Con Không Cần Tiền

08/10/202000:00:00(Xem: 5186)

 

Lương Tạ

Lần đầu tiên tham gia Viết Về Nước Mỹ, Tác Giả Lương Tạ cho biết: Ông làm nghề dạy con hơn 20 năm nay. Đối với ông đó mới là nghề chính. Ông chuyên tiếp xúc với nhiều hoàn cảnh gia đình và hiểu nhiều tâm tư. Nguyện vọng của ông là thế hệ trẻ Việt Nam được lớn lên biết sống hạnh phúc và có bản lãnh. Ông đã có bài viết đăng trên nhiều b́áo chí, BBC Tiếng Việt, Người Việt, Việt Báo, The New Viet, và Sài Gòn Nhỏ. LL qua facebook https://www.facebook.com/lulandanvy/

*Truyện phỏng theo chuyện thật người thật, với tên các nhân vật được thay đổi.

 

***

 

Hai giờ sáng, thức dậy, Minh thấy phòng con gái Dianne vẫn còn đèn sáng. Minh gõ cửa. Cháu mở cửa. Minh thấy Victoria bạn con gái, đang lau nước mắt. Minh hỏi: "Ủa, sao vậy cháu?" Victoria chưa kịp trả lời, Dianne ngắt ngang: "Bố, cho Victoria ngủ đây đi. Bạn đang buồn". Minh ngờ ngợ, chỉ biết là mẹ cháu đã qua đời hơn một tháng. "OK con, nên báo cho ba con biết. Hai đứa đi ngủ đi khuya rồi". Con gái tôi khuyến khích: "Victoria chia sẻ với bố mình đi. Bố mình có thể giúp". Mình tiếp lời con gái: "Có gì cháu cứ chia sẻ, bác giúp gì được thì giúp." Minh ngồi nghe Diann kể chuyện và khuyên giải cháu. Năm giờ sáng lúc nào không hay. Bệnh trầm cảm của cháu sau ngày mẹ chết đã trở lại.

 

Cách đây 21 năm, cô gái xinh đẹp tên Phúc đã quyết định lấy một anh chàng chí thú làm ăn tên Đặng, dứt bỏ mối tình đầu với người yêu, lúc đó mới học Y năm thứ nhất. Đặng đẹp trai, làm doanh nghiệp khá thành công, nên đời sống tài chính đầy đủ. Sau 4 năm, Đặng và Phúc và hai con nhỏ được anh chị chồng bảo lãnh sang Mỹ. Gia đình chồng môi giới buôn bán nhà cửa nên cuộc sống khá giả. Đặng học nghề theo anh chị. 

 

Sau hơn 10 năm, Đặng đã có trong tay một cái nhà hơn 1 triệu đô. Xe Mercedes cứ hai năm, mỗi người thay một chiếc. Đặng rất chịu khó, dẫn khách đi mua nhà suốt ngày, kể cả cuối tuần. Phúc thì đi làm hãng. Kiếm tiền trang trải cho cuộc sống đòi hỏi của gia đình. Hai con của Đặng và Phúc không bị gò bó nên khá tự do, muốn gì được đấy. Đặng và Phúc thương con, nhưng lại không có thời gian với con mình, nên họ dồn tình thương bằng cách cho con đầy đủ vật chất. 

 

Năm Victoria 16 tuổi, có bằng lái xe. Đặng cưng con mua hẳn cho cháu một cái xe Porsche khoảng 70.000 USD. Tính Victoria đơn giản. Cháu không muốn, nhưng bố nói có xe đẹp để vẻ vang với họ hàng, người quen. Gia đình chị của Đặng có cuộc sống vật chất hơn hẳn. Họ có nhà rộng sát biển. 

 

Đặng và Phúc thường tham dự những buổi party của bạn bè, để kết nối và hòa mình với những người cùng lối sống. Nơi mà những áo quần thời trang nhất được phô trương. Những cái bóp nhiều ngàn đô thể hiện đẳng cấp. Những câu chuyện xoay quanh làm ăn thêm tiền, so sánh và những chuyện thiên hạ. Phụ nữ phần đông nhìn không chê được vì chỉ cần ít dao kéo là nơi khuyết tật trở thành hấp dẫn. Các ông thì so nhau về rượu, và danh thế. Những chai rượu đóng góp càng mắc tiền, càng lâu đời thì càng hãnh diện.

 

Ai cũng khen gia đình Đặng và Phúc hạnh phúc, vì hai người giàu sang, ̣̣đẹp đôi và hai con đều đẹp, cao lớn và ngoan. Họ không biết là sau lưng, Đặng và Phúc có những trận cãi nhau nẩy lửa vì công việc làm ăn, đầu tư thất bại, và gia đình lỏng lẻo. Có lần Phúc đã muốn ly dị, nhưng nghĩ tới con, Phúc đành bỏ ý định. 

