Halloween

31/10/201900:00:00(Xem: 3015)
Halloween

Bài số 5824-20-31618-vb5103119

 

Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX. Sau nhiều năm làm công việc khai thuế tại vùng Hollywood, cô và gia đình hiện đã rời Los Angeles để trở thành cư dân quận Cam. Họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, cô vừa nhận thêm Giải Vinh Danh Tác Phẩm, thường được gọi đùa là giải Á Hậu, đây là bài viết nhân mùa Lễ Halloween .

 

***

 

Đất trời đã sang thu,buổi ban mai cũng đến trong uể oải như người đi làm  hãng xưởng chưa kịp quen với sự chuyển mùa.Trời thu man mác buồn gợi cho tôi  nhớ lại những ngày tháng cũ...

  Ngày ấy,năm giờ sáng,mưa bay lất phất trong màn tối âm u,tôi mặc ba bốn  lớp áo quần ra đứng ngoài đầu đường lộng gió chờ chị bạn mới quen đến chở đi làm.Ngồi trên xe ấm được trong phút chốc thì lại đến cái hãng là basement cũng lạnh buốt xương…

  So với khi xưa,cuộc sống nơi miền Nam Cali với tôi thật yên lành,ngoại trừ việc phải lái xe qua chập chùng xa lộ.Bù lại,đường Cali luôn có những núi đồi đèo dốc cho người ta thơ thẩn ngắm làn khói sương bãng lãng của buổi sớm mai khi xe kẹt hàng dài.Khoảng cuối tháng chín,dọc hai bên xa lộ lại có nhiều khu "Pumpkin Patch" cho mọi người dắt con trẻ đi dạo chơi,chụp ảnh với quả bí -pumpkin,biểu tượng của ngày lễ Halloween.

 Tôi đã đi qua những Halloween Seattle âm u mưa lạnh,những Halloween Nam Cali ấm áp rộn rang.Thấm thoát mà tôi sắp có mùa Halloween thứ mười lăm trên xứ sở cờ hoa.

  Ngày ấy,tôi chưa từng được biết lễ Haloween cho đến khi đặt chân sang Mỹ.Sau hai tuần dài đằng đẵng vì nhớ nhà,vì đứng run lập cập làm việc dưới basement buốt giá,tôi được cô em họ-Kelly,chở đi dự lễ Halloween "cho biết với người ta" ở casino.

  Vùng Seattle có nhiều casino nhỏ nằm rải rác gần khu dân cư,những casino to đẹp thì ở ngoại ô,cần vài mươi phút lái xe là người ta có thể đến chơi thâu đêm suốt sáng.Tôi chân ướt chân ráo mới sang,tò mò háo hức muốn coi casino Mỹ ra làm sao.Em Kelly mới bước qua tuổi 21 vài tháng trước,khoe rất vui vì được tự do uống rượu,đi bar.

 Tôi bước lên xe, giật nảy mình vì tiếng nhạc chát chúa cùng hơi khói thuốc lá còn nồng nặc trên băng ghế.Kelly bối rối :"Sorry chị em hút thuốc nên xe hôi,chị đừng cho ba mẹ em biết!" Tôi gật đầu,thoáng ái ngại khi nghĩ về hoàn cảnh của em.Cha mẹ  ly dị,Kelly và hai người em trai ở chung với mẹ,mẹ lại có ba mới,có vẻ không quan tâm đến mấy đứa con.Kelly tốt bụng,hồn nhiên như bao nhiêu em  nhỏ sinh ra và lớn lên ở Mỹ,nhưng dường như lạc lõng vì thiếu tình thương,sự chăm chút của gia đình.Tôi cũng không biết nói sao với Kelly vì  lúc ấy chỉ lớn hơn em có vài tuổi,lại mới ở Việt Nam qua.

  Xe lăn bánh trong màn mưa lất phất,thỉnh thoảng lại có gió lùa vào trong lạnh buốt vì Kelly  hạ kính xe để gạt tàn thuốc ra ngoài.Tôi ngồi lặng ngắm những con đường ngoằn nghoèo đồi dốc nằm buồn bã trong đêm vắng.Thấp thoáng vài ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những quả bí Halloween đặt trước ngôi nhà cài then im ỉm,trên mái nhà vương vãi mạng nhện trắng bay bay…

  Tôi nao nao nhớ về những con đường rực sáng ánh đèn nơi phố phường Sài Gòn tấp nập…thì xe đã ngừng trước  casino.Hai bên cửa casino trang trí đầy những hình nhân kỳ quái,những bộ xương người phát sáng,nhảy múa theo từng cơn gió thổi qua. Bước vào trong,tôi thấy rất đông người gốc Á đứng ngồi khắp các dãy bàn,xung quanh những lá bài sấp ngửa,mặt mũi đăm chiêu,không có vẻ gì là đi giải trí.Ở các góc casino để đầy kẹo chocolate trong các đĩa hình quả bí,Kelly bóc một nhúm kẹo dúi vào tay tôi,bảo hôm nay là Halloween nên họ để nhiều kẹo,chứ ngày thường không có.

