Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Thông Dịch

26/06/202500:00:00(Xem: 2455)
TG Việt An
Tác giả Việt An (hình do TG cung cấp)

 

Tác giả Việt An sinh năm 1976, qua Mỹ năm 1993, định cư ở Austin, Texas. Cô từng là kỹ sư điện tử ở Intel, nay là nhân viên của bộ Ngân khố, đồng thời là thông dịch viên tự do.
 
***
 
“Xin được tự giới thiệu, tôi tên là N.D., là thông dịch viên cho H.V. hôm đó V. gọi báo cảnh sát Anh nhờ tìm kiếm anh H. Không hiểu sao có gì đó xui khiến, tên và chi tiết cá nhân của anh H. còn lưu giữ trong máy kindle của tôi. Điều rất kỳ lạ là bình thường tôi viết lên bảng điện tử rồi xóa đi, duy chỉ bữa đó tôi sử dụng kindle nên chi tiết về anh H. còn lưu lại. Sau khi dịch cho V., tôi thật lo lắng, bồn chồn, cầu nguyện cho anh H. được bình an, còn sống ở đâu đó, hay đã đi thoát trên mấy xe kia. Cầu mong sao tên anh không có trong danh sách 39 người!  Thật bàng hoàng và đau xót khi cuối cùng thấy danh sách của cảnh sát hạt Essex, Anh, được công bố có tên anh H. Tôi không biết nói gì hơn là thành thật chia buồn cùng gia đình. Thắp giùm tôi nén nhang trên bàn thờ anh H., V. nha! 
Xin hãy nén đau thương mà sống!”
 
Trên đây là những dòng chia buồn tôi gởi cho một khách hàng ở Việt Nam sau một phiên dịch cho cảnh sát hạt Essex, Anh Quốc, trong việc tìm kiếm 39 người trước khi bị phát giác mất trong xe đông lạnh tại Anh Quốc mấy năm về trước. Cô em họ của một nạn nhân diễn tả hình dáng của anh mình để giúp cảnh sát trong việc tìm kiếm được dễ dàng hơn.  Dù không rõ công việc chuyên môn có cho phép tôi chia buồn hay không nhưng tôi cũng mặc kệ, cứ làm theo dẫn dắt của lương tri!
 
Sau khi viết thơ chia buồn với gia đình anh H. xong, tự nhiên máy kindle của tôi hư một cách khó hiểu. Nó tắt ngúm, không hề mở lên được nữa! Tâm linh có gì đó rất thần bí! Dù không nhận được hồi âm nhưng lòng tôi thanh thản hơn vì đã làm điều cần thiết với gia đình người quá vãng - điều tối thiểu mà trong tập tục Tây phương hay Đông phương cũng nên làm.
 
Tôi cũng là một người rời quê hương đi tỵ nạn vào năm 1993, khi mà có hàng loạt gia đình được ra đi có trật tự theo chương trình H.O. (Humanitarian Organization) hay O.D.P. (Orderly Departure Program). Tính ra, chúng tôi may mắn hơn những người đã bỏ mình trên biển sau 1975, trong những thập niên 70, 80, và nửa đầu 90. Họ đã liều mình đánh đổi tự do, làm mồi cho cá biển, hoặc bị cướp biển hãm hiếp, tàn sát dã man hay chết mất xác dưới lòng biển sâu. Chúng tôi cũng may mắn hơn những người tìm cách ra đi sau này, tỵ nạn kinh tế, để tìm kiếm tương lai. Nói là nói thế nhưng Ba tôi đã trả giá cho cả nhà trước bằng những cơn đói hành hạ trong lúc phải lao động khổ sai cùng lúc lo lắng vì án tù vô hạn định! Dượng Tư tôi đã mất mạng trong tù đó chớ!
 