 

Cả hai bố mẹ đi làm và cuối tuần thường đi với bạn bè, nên hai anh em tự lo,  mỗi đứa một hướng. Tối mẹ về nấu ăn cho hai anh em. Đến khoảng 8 giờ tối bố về. Anh của Victoria, Victor, suốt ngày ở trong phòng chơi game. Thế giới riêng của cháu, vì đã lớn cứng đầu không trao đổi thường với bố mẹ. Bây giờ đại học cộng đồng của cháu cho học qua mạng nên chẳng cần tới trường. Victoria tính hiền nên ít bạn bè, trừ vài bạn thân như Dianne, con gái của Minh. Cháu chịu khó học vì bố mẹ mong cháu ra bác sĩ hay luật sư.

 

Dịch conoravirus đã hoành hành hơn 2 tháng. Hãng đóng cửa nên Phúc ở nhà. Nhờ thế, Phúc gần con và cảm thấy dễ chịu hơn, vì không bị áp lực đua đòi vật chất xã hội nữa, trong mùa dịch. Đặng vẫn dẫn khách đi coi dù ít khách hơn. Victoria khuyên bố đừng đưa khách đi nữa, nhưng Đặng trả lời con: "Bố không đi làm thì làm sao có thể trả tiền tiền nhà, tiền xe cho con và tiền con tiêu xài". Victoria nói bố: "Bố bán cái xe của con đi, mua cái rẻ hơn, thì có đỡ tiền không?" Đặng cười. Victoria nói: "Bố ơi, con tới nhà Dianne. Nhà bạn nhỏ hơn nhà mình. Họ không có xe đẹp. Nhưng họ gần gũi với nhau lắm. Nhà mình chẳng có thời gian với nhau, ngoại trừ khi đi Cancun hay cruise. Con không cần tiền hay vật chất mà chỉ cần bố mẹ có nhiều thời gian gia đình như nhà Dianne". Bố nói: "Vì thế nên họ không có tiền để cho con họ đi du lịch những nơi mắc tiền như bố đưa con đi. Sống phải hưởng thụ chứ con. Chết có số hết con".

 

Phúc lo lắng khuyên chồng không nên dẫn khách đi coi nữa. Phúc nói: "Anh ơi, đợi qua mùa dịch đi. Tiền bạc lúc nào cũng kiếm được mà". Phúc biết tính chồng hay lơ là. Đặng nói vợ an tâm và sẽ cẩn thận. Ít người bị lắm, mà có dính thì cũng như sốt vậy, Chính Tổng Thống Trump khuyên mọi người dịch này không trầm trọng. Đặng nghe nói. Đặng có khách hàng thường xuyên vì Đặng hay cắm bảng open house/nhà cho bán ở vài nơi để câu khách, mặc dù hầu hết những người Đặng thuyết phục được, chỉ nhờ Đặng đưa đi coi nhà một, hay hai lần.

 

Hôm đó Đặng về, có vẻ hơi mệt như thể bị trúng gió. Phúc pha cho chồng ly nước chanh, và kêu chồng nằm xuống cho mình đánh gió. Hôm sau Đặng ho và có tí sốt. Tự nhiên Đặng có linh cảm là mình bị dính conoravirus. 

 

Cách đây ít hôm, Đặng chở một người khách đi coi nhà. Anh ta không đeo khẩu trang. Đặng cảm thấy an toàn nên cũng không đeo khẩu trang để dễ nói chuyện. Có thể chăng mình bị lây hôm đó? Đặng gọi hỏi bạn bè chung quanh kiếm chỗ xét nghiệm, rồi hỏi hãng bảo hiểm của mình. Tất cả mọi nơi, sau khi hỏi bệnh tình thì nói Đặng ở nhà dưỡng bệnh. Xét nghiệm chỉ dành cho những người đã trở nặng. Quả thật, ngày hôm sau Đặng đỡ dần. Chắc tại cảm thường thôi, Đặng nghĩ. Đặng bắt đầu trở lại công việc dẫn khách đi coi nhà.

 

Phúc gọi cho chồng: "Em cảm thấy khó thở." Đặng nói qua phone: "Để anh làm xong công việc là anh về. "Mặt trời lặn, Đặng về thì Phúc nằm liệt trên giường. Victoria đang học trong phòng. Tiếng Victor la hét với video game vẳng từ phòng cháu. Đặng hỏi "Em cảm thấy sao rồi?" Phúc nhờ: "Anh lấy cho em ly nước, em rát cổ quá. "Đặng lấy cho vợ ly nước. Đêm đó, Phúc sốt nặng và ói. Đặng nghi vợ mình dính virus. Anh chở vợ vào phòng cấp cứu. Bệnh viện đông nghẹt, toàn người đeo khẩu trang. Chờ vài tiếng thì Đặng có tin. Phúc đã bị dính virus và phải ở lại bệnh viện. Cũng may là bệnh viện còn vài giường. Đặng muốn ở lại với vợ thì bệnh viện không cho.

