Killing Me Softly With His… Food

06/09/200200:00:00(Xem: 154916)
Người viết: DUKETIN
Bài tham dự số: 2-633-vb80901

Tác giả DukeTin từ Dallas gửi bài qua eMail. Ông tự giới thiệu: qua Mỹ 20 năm. Kỹ sư về truyền thông, tuổi gần bốn bó. Hiện đang ... thất nghiệp." Đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông. Bài ngắn, nhưng duyên dáng, vui vẻ. Mong Ông sẽ tiếp tục viết thêm.

*

An apology to Norman Gimbel, author of the song "Killing Me Softly With His Song"
DukeTin

*

Ông bà mình xưa có câu "Tham thực cực thân" thật là hay.

Lúc còn đôi mươi ăn uống chẳng thèm kiêng cử gì. Đến gần năm bó bắt đầu đổ bịnh vì qúa mập. Mà chẳng trách được, ăn đứng đầu trong "tứ khoái" nên ai ai cũng ... khoáị

Theo thống kê mới nhất đây, dân Mỹ -trong đó chắc cũng tính cả Mít ta- được xếp hạng "nặng kí" nhất thế giới; Gần 60 phần trăm trên số kí ấn định theo chiều cao tương xứng.

Bây giờ hầu như bà con đều biết rằng nguyên do chính gây ra những bệnh huyết áp cao (high blood pressure), mỡ máu cao( high Cholesterol), v...v..., đều bắt nguồn từ ăn uống qúa mức và qúa mập.

Ừ nhỉ! không biết nguyên do gây mập bắt nguồn từ đâu"

Nhớ lại mươi năm trước đây, thời kinh tế thịnh vượng, nhà hàng mọc lên như nấm. Mà toàn là loại Buffer không a. Khởi đầu từ những Chinese Restaurants, sau đó đến các nhà hàng Mĩ như Furr's, Golden Carol, CiCi pizzạ vì muốn cạnh tranh giành khách. Mỗi tuần đi làm, bạn bè thường rủ nhau đi ăn trưa hết tiệm buffer này đến tiệm buffer khác. Mà cũng tiện thật, tiền ai nấy trả - Ở Mĩ chơi kiểu Mĩ mà.

Vô tiệm, đưa tới bàn ngồi xong là nhào vô quầy lấy đồ ăn ngay; chẳng phải lo chọn món ăn lôi thôi từ menu, mất thời giờ. Ui choa ơi! cả trăm thứ món, tha hồ mà nếm thử. Hết đĩa này thì đứng lên lấy đĩa khác. Đĩa đã có hầu bàn thu ngay khi mình đứng lên đi lấy đồ ăn rồi. Thế là chẳng biết mình đã đớp hết mấy đĩa! Ăn ít thì thấy tiếc tiền, ăn cho đã no thì thôi. Người người ra vào tấp nập, quần dây thung, aó T-Shirt rộng chẳng còn lo chi... chật bụng.

Đã thế cuối tuần dự tính sẽ ỏ nhà "excercise" cho tiêu hết số kí tăng lên trong tuần, chẳng may bà xã sợ dơ bếp nên vợ chồng con cái lại kéo nhau đi... buffer nữa. Rồi tiệc này đám nọ liên miên, đồ ăn hả hê. Cả tuần đi làm mệt nhọc đâm lười tập thể dục. Con cái ăn xong lại nhào vô game hoặc TV. Người cứ từ từ phì ra. Chưa kịp tập cho cái mập hôm trước mất đi thì hôm sau lại ăn thêm chồng lên cái mập nữa. Đã mập rồi mà muốn gầy lại không phaỉ dễ dàng đâu.

Cái vòng "luẩn quẩn ăn mập - mập ăn" cứ tiếp diễn ngày nọ qua ngày kia. Quần áo cứ chật ra mà chưa hiểu rõ nguyên do" Vợ cho là vải ở bên này sao hay co quá. Chồng thì khoa học hơn cho rằng trọng lực của trái đất tăng lên nên kéo bụng mình xuống! Do đó quần áo mau chật. Vợ chồng suýt nữa ra tòa ly dị vì không ai chịu ai sai với lý lẽ của của mình.

Một hôm đi ăn về tình cờ nghe bản nhạc "Killing Me Softly With His Song" rồi xoa bụng và mỉm cười nghĩ thầm hay là "Killing Me Softly With His ...food" mà mấy anh đầu sỏ Trung Quốc đang đầu độc dân Mỹ như dân Ăng Lê đã làm trước đây trong Chiến Tranh Nha Phiến. Thanh niên Trung Quốc lúc đó không còn nhuệ khí chống ngoại xâm vì bị đầu độc bởi nha phiến. Biết đâu bây giờ Trung Quốc cũng muốn đầu độc dân ta ở Mĩ để ta mất hết