 Kelly hỏi tôi muốn ăn gì,uống gì rồi tự trả lời,thôi để em gọi cho chị khi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi.Chúng tôi ngồi vào một bàn,Kelly rút trong ví ra tờ $100 rồi bắt đầu trò chơi đen đỏ.Thấy những tờ bạc xanh xanh cứ lần lượt ra đi,tôi nóng ruột giục em nghỉ để đi về.Kelly cười chát ngắt,em nói ở đây dù thua tiền vẫn vui hơn là về nhà,nơi mà không có ai mong đợi,đón chào em cả...

  Tôi đưa mắt nhìn quanh. Đằng sau làn khói thuốc mờ mờ là những vầng trán,những nét mày cau căng thẳng theo từng canh bạc.Khói thuốc quanh tôi nhạt nhoà che phủ màu vàng óng ả của quả pumpkin,nhoè cả  khuôn mặt của các cô nhân viên casino hoá trang rực rỡ.

  Khi trở về nhà,tôi giũ chiếc áo khoác vương đầy mùi thuốc,những thanh kẹo chocolate đầy màu sắc trong túi lục tục rơi ra.Chocolate là món tôi rất thích,nhưng  lúc ấy tôi chỉ còn cảm được  vị đắng chát,chát như nụ cười buồn bã của Kelly.Tôi nhìn qua cửa,bóng xe em Kelly khuất dần cuối con đường,chìm trong màn khói sương hiu hắt...

  Halloween thứ hai  của tôi là ở một tiệm Phở gần khu trường đại học. Ông chủ tiệm trang trí đầy những hình nộm vui vẻ khắp phòng và chuẩn bị sẵn một đĩa kẹo to đặt ở bàn tính tiền.Chúng tôi đón khách với câu "Happy Halloween" luôn miệng.Hôm đó là một ngày mưa lạnh nên phở bán thật đắt hàng,tôi làm việc luôn tay luôn chân cho đến giờ đóng cửa. Thỉnh thoảng có một nhóm  em nhỏ ăn mặc hoá trang ngộ nghĩnh bước vào trong nhà hàng cười tươi khoe hàm răng sún,nói to "Trick or treat".Càng về đêm,càng nhiều bạn sinh viên trang lứa với tôi đổ ra đường trong những bộ đồ hoá trang đủ kiểu.Nhớ nhà,nhớ bạn bè,nhớ thời vui tươi rong chơi nơi quê cũ,tôi chạnh lòng,tủi thân muốn khóc.Tôi lái xe ra về,trên cao,bóng trăng mờ đục,ảm đạm sau làn mây xám.Lại một ngày Halloween lặng lẽ trôi qua.

  Đến Halloween thứ ba,tôi đã bắt đầu quen dần với không khí lễ hội trên nước Mỹ,đã biết náo nức xếp hàng chờ mua  ly cà phê Starsbuck vị pumpkin. Tôi quen được chị Duyên, chị  có hai con nhỏ,nên lần Halloween này tôi được tháp tùng đi xin kẹo.Hai bé xinh xắn đã hoá trang  thành hoàng tử,công chúa từ lúc chiều,tay cầm sẵn chiếc giỏ hình quả bí,tung  tăng háo hức  dạo vòng vòng khu xóm,gõ cửa từng nhà.

 Đêm  ấy không có mưa,kinh tế đang thời cường thịnh,chúng tôi xin được toàn loại các  kẹo ngon.Hai em nhỏ  hào phóng tặng cho tôi vài thanh kẹo,chị  Duyên cho tôi một tô súp nóng và gói thêm cho cả bọc thức ăn để mang về.Lần đầu tiên nhấp nháp kẹo Halloween trên đất Mỹ,tôi cảm nhận được vị ngọt ngào.

  Hallowen năm sau,tôi bận rộn với bài vở của nhiều lớp học nên không đi “trick-or-treat” cùng chị. Buổi sáng Halloween,vừa bước vào lớp thì tôi giật mình suýt té xỉu vì mấy anh bạn nghịch ngợm đeo mặt nạ bất chợt nhảy ra.

