bầu cử là một lần xã hội lại rạn nứt, bạn bè xa nhau. Tôi lo khi chính trị không còn là nơi tìm kiếm sự thật, mà chỉ là trò chơi quyền lực.

Tôi chỉ mong người Mỹ, bất kể nguồn gốc, tôn giáo, màu da, hay chính kiến, ngồi lại với nhau, nói chuyện với nhau như người một nhà. Đừng coi nhau là kẻ thù, mà là Đồng Bào. Cùng chèo chung một chiếc thuyền, đang lênh đênh giữa sóng lớn.

 “IN GOD WE TRUST. Tôi tin vào Hiến Pháp Hoa Kỳ, một trong những bản Hiến Pháp vĩ đại nhất thế giới. Tôi tin vào tiếng nói của người dân. Tôi tin vào những thế hệ trẻ đang trưởng thành, với tấm lòng cởi mở và tinh thần dấn thân.

Tôi không kỳ vọng có sự thay đổi tất cả, Nhưng nếu mỗi người nội trợ, mỗi công nhân, mỗi giáo viên, mỗi người lính, và mỗi cán bộ các ngành khác nhau… đều sống tử tế, đều chọn yêu nước bằng những việc làm nhỏ mỗi ngày, vì chính tất cả đó là “lòng dân”. Đất nước sẽ đổi thay, không cần phải có một vị cứu tinh đến từ chính trường.

Yêu nước không phải là chuyện lớn lao. Mà yêu nước khi bạn dạy con cháu, không nói dối, không buông lời hận thù. Hãy yêu nước bằng hành động cụ thể hàng ngày. Hãy dũng cảm nói sự thật, dù có thể bị hiểu lầm. Hãy biết khiêm nhường, lắng nghe người khác, ngay cả khi họ nghĩ khác về mình. Một đất nước lớn mạnh không nằm ở những lời hô hào, mà nằm trong sự chính trực của người dân và bằng trái tim sáng suốt và xây dựng.

Tôi là một người đàn bà nội trợ. Không có danh tiếng. Không có quyền lực. Tôi chỉ có một trái tim và tôi tin nước Mỹ còn rất nhiều trái tim như thế.
 
Phương Lâm
 

Ý kiến bạn đọc
13/09/202516:20:18
Khách
Những biến cố chánh trị, bắt bớ bưà bãi, đấu tố giới sinh viên giáo sư đại học, cha Mỹ bắt con ra đầu thú để nhận bản án tử hình về tội giết Charlie Kirk, xả súng bắn giết học sinh sinh viên, chia rẽ chánh trị từ trong gia đình v.v. cho thấy cả nuớc Mỹ đang bị ma quỷ nhập mà truớc năm 2000 hiếm xảy ra . Rồi lạm phát, thất nghiệp lan tràn. Ðời sống dân Mỹ đang thụt luì khó khăn thua xa thời truớc năm 2000. Có lẽ nuớc Mỹ đang trả cái nghiệp báo mà chánh phủ đã gây ra tại Nam VN, Trung Ðông, Nam Mỹ, vv.
30/08/202513:05:27
Khách
Ðáng buồn là nuớc Mỹ viện trợ vũ khí kể cả bom 2000 lbs (gần 1 tấn) để Do Thái dùng tại Gaza.
Theo Google AI: Key figures reported by different organizations include:
United Nations: In mid-2025, UN reports cited UNICEF figures of over 17,000 children killed, and a UN official stated that 28 children were being killed every day on average.
UNICEF: In January 2025, UNICEF cited reports that at least 14,000 children had been killed in Gaza. In a May 2025 press release, UNICEF reported that over 50,000 children had been killed or injured in Gaza since October 2023.
Washington Post: In July 2025, an interactive report listing the names of casualties stated that 18,500 of the 60,000 reported Gazan deaths were children, according to a Gaza Health Ministry list from mid-July 2025.
Save the Children: A June 2024 report by Save the Children stated that approximately 21,000 children were missing in Gaza, including 4,000 believed to be under the rubble. "
Chỉ có những kẻ lòng nguời dạ thú mới a tòng giết trẻ con hàng loạt không ngừng nghỉ.
“Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong"
Tố Hữu
29/08/202514:18:43
Khách
Nuớc Mỹ xúc động khi kẻ bắn súng vào học sinh đang dự lễ vào nhà thờ Công Giáo tại Minneapolis. Khoảng 20 gia đình Mỹ nay đau khổ vì con mình bị hung thủ bắn nhưng có ít nguời biết là hàng trăm ngàn gia đình tại Gaza đau khổ vì trẻ em bị bắn và bị bỏ đói tại Gaza. Tất cả là do đạn bom sản xuất tại Mỹ do nguời Mỹ làm. Hy vọng dân Mỹ thức tỉnh và vận động cấm viện trợ vũ khí giết trẻ em tại Gaza. Giáo Hoàng Leo tỏ lời chia buồn với hai gia đình Mỹ có con bị giết nhưng lại im lặng với hàng ngàn trẻ em bị bắn chết tại Gaza và Ukraine. Hồi chiến tranh VN, Vatican cũng im lặng khi hàng trăm ngàn thuyền nhân bị chết trên biển và hàng ngàn tù cải tạo chết trong trại. Các tàu cứu cấp nguời vuợt biên trên biển như tàu Cap Amanur, Ðảo Ánh Sáng là do nguời ngoại đạo khởi xuớng. Hai triết gia Jean Paul Sartre và Bertrand Russel là kẻ vô thần nhưng họ hô hào nước Pháp đưa tàu Ðảo Ánh Sáng qua vịnh Thái Lan cứu trợ nạn nhân do tội ác CS gây ra. Ðã đến lúc Vatican tham gia voi Liên Hiep Quốc cứu nạn đói và lên tiếng chống lại việc giết trẻ em tại Gaza. Ðệ nhất phu nhân Melania Trump đã lên tiếng bên vực trẻ em Ukraine. Ðã đến lúc các Giáo Hội Thiên Chúa Giáo, Tin Lành, Phật Giáo, Hoi Giao, và Ấn Ðộ Giáo thế giới lên tiếng bảo vệ trẻ em tại Gaza và Ukraine. Xin lên tiếng cứu trẻ em vô tội làm phuớc.
27/08/202514:31:55
Khách
Chánh sách cấm sách đàn áp đại học đưa đến nuớc Mỹ thêm lâm nguy vì cắt giảm giáo dục và nghiên cứu. Tại các đại học hàng đầu, đa số sinh viên là từ TQ, Ấn Ðộ vì vậy nguời TQ và Ấn Ðộ dẫn đầu tại các công ty khoa hoc kỹ thuật Mỹ và thế giới. Nếu 80% sinh viên tốt nghiệp UC Berkeley là Ấn Ðộ, TQ, Hàn thì phải là do giáo dục học sinh trung học Mỹ tụt hậu. Chỉ riêng TQ, năm nay chánh phủ Trump lại nhận thêm 600,000 sinh viên mặc dù phe MAGA phản đối cho thấy TQ đã mua giáo dục nuớc Mỹ bằng tiền. Trích bai Giáo dục Mỹ: Người Việt có vị trí và cơ hội học tập thế nào? – Bùi Văn Phú, BBC
"Hôm dự lễ tốt nghiệp khoa toán thống kê của người cháu tại Đại học U.C. Berkeley, có một điều đáng chú ý mà từ trước đến nay tôi không thấy có trong các lễ ra trường là trước khi khai mạc, người dẫn chương trình đã xác minh những phát biểu của diễn giả đều mang tính cách cá nhân, không phản ánh quan điểm của nhà trường.
Dù thế, một sinh viên đại diện cho các bạn tốt nghiệp đã nói về hành trình du học Mỹ của mình và phê bình việc đối xử với du sinh, di dân của chính phủ hiện hành. Một bạn khác phàn nàn về chính sách trao đổi sinh viên của trường vì có quá nhiều du sinh. Trong số 142 sinh viên nhận bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, hơn 80% mang tên gốc Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ."
Vì các diễn văn tốt nghiệp của sinh viên phản đối tội ác chiến tranh diệt chủng của Do Thái nên các truờng Ðại Học phải thanh minh không phải quan điểm nhà truờng để tránh trừng phạt của chánh phủ. Ở Mỹ không có tự do ngôn luận. Chỉ trích Anh, Pháp, Nhật, TQ, Iran, Uganda, hay Chuá Phật, thì không bị trừng phạt, nhưng chỉ trích Do Thái là bị trừng phạt nặng nề.
