Hôm nay,  

Nỗi Đau Nhớ Mẹ

18/12/202400:00:00(Xem: 1198)
Tac gia nguyen mong Giang
Tác giả Nguyễn Mộng Giang (hình do TG cung cấp)
 
Tác giả Nguyễn Mộng Giang sinh trưởng tại Việt Nam, nay định cư ở Hoa Kỳ. Bà lần đầu tham gia chương trình VVNM với bài “Đời bỗng quạnh hiu”. Tác giả cho biết sở thích của bà là làm thơ, viết văn, phổ nhạc. Bà đã có được vài tuyển tập truyện ngắn. Bài viết kỳ này là lời tâm tình và nỗi nhớ về người mẹ đã mất đúng vào đêm Giáng Sinh.
 
***
 
Công lao dưỡng dục ơn từ mẫu
Báo hiếu chưa tròn mẹ thứ tha
Sầu dâng chất ngất hồn con trẻ
Luyến tiếc khôn nguôi bóng mẹ già.
 
Vâng! Thưa mẹ, bốn câu thơ trên con viết vào đúng cái ngày mẹ vĩnh viễn rời bỏ chúng con ra đi. Tám năm rồi, nỗi đau mất mẹ vẫn chẳng hề nguôi ngoai. Mỗi lần nghĩ đến mẹ là con tỉnh hẳn người không ngủ được. Đêm nay cũng vậy! Mưa rả rích suốt từ buổi chiều, bầu trời xám ngắt, phủ một màu thê lương rét buốt. Cứ mỗi độ Đông về, con lại nhớ mẹ quay quắt, không làm sao quên được ngày Giáng Sinh buồn năm ấy. Mẹ hấp hối nơi phòng ICU của bệnh viện.       
 
Hôm ấy là thứ Bảy, 24 tháng 12. Buổi chiều chúng con lại có cái đám cưới con một người bạn, và tối nay nhà chúng ta sẽ có khách ở xa đến. Đám con nuôi của mẹ đã lâu không gặp từ tiểu bang Arizona đổ về San Jose thăm mẹ nhân ngày lễ Giáng Sinh. Buổi sáng, thay quần áo cho mẹ đi lọc máu con thấy mẹ rất yếu, không phản ứng gì cả, gọi mẹ cũng chẳng ừ hử. Con nghĩ chỗ lọc máu sẽ chuyển mẹ vào nhà thương. Nhưng không, họ vẫn đưa mẹ về nhà như thường lệ làm chúng con tưởng chắc mẹ không sao.
 
Về nhà, mẹ chẳng cựa quậy và ăn uống gì được ngày hôm đó cả. Buổi chiều, trước khi đi ăn cưới, vợ chồng con không an tâm, vào phòng thăm mẹ một lần nữa. Chồng con thấy mẹ hâm hấp nóng và có vẻ không ổn (mặc dù mẹ chỉ nằm yên và thở đều). Chồng con bàn với bố và nhờ Tùng, Huy (hai đứa con trai của chị Hạc) đưa mẹ vào thẳng nhà thương mà không cần phải gọi 911. Rồi chúng con đi dự tiệc cưới, nhưng sao lòng con cứ như lửa đốt, đứng ngồi không yên. Con ra ngoài gọi phôn về hỏi thăm mẹ và xem đám con nuôi của mẹ đã đến chưa? Chị Hạc bốc phôn, con nghe văng vẳng trong điện thoại tiếng khóc bù lu bù loa, chị Hạc nói đó là tiếng khóc của cô Xinh, hàng xóm láng giềng của nhà ta ở VN tháp tùng theo đám con nuôi của mẹ sang San Jose thăm mẹ. Vừa đến nhà ta, hay tin mẹ bị như vậy nên cô òa lên khóc om xòm.
 