 

Ở Seattle học theo quarterly,mỗi lớp học ngắn ngủi chỉ hơn hai tháng,thời gian thầy trò biết nhau nhanh như bóng câu qua cửa sổ,xong lớp học rồi không mấy ai còn nhớ đến ai.Nhưng có một vị thầy  cho tôi cảm giác rất gần gũi mỗi khi khi nhìn bóng dáng gầy của ông nghiêng nghiêng trên trên bục giảng. Tuy tuổi cao,ông  luôn vào lớp sớm và không ngại nán lại thật lâu để giải thích những bài toán khó.Ngày Halloween năm ấy,ông  mang theo vào lớp một bịch kẹo to.Bài học của thầy tan nhanh trong hương kẹo ngọt.Tôi nhìn quanh,ai trông cũng thật dễ mến,dễ thương.Chúng tôi chúc mừng Halloween,cùng trao nhau với nụ cười ấm áp,mặc cho bên ngoài mưa bão âm u.

 

  Đến một Halloween cùng anh ngắm phố xá dưới mưa,tôi lặng nghe anh bùi ngùi kể chuyện khi cả nhà mới sang Mỹ.Không có nhiều tiền mua kẹo,lại ở trong khu phố  đông trẻ con nghèo,đến chiều Halloween cả gia đình phải tắt đèn lặng thinh giả vờ đi ngủ để trốn lũ trẻ đến gõ cửa nhà. Thì ra ai cũng có câu  chuyện của những ngày đầu trên đất lạ..

  Chúng tôi cùng nhau dệt tương lai.Ước  mơ có được ngôi nhà xinh xắn,ngoài sân trước trang trí những hình nộm dễ thương chờ đón tiếng gõ cửa đêm Halloween cũng thành sự thật.Hallween nơi ngôi nhà mới rộn rã tiếng cười,tiếng chuông  cửa leng keng..Chúng tôi tất bật  đón  nhiều vị khách nhỏ nhắn ngộ nghĩnh tới lui liên tục trên bậc thềm gắn những quả pumpkin vàng rực dưới ánh đèn…

 Khi kinh tế Mỹ  suy trầm,chúng tôi phải dọn về khu ngoại ô vắng vẻ. Gần đến ngày Halloween lại có vụ bắn súng,nên mọi người trong xóm đóng cửa im lìm.Halloween ấy lại buồn hơn khi chúng tôi cũng không có rủng rỉnh tiền  mua kẹo để đợi tiếng gõ cửa lao xao.

  Tạm biệt những ngày mưa lạnh Seattle,mùa Halloween đầu tiên ở Cali tôi cũng vui lây với  không khí lễ hội tưng bừng nơi miền nắng ấm.Nhiều tiệm bán quần áo,vật dụng hoá trang Halloween mở cửa,trang hoàng thật vui mắt.Buổi chiều từ sở làm trở về,tôi ngạc nhiên thấy con đường sau nhà mình tấp nập người lớn,trẻ con hoá trang đủ màu đủ sắc.Thì ra tôi ở trọ ngay phố cổ Pasadena,một trong những khu phố  “trick-or-treat” nổi tiếng vùng  Los Angeles.

  Những ngôi nhà Bungalow nằm yên ả dưới bóng cây xanh mát nay đua nhau trang trí  nhiều kiểu lạ lùng.Có nhà cắm đầy bia mộ,mạng nhện,đầu lâu xương sọ rải đầy như bãi tha ma.Có nhà để cả một màn hình lớn và mấy thùng loa trước sân chiếu những đoạn phim với âm thanh rền rĩ đến rợn người.Có nhà gắn đầy các con thú sáng rực đèn,công chúa,hoàng tử,cỗ xe của cô bé Lọ Lem như một khu vườn trong truyện cổ tích.Có nhà trang trí như lâu đài phù thủy,trước sân là bà cụ mặc cả bộ đồ đen thõng thượt,đầu đội  chiếc mũ nhọn hoắt ngồi đong đưa trên chiếc xích đu.Có một chủ nhà thay vì cho kẹo,họ đặt dãy bàn với nhiều phần bánh  hotdog và nước uống trước sân phân phát cho người đi "trick- or- treat"  có thêm năng lượng mà dạo  hết mấy con đường.