Không thể tưởng tượng được trên những chuyến xe đông lạnh mang đầy hy vọng của 39 đồng hương Việt Nam, trước phút lìa đời, hình ảnh cuối cùng nào đã ở trong đầu những anh chị trẻ tuổi đi mưu sinh ấy? Nụ cười hiền từ của người mẹ, người vợ, hay người yêu? Chắc hẳn có viễn ảnh nợ mấy chục ngàn đô làm sao mẹ già kham nổi khi mình mất đi? Những yêu thương và cả những nuối tiếc?
 
Đó là kỷ niệm đau buồn nhứt đời thông dịch viên của tôi. Còn đây là những kỷ niệm thường nhựt. Khách hàng phần nhiều là những người trạc tuổi ba mẹ tôi, qua diện H.O. hoặc bảo lãnh. Họ trưởng thành trong nền giáo dục nhân bản, dân tộc và khai phóng của miền Nam tự do nên nói chuyện rất đàng hoàng, lịch sự, có phần lễ độ, dù biết tôi đáng tuổi con họ, họ cũng không quên mở đầu câu bằng “Dạ thưa cô…” hay kết thúc câu bằng “…được không, thưa cô?”
 
Thương lắm! Đa số họ đang ở tuổi gần đất xa Trời! Ở họ, tôi học được cách giao tiếp nằm lòng của người Nam, người Sài Gòn xưa, những phẩm chất và cả ngôn ngữ mà hầu như hiếm còn tìm được ở trong nước. Họ là những tinh hoa còn sót lại của miền Nam xưa. Họ vừa khiêm nhường, vừa lịch lãm, vừa văn minh làm sao ấy! Khi dịch cho họ, tôi thấy rất nhẹ đầu. Tôi tự hỏi khi thế hệ của họ về với ông bà hết cả, thì khách hàng của tôi sẽ là những ai, có làm tôi khó chịu và nhức đầu?
 
Phần nhiều trong số họ là những người lớn tuổi, lãng tai ở nhiều cấp độ. Lắm khi cũng có những quý bà nội trợ ít học hay chậm hiểu, tôi cần vận dụng hết kiên nhẫn của mình, có khi dùng hết năng lượng trong cuống phổi mà đánh vần cả địa chỉ ra thành từng chữ một: bê “con bò”, xê “con cá”, dê “con dê”, hắt trong “hát hò”, en-lờ như “líu lo”, em-mờ trong “mẹ”, o tròn vo như “con ó”, p “phở”, s như “bản đồ Việt Nam”, vê “con ve”,…
 
Suốt đời này tôi sẽ không quên phiên dịch cho một quý bà người Bắc rặt (không phải là dân di cư vào Nam) định cư theo diện hôn nhân, nói chuyện chanh chua, chát chúa, nghe lùng bùng lỗ tai, nhứt là khi bà lên giọng như hét vào tai, làm cho tai nghe bị rè hẳn đi, nhưng tôi vẫn hết sức từ tốn và nhẫn nhịn, không cho mình vượt quá khuôn khổ nghề nghiệp. Bà ta nói như ra lịnh, như phán, như cự lộn, như thể người ta giựt hụi hay lấy tiền của bà, y như người ta mắc nợ bà không bằng. Bà phang ngang, chát là, lớn giọng, có lúc như gào, như thét vào tai chúng tôi, hai người đang hết mình giúp đỡ bà nhận phúc lợi quả phụ:
 
-Tôi nói chị nghe nhé… 
-Tôi cắt lời chị nhé… 
- Đừng nói chuyện đó!  
 
Trong khi ông nhân viên Sở An Sinh Xã Hội cũng như tôi, vô cùng lịch sự và từ tốn, giải thích hết lời thì bà ta cứ nói chuyện tỉnh bơ như dân hàng tôm, hàng cá, hay dân bán chợ trời:
 
-Deposit cho tôi hay chuyển về nhà vì tôi đã chuyển nhà RỒI? 
 
Bà gằn giọng như nạt nộ chúng tôi trên điện thoại.  
 