Con chưa kịp hỏi gì thì chị Hạc đã báo tin nhà thương cho biết mẹ chắc không qua khỏi. Con cảm thấy chân tay bủn rủn và đứng không vững, cảm giác y hệt như lúc nghe tin em Nam bị ung thư gan thời kỳ cuối. Con trở vô bàn tiệc lặng lẽ ngồi xuống cố kềm không khóc mà sao tay con lạnh ngắt và chân con run bần bật. Con bíu lấy tay chồng con và nói vào lỗ tai anh ấy:
 
- Chị Hạc bảo nhà thương báo mẹ sắp chết rồi! Bây giờ mình phải làm sao anh?
 
Anh nắm lấy tay con bóp nhẹ và nói:
 
- Bây giờ mình về cũng đâu có thay đổi được cái gì, chẳng lẽ giữa đám cưới mình lại báo tin buồn để đi về thì kỳ quá, ráng một chút xíu nữa đến phần cắt bánh rồi mình xin về sớm.
 
Ở tiệc cưới về, chúng con ghé qua nhà thay quần áo rồi vào ngay nhà thương. Vì mẹ nằm phòng ICU nên họ chỉ cho vào thăm từng người một. Mà mẹ có biết gì đâu mà thăm với viếng, người mẹ đầy những ống, dây nhợ treo lủng lẳng. Con chẳng dám lại gần, chỉ đứng xa xa nhìn thoáng mẹ một cái rồi con bưng mặt chạy ra ngoài. Mẹ biết không? Con tuy ngổ ngáo, bị cả nhà gọi là “con nặc nô”, con “giặc cái”. Nhưng thật ra con rất là tình cảm, phần nội tâm con rất tỉ mỉ và sâu sắc. Con sợ những cảnh sinh ly tử biệt, con sợ nhìn thấy những giây phút cuối cùng mà mẹ phải chịu đựng. Nó làm đau lòng con lắm mẹ biết không? Nó sẽ ám ảnh con suốt đời.
 
Con mặc kệ mọi người nghĩ sao về con, rời khỏi phòng ICU con men theo hành lang tìm đến tượng Đức Mẹ. Nhà ta đạo Phật, nhưng nhà thương không có tượng Phật chỉ có tượng Chúa mà thôi. Trong giờ phút bi thương này, đối với con, Chúa Phật gì cũng như nhau. Con thành tâm cúi đầu cầu khẩn, xin cho giây phút cuối đời mẹ sẽ được nhẹ nhàng thanh thản ra đi. Xa xa đâu đó, vọng lại tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi báo hiệu Chúa đã giáng trần ban ơn. 
 
Rồi chúng con về nhà, chẳng ai đi ngủ được, mọi người quây quần bên bàn ăn hồi hộp theo từng tiếng chuông điện thoại. Bốn giờ sáng, nhà thương lại “báo cáo”:
 
- Bây giờ là máy thở chứ không phải là mẹ của cô thở nữa, cô có muốn vào thăm không?

Chồng con nghe vậy lại chở con vào một lần nữa mà không dám đánh thức bố dậy vì bố đã quá mệt mỏi từ đầu hôm đến giờ rồi. Mẹ vẫn nằm yên thoi thóp với những ống cắm từ mũi, miệng và dây nhợ máy móc trợ tim. Con ngồi bó gối ngoài phòng ICU chứ không dám vào, chỉ có nhà con vào mà thôi. Đến 6 giờ sáng, thấy tình trạng mẹ vẫn không thay đổi, nhà con chở con về để đổi cho bố vào thăm mẹ lần cuối kẻo không kịp.
 
Mẹ ra đi lúc 7 giờ 15 phút sáng, bên cạnh có bố vuốt mặt và đọc kinh cho mẹ. Như vậy có nghĩa là sáng hôm qua, kể từ lúc con thay quần áo để mẹ đi lọc máu cho đến lúc mẹ ra đi vĩnh viễn, mẹ không hề tỉnh lại một lần nào. Ngày 24 đã qua ngày 25 vừa đến, bình minh đã lên cao mà vạn vật như còn đang say ngủ sau một đêm tưng bừng náo nhiệt chào đón Chúa hài đồng giáng sinh. Một Noel buồn đầy đau thương tang tóc.
 