  Tôi  nắm bàn tay nhỏ bé của A Vy bước giữa dòng người,bồi hồi nhớ về những đêm Halloween quạnh quẽ khi tôi mới sang  Mỹ.Bé A Vy lần đầu tiên được một giỏ kẹo to,ôm theo vào phòng ngủ,Cô nàng cứ lục đục lăn qua lộn lại ngó chừng cái giỏ cho đến lúc thiếp đi.Tôi vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ,dòng người vẫn còn rộn ràng dưới phố vui…

  Khi em trai A Vy được gần hai tuổi,tôi cho hai  chị em cùng đi "trick- or -treat".Hôm đó “xuất hành” đúng hướng,mới ngôi nhà đầu tiên mà A Phi được cho cả nắm kẹo to. Cậu bé mừng rỡ,lúng túng làm rơi vãi kẹo xuống đất.Hai cô bé chủ nhà xinh xắn chạy nhanh đến  nhặt giúp. A Phi lại tưởng chủ nhà đổi ý đuổi theo lấy lại,vội vã ngồi thụp xuống vơ hết kẹo về sát dưới chân mình!

  Qua bao mùa mưa nắng,A  Vy và A Phi đủ tuổi đến trường.Những mùa Halloween của tôi càng rộn rã hơn khi cùng con chuẩn bị hoá trang để vào lớp vui cùng chúng bạn. Cuối tháng mười,những con đường gần khu trường học Elementary Schools tấp nập bao công chúa,hoàng tử,người nhện,người dơi...nhỏ xinh xinh tíu tít nói cười.

  Sau khi  sắm sửa  quần áo,khăn mũ hoá trang cho con,tôi lại cùng với bao nhiêu người Mỹ náo nức đi Costco mua kẹo. Trong khi tôi chỉ cần vài ba túi là đã đủ làm vui lòng trẻ con trong khu xóm thì bà Beky,chủ tôi luôn cần hơn cả chục bịch to.Bà nói rằng mỗi năm có mấy chục xe van chở đầy trẻ con gốc Mễ Tây Cơ  đến khu nhà bà,nên lúc nào cũng phải chuẩn bị thật nhiều kẹo cho họ. Có bé sau khi lấy xong phần kẹo quay vòng lại xin thêm,nói còn có em trai ở nhà không đi được vì xe đã hết chỗ rồi.

  Những em nhỏ đi xin kẹo ở khu nhà bà Becky nhắc bà  hình ảnh lem luốc của bà và các em mấy mươi năm trước. Bà lại kể chuyện cô em lí lắc của mình.Thời nghèo khổ của bà,đi rã giò khắp xóm nhưng được xin có vài thanh chocolate nhỏ xíu,nên mấy chị em vội bóc hết ra ăn.Cô em kế bà  kiên nhẫn để dành đến khi mọi người đã chén sạch sẽ mới chịu bóc phần kẹo của mình, từ từ thưởng thức trong sự thèm thuồng và tiếng khóc ré xin ăn của cậu em út bé bỏng!

 Với tôi,Halloween mang theo vị chocolate ngọt đắng  như hương vị cuộc đời qua bao năm tháng thăng trầm.Halloween xưa quạnh quẽ trôi trong khói thuốc úa màu nơi một góc casino nhỏ hẹp.Halloween nay rộn rã tiếng cười bên hai bé con trên phố xá đông vui.

  Tôi lãng đãng tự hỏi  nơi nào ta có được Halloween vui nhất?Halloween với lễ hội nơi những lâu đài  vùng Beverly Hills hoa lệ,hay Halloween trong khu xóm nghèo Mễ Tây Cơ xôn xao bao em nhỏ  bên giỏ kẹo đủ sắc màu?

  Bóc một thanh kẹo nhỏ,tôi nhận ra,Halloween vui nhất là khi tôi dành cả tâm hồn để  thưởng thức kẹo như thời bé dại,thanh kẹo mà ông ngoại đã cất thật kỹ trong góc tủ lạnh để dành cho tôi. Halloween thật ngọt ngào khi tôi biết  cảm nhận hương vị yêu thương của bao người thân thuộc và  bạn bè "hiệp chủng quốc" quanh tôi.

  Đã lâu lắm rồi tôi không gặp Kelly.Tôi cũng không còn nghe tin tức về chị Duyên,hai con chị có lẽ nay đã vào đại học.Chị Duyên rất tốt bụng và chăm chỉ,chắc giờ chị cũng có được ngôi nhà với mảnh sân Halloween rực rỡ bí vàng..

  Ngày ấy giá như tôi đừng lan man nhớ Sài Gòn,giá như tôi để ý nhiều hơn đến em Kelly ngay bên cạnh,tôi thể nói vài lời với em,hay cho em một cái ôm chia sẻ.

 Tôi bỗng muốn dừng công việc trong chốc lát,lên internet,facebook tìm lại Kelly,tìm lại chị Duyên...

