Hôm nay,  

Đất Lành Chim Đậu

17/05/202314:19:00(Xem: 2987)

 

Tác giả tên thật Nguyễn Thanh Hiền, Nickname: Steven N, Bút danh: Tiểu Lục Thần Phong, Sinh sống ở Atlanta trên  20 năm.

*

 

Phân xưởng Debug chợt ồn ào nhốn nháo cả lên, mọi người từ các dây chuyền khác hướng mắt về bộ phận gắn hard drive và memory. Thằng Steven bảo:

 

- Con Kelly bị ngất xỉu.

 

Thằng quản đốc Romario lập tức chạy đến đó, nó bảo mấy người vây quanh giãn hết ra, chỉ giữ lại con Montse và con Cinthya chăm sóc cho Kelly, đoạn móc điện thoại báo cho văn phòng Human Research và gọi cấp cứu. Chỉ chừng mươi phút sau thì tiếng còi ầm ĩ của xe cứu thương đã có mặt ở bãi đậu xe. Bốn thằng cảnh sát phòng cháy chữa cháy xách túi đồ nghề đi nhanh vào xưởng. Bốn thằng to con như king kong, cơ bắp cuồn cuộn như đô vật. Tụi nó lập tức xem xét sơ qua rồi truyền cho con Kelly một bình nước biển. Thằng mang bảng tên Brian D, là xếp của nhóm cảnh sát ấy, nói:

 

- Cô ta không sao đâu, có lẽ vì mang bầu và làm việc phải đứng nhiều giờ quá nên mệt và ngất đi thôi, tuy nhiên chúng tôi sẽ đưa cô ta vào nhà thương để chẩn đoán kỹ càng hơn.

 

Tụi nó làm việc nhanh như người máy, con Kelly được đưa lên băng ca và đẩy ra xe cứu thương. Thằng Romario không thể đi theo vì xe cứu thương không chở thân nhân, vả lại nó phải làm cho hết ca. Thằng Romario và con Kelly sống chung với nhau đã lâu hai đứa có một thằng boy ba tuổi và giờ thì con Kelly đang có bầu lần thứ hai. Tuy là vợ chồng nhưng hai đứa chưa làm đám cưới và cũng chẳng có giấy giá thú. Chị thằng Romario là bà Maria cũng thế, thằng con trai của bả đã hai mốt tuổi, vậy mà hai người mới làm giấy giá thú và hôn lễ tuần rồi. Anh Tư, tên Mỹ là John Hồ đứng lane sát bà Maria thường cà khịa:

 

- Sao tụi bay ăn ở với nhau mà không chịu làm đám cưới, không có giấy hôn thú?

 

Thằng Romario can thiệp:

 

- Tụi tao sống với nhau bằng tình yêu, giấy hôn thú làm sau cũng không sao.

 

Anh John Hồ lại bảo:

 

- Tiền dâm hậu thú là không tốt, Việt Nam tao lúc nào cũng phải làm giấy giá thú và đám cưới rồi mới sống chung.

 

- Đó là tập quán của nước mầy, nước tao thì mọi người có thể sống chung, có con cái trước rồi làm hôn thú sau, chả sao cả!

 

Chị Chi, người đi chung xe với anh John Hồ, nói bằng tiếng Việt:

 

- Tụi nó không làm giấy hôn thú để khai mẹ đơn thân, xin trợ cấp đủ thứ!