- Thưa bà, bà có số trương mục ngân hàng ở đó không? Tôi hỏi.
 
- Tôi đã cung cấp ngân hàng NĂM LẦN rồi. Ông có nhìn thấy số nhà bank của tôi trên hồ sơ không hay ông NÓI PHÉT? I DON’T BELIEVE THIS! Năm người nói như vậy rồi! Năm người đấy cũng nói một tuần nữa. Tôi đến văn phòng bốn lần rồi. Tôi đã nói chuyện với năm người rồi và ông ấy là người thứ sáu. EM KHÔNG CÓ TIN NHÉ… Nói hộ ông ấy nếu em không nhận được lần này á, thì nhờ ông ấy hỏi xem tôi có BAO GIỜ được ngân phiếu không? Hình như ông ấy tắt máy rồi đúng không chị?
 
Vì ông nhân viên đã lặp đi lặp lại ba bốn lần nên gác máy, và đã có cảnh báo.
 
- Dạ, hình như vậy đó, thưa bà.
 
- ĐỒ QUỶ!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
Câu chửi cuối cùng này chỉ mình tôi nghe trọn. Thế mà tôi vẫn từ tốn, tóm tắt lại những việc bà cần làm, chia buồn và xin lỗi vì bà cứ bị trục trặc trong việc nhận tiền tử cho quả phụ.  
 
Cơ duyên làm thông dịch viên đến với tôi thật tình cờ. Số là sau khi sanh bé gái Việt Khuê, tôi đăng résumé lên trang Indeed.com để tìm việc kỹ sư, nhưng gặp một công ty thông dịch đang tuyển người. Thế là tôi bén duyên với nghề từ dạo ấy. Thấm thoát nay cũng đã gần 10 năm làm thông dịch viên tự do cho một công ty thông dịch quốc tế rồi còn gì! Tôi rất thích công việc này vì nó nhẹ đầu, không hề bị stressed, chả cần phải đọc, tính toán hay giải quyết lỗi gì cả như công việc của Bộ Ngân Khố - Bộ Thuế Vụ. Tôi có thể vừa nằm nghỉ lưng, nhắm mắt, vừa làm trên điện thoại, cũng có một thời khoá biểu tự do để lo cho gia đình và các con. Thích nhứt là được nói, được nghe tiếng Việt, tiếng mẹ đẻ của tôi. Được tiếp xúc với những cô, bác của thế hệ trước như đưa tôi về quê mẹ Việt Nam! Lắm khi tôi trôi dạt bằng ảo giác, qua Úc châu trên điện thoại, khi dịch cho Bộ Di Trú Úc. Và khi dịch cho Bộ Di Trú Anh, hay có lần dịch cho một bác sĩ ở tận Scotland, hay phiên dịch kỹ thuật của Cisco cho khách hàng tại Việt Nam, tôi có cảm giác như mình đang đi du lịch tới các nước ấy. Cũng vui vui!
 
Vốn cũng hay trau dồi tiếng Việt, trong khả năng của mình, tôi khéo léo nhắc những người được dịch những chữ làm cho tiếng Việt bị nghèo đi. Thí dụ chữ bức xúc có hơn cả chục chữ khác, rất hay, để thay thế, như khó chịu, bức bách, bức bối, bực bội, bực mình, đau lòng, bất an, lo lắng, bứt rứt, day dứt, phiền lòng, … Một thí dụ khác là chữ hoành tráng.  Cũng tuỳ theo hoàn cảnh mà chúng ta có thể thay bằng long trọng, linh đình, trọng thể, hào nhoáng. Nếu không để ý mà xử dụng theo thói quen một cách vô thức thì tiếng Việt sẽ trở nên rất nghèo nàn vì thói quen có thể và rất dễ tránh này. Một thí dụ khác là liên hệliên lạcLiên lạc là một động từ trong khi liên hệ là một danh từ. Không biết tự khi nào nó đã được dùng như một động từ. Tôi khéo léo lái người vừa nói chữ liên hệ lặp lại ít nhứt một hoặc hai lần chữ liên lạc cho nhớ.
Thông dịch viên là những người làm nhịp cầu nối về ngôn ngữ và cả về văn hoá giữa người bản xứ, những người nói ngôn ngữ nguồn và người nhập cư, nói ngôn ngữ đích. Thế nên, dẫu vui hay buồn, tôi cũng vui lòng làm nhịp cầu nối, rồi buông bỏ sau mỗi ngày làm, cho lòng nhẹ như tơ!
 