 

 ***

 

  Gia đình bà Becky,gia đình anh,gia đình tôi đã cùng nước Mỹ đi qua bao mùa mưa nắng,qua bao đợt suy trầm,rồi lại cùng nước Mỹ rộn ràng chuẩn bị kẹo quà cho ngày lễ Halloween.

 

Halloween về nối tiếp những giấc mơ ngọt ngào của bao thế hệ người sống trên đất Mỹ. Giấc mơ được nhận, được cho,được cùng nhau chia sẻ cảm xúc  hồn nhiên thơ ấu.Halloween về,tôi lại được ngắm những ánh mắt  hớn hở trẻ thơ,những mảnh sân đầy sắc màu cổ tích,liêu trai của bao chủ nhà hào sảng.

Halloween lại về  trên ngọn đồi Hollywood rực rỡ đèn hoa,trên  góc  đường ngoại ô LA mờ tối,trên những dốc đồi Seattle ướt sũng dưới mưa…Xin nguyện cầu Halloween sẽ  luôn có phần kẹo ngọt ngào cho anh,cho em,cho bạn,cho tôi…

 

Tố Nguyễn

Ý kiến bạn đọc
08/11/201900:15:18
Khách
Thụy Nhã tự nghĩ ra hay hỏi quanh🤔⁉️ Nếu tự nghĩ ra... hơi sầu nha 🤓👍🎶🎶‼️...
Mãi mãi là Thụy Nhã của VVNM ngày hôm nay nha!
Au revoir!
07/11/201907:21:57
Khách
Da la con gai :))))
TN chuc chu Tu Huy vui khoe de doc nhung bai viet va comments cho moi nguoi vui theo.
Thank you chu!
06/11/201919:46:44
Khách
VVNM may mắn có được Thụy Nhã.
Đúng là... dân chơi không sợ mưa rơi 🤓🌹...
Mong là thiên hạ sẽ được thái bình thịnh trị từ đây.
Sẵn đang vui thưởng cho Thụy Nhã nè. Con gì hiền, lãng mạn nhất 🤓🤔⁉️
Mãi là chú cháu nha. Lời ăn lỗ chịu. Cấm ăn gian 🤣🎶🎶...
06/11/201916:09:27
Khách
Nguyên văn câu viết của tác giả "Tố Nguyễn là :"Sorry chị em hút thuốc nên xe hôi". Chính vì thiếu dấu chấm câu làm sai ý nghĩa như độc giả Chris Tô đã phân tích nên câu bị hiểu sai ý. Một vài độc giả cần đọc thật kỹ trước khi hồ đồ chê trách độc giả Chris Tô bắt bẻ, "chẻ tre, soi rọi từng cọng tóc" (mà cái "thành ngữ "chẻ tre, soi rọi từng cọng tóc" trích ở đâu vậy, buồn cười lắm).
Nếu bận, rộn, căng thẳng vì việc làm quá thì không viết gì hết vì Viết Về Nước Mỹ đâu phải là nhiệm vụ, đó là sự tranh tài đoạt giải. Không có mợ thì chợ vẫn đông.
06/11/201911:16:00
Khách
Chu LND va chu Tu Huy than,

Chau doc nhieu comments cua hai chu, tuy the gioi nay la ao nhung van la nguoi, chau thay duoc:
-chu LND khong dung nick ao. Chu LND co noi rat nhieu dieu nhung deu dung ten cua chu.
-chu Tu Huy vui ve voi moi nguoi nhung khong di qua gioi han cua nguoi doc, nguoi viet. Nhung comments cua chu Tu Huy lam nguoi viet rat am long.

Cam on hai chu da lam cho nguoi Viet duoc dong vien tinh than va viet hang hai hon.

Hom nay doc nhung comments khong vui chau cung thay buon. Chau mong moi viec gac lai o day de Minh tiep tuc enjoy nhung bai Viet khac cua cac tac gia.