Trưa đó, chị Đặng gọi báo cho biết là mẹ Đặng đã được đưa vào bệnh viện, và phải ở lại đó. Mẹ cũng đã bị conoravirus. Đặng chợt nhớ mình có thăm mẹ vài hôm trước. Chả lẽ là mình lây sang vợ và mẹ? Đặng nghĩ ngợi mãi. Khi về nhà thì Đặng kêu hai con lại để báo cho hai con biết. Đặng dặn hai con ở nhà đừng đi đâu. Cũng may Victor và Victoria không cảm thấy gì hết. 

 

Đêm đó, Phúc gọi về, giọng thở hơi gấp, nói: "Em ở trong đây buồn quá. Người cứ đau đau sao. Người ta bắt em đeo khẩu trang suốt". Đặng an ủi vợ. “Em ráng đi, khỏi bệnh sớm về."

 

Đặng ngồi đó cả buổi, chai rượu bên cạnh. Căn nhà to nhưng như trống rỗng. Đồ đạc mắc tiền vô tri không còn ý nghĩa với Đặng nữa. Hai chiếc xe 100.000 đô la nằm đó, vì Đặng không muốn lây ai nữa nên quyết định không đưa khách đi. Victoria thương bố nên ai ủi bố suốt. Đêm về, Đặng, Victor, and Victoria, thay phiên nhau nói chuyện với Phúc, không khí trong nhà ảm đạm. 

 

Victoria không an tâm, vì mình hay đến nhà Dianne, nên gọi báo cho bạn biết ngay. Hôm đó, cả nhà Dianne bị một cơn khủng hoảng vì không biết có bị lây hay không. Nhưng triệu chứng thì không thấy. Tuy thế, họ cũng tự cách ly hai tuần, để khỏi lây đến người khác. Hai tuần lễ trong lo âu của gia đình Minh.

 

Vài ngày sau, bệnh Phúc trở nặng, phải đặt ống thở vào phổi qua miệng. Đặng không gọi cho vợ được nữa. Chỉ có tin nhắn của Phúc. Phúc phải nằm xấp xuống để cảm thấy dễ chịu hơn. Ít ngày sau không thấy Phúc nhắn nữa.

 

Tiếng chuông từ Facetime vang lên. Vì linh cảm, Đặng không muốn bắt điện thoại lên. Hai hôm trước, mẹ của Đặng đã qua đời, đang chờ người ta gửi tro, vì không tới lấy xác được. Sau cùng, Đặng bắt điện thoại lên. Phúc phía bên kia mệt mỏi khềo khào. Cô y tá đang cầm điện thoại cho Phúc. Phúc muốn gặp Victoria và Victor. Ba cha con bên này Facetime, phía bên kia Phúc nằm trên giường nhà thương. Phúc nhìn các con và chồng qua màn ảnh điện thoại: "Bác sĩ nói chắc mẹ không qua khỏi, nên mẹ muốn nhìn các con lần cuối." Victoria khóc sụt sùi. Đặng và Victor đẫm nước mắt. Phúc khàn khàn thềo thào, phổi đã bị tàn phá: "Các con ráng học lên người và chăm sóc bố, thì mẹ mãn nguyện lắm".  Đặng nấc lên, nước mắt rơi thành giọt, nhìn vợ qua facetime mà không gần được. Victoria khóc lớn, Victor lau nước mắt. Phúc giã từ: "Anh ơi, anh ở lại lo cho các con, em đi trước, em xin lỗi anh".

 