 

Đúng sai sao hổng biết nhưng rõ ràng nhóm bạn Caribbean làm chung đều phần nhiều là thế. Không chỉ cặp Romario - Kelly, vợ chồng bà Maria mà còn con Montse, con Cinthya, thằng Carlos, thằng Hernandez… đều thế cả, tụi nó đến từ Mexico, Honduras, Puerto Rico…

 

Con Kelly khá nhỏ nhắn xinh xắn, da trắng, nét mặt người Âu. Nó rất khác với những đồng hương của nó, bọn họ thì to bè bự xương, da ngăm đen, nét mặt thô. Có lẽ tổ tiên nhà con Kelly lai hoặc là di cư từ Tây Ban Nha. Những lúc ăn trưa hay những lúc tụ tập đùa giỡn, con Kelly kể chuyện nó vượt biên từ Honduras qua Mexico và rồi theo đường dây nhập cư lậu để vào Cali và sau đó thì sang thành Ất Lăng này. Nó vào hãng này cũng được năm năm rồi, công việc ở xưởng Debug không nặng, chuyên gắn  các bộ phận máy điện toán như Hard drive, Memory, Motherboard… Tuy nhiên hai ngón tay cái và cổ tay thì đau nhiều vì phải nhấn và sử dụng nhiều, với lại thời gian kéo dài mười tiếng một ngày. Hôm nó xỉu vì mệt và có thể nó bỏ bữa ăn sáng.

 

Có lần xưởng thiếu hàng, cả đám ngồi chơi, tụ tập tám đủ điều. Con Kelly kể:

 

- Nước tao nghèo lắm, công ăn việc làm không có, băng đảng ma túy lộng hành kinh khủng. Tụi choai choai bị dụ và bị ép gia nhập băng đảng buôn bán ma túy, dắt mối, trộm cướp, giết người… Cảnh sát chẳng làm gì được, thậm chí bọn họ lại bảo kê cho các băng đảng. Người nào chống lại băng đảng đều bị giết chết và gia đình bị vạ lây. Quan chức cũng toàn là người của băng đảng. Thằng Neymar, em trai tao theo băng đảng, sau một thời gian nó muốn rút ra và băng đảng đã cho người bắn nó chết ngay trước cửa nhà. Ai cũng sợ xanh mặt nhưng không dám làm gì, ai cũng biết ông trùm Escobar ra lệnh nhưng đành chịu thôi. Cảnh sát có đến làm biên bản cho có lệ, sau đó cất vào tủ. Tao phải trả mười ngàn để được đưa qua Cali, cả nhóm mười mấy người cùng đi chung nhưng không ai biết ai và cũng chẳng ai biết tổ chức nào đưa mình đi. Cả nhóm liên hệ với người mọi giới tên Rodrigo, mà cái tên này cũng chắc gì là tên thật. Tao qua Cali làm chui đủ thứ việc từ hái nho, dâu, thơm trong các nông trại. Có khi phụ trong bếp các nhà hàng...toàn làm chui vì không có giấy tờ. Sau khi chính phủ Obama ân xá, tao mới xin được thẻ xanh và từ đó tao theo bạn bè qua thành Ất Lăng.

 

Anh John Hồ ghẹo nó:

 

- Sao mầy không vô băng đảng luôn để kiếm tiền dễ hơn?

 

- Có thể, nhưng vô rồi thì hết đường lui và mất xác luôn. Bạn tao có nhiều đứa vô băng đảng và bị ép làm gái. Băng đảng ghê gớm hơn những gì người ta biết.

 

- Mầy quen thằng Romario lúc nào vậy?

 

- Ờ, khi tao sang đây, một lần đi chợ farmer Market tình cờ gặp. Nó nhìn tao thích ra mặt và xin số điện thoại. Tụi tao nói chuyện rất hợp ý và dần dần kết và yêu nhau. Chính anh Romario đưa tao vào xưởng Debug này, khi mới vào bị tụi nhân viên văn phòng kiểm tra tiếng Anh, nội quy và những kiến thức căn bản của công việc… Anh Romario bày mẹo cho tao vượt qua, cứ đánh dấu hết một lượt, sau đó xem lại kết quả đúng sai, ghi tắt xuống giấy để rồi nhìn vào đó mà trả lời lần thứ hai là sẽ vượt qua.

 

Anh John Hồ lại cà khịa:

 

- Tụi bay qua đây đông quá khiến người nhiều việc ít, vì vây mà tụi chủ nó giữ giá công lao động thật thấp.