Chau
Thuy Nha

Tai but: con chau no bi dau, 0 ngu duoc nen chau Viet comments khong dau, hai chu rang doc nha 😁
06/11/201904:17:58
Khách
Ô Hay! Tại sao chỉ mình cụ Từ Huy lại bị quá phiền muộn như vậy? Chả có ai nói gì đến tên mình mà lòng mình cứ khó chịu chi lạ? Có phải vì cái tâm gian manh đầy dục vọng của mình bị lật tẩy hay chăng? Có tật hay giật mình đó.
Trước hết nói về tuổi tác thì tôi chưa tới 60 đâu. Cụ vào những bài viết tôi viết 20 năm trước sẽ rõ năm sinh của tôi. Nếu muốn cho chắc ăn nữa thì cụ vào facebook đánh tên họ tôi sẽ thấy hình ảnh cả gia đình tôi. Tôi viết rất nhiều nhưng không thèm lấy tên giả hay tên hiệu như cụ tưởng tượng đâu. Trái lại, tôi là người rất thù ghét và khinh bỉ những đứa chuyên môn lấy tên giả thẩy lên diễn đàn với một mục đích tồi bại chứ không thẳn thắn phê bình đúng sai. Tôi cho phép cụ cứ việc hỏi Việt Báo những cái tên như Phong Hồ, Michael, Chris Tô có phải là tôi hay không? Cứ lấy câu này của tôi làm bằng chứng. Mà không hiểu tại sao cụ cứ sợ người nhắc tới tuổi 70 mình nhỉ? Cứ việc mở Facebook bỏ hình mình và gia đình như tôi rồi mời mọi người vào xem là xong.
Kế đến, nếu cụ bình tâm đọc lại năm, sáu lần những lời phê bình cũ của mọi người như cụ thường khoe với tác giả là bài nào của tác gỉa viết cụ cũng đọc năm sáu lần mà cũng chưa thông thì cụ sẽ thấy tôi là người bênh tác giả trong sự phê bình vô lý của bạn Chris Tô. Ngược lại, tôi thấy chính cụ là người bám theo chân Chris Tô nhanh nhẩu phê bình tác giả vụ khoảng cách giữa dấu chấm phẩy. Ngoài cụ và Phong Hồ vội chạy theo Chris Tô ra, mọi người như Janet, Thụy Nhã, Như Ý , Michael và tôi đều chống đối. Tôi là người chống đối trước tiên.
Cuối cùng, cụ đưa chuyện Nước Đục kể về một tên chuyên môn giả tên để quấy phá gia đình người. Tôi luôn lấy tên họ thật để viết phê bình những gì đúng sai. Cụ chỉ lấy danh hiệu, giấu tuổi lên khen bừa hầu tán tỉnh, cò cưa coi có tác giả nào ưa trả lời lại không để mà cưa cò tiếp cho đã xong ngoác miệng chê người khác xả rác. Như một lần tôi đã viết trước đây, cụ thích tỏ tình thì nên tìm chỗ riêng tư mà tha hồ xả chứ đừng nên vào diễn đàn công cộng để quảng bá thì rất là bất lịch sự.
Trong các truyện của Nguyễn Ngọc Ngạn, không những tôi mà rất nhiều người không ưa truyện Nước Đục vì ông ta dùng cái tên Nguyễn Văn Thiệu gắn cho nhân vật lưu manh rặt, chuyên gian dối tung tin hại người. Ông Thiệu là người tổng thống đã cho người dân miền Nam trước đây sống trong tự do. Ta không lấy thành bại để luận anh hùng. Còn chuyện tham nhũng thì việt cộng tham nhũng gấp ngàn lần. Hãy để lịch sử phê phán ông chứ dùng tên ông để bôi nhọ trong truyện của mình là một hành vi không đẹp. Cụ Từ Huy chụp mũ nói tôi giả tên “nick lạ” như Chris Tô, Phong Hồ và Michael thì có khác gì như tên ma lanh trong truyện Nước Đục chuyên tung tin xấu hại người.
PS. Lâu quá không thấy cụ nhắc tới mấy câu Kiều, kể cũng nhớ.
05/11/201902:51:54
Khách
Phiền ghê!

Trong tất cả các tác phẩm của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, có lẽ truyện Nước Đục xuất bản hơn 30 năm trước là tác phẩm bán chạy nhất và làm cho mọi người biết đến ông nhiều nhất.
Phiền nỗi Lê Như Đức hôm nay lại là bản sao của nhân vật chính trong truyện Nước Đục bước ra, với đủ những chiêu trò tung hứng nặc danh y sì vậy. Chắc từ nay phải xin được gọi Lê Như Đức là Đức Nước Đục.
Chiêu trò lạ nhưng xem chừng rất quen. Y chang trường hợp của tác giả Trần Du Sinh và vài tác giả khác.
Lê Như Đức luôn nặng lời với tác giả nào xui xẻo có bài viết không làm Lê Như Đức vừa lòng. Chắc phải đuổi hết những người viết không theo ý Lê Như Đức mới làm Lê Như Đức hài lòng.
Tôi nghĩ không bất kỳ người viết nào trên đây đáng bị như vậy. Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.