25/08/202513:04:49
Khách
Chánh phủ Mỹ là tay sai của Do Thái nên nay Mỹ thúc đẩy Pháp chống bài Do Thái. Vì Mỹ là tay sai của Do Thái nên khi Do Thái gây ra nạn đói do nguời ta cố ý gây ra tại Gaza theo cáo trạng của Liên Hiệp Quốc thì Mỹ cũng là kẻ bất nhân. Quân đội Mỹ nay chỉ đánh cho Do Thái, không cho NATO hay Ukraine. Trích bản tin Việt Báo:
Pháp Triệu Tập Đại Sứ Mỹ Vì Thư Cáo Buộc Liên Quan Nạn Bài Do Thái
Việt Báo
(PARIS, ngày 24 tháng 8, Reuters) – Bộ Ngoại Giao Pháp cho biết hôm Chủ Nhật rằng họ đã triệu tập Đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp Charles Kushner. Nguyên nhân là vì Kushner đã viết thư gửi Tổng Thống Emmanuel Macron, chê trách chính quyền Pháp chưa có hành động đủ mạnh để ngăn chặn tình trạng bạo lực nhắm vào người Do Thái."
Không ai có thể chê trách nguời ghét kẻ sát nhân . Khi Do Thái ỷ có Mỹ hỗ trợ để tàn ác thì nguời ta ghét Do Thái. Nay nhân loại đã hiểu tại sao nguời ta thù ghét Do Thái từ ngàn năm về truớc. Nuớc Mỹ nay đang chống lại luơng tâm thế giới. Ðáng tiếc là Giáo Hoàng nay im lặng truớc tội ác trong khi những kẻ ngoại đạo, Liên Hiệp Quốc, và toà quốc tế lên tiếng.
24/08/202520:56:59
Khách
Trích báo The Washington Post: At Harvard, Trump administration cuts hit young scientists hard
...But the Trump administration’s decision to eliminate billions of dollars in research funding to Harvard and elsewhere — in the name of fighting antisemitism and discrimination on campus — made her question whether her dream of working as an academic scientist in the United States is still possible.
The cuts and uncertainty could disrupt the science pipeline and threaten experiments targeting cancer, autism, quantum physics, military robotics and hundreds of other realms, including Scully’s work in systems biology. At Harvard, more than 700 graduate students and nearly 800 postdoctoral researchers get their salaries, stipends or tuition support from federally funded research, according to court documents. Early-career researchers such as Scully are most at risk.
“It is really easy to destroy scientific infrastructure,” said Shirley Tilghman, a molecular biologist and president emeritus of Princeton University. “It’s really hard to build it back up again, because what you are losing are the young people. … The people who are most vulnerable are the graduate students and the postdoctoral fellows and the young assistant professors who are just getting their careers underway.”
24/08/202513:32:35
Khách
Có lẽ nuớc Mỹ bị nghiệp báo phải trả nên chánh phủ tự bắn vào đầu bằng cách cắt giảm khảo cứu và trừng phạt các đại học hàng đầu để kéo nước Mỹ thụt luì. Gần đây chánh phủ Mỹ huy bỏ khảo cứu về MRNA để giúp Nga, Tàu, Ấn Ðộ bắt kịp kỹ thuật Mỹ. Khác với thời truớc năm 2000, nạn thất nghiệp năm 2025 rất nặng trong white collar giới trí thức đầu óc nuớc Mỹ làm ông Powell chủ tịch Fed lo ngại trong diễn văn tại hội nghị Fed governors tại Jackson Hole. Giá hàng đang tiếp tục tăng gia vì Trump tăng thuế nhập cảng. Chánh phủ Mỹ nay lại ủng hộ tội ác chiến tranh, diệt chủng gây nạn đói tại Gaza, chống lại Liên Hiệp Quốc và hơn 150 quốc gia lên án diệt chủng. Mỹ là siêu cuờng nên thế giới không trừng phạt đuợc, nhưng tạo hoá có thể biến ruộng dâu thành biển xanh, các đế quốc lần luợt sập đổ thì khi nghiệp nhân quả đến thì quốc gia bị chia rẽ trầm trọng sẽ đi theo con đuờng tan rã như Liên Sô. Và các bà nội trợ Mỹ có lý do chánh đáng để lo lắng cho tuơng lai thế hệ con cháu mình.