 

Cả đám nhao nhao phản đối anh John Hồ, con Kelly chu mỏ:

- Mày nói xàm! Giá công lao động là do chính phủ ấn định, tụi chủ lúc nào cũng muốn giữ giá tiền công thấp nhất mà họ có thể. Nếu nước Mỹ không có tụi tao thì ai làm việc tay chân ở nông trại, chợ búa, đường xá, cầu cống, phục vụ, xây dựng…

 

- Tụi bay sang đây đông chỉ trong vòng vài mươi năm gần đây, vậy trước kia hổng có tụi bay thì nước Mỹ không có ai làm hả?

 

Nhóm Caribbean và con Kelly cự anh John Hồ:

 

- Vậy còn tụi bay thì sao? Tự dưng ở châu Á, tuốt bên kia địa cầu lại kéo sang nước Mỹ chi vậy?

 

- Tụi tao đến Mỹ sau khi cuộc nội chiến chấm dứt, chính phủ nước tao lúc ấy tàn bạo và khắc nghiệt quá, không ai sống nổi, nhất là những người có liên can đến chế độ Sài Gòn ở miền nam, vì vậy chúng tao di tản, vượt biên, vượt biển…. Sau đó bị gom vào các trại tị nạn ở quanh các nước đông nam Á. Các chính phủ Mỹ, Pháp, Anh, Úc, Canada… đã tiếp nhận tụi tao. Khi sang đây thì những người có học, có kỹ năng thì làm những việc ngon lành, còn những ai không biết tiếng Anh, không có kỹ năng gì thì làm công nhân hãng xưởng, làm móng… Thật sự mà nói thì người Việt tụi tao nhỏ con, sức yếu không thể làm phu lục lộ, xây dựng, nộng trại… như tụi bay.

 

Con kelly lại nói:

 

- Nước Mỹ là cái lẩu thập cẩm, đủ hạng người, đủ mọi sắc dân, đủ mọi nghề, làm gì cũng được, miễn là hợp pháp và tùy khả năng của mình.

 

Con Kelly triết lý như một nhà chính khách hay một nhà đạo đức, chẳng có việc nào nhỏ hay việc xấu, công việc nào cũng được, miễn là kiếm ra tiền và không bị luật pháp cấm. Nó lại hỏi anh John Hồ:

 

- Riêng bản thân mầy thì mầy đến Mỹ bằng cách nào?

 

- Hồi đó tao mới mười bốn tuổi, tao đi theo ghe đánh cá từ nhỏ, năm mười bốn tuổi, trong một lần đi biển thì bị những người trên ghe ép vượt biên theo. Bọn họ chuẩn bị chu đáo tất cả và giả vờ đi đánh cá như mọi ngày. Tao đâu có muốn vượt biên, nhưng giờ ở trên tàu của họ, không đi thì chỉ còn nước nhảy xuống biển thôi! Tàu đi một thời gian thì hư máy, cứ thế trôi dạt vật vờ, nước và thực phẩm cạn hết, trời nắng như đổ lửa, nhiều người ngất xỉu… Ai cũng ngỡ sẽ chết! May có một tàu hàng thấy thế, họ cung cấp cho nước và thực phẩm, rồi kéo con tàu vượt biên vào bờ biển Hồng Kông. Sống ở trại tị nạn Hồng Kông hết ba năm, sau đó được tổ chức di dân của liên hiệp quốc phỏng vấn và được chính phủ Mỹ nhận. Khi đến Mỹ tao sống ở New York, mãi đến năm 1990 mới chuyển về Atlanta.