Thường thì tác giả nào ương bướng quá, sẽ có một số “nick” lạ hoắc huơ đồng loạt xuất hiện phụ với Lê Như Đức dập cho tác giả đó tả tơi hoa lá rồi đồng loạt biến mất, biệt tăm vĩnh viễn. Lạ mà quen heng 🤓...

Đức Nước Đục gian mà không ngoan.
Sự vô lý của lần này là không dưng xuất hiện một ông lão chừng khoảng 90 tuổi, nặng nhẹ với bài viết của một tác giả chỉ tuổi cỡ với cháu nội, cháu ngoại của mình. Nếu là một người yêu thương, quan tâm đến chữ Việt, đã đọc một số bài viết của A Tố chắc phải thấy được A Tố có tấm lòng đôn hậu, quý trọng tình cảm và biết nghĩ cho người khác. Sẽ chẳng ai vô lý như vậy, huống hồ là một ông lão gần một thế kỷ tuổi!
Rồi chính nhân quân tử Nhạc Bất Quần Lê Như Đức (Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung) xuất hiện, trấn áp quần hùng... phong hồ. Biển lặng sóng yên 🤓🎶🎶‼️

Hôm trước tôi có đề nghị Đức Nước Đục đi gặp bác sĩ tâm lý đúng không. Có những người bịnh không chịu nhận mình bịnh, họ vẫn sinh hoạt bình thường. Lạy thánh mớ bái, họ là một trái bom nổ chậm.
Với một người bị bịnh về nhân cách như Đức vậy chắc đời sống bấy nhầy, tan hoang rồi. Chỉ còn có khả năng làm anh hùng bàn phím thôi. “Đúng 100 % mát dê việt nam, chính hiệu Cộng sản, bạn nhỉ” = Mất D.

Đức Nước Đục,
Có nói gì thì nói một lần ở đây rồi dẹp hết mấy cái trò bẩn thỉu đi. Đừng kéo lê qua những bài viết khác làm hoen ố VVNM.
Và nhớ, đừng cố quá coi chừng... quá cố nha.
Càng quậy càng... lạy ông con ở bụi này!

Gần 70 (theo lời Đức Nước Đục.) Trong lúc cận tuổi già bối rối có điều chi sơ sót xin mọi người niệm tình tha thứ. Xin thành kính phân... vân 🤓🙏🎶🎶...

“Xin chào...
Nhau.
Giữa con đường
Mùa xuân phía trước... hậu trường phía sau” 🤓🎶🎶...
(Bùi Giáng)