 
Mẹ đi rồi nhà chúng ta lạnh lẽo lắm! Dù mẹ chỉ âm thầm như một cái bóng mà sao con vẫn thấy ấm lòng. Bây giờ không còn mẹ, nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm, con nhớ mẹ vô cùng mẹ ơi! Nhưng nỗi đau của con cho dù có cao đến đâu chăng nữa cũng không thấm gì so với nỗi mất mát to lớn của bố. Mẹ biết không? Sau khi an táng lo cho mẹ xong xuôi, cuộc đời bố hầu như chỉ khép kín vào bốn bức tường. Suốt ngày bố chỉ ở trong phòng, lẩn quẩn với những đồ vật kỷ niệm của mẹ. Thỉnh thoảng lại đứng trước tấm ảnh treo trên tường của mẹ mà lẩm bẩm trò chuyện. Bạn bè đến thăm bố cũng không tiếp, chỉ ra chào hỏi, cám ơn rồi xin phép cáo lui vào phòng. Điều mà con sợ nhất là nghe bố rên rỉ, âm thầm gọi mẹ làm con chỉ muốn chết liền tại chỗ. Nó đau một cách lạ kỳ, đau đến nỗi con không thở được, nghe lồng ngực nhói buốt. Con phải mở toang cửa bước hẳn ra ngoài sân, ngửa mặt lên trời hít lấy hít để không khí cảm tưởng như quả tim mình sắp ngưng đập ngay tức thì.
 
Lúc mẹ còn sống, có thói quen hay gấp giấy tissue làm bốn miếng vuông vức gọn gàng xếp thành từng đống. Mỗi lần đi đâu, mẹ lại lấy một ít bỏ vào ví mang theo để xài. Khi mẹ mất rồi, con dọn dẹp lại phòng mẹ cho gọn gàng, bố không cho vất đống tissue đó đi, bố cất vào một cái hộp bảo để đấy bố xài dần. Con biết bố chẳng muốn thay đổi đồ vật gì của mẹ cả, bố muốn nhìn vật để nhớ người, để ôm lấy nỗi đau một mình. Chết người được đấy mẹ ạ! Con đã cố gắng xóa bỏ đi những vết tích của mẹ để kéo bố trở lại với cuộc sống bình thường nhưng bố không chịu, con biết làm sao hơn? Tội nghiệp lắm! Mẹ biết không? Mỗi lần bố sụt sịt, bố lại mở cái hộp tissue đó ra và bố lại mếu máo rên rỉ: “Ối giời ơi! Mợ ơi! Cái đống giấy mợ xếp này tôi xài đến đời nào cho hết đây?”. Mẹ nghe có đứt ruột không? Riêng con, mỗi lần nghe như thế con lại chạy trốn vào phòng tắm để khóc một mình. Cũng như ngày hôm nay khi viết đến đoạn này, con vẫn không cầm được nước mắt. Có điều ngày hôm nay, đã 8 năm qua, Bố cũng đã được đi theo mẹ một năm hơn rồi. Cho nên con một mình khóc cho “thoải mái” để lồng ngực không bị đau bởi phải dồn nén lại vì khóc lén. Tám năm trước sở dĩ con phải trốn vào nhà tắm để khóc vì con sợ bố đang buồn nhớ mẹ, con chẳng an ủi được bố mà còn khóc theo để rồi cùng ôm nhau chìm đắm trong nỗi đau thương mất mẹ thì sự ai bi này, tuổi già của bố làm sao mà chịu cho thấu?
 
Con lúc nào cũng sống vui vẻ, cố gắng khỏa lấp đi hết những kỷ niệm về mẹ để bố đừng nhớ đến mẹ nữa mà cố gắng sống cho vui vẻ tuổi già. Con biết nỗi đau của bố không ai có thể xoa dịu được ngoại trừ một mình bố. Mẹ không thể nào sống đời với bố được, đó là luật sanh tử không tránh khỏi. “Sinh, lão, bệnh, tử” ai không một lần phải chết? Con cũng nhờ dựa vào bốn chữ này và cố gắng không nghĩ đến mẹ nữa, nổi buồn mới bớt đau. Tuy là nói vậy, nhưng con rất hiểu nỗi đau của bố, bởi không nghĩ đến mẹ thì thôi, mỗi lần nghĩ đến, nỗi đau kéo đến không ngừng, đang ngủ con cũng phải bật ngồi dậy bởi không thở được. Bây giờ, bố cũng đã đi theo mẹ một năm hơn rồi, nỗi đau chồng chất trong con cũng chẳng kém gì.
 