Chiêm nghiệm đời tí xíu về những bi kịch tôi có dự phần - Cuộc đời lắm khi tàn nhẫn với nhiều người luôn cố gắng sống tốt. Liệu chúng ta có nên sống xấu đi? Thưa không! Những mất mát và thiệt thòi đời đã lấy đi của ta không làm cho ta bớt phần tử tế.  
 
Hãy vươn lên! Hãy để mỗi một giọt nước mắt làm nhiên liệu cháy bỏng để chúng ta tiếp bước! Hãy lấy lại cả vốn lẫn lời, từng đồng xu đã mất, cộng thêm lãi kép. Hãy ngẩng cao đầu và tiếp tục bước đi, từng bước, từng bước vững chãi, không ồn ào, nhưng đầy kiêu hãnh! Và nếu được, nếu hoàn cảnh cho phép, hãy sống vươn lên, tỏa sáng như chưa từng bao giờ trên cõi đời! Hãy sống sao cho ngày ta về với cát bụi, ta có thể mãn nguyện, cười khẩy với đời và nói với con cháu ta lúc hấp hối rằng: Ta đã cố gắng sống tốt một đời! Không hối tiếc!
 
Ước mong sao những ai đã từng chết đi sống lại qua những bi kịch của cuộc đời còn chút niềm tin để thâu lượm, rồi khâu vá lại từng hạt giống đâm chồi hy vọng. Ước mong sao họ có thể chắp ráp lại niềm tin để nuốt hết đau thương xuống mà đứng dậy, lau nước mắt chảy dài trên má, nuốt những giọt nước mắt chưa kịp chảy ra còn mặn đắng và nghẹt cứng trong cổ họng mà bước tiếp, biến đau thương thành sức mạnh, bật lên từ vực thẳm của cảm xúc bằng đôi chân của chính mình, qua những bài học đau thương của cuộc đời! Ước mong sao họ vẫn giữ được chữ tín và cái tình, những thứ tưởng chừng như đã thành xa xỉ phẩm trong cuộc đời này!