 

Câu chuyện bỗng nhiên trở nên nghiêm túc một cách vô tình dù là giữa lúc rảnh rỗi tụ tập đế nói chuyện xàm. Bất thần con Kelly giật phắt cái mũ kê pi của anh John Hồ và quăng cho cho Montse. Anh John toan chụp lại thì cái mũ lại được ném cho con Cinthya, cứ thế tụi nó chuyền nhau khiến anh John không sao lấy mũ lại được. Anh John Hồ luôn đội mũ Kepi vì đầu hói sọi. Mọi người cười giỡn ồn ào ném mũ và chọc ghẹo anh John khiến thằng đốc công phải quát lên thì việc chuyền cái mũ ghẹo anh John mới chấm dứt.

 

Steven thấy câu chuyện vượt biên của anh John còn khá hấp dẫn nên hỏi thêm:

 

- Vậy anh John vô tình được hay là bị vượt biên chứ hổng phải chính trị chính em hay liên can gì chính quyền Sài Gòn? 

- Tao biết mẹ gì chuyện chính trị chính em, nhà nghèo kiết xác, đi đánh cá kiếm sống. Những người lớn tổ chức vượt biên nhưng họ sợ lộ nên không tiết lộ cho ai cả. Ghe đánh cá vẫn ra biển như mọi ngày. Khi họ cứ cho ghe chạy thẳng hướng phao số không thì mới biết là họ vượt biên. Tạo sợ muốn chết luôn, khóc lóc xin về. Họ nói giờ vượt biên với họ còn không đi thì nhảy xuống biển chứ ghe không thể quay về được! Tao hết cách, đành nuốt nước mắt cam chịu chứ biết sao. Thế rồi con tàu chết máy, chân vịt bị lưới đánh cá quấn chặt. Người lớn trên tàu sợ cá mập nên không ai chịu xuống gỡ. Bọn họ buộc dây thừng ngang người tao, thòng tao xuống nước để cắt tấm lưới cá quấn chân vịt. Hồi đó nhỏ quá, họ biểu gì làm nấy, đâu dám cãi. Khi ở tại tị nạm Hồng Kông thì ngày này được phát thức ăn, học tiếng Anh và còn được liên hiệp quốc cho tiền để tiêu. Tao lén theo mấy người lớn ra ngoài trại làm chui phụ bếp ở mấy nhà hàng. Ba năm ở trại vậy mà sướng hơn bây giờ đó, cứ sống phè phè vậy mà sướng. Hồi ở trại. Tụi tao với băng người nam đánh lộn với tụi Hải Phòng ì xèo. Tụi Hải Phòng dữ dằn, ngang ngược và láo không ai chịu nổi. Trại chia hai phe, hễ đụng nhau là đập lộn. Cảnh sát phải dùng biện pháp trấn áp mạnh, nhiều người bị nhốt riêng. Tao được nhà thờ Tin lành bảo lãnh đi Mỹ và New York là nơi tao đặt bước chân đầu tiên lên nước Mỹ. Những ngày tháng đầu buồn kinh khủng, nhớ nhà muốn chết luôn nên khóc hoài. Lúc mới đến New York ngay vào mùa đông, trời lạnh nhức xương tưởng chừng như không sống nổi nhưng cũng phải cố sống. Có lần tao lội bộ đi làm và sụp vào hố nước còn chưa đóng băng, tao tưởng tao bị đóng băng luôn. Tao khóc mà không ra nước mắt, thấy đời cô đơn, lạnh lẽo và khổ quá. Lúc ấy cũng chưa có cộng đồng người Việt, chưa có chợ hay nhà hàng Việt. Tao thèm móm ăn Việt, thèm mùii nước mắm khinh khủng, lâu lâu lên phố Tàu mới được ăn đồ Tàu cho đỡ thèm. Những năm tháng ấy tao cứ ước gì quay lại Việt Nam hay trại tị nạm Hồng Kông cũng được.

Năm 1990 tao mới theo anh họ và mấy người bạn kéo về Atlanta, ở đây khí hậu phương nam ấm áp hơn các bang phía bắc, vật giá quá rẻ, nhà cửa đất đai cũng rẻ khinh khủng, nhờ thế mới mua nổi cái nhà, nếu cứ ở New York thì cả đời chỉ ở nhà mướn chứ mua gì nổi!