Mẹ ơi! Noel lại sắp đến nữa rồi, gợi lại trong con biết bao kỷ niệm về mẹ, con nhớ cái tuần lễ sau ngày mẹ mất, mẹ hay về gõ “cạch, cạch” cho con nghe, chỉ mình con phát hiện tiếng gõ trước nhất mà chẳng ai nghe được cả. Tại sao trong ngần ấy đứa con (chín đứa) mẹ không chọn ai khác mà lại chọn con? Điều đó chứng tỏ cho thấy về mặt tâm linh, con có thể tiếp xúc được với mẹ, phải không mẹ?
 
Buổi sáng hôm sau ngày thiêu mẹ, tất cả anh chị em vẫn còn đủ mặt ở nhà con, còn đang ngủ nướng vì quá mệt mỏi sau tang lễ, mẹ lại về gõ “cạch, cạch” nữa! Tiếng gõ nghe rất lạ tai mà cho đến bây giờ, chưa một lần nào con được nghe lại. Đặc biệt lần này, tất cả anh chị em đều mắt nhắm mắt mở thò đầu ra hỏi với giọng ngái ngủ: “Ai gõ cửa vậy?”.  Chỉ có bố vẫn nằm yên trong phòng không ra mà chỉ hỏi: “Đứa nào gõ cửa đấy?”. Con đã nói mẹ về gõ tiếng động cho con nghe mà chẳng ai chịu tin, đến hôm nay mọi người đều nghe rõ mồn một tiếng gõ cửa phòng mới chịu tin là mẹ linh thiêng. Lúc bấy giờ nhà con mới lên tiếng:
 
- Hôm nay mẹ về gõ tiếng động mà ai cũng nghe được rõ ràng rồi, chắc mẹ đã an tâm ra đi, không còn về gõ nữa đâu.
 
Quả nhiên từ đó về sau chúng tôi không bao giờ còn nghe được một tiếng động nào giống như vậy nữa hết. Giáng Sinh lại đến nữa rồi! Con ước ao một lần nào đó cho con gặp lại mẹ dù chỉ là trong giấc ngủ, trong giấc mơ hay là trong tiếng gõ cũng được. Mẹ cứ về, mẹ cứ gõ, con không sợ, con không sợ đâu, con nhớ mẹ vô vàn mẹ ơi! Tám năm rồi, mẹ đã đi về đâu? Mẹ có gặp được bố không? Con chắc là có! Nếu không, sao bố bỏ chúng con ra đi một mạch mà không hề có một hiện tượng quay về báo mộng cho chúng con biết như là mẹ dù chỉ bằng một tiếng động mà thôi? Bố gặp mẹ rồi nên vui quá không quay về nữa, đúng không?

Và con cũng rất hy vọng nơi một cõi Trời xa xăm nào đó, không bệnh tật, không đau đớn, không sanh tử, bố mẹ đang vui vẻ, hạnh phúc nắm tay nhau, vĩnh viễn không bao giờ lìa xa nhau.
     