Việt An
 

Ý kiến bạn đọc
29/06/202520:43:39
Khách
Thời Pháp thuộc nghề thông dịch là nghề sáng giá. Tú Xuơng ca tụng chỉ có thầy thông phán là tối ruợu sâm banh sáng sữa bò, hơn quan dân bình thuờng. Các thầy Thông Phán là quan chức cao trong xã hội VN nhất là Thông Phán toà Công Sứ Pháp. Khi nguời Mỹ đến VN thì ông thông dịch không là quan nữa mà chỉ là viên chức tầm thuờng. Quân đội VNCH đào tạo thông dịch viên với cấp bậc Trung Sĩ có lẽ để giảm quyền hành của ban cố vấn Mỹ vì nếu Thông Dịch Viên là sĩ quan thì Ðại Uý TDV có thể không kính trọng tiểu đoàn truởng VNCH khi hai bên Mỹ Việt có xung đột. Nhưng Vệ Binh Quốc Gia Oregon xưa có tuyển mộ một cựu đại Úy VNCH làm thông dịch viên, cho đồng hoá với cấp bậc Trung Úy, ông này về hưu với cấp bậc Trung Tá Oregon National Guard.
29/06/202519:01:06
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay.
26/06/202521:50:07
Khách
Khi nguời miền Bắc chiếm đuợc miền Nam năm 1975, dân miền Nam trở thành bần cùng mất hết tài sản qua 3 đợt đổi tiền, đánh tư sản, cấm buôn bán lẻ, không đuợc nhận vào lãm việc các hãng xuởng vì lý lịch. Từ cơm ngày ba bữa dù cha chỉ là nông dân, họ chỉ còn ngô khoai độn với cơm, từ xe Honda xuống xe đạp, xe hàng chạy xăng xuống chạy bằng than củi, cha mẹ phải nhịn ăn cho con cái, Nam VN nghèo thụt luì 30 năm. Nguời miền Bắc đến đem chiến tranh tang tóc nghèo đói cho nguời miền Nam. Trong khi các nuớc bị chia đôi như Ðức, Hàn Quốc, Ðài Loan vuợt lên thành các cuờng quốc kinh tế mà dân VN mơ uớc thì VN vẫn còn là nuớc có giá công nhân rẻ nhất trên thế giới. Các hãng xuởng bỏ Thái Lan, TQ, Bangladesh, Nam Duơng dọn qua sản xuất tại VN để khai thác lao công rẻ nguời VN như xưa thực dân Pháp khai thác bóc lột nhân công đồn điền Michelin. Nay ngay cả nguời phe chiến tháng miền Bắc cũng kéo nhau đi xuất khẩu lao động tại các nuớc lân bang như Thái Lan, Mã Lai, Singapore, Cam Bốt, Lào. Ai đi đuợc qua Hàn Quốc làm osin hay làm ruộng là coi như lên thiên đàng. Các cô gái VN hy sinh thời son trẻ tranh nhau lấy nguời già, tàn tật, công nhân nghèo Hàn quốc, Ðài Loan hay làm điếm tại Singapore để thoát khỏi địa ngục do nguời miền Bắc tạo ra. Nguời miền Bắc hy sinh rất nhiều trong chiến tranh để biến Miền Nam thành địa ngục nghèo đói mất tự do, xong rồi kéo nhau ra đi bỏ cái địa ngục do mình tạo ra, thành ra mới có công ăn việc làm cho các thông dịch viên quốc tế như tác giả. Tuy nguời miền Bắc là nạn nhân của CS, nhưng họ đã tạo cái nghiệp là xô đẩy nguời miền Nam vaò địa ngục. Chỉ có Bồ tát giáng thế mới có thể cải hóa hay giải nghiệp cho họ.
26/06/202520:36:46
Khách
Nguời miền Bắc đã sống qua CS hơn 80 năm nên họ đã hoàn toàn là con nguời CS, đi đến đâu cũng gây kinh sợ sắp thế giới. Các nuớc như Hàn Quốc, Ðài Loan, và Nhật bị dân từ miền Bắc trộm cắp, ma tuý, trốn ở lại nên họ hạn chế nhận nguời miền Bắc VN nhập cảnh. Sau 1975 nguời Bắc Việt tràn vào Nam giáo dục nhồi sọ giới trẻ lớn lên nên đa số nguời VN đuợc CS giáo dục du` đi du học hay du lịch thiếu đạo đức. Gần mực thì đen, nguời miền Bắc sống duới chế độ CS giống như zombie, ai gần guĩ là bị cắn trở thành zombie, và nguời này truyền cho nguời kia. Dân miền Nam ai không đi ra nuớc ngoài sớm thì cũng bị miền Bắc nhồi sọ lây nhiễm zombie CS, không trở lại thành nguời bình thuờng đuợc.