23/08/202517:34:08
Khách
Ở Nhật, Nam Hàn, Canada, Singapore, Úc, Âu Châu khi lãnh đạo chỉ trích công ty, họ tiếp tuc làm ăn theo đuờng lối của họ . Ở Mỹ khi Trump đe doạ Amazon, Facebook, Apple, và các công ty, thi` Bezos, Zuckenberg, Cook phải bôi trơn bằng cách đóng 1 triệu vào tiệc nhậm chức, hay quỹ tranh cử của Trump. Intel phải nhuờng 10% stock cho chánh phủ Mỹ, Nvdia phải chia 15% tiền bán chip H20 cho chánh phủ, có nhiều tỷ phú tham dự tiệc bán tiền ảo của Trump bỏ ra mua 50-100 triệu bôi trơn, hay thê bao Khách sạn Trump hàng chục triệu đô la. Bôi trơn nay là thủ tục đầu tiên cho các công ty ở Mỹ không khác gì Vinfast, Vietjet, và các công ty ở Việt Nam.
Chính sách hạn chế tự do thị truờng, bắt công ty và ngân hàng dự trữ liên bang (Fed. Reserved Bank) phải theo chánh sách cuả chánh phủ sẽ đưa đến kinh tế thụt luì như Liên Sô. TQ đang đe dọa thị truờng xe điện toàn thế giới mà dân Mỹ không biết vì Mỹ đang bế quan toả cảng xe hơi TQ. Trong vòng 5 năm thì cả thế giới sẽ xài xe TQ với giá rẻ một nửa xe Mỹ, dân Mỹ vẫn lái xe Mỹ với các kỹ thuật cũ kỹ, y hệt như dân Cuba vẫn còn lái xe cũ kỹ đời 1962 vì Cuba không nhập cảng xe mới. Rồi sẽ đến điện thoại 5G, 6G, và có thể Nvidia, Intel, và Apple bị tụt hậu vì bị chánh phủ Mỹ vì tham nhũng đe dọa phải liên tục tốn tiền đầu tiên tiền đâu để bôi trơn.
23/08/202513:52:27
Khách
Ukraine không học bài học vì tin vào cam kết của Mỹ mà chết của VNCH. Năm 1992 khi Nga Sô tan rã, Ukraine độc lập có hơn 400 dầu đạn nguyên tử, Bill Clinton và Âu Châu thuyết phục Ukraine đưa hết vũ khí nguyên tử cho Nga, đổi lại Mỹ và Âu châu cam kết bảo vệ an ninh cho Ukraine. Nhưng TT Mỹ chỉ có nhiệm kỳ 4 năm, 30 năm sau Nga chiếm Crimea, Obama và Âu Châu không chịu ra tay cứu Ukraine. Cam kết của Mỹ bay mất như cam kết với VNCH. Bây giờ Ukraine ở trong thế kẹt như VNCH năm 1975 vì nghe theo cam kết của Mỹ năm1992. Ukraine vẫn tiếp tục chiến đấu cho đến khi viện trợ can kiệt. Afghanistan đánh đuổi ngoại xâm không cần Máy bay, tăng, pháo binh thì nếu Ukraine đánh theo kiểu Afghanistan thì Nga phải rút lui vì quá tốn kém.