 
Nguyễn Mộng Giang
 

Ý kiến bạn đọc
09/01/202522:46:11
Khách
Cảm ơn Tác Giả chia sẽ một bài viết cảm động.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 409,862
Đến Mỹ, chúng tôi ấn tượng với thiên nhiên hùng vĩ , hệ thống công viên quốc gia rộng khắp đất nước và khả năng tiếp cận cho các tầng lớp. Nhiều người nói, người Mỹ ít du lịch ra nước ngoài, kỳ thực có thể do họ sở hữu hệ thống các công viên quốc gia với các phương tiện đầy đủ. Hệ thống đường sá của Mỹ cũng khoa học, tiện nghi cho nhu cầu du lịch của đủ mọi lứa tuổi và sở thích. Người dân Mỹ do đó đã dành khá nhiều thời gian cho du lịch trong nước và họ tận hưởng những tiện nghi tiện ích trên khắp các nẻo đường đất nước này.
Trước đó, phim ngoại quốc về là người ta Phụ Đề Việt Ngữ, nhưng nhiều khi các vai trò nói mau quá, khán giả đọc chữ theo không kịp, vừa coi hình vừa đọc chữ thì bị thiếu sót, làm phim bớt hay, cho nên mấy hãng phim tạo ra một đột phá lớn là cho nhân vật chuyển qua nói tiếng Việt, bởi vì chính các phim Việt Nam cũng vậy, có khi tài tử minh tinh mặt đẹp diễn hay nhưng tiếng nói thì không thích hợp nên cần mượn tiếng nói của người khác. Nghề chuyển âm ra đời, rất được ưa chuộng.
Mùa hè năm 2023, tôi hộ tống gia đình người bạn thân đến thăm trường võ bị West Point (gọi tắt là West Point) vào ngày các tân sinh viên được chính thức nhận vào học sau khi hoàn thành 6 tuần lễ huấn luyện cơ bản. Trường này cách thành phố Nữu Ước khoảng 80 cây số về hướng bắc. Từ phi trường LaGuadia, chúng tôi thuê xe chạy hơn một tiếng đồng hồ mới tới trường. Ra khỏi phi trường, xe chúng tôi lao vào vùng ngoại ô, hai bên đường một màu xanh ngút ngàn. Chúng tôi lái xe men theo triền núi của cung đường dẫn đến chiếc cầu treo tuyệt đẹp: cầu treo Bear Mountain dài khoảng 6 kilômét bắc qua sông Hudson nổi tiếng. Cung đường trước khi đến chiếc cầu này rất đẹp, một bên ngó lên là vách núi, bên kia nhìn xuống là dòng sông Hudson uốn lượn hiền hòa ôm ấp một vùng thung lũng mênh mông. Vượt qua chiếc cầu treo Bear Moutain chúng tôi chạy về hướng thị trấn Highland Falls. Đây là một thị trấn nhỏ có khoảng 4 nghìn dân cư và cũng là thị trấn dẫn đến cổng chính vào khuôn viên trường.
Thế nào cũng có người thắc mắc khi đọc thấy cái tựa của bài viết này: Cao tuổi mà nói là chưa già thì chừng nào mới gọi là già? Một thắc mắc chánh đáng về vấn đề đặt ra tưởng chừng như nghịch lý. Mặc dầu không có chuẩn mực nào để làm thước đo cho biết tuổi như thế nào thì gọi là cao, như thế nào thì gọi là già. Các nhà khoa học có phân biệt giữa tuổi thật và tuổi sinh học. Thí dụ cùng là 40 tuổi theo ngày tháng năm sinh nhưng một người trông rất trẻ như mới 30 còn một người thì trông già như tuổi 60. Tuổi 30 hay 60 này chính là tuổi sinh học. Do hoàn cảnh sống, lối sống, kể cả yếu tố di truyền tác động vào, khiến cho một người có thể già đi hay trẻ ra so với tuổi thật của mình. Ngoài ra tâm lý là một yếu tố rất quan trọng dự phần vào việc hình thành cái tuổi sinh học của mỗi người. Một người cao tuổi nhưng tâm hồn họ thoải mái, trẻ trung, yêu đời thì họ vẫn trẻ như thường. Do đó khi nói tuổi cao chưa phải là già không phải là cách nói cho vui mà là nói theo khoa học, theo qui luật sinh