Bà xã tôi cũng có thời làm thông dịch tiếng Việt về y tế cho cộng đồng VN. Vì là cộng đồng nhỏ không có nguời ở Bắc Việt đến nên bệnh nhân và thân nhân đều lễ phép lịch sự từ cảnh sát, DA cho đến nguời làm công. Vì vậy nếu biết là nguời từ Bắc Việt sau 1975 thì ta nên tránh xa, thay vì phải chịu nghe những giọng nói chát chúa chanh chua thô lỗ như tác giả phải chịu. Kính nhi viễn chi là hay nhất. Dĩ nhiên là miền Bắc cũng có vài nguời tốt biết phải trái như Duơng Thu Huơng, Hữu Loan, Trần Ðĩnh, Huy Ðức, vv nhưng họ sớm bị CS tận diệt khai trừ nên chỉ còn nguời xấu. Từ 1954, những gia đình trí thức Hà Nội, công chức thời Pháp không di cư tất cả đều bị đày lên định cư tại Lạng Sơn, Cao Bằng, Nghĩa Lộ nên Hà Nội hôm nay chỉ còn cháu ngoan Bác Hồ lớn lên từ 1954. Tù cải tạo VNCH tại Nghĩa Lộ hồi 1976-1990 ngạc nhiên khi gặp gia đình các nhân vật Hà Thành văn minh, có tình nguời, biết lễ nghĩa mà họ không tìm hấy ở các nơi khác vì nguời luơng thiện không sống đuợc trong xã hội CS. Ðây là cái nghiệp của dân VN mà có thể cần vài chục thế hệ may ra phú quý sinh lễ nghiã, văn hoá Tây Phuơng may ra cảm hoá đuợc .
26/06/202515:39:54
Khách
Hãy sống sao cho ngày ta về với cát bụi, ta có thể mãn nguyện, cười khẩy với đời và nói với con cháu ta lúc hấp hối rằng: Ta đã cố gắng sống tốt một đời! Không hối tiếc!
Đúng, tôi đã , đang và sẽ cố gắng làm những điều mà cô đã viết ở trên. Có ai đó đã từng nói " Hãy sống làm sao mà khi ta chết đi mọi người khóc còn ta thì cười "
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,751
Trương Huỳnh Long, 49 tuổi, là người đàn ông cao ráo, dáng người gầy nhưng săn chắc, một kiểu dáng của người sống điều độ, không bê tha mà cũng chẳng cầu kỳ. Long mang dáng dấp trí thức: trán cao, đôi mắt đượm buồn, và nụ cười có một chiếc răng khểnh cùng hai lúm đồng tiền nhẹ ở khóe miệng, khiến ai cũng cảm thấy thân thiện dẫu chỉ mới gặp mặt lần đầu. Long tốt nghiệp cử nhân ngành Sinh học tại đại học công lập George Mason, quận Fairfax, tiểu bang Virginia, gần 30 năm trước. Sau khi tốt nghiệp, Long nộp đơn vào Quest Diagnostics, một trong những công ty xét nghiệm y tế hàng đầu tại Hoa Kỳ. Bắt đầu với vị trí kỹ thuật viên xét nghiệm, anh nhanh chóng chứng tỏ năng lực của mình. Không lâu sau, anh phụ trách một nhóm nhỏ tại chi nhánh địa phương, chuyên xử lý và phân tích các mẫu bệnh lý liên quan đến lây truyền qua đường tình dục (STD).