Nuớc Mỹ nay đang tiến gần đến chủ nghĩa Cộng Sản hay phát xít qua việc trừng phạt kẻ bất đồng ý kiến, sửa lịch sử, cấm sách, siết chặt kinh tế thị truờng bằng thuế má, đe doạ các chủ tịch công ty, quốc doanh hoá Intel, và siết chặt tự do ngôn luận cua giới trí thức hàng đầu tại các đại học nổi tiếng chống lại tội ác chiến tranh diệt chủng tại Gaza. Mỹ nay bắt chuớc Cộng Sản VN dò mạng xã hội khi cấp visa và nhập cảnh, CSVN chỉ dò tư tuởng chống CSVN nhung Mỹ dò mạng xã hội những kẻ có tư tuởng chống chánh sách hai nuớc Mỹ và Do Thái. Mỹ đã gián tiếp phạm tội ác chiến tranh diệt chủng khi đàn áp những nguời chống chánh sách diệt chủng tại Gaza, chụp mũ anti-semitism, phạt UCLA 1 tỷ, cắt tiền khảo cứu khoa học hàng đầu thế giới tại các truờng đại học hàng đầu, huỷ bỏ hết khảo cứu về MRNA là khảo cứu đưa Mỹ vào vị trí hàng đầu thế giới. Bỏ USAID, hỗ trợ tội ác diệt chủng, và đánh thuế tariff toàn thế giới chỉ đẩy thế giới vào thù nghịch có hại cho Mỹ.
22/08/202519:58:57
Khách
Tình hình chính trị ở Mỹ hiện nay bẩn thỉu, đen ngòm, và thối tha như nước cống rãnh .

1/7/2025- Cuộc thăm dò dư luận của các cơ quan NPR, PBS và Marist, cho thấy khoảng ba phần tư người Mỹ cho rằng nền dân chủ ở Mỹ đang bị đe dọa
New poll finds about three-quarters of Americans say democracy under threat
7/1/2025
About three-quarters of Americans say democracy is under serious threat, according to a new poll from NPR, PBS News and Marist.

***José Ramón Cabañas, từng là đại sứ Cuba tại Washington, nhận định rằng người dân Mỹ bây giờ mới có cơ hội để suy nghĩ về sự hỗn loạn mà một quốc gia nước ngoài trải qua, khi Mỹ đòi hỏi thay đổi chính phủ của nước họ .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,845
Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi. My đi vào tiệm tạp hóa trong đầu cứ lẩm nhẩm lời mẹ dặn “đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi”. Muối thì dễ rồi, nhưng còn vôi, kiếm đâu ra? Những ngày lễ khác, mẹ chẳng để ý, con cháu muốn làm gì thì làm. Chỉ có Tết Nguyên Đán là mẹ nhớ. Hình như cả đời mẹ chỉ chú trọng đến tết Ta. Mẹ không muốn bỏ qua bất kỳ tục lệ nào. Mọi thứ đâu ra đấy, không có làm phiên phiến qua loa.
Suy từ câu nói bất hủ của học giả Phạm Quỳnh, "Truyện Kiều còn thì... nước ta còn”, thì người Việt nơi hải ngoại phải nói, “Tiếng Việt còn thì nước Việt còn”. Mà theo nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, mình có được tấm lòng thì ý nghĩa cuộc đời mình không lẽ để gió cuốn hết đi. Cho nên tấm lòng quý nhất là giữ gìn và bảo tồn Văn hóa cùng Việt Ngữ của quê hương.
Tham gia VVNM từ năm 2010, bàn viết thuở đó của tôi bị vài bạn độc còm như ri: - Ở bên Pháp biết gì về Nước Mỹ mà viết! Tôi thất kinh hồn vía như đứa đi vượt biên đường bộ qua Campuchia bị công an việt cộng bắt quả tang, may thay Ban Giám Khảo VVNM không hề kỳ thị tôi ở tận bên nớ lại dám viết chuyện bên ni. Tôi từng đi Mỹ thăm chị em tôi và gia đình bên chồng, bạn bè… từ năm 2005, nước Mỹ trở nên thân quen từ những chuyến đi về với bao câu chuyện tôi ghi lại trên mục VVNM.
Tôi chưa già và tôi tự hỏi bao nhiêu tuổi mới gọi là già. Người thì nói sau sáu mươi tuổi sẽ được gọi là già. Người khác nói sau khi về hưu sẽ chính thức bước vào tuổi già. Bác Duy Lâm, Một đồng nghiệp của tôi vẫn đến trường đi cày đều đều đến lúc bác đã bảy mươi lăm tuổi nhưng bác vẫn chưa chịu nghỉ hưu. Bác bảo bác chưa già nên bác sẽ làm đến khi nào bác không còn sức khỏe vì bác rất thích công việc của bác, công việc của một người phụ giáo. Vị bác sĩ chuyên chữa bệnh dị ứng phấn hoa của tôi đã gần 74 tuổi vẫn đến văn phòng của ông để khám cho bệnh nhân bốn ngày trong một tuần vì ông yêu thích công việc của ông. Tôi gặp rất nhiều người Mỹ vẫn say sưa đi làm dù đã quá tuổi nghỉ hưu vì họ còn sức khỏe và tìm thấy niềm vui trong công việc chứ không phải vì họ cần tiền. Bên cạnh bức tranh đầy những màu sắc tươi sáng đó, tôi biết vẫn còn nhiều bức tranh ảm đạm, âu sầu trong cộng đồng người Việt ở thành phố nơi tôi cư ngụ.