 

Thành Ất Lăng này quả thật dễ sống, mọi thứ đều rẻ, kể cả thuế má, giai đoạn địa ốc khủng hoảng, nhà cửa rẻ không sao tưởng tượng nổi. Ba mươi ngàn đô cũng có thể mua được căn nhà ba phòng ngủ. Trong giai đoạn này, bạn bè tao nhiều đứa mua cả mấy chục căn nhà, giờ tụi nó là triệu phú, vì nhà cửa lên giá, dùng những căn nhà đó cho mướn hàng tháng kiếm quá trời tiền.

 

Thành Ất Lăng phát triển mạnh từ sau đại hội thể thao Olympic 1996, nhiều xa lộ mới, nhiều khu dân cư, nhiều shopping mới, nhiều hãng xưởng mọc lên và người từ các nơi ồ ạt kéo về. Xứ này là nơi đặt tổng hành dinh của những đại công ty mà tiếng tăm lừng danh khắp thế giới như: Coca Cola, CNN, Ford, Delta Airlines… và cả nhà tù liên bang luôn.

 

Người kéo về đông quá, dân số tăng nhanh và lượng xe cộ cũng tăng kinh khủng luôn, trong khi đó đường xá xa lộ chỉ nhiêu đó, vì vậy giờ nạn kẹt xe thật là tồi tệ: sáng, trưa, chiều tối đều kẹt; Thứ hai đến chủ nhật, kẹt; Mồng một đến ba mươi, kẹt. Những xa lộ I-20, I- 75-85, I-285 (qua downtown) kẹt bất kể giờ giấc và ngày tháng. Bây giờ chạy trên đường thỉnh thoảng gặp những chiếc xe dán miếng decal: Atlanta full, please don’t move to Atlanta…

 

Con Kelly vô nhà thương chừng mấy tiếng thì về nhà, sức khỏe bình thường, chẳng qua nó có bầu, làm nhiều giờ quá nên mệt mà xỉu thôi. Con Andrea White Head, giám đốc nhân sự nói với Steven:

 

- Con Kelly vô nhà thương có mấy tiếng vậy mà hóa đơn gởi về cho hãng ngàn mấy bạc!

 

Từ đó công ty thắt chặt hơn nữa an toàn lao động hòng tránh những việc chấn thương hay bị kiện tụng. Những việc bảo hộ quá đáng gây phiền phức cho người làm. Công nhân lắp ráp điện tử mà mặc đồ bảo bộ, quần áo, giày vớ, găng tay, kiếng mắt… cứ như phi hành gia vũ trụ, rất khó chịu nhưng đành phải chịu. Ở xứ này tự do là vậy nhưng luật là luật, hổng giỡn chơi được đâu! Xứ này giàu có quá nên việc gì cũng làm quan trọng hóa vấn đề, kiểu như: “công chúa đứt tay ăn mày đổ ruột”. Mấy tháng trước, con Angelia trượt té, có tí xíu vậy mà cũng kêu cấp cứu, xe cứu thương cứu hỏa ầm ĩ cả hãng. Thằng Jerome làm bất cản, bị đứt tay tí xíu vậy mà cũng chở vào nhà thương băng bó, nẹp ngón tay, chụp x quang…

 

Trước khi con Kelly nghỉ sanh, phân xưởng Debug làm cái tiệc baby shower nho nhỏ, mọi người góp ít tiền mua quà chúc mừng. Con Kelly và thằng Romario mua bảo hiểm sức khỏe từ Obamacare vì chương trình bảo hiểm sức khỏe của hãng mắc hơn. Nó cũng như những người làm công khác, khi sanh nở thì bảo hiểm trả phần lớn, phần còn lại thì xin trợ giúp từ chính phủ, ngoài ra sau sinh còn được chăm sóc y tế cả mẹ lẫn con, tóm lại tiền sinh đẻ và chăm sóc y tế rất lớn nhưng chẳng phải trả đồng nào.