Tuần lễ này khí hậu vùng Hoa Thịnh Đốn tương đối mát mẻ, không còn nắng nóng nực oi bức như những tuần lễ trước. Ban đêm trời hơi se lạnh. Hoa cúc có bụi đã ra hoa vàng xinh xinh, có bụi hãy còn là nụ. Cây Grappe Myrtle đầy hoa trong sân nhà và rải rác trong vườn nhà hàng xóm. Sân cỏ đã có lá vàng rơi dù phần lớn lá cây vẫn còn xanh um đầy trên cành. Trẻ em sắp đi học, các cô cậu sinh viên chuẩn bị trở lại trường. Các cô cậu lo mang hành trang vào các ký túc xá hay nhà trọ gần trường Đại Học. Trời sắp vào thu, những ngày nghỉ Hè thú vị qua rất nhanh theo lời các cháu. Rồi đây các cháu sẽ gặp thầy cô giáo, bạn hữu cũ, mới.
Tôi không phải là chính trị gia, không phải là nhà báo, không phải là nhà bình luận thời sự. Tôi chỉ là người đàn bà bình thường trong xã hội Mỹ. Một người nội trợ, lo chuyện cơm áo, gạo tiền, lo giữ mái nhà ấm cúng, nuôi dạy con cái nên người, và theo dõi tin tức từng ngày với tấm lòng yêu quê hương thứ hai của mình “Nước Mỹ”. Tôi đến Mỹ gần ba mươi năm, như bao người Việt khác, sau biến cố 1975. Tôi không quên cội nguồn, nhưng cũng dần xem nước Mỹ là quê hương thứ hai. Nơi tôi dựng xây cuộc đời, nuôi dạy con cái, và vun đắp những giá trị mà tôi tin là cao đẹp: “Tự do, dân chủ, nhân quyền, và sự tôn trọng lẫn nhau.”
Dòng sông! Nó hiện hữu trong thiên nhiên từ khi khai thiên lập địa như muôn thứ đã có trên quả đất này - tự nó ngàn đời không thay đổi - gom nước từ đầu nguồn rồi khơi dòng chảy ra biển cả. Con người đặt cho nó cái tên là Dòng Sông. Khi thêm vài chữ kèm theo với dòng sông như: dòng sông êm đềm, thơ mộng hay là dòng sông oan nghiệt, ô nhục… Các thi sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ dựa vào đó mà “thổi vào” dòng sông “cái linh hồn” và làm ra những tác phẩm rung động lòng người. Nhưng có một chữ đi kèm với dòng sông - chữ “định mệnh”- đã biến dòng sông thành chỗ riêng tư. Dòng Sông định mệnh chính nó đã ấp ủ và nuôi dưỡng con người hay một cơ duyên nào đó đưa đẩy con người đến với nó. “Dòng sông định mệnh”- nơi con người đã từng gắn bó với nó và cho họ những cảm xúc dạt dào. Và chính những con người đó mới nói lên hay tạo được tác phẩm tuyệt vời. Các văn nhân, thi sĩ khó lòng nói thay hay chế tác hư cấu.
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ hai mươi bốn và hai mươi lăm - được quyết định tổ chức vào ngày: Chủ Nhật 30 Tháng Mười Một 2025, tại Bowers Museum, Santa Ana, CA. 18 tác giả sẽ nhận các giải thưởng. (Tuyển chọn từ các bài viết được phổ biến trên nhật báo Việt Báo và trên vietbao.com từ ngày 1 tháng Bảy 2023 tới 30 tháng Sáu 2025.)
Hai vợ chồng chị Nở tiễn con gái và bạn trai của nó ra tận cửa garage, phụ họ mang đồ đạc lỉnh kỉnh vào xe cho chúng, là những thứ chúng vẫn đem theo mỗi lần về thăm nhà như áo quần, giày dép, laptops, vật dụng cá nhân. Cuối cùng là nồi thịt kho trứng, chị dặn anh khiêng ra cẩn thận, để vào trong cooler, kèm theo mấy trái dưa leo, chúng nó lái xe hai tiếng về đến nhà là có món ăn cơm tối nay. Mọi thứ xong xuôi, chúng ngồi vào xe, cài giây an toàn, chị theo ra lề đường dặn con: - Amy nè, về tới nhà đem thịt kho ra hâm, ăn với dưa leo, nhe! Chị cũng không quên thằng bạn trai của con: - Benny, lái xe cẩn thận. Nhìn hai đứa ríu rít bên nhau, chị Nở ấm lòng nhưng vẫn thở dài tự hỏi, hai đứa yêu nhau 4 năm, rồi sống chung với nhau 3 năm, bao giờ mới chịu làm đám cưới?