Lương Tạ, 7/10/2020, Nam California

Ý kiến bạn đọc
09/10/202020:54:05
Khách
Điều trần trước Thượng Viện hôm 18 tháng 9, bác sĩ Robert Redfield, giám đốc Cơ Quan Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Dịch Bệnh, tuyên bố đeo khẩu trang có thể bảo vệ ngừa vi rút COVID-19 hữu hiệu còn hơn cả thuốc chủng ngừa.
Ở một số các quốc gia ở Âu và Á châu, luật pháp còn buộc phải đeo khẩu trang ngay cả ở ngoài trời.
Ở Ý, không đeo khẩu trang có thể bị phạt lên tới 1.000 euro (1.163 USD)- miễn khẩu trang bên trong nhà hàng và quán bar, ở các hoạt động thể thao, trẻ em dưới sáu tuổi và những người có vấn đề sức khỏe.
Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ, Bắc Macedonia, Ấn Độ và một số quốc gia châu Á cũng buộc phải đeo khẩu trang ngay cả ở ngoài trời. Và ở Paris,Brussels Pristina và Kosovo cũng vậy.
09/10/202020:50:58
Khách
Theo cuộc thăm dò dư luận ngày 16 tháng Tám của cơ quan PEW thì hiện nay 85 phần trăm người Mỹ hoặc luôn luôn hoặc thường đeo khẩu trang . Hồi tháng Sáu chỉ có 65 phần trăm.
92 phẩn trăm những người có khuynh hướng theo đảng Dân Chủ luôn đeo khẩu trang, so sánh với 76 phần trăm những người có khuynh hướng đảng Cộng Hòa. Hồi tháng Sáu, 76 phần trăm Dân chủ và Cộng Hòa 53 phần trăm.
Khi vào những nơi thương mại , 82 phần trăm người da trắng đeo khẩu trang, người da đen và Nam Mỹ 91 phần trăm, và Á châu 90 phần trăm. Hồi tháng Sáu, 62 phần trăm da trắng, 69 phần trăm da đen, 74 phần trăm Nam Mỹ và 80 phần trăm Á châu đeo khẩu trang.
09/10/202013:05:52
Khách
Cảm ơn tác giả! Chỉ vì ỷ y coi thường bệnh cúm Tàu này mà gây ra cái chết cho mẹ và vợ, ông Đặng sẽ đau khổ dằn vặt suốt đời.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,267,435
Sau lưng chiếc quan tài, một vách tường đá rêu phong, ánh sáng trắng như ánh sáng thiên nhiên từ trên trần cao dịu dàng tỏa xuống. Tiếng nước chảy róc rách quanh những tảng đá rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ. Xung quanh chỗ Tuyết Minh nằm đầy hoa. Căn phòng đầy hoa. Những vòng hoa huệ tây màu tím chen lẫn những bông hồng, cúc… trắng, tím nhẹ, phớt hồng. Tuyết Minh yêu màu tím. Em nằm gọn gàng trong chiếc áo dài màu hoa cà, mái tóc buông xõa, đôi mắt khép lại bình yên. Dáng em nằm thanh thản, êm đềm như nàng công chúa ngủ trong rừng của những truyện cổ tích thần tiên.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông.
Thằng con lớn tuy là nó nhỏ người nhưng tự ái của nó rất to, có thể nó bị mặc cảm vì hai chân của nó không đều nhau nên nó làm nhiều cái khác với người ta. Khi mới qua Mỹ được một năm, bác Hai là chị ruột của má tôi từ Úc qua Cali dự đám cưới, có ghé Seattle để thăm hai chị em tôi. Khi bác ghé chơi, có mang cho ba anh em nó một món đồ chơi bằng pin là con Pakichu, nó rất thích món quà này nên cầm chơi hoài, hai đứa em không được chơi nên tới méc để tôi phân xử.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là cư dân Huntsville, AL. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là “Bao Giờ Trời Sáng” một du ký nhiều ý nghĩa khi thăm viếng Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington,. Đây là bài mới nhất của Ông.
Hôm ấy, ngày giữa tuần mà đường phố vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe lướt vội trên đường nhựa đen loáng nắng. Tôi rẽ vào khu chung cư im lìm, đeo chiếc mạng che tới ngang mũi, xỏ vào đôi bao tay, quất thêm cặp mắt kính, rồi mới bước xuống xe, dáo dác nhìn quanh. Từ trên ban công của căn nhà trước mặt, một người vóc dáng nhỏ nhắn, cũng che mặt kín mít, vừa vẫy vừa gọi tôi. Cô thòng xuống một sợi dây thừng ở đầu buộc một cái xô, trong xô có một gói lớn. Tôi bước đến, nhấc cái gói ra. Trọng lượng nặng chịch của nó làm tôi bất ngờ. Thì ra hai trăm cái mặt nạ may ba lớp là một khối to và nặng như vậy đó! Tôi ngước lên nhìn người đàn bà đang nắm đầu kia của sợi dây và chợt nảy ra ý xin lên chụp một tấm hình nơi Cô tạo ra những tấm mạng che mặt đang được phân phát đi khắp nơi trên nước Mỹ.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Ngày đầu tiên (15 tháng Sáu, 2020) buổi sáng thức dậy đi làm tôi bắt đầu cảm thấy uể oải nhưng chỉ đơn giản nghĩ là do đêm trước bị mất ngủ. Chiều tối về nhà bắt đầu thấy mệt hơn nhưng tôi không ho và không sốt nên cũng đỡ lo. Dù sao để chắc ăn sáng hôm sau tôi gọi vào hãng để báo nghỉ. Suốt ngày thứ hai tình trạng cũng không khá lên nhưng cũng không xấu đi.Đến chiều cảm thấy có đỡ một chút nhưng để chắc ăn tôi đã text cho xếp báo xin nghỉ thêm một ngày nữa.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Đây là bài mới của tác giả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.