(Tái nạm: hôm trước nói ít ít đã được tống lên gần hàng 70. Hôm nay nói nhiều hơn xíu chắc sẽ được... tống táng thành... ma xó 🤓🙈...)
05/11/201901:57:54
Khách
Viết là sáng tác, ngay cả cách dùng chữ, không bắt buộc phải thêm chữ "ở" giữa Halloween và Seattle. Đọc cũng hay hay, ngồ ngộ, cảm như có chút thơ, và quan trọng là hiểu ý tác gỉa!
Chúng ta đang ở Mỹ, chêm vài câu Ăng Lê cũng bình thường, chưa thấy ai bị phàn nàn cả ! Võ Phiến viết lại thời gian ông đi làm Mailing Clerk cho báo Decision : "Tên độc gỉa đã in sẵn trên label, lắp vào máy..." Label không được dịch ra tiếng Việt. Nhiều người viết kiểu này lắm, những chữ được xài nguyên con: parking lot, shopping, freeway, casino, weekend, internet, share phòng ...
Tác gỉa có 1 tính dễ thương là trả lời những phê bình ...mặc dù bài này không được tới như nhiều bài kể lể tâm sự trước!
Bungalow hình như không có từ tương đương trong tiếng Việt, thôi chịu khó hỏi ông thần "Gu Gồ" nếu muốn hiểu!
Sorry là câu nói của nhân vật trong truyện, cô em nói với chị, không nên dịch, và không cần dịch ra tiếng Việt. Nếu có người phàn nàn hay không hiểu thì đành... chịu thôi!
04/11/201913:53:55
Khách
Ô Lê như Đức ơi , o biết đó là lời chê hay khen tôi vậy kìa ! Tại qua ở mỹ lâu quá cùng gìa lẩm cẩm nên hổng hiểu ai phe mình phe ta ! Khà khà khà !
Thật đó A tố ơi , chuyện xin lỗi để toà soạn lo . Mình viết để trang trải tâm tư chia sẻ nỗi niềm . Ai hợp thì khen , ai bới lông tìm vết thì chê . Mặc cho diễn đàn đá thúng đụng niêu . Cô chỉ cần phớt tỉnh ăng gờ Lê như bác là number one cô ạ .
03/11/201915:44:46
Khách
Trích: “Chị là độc giả dễ tính”. Điều này cho thấy độc giả biết trân trọng những đóng góp ít nhiều và thấu hiểu những khó khăn của tác giả để bỏ qua những chi tiết không thể không tránh được. Thí dụ như câu nói nửa Mỹ, nửa Việt của người em họ: “Sorry chị, em hút thuốc nên xe hôi”.
Tác giả không nên dễ tính, vội xin lỗi những độc giả mà Janet MNT gọi là “chẻ tre, soi rọi từ cộng tóc”, mà nên chú ý đến những lời phê bình có suy nghĩ, nhiều chia sẻ chân thành, hơn là “gia trưởng, chi li“ hay nịnh bợ, tán tỉnh.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,146,260
21/11/2019(Xem: 318)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
20/11/2019(Xem: 1632)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
19/11/2019(Xem: 1739)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
18/11/2019(Xem: 2156)
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
16/11/2019(Xem: 2734)
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
15/11/2019(Xem: 3406)
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
14/11/2019(Xem: 1651)
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
13/11/2019(Xem: 2484)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
09/11/2019(Xem: 3186)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
08/11/2019(Xem: 3052)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tin công nghệ
Môi trường không trọng lực ngoài vũ trụ có thể gây ra những tác động kỳ lạ và đáng sợ lên cơ thể con người. Một trong số đó là hiện tượng máu chảy ngược.
Ngôi nhà nơi Adolf Hitler sinh ra ở Braunau được biến thành đồn cảnh sát để ngăn nó trở thành điểm đến cho những người ủng hộ phát xít.
Khoảng giữa tháng 11/2019, trong buổi hội thảo Universe Developer, GitHub đã công bố chương trình lưu trữ toàn bộ cơ sở dữ liệu của mình cho thế hệ tương lai.
So sánh với bàn phím butterfly được trang bị từ đời MacBook Pro 2016, thiết kế bàn phím scissors (gần giống hệt thiết kế cũ) trên MacBook Pro 16 inch vừa ra mắt không đẹp mắt bằng.
Khoảng giữa tháng 11/2019, trong lúc thị trường chứng khoán Mỹ liên tục lập kỷ lục mới, những người nông dân lại gặp rắc rối với việc thanh toán các hóa đơn.
Quan chức Mỹ, Hàn Quốc đối thoại chia sẻ gánh nặng quân sự sau khi Washington yêu cầu Seoul chi gần 5 tỷ USD cho việc triển khai lính Mỹ.
WHO (World Health Organization – Tổ chức Y tế Thế giới) thông báo đã bắt đầu 1 kế hoạch về việc sản xuất insulin đại trà để hạ giá thành của loại thuốc tối quan trọng cho những người bị căn bệnh tiểu đường.
Ông Shinzo Abe có thể sẽ trở thành vị Thủ tướng cầm quyền lâu nhất của Nhật Bản, nhưng ông cũng có thể chứng kiến nền kinh tế đất nước rơi vào một cuộc suy thoái mà chiến lược chấn hưng tăng trưởng Abenomics của ông khó lòng xoay chuyển được tình thế.
Khoảng giữa tháng 11/2019, ngoại trưởng Mỹ thông báo các lệnh miễn trừng phạt với nhà máy hạt nhân Fordow ở phía nam thủ đô Tehran, Iran sẽ chấm dứt từ ngày 15/12/2019.
Đồ in 3D thường là các mô hình cỡ nhỏ, để phục vụ mục đích nghiên cứu cấu trúc kiến trúc hay để trưng bày và làm đồ chơi, chúng thường mỏng manh dễ vỡ
Ông Putin yêu cầu điều tra và kết án các quan chức tham nhũng khiến dự án xây dựng Trung tâm Vũ trụ Vostochny thất thoát 172 triệu USD.
Theo các nhà nghiên cứu, Greenland được xem là nơi có trữ lượng nước ngọt lớn thứ 2 thế giới.
Công cụ tìm kiếm phổ biến của Google, Google Seach là xương sống trong hoạt động kinh doanh của công ty.
Khoảng giữa tháng 11/2019, giám đốc thương mại của Airbus - Christian Scherer tại triển lãm Dubai Air Show khẳng định "không bên nào có lợi từ sự cố của 737 MAX."
Khoảng giữa tháng 11/2019, tổng thống Philippines chấm dứt nhiều dự án hạ tầng bị coi là không khả thi, gồm cả hệ thống đường sắt và xe buýt do Trung Quốc đầu tư.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========