Ở Việt Nam bây giờ người ta hay đùa rằng chữ Hành Chính là viết tắt của câu “Hành dân là chính” để nói về vấn đề quan liêu trong các thủ tục hành chính. Luật lệ rườm rà và thái độ kẻ cả của nhân viên làm khổ người dân. Tưởng đâu chỉ ở nước Việt nam chậm tiến mới có chuyện này nhưng người viết đã phải đối đầu chuyện này tại ngay nước Mỹ. Năm ngoái, một người bạn thuở thiếu thời từ Việt nam ghé qua quận Cam thăm người viết. Người bạn này hiện là một linh mục Công giáo tại một giáo xứ ở Sài gòn. Ngoài chuyện viếng thăm bạn bè cũ, Cha còn qua Mỹ với một mục đích khác: giúp con chiên của Cha trong vấn đề chủ quyền nhà cửa.
Tiểu bang Texas nơi tôi ở có bao nhiêu điều tuyệt vời. Từ trung tâm nghiên cứu không gian Nasa đến hầm chứa nước ngầm Buffalo Cistern hay bờ biển Galveston. Hôm nay chúng ta hãy xuôi về cực Đông Nam của vùng đất này để được chiêm ngưỡng một thành phố biển được mệnh danh là “thành phố của chim trời”. Vâng, đúng như tên gọi. Đó là thành phố có nhiều chim nhất nước Mỹ. Được biết hơn 10 năm nay, Corpus Christi là nơi đã tổ chức lễ hội chim. Thành phố còn được mệnh danh với một cái tên thân thương “Thành phố nhiều chim nhất” của Bắc Mỹ.
Vào ngày Cá Tháng Tư (1/4/2025) năm nay, dân tình sử dụng mạng facebook xôn xao với thông báo “tìm khủng long đi lạc” của Công Viên Thung Lũng Khủng Long (The Dinosaur Valley State Park) ở thành phố Glen Rose thuộc tiểu bang Texas. Nguyên văn thông báo như sau: “Breaking News: Bronto đã bị mất tích. Hôm qua lúc 8 giờ tối, mọi người vẫn còn thấy Bronto ở Công Viên Thung Lũng Khủng Long. Mọi người vui lòng để ý tìm Bronto, một cô khủng long cổ dài, cao 27 feet, dài 70 feet, mặc áo màu xanh lá. Nhân viên kiểm lâm đang tìm kiếm Bronto. Chúng tôi sẽ sớm cập nhật về Bronto, Nếu có tin tức về Bronto, vui lòng báo cho chúng tôi biết. Xin cám ơn sự cộng tác của quí vị.”
Sau hai cảnh mơ, Hà giựt mình tỉnh giấc và nhận ra đây chỉ là giấc mơ, nhưng tại sao người phụ nữ trong mơ lại giống cô, và người đàn ông lại là Hải, người bạn chí cốt hồi còn ở Việt Nam? Là sinh viên Y Khoa năm thứ hai, trường Harvard, Hà sang Mỹ chưa đầy 5 năm theo diện H.O. Gia đình cô có vỏn vẹn bốn người: ba mẹ, hai chị em, và không có nhứt một thân quyến nào ở Mỹ. Hà học rất khá, đam mê cứu người và mong muốn sẽ có một sự nghiệp vững vàng. Cô lấy tay dụi mắt để phân biệt giữa giấc mơ và hiện tại. Vẫn chưa muốn bước xuống giường ngay và muốn “ngủ nướng” thêm một lát trong những ngày nghỉ lễ như thế này để lấy lại sức bù cho những đêm thiếu ngủ vì học bài thi. Trong cơn mê ngủ chập chờn, Hà đưa tay kéo tấm mền đắp cho ấm. Rồi Hà lại nhắm nghiền mắt lại, thiếp đi lúc nào không hay. Giấc mơ khác lại đến, lần này là quá khứ, những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với thiếu thốn và gian khổ nhưng êm đẹp và thơ mộng lại hiện về…
Nhạc sĩ Cung Tiến