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân và giải đặc biệt năm 2023. Sau đây là bài viết mới nhất về chuyện người già đãng trí.
Tôi vừa nhận được thư con gái báo cháu trai ngoại của tôi sẽ dự lễ tốt nghiệp đại học vào tháng sáu, mời mẹ và bố dượng về tiểu bang Cali dự lễ, con sẽ mua vé máy bay và bố mẹ sẽ về nhà con ở hai tuần chơi với cháu trước khi cháu tiếp tục đi học xa. Cầm trong tay tấm thiệp mời màu xanh lá cây nhạt, mắt tôi nhòa lệ nhìn hình cháu trai hai mươi bốn tuổi trong y phục sinh viên tốt nghiệp; sau thảm kịch trên biển năm 1975, tôi không bao giờ hình dung ra được tôi có được cái hạnh phúc như hôm nay. Ấn tượng của thảm kịch hằn sâu trong tâm khảm tôi, giống như vết bánh xe xích sắt lún trong mặt đất mềm.
Người Việt hải-ngoại hãnh-diện về “thủ-đô tỵ-nạn” Little Saigon. Sau 49 năm từ 1975 Miền Nam bị mất nước đến nay đã có 5.4 triệu Việt hải ngoại, trong đó 2.4 triệu ở Mỹ gồm 1.2 triệu ở California trong đó 300.000 quanh “thủ-phủ” Little Saigon gồm năm thành-phố Garden Grove, Stanton, Westminster, Fountain Valley, và Midway. Nghe Little Saigon là nghĩ ngay tới Bolsa Ave, một trong những đại lộ đông người Việt nhất Quận Cam, nhất là từ khúc đường Magnolia đến Brookhurst, và cũng lắm người Việt vô gia cư “homeless” nhất.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám và giải Danh Dự năm 2023. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO | * Khi đưa bố mẹ già đi bác sĩ, tôi thấy tờ giấy để ở kệ sách, ghi tiêu đề hay quá: How to be a parent to your parents. Tôi cầm tờ giấy đó, và cất ngay vào hồ sơ giấy tờ. Coi như của “gia bảo“. Chúng ta khi phàn nàn, than phiền, quở trách, bắt lỗi, mắng chửi…tóm lại khi chúng ta ở vị trí người buộc tội, phê phán, quy trách… chúng ta luôn luôn chủ quan, nghĩ rằng những gì mình than phiền là đúng, gây “trở ngại cho mình”. Có bao giờ bạn tự đặt mình vào vị trí của người khác. Chắc chẳng ai nghĩ đến điều đó. Chuẩn bị là vừa. Đó là sự thật không ai nghĩ đến, khi trí nhớ bắt đầu có chuyện: nhớ nhớ quên quên.
Với bài "Hành Trình Tiếng Việt của Một Người Mỹ", tác giả đã nhận Giải Viết Văn Việt ngữ Trùng Quang năm đầu tiên, 2013. Ông là một cựu chiến binh Mỹ từng đóng quân ở Biên Hoà và kết hôn với một phụ nữ Việt. Ông bà có 7 người con, hiện ở Ohio. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông, ngày 18 -12-2012 đã kể chuyện tình 40 năm hạnh phúc của Ông Bà Sáu. Năm 2018 đánh dấu 45 kết hôn của ông bà Tuyết - Steve Brown. Đúng thời điểm đặc biệt này, ngày 2 tháng 5 năm 2018, Bà Sáu Tuyết thình lình qua đời vì cơn bệnh bất ngờ. Bài viết của ông Sáu tưởng niệm “Cuộc Đời Của Tuyết” đã được phổ biến ngày 27/07/2018. Sau đây, là bài viết mới nhất của Ông.
Trời bên ngoài đã chuyển thu hơi lạnh, Nguyên quấn chiếc khăn choàng cổ và đội mũ len ra khỏi nhà cùng với Jim. Nàng níu tay Jim tránh sự vấp ngã đi ra con suối Cherry Creek ngay dưới chân dãy núi Rocky. Qua màn mờ của con mắt, nàng vẫn cảm nhận được ánh nắng đang len lỏi qua hàng cây lá, trời trong xanh bao la xuống gần vây con suối. Dạo quanh những bước chậm rãi, Nguyên nhìn con vực và dòng suối đang chảy như nhìn xuống những thương đau của đời nàng...
Nhạc sĩ Cung Tiến