Trời rét căm căm, gió lạnh thổi ù ù bên ngoài, đường xá im vắng không một bóng người, không cả một chiếc xe qua lại. Ông Thanh uể oải ngồi dậy để đi đón Huệ, ngày nào cũng thế, mười một giờ tối phải đi rước vợ về. Huệ làm phục vụ cho nhà hàng buffet Hibachi ở vùng Riverdale. Huệ qua Mỹ đã hơn hai năm rồi mà ông Thanh vẫn không chịu tập cho Huệ lái xe, nhiều lời ra tiếng vào cũng đến tai ông nhưng ông mặc kệ. Ông chấp nhận sáng chiều đưa đón chứ không hề muốn cho Huệ lái xe, cũng may công việc của ông rất tự do, không lệ thuộc giờ giấc nên mới có thể đưa rước như thế!
Năm nay vùng Hoa Thịnh Đốn trời lạnh sớm hơn mọi năm. Giữa tháng 11 đã có tuyết đầu mùa. Không nhiều lắm, lất phất bông tuyết nhỏ nhỏ rơi xuống đất độ 5, 10 phút là tan. Tuy nhiên trời lạnh. Ban đêm 33 độ F-36 độ F. Ban ngày phần lớn nắng đẹp lắm, vàng tươi. Các loại hoa như impatient hay petunia hoa lá héo úa, thấy tội nghiệp. Hoa Pansy không sao, xanh tươi như cũ. Loại hoa này chịu được lạnh suốt mùa đông...
Nhìn cháu nội tám tháng tuổi đang tìm cách làm sao mở gói quà to, mùa Giáng Sinh đầu tiên trong đời cháu, cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm, cháu giương đôi mắt thật to tròn ngây thơ nhìn những món quà xanh đỏ, giây nơ hoa chằng chịt, chẳng hiểu chút ý nghĩa nào, nhưng miệng luôn mỉm cười, đôi chân mày nhíu lại dường như suy nghĩ mông lung.. Những chiếc máy hình, iphone đều bấm lia lịa, các bác, cô chú dì đều muốn lấy những góc hình dễ thương nhất của cháu vào phút này, vì cháu là đứa bé nhỏ nhất trong gia đình cả hai bên nội ngoại lại là đứa cháu đầu tiên nữa.
Năm nay ông Tư đã qua tuổi tám mươi, nhưng trông ông khỏe mạnh và trí tuệ còn minh mẫn - so với những ông lão cùng lứa tuổi, ông được xếp hạng trên trung bình. Những buổi họp mặt ở Hội Cao Niên, các cụ thường ngồi lại với nhau uống trà, tán gẫu chuyện đời. Có ông kể chuyện buồn bị con cháu bỏ bê; có ông than thở chuyện ốm đau; có ông nuối tiếc chưa trả được mối thù vong quốc đầu đã bạc, bèn ngâm mấy câu thơ của Đặng Dung
... Mưa cuối năm vẫn rả rích ngoài trời mù sương và gió lạnh, thảm lá vàng ướt mưa về cội. Bỗng nhớ câu nói đêm qua của một vị thiền sư bên Nhật, ông nói, “cuộc đời như một chiếc va li, sống phải biết khi nào xách lên, khi nào để xuống, phải soạn lại va li cho mỗi hành trình…” Tôi nghe không hiểu ý ngài lắm vì thiền sư đâu phải người thường dễ hiểu, chỉ nhớ bà ngoại mấy đứa nhỏ từng nói, “cái gì cầm lên được thì bỏ xuống được.” ...
Nhạc sĩ Cung Tiến