 

Ở xứ này kể cũng lạ, phúc lợi xã hội như con bò sữa, nhiều người lợi dụng quá đáng. Thằng Decker, bạn của Steven, lương nó gần ba mươi đồng một giờ, vậy mà bằng cách nào nó xin được trợ cấp thực phẩm (foodstamp). Thằng Diego lái xe Cadillac mới toanh nhưng cũng để lòi ra phiếu trợ cấp thực phẩm, còn rất nhiều trường hợp khác nữa. Mấy bà Mỹ đen vô tiệm làm móng, bộ móng cả trăm bạc mà mỗi hai tuần lại phải tới để fill in, vậy mà toàn xài thẻ trợ cấp thực phẩm, đôi khi nhiều người đem thẻ trợ cấp thực phẩm đến những cơ sở làm ăn gian lận để đổi ra tiền mà xài. Nhiều người dùng thẻ trợ cấp thực phẩm mua toàn hải sản, cua tuyết, cá hồi… Cư dân gốc mít mình cũng bú con bò sữa dữ lắm, nhất là những người nhận lương tiền mặt, những người làm nail chỉ khai thuế ở phần tiền check, phần tiền tip và tiền mặt thì đâu có khai, vì vậy mà được hoàn thuế, được khai thu nhập thấp để xin đủ thứ.  Cuối mùa nail thì bay về Việt Nam ăn chơi và nổ sảng đã đời trời đất. Điều này khiến những người làm ăn chân chính mà đóng thuế nặng phải bực mình, Những thành phần đóng thuế nặng nhất là lớp trung lưu, tùy theo thu nhập mà có khi thuế lên đến bốn mươi lăm phần trăm. Dân mít ở đây thường kháo nhau: “hoặc là thật giàu, hoặc là thật nghèo, chứ còn trưng bình khá thì đóng thuế chết luôn”.

 

Con Kelly sinh con xong là nghỉ việc ở nhà giữ con, lương công nhân mà đem gởi hai đứa con thì còn gì nữa. Ở nhà giữ con và xin được nhiều phúc lợi xã hội cho cả mẹ lẫn con. Không riêng gì nó, nhiều người đàn bà Mễ, Caribbean thường có rất nhiều con, bởi vậy họ ở nhà giữ con và xin phúc lợi xã hội,  chỉ mỗi ông chồng đi làm thôi!

 

Thành Ất Lăng vào mùa xuân, hoa nở bạt ngàn, sắc hương ngào ngạt, cây lá xanh tươi. Ngày làm việc cuối tuần, con Kelly chở em bé vào hãng chơi và chờ thằng Romario tan ca. Mọi người tranh nhau nựng em bé, khen em bé  và khen con Kelly vừa góp thêm cho đời một bông hoa mới. Em bé mới sinh tên Emmy rất đẹp, giống hệt mẹ nó. Em bé đang lớn mỗi ngày, lớn lên nhờ mẹ nó là con Kelly và nhờ cả bầu sữa phúc lợi xã hội của xứ Cờ Hoa.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 04/23

Ý kiến bạn đọc
17/05/202323:14:26
Khách
Trích: "...Điều này khiến những người làm ăn chân chính mà đóng thuế nặng phải bực mình, Những thành phần đóng thuế nặng nhất là lớp trung lưu, tùy theo thu nhập mà có khi thuế lên đến bốn mươi lăm phần trăm..."

Được đóng thuế nặng là dấu chỉ của sự công thành danh toại và nhiều may mắn, suôn sẻ trên đường đời cho một cá nhân.

Vậy hãy vui vẻ, bằng lòng chia sẻ bớt cho những người kém thế cho dù họ có lợi dụng, ăn gian, etc.

Mình sống phải để cho người khác sống thì mới phải đạo.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 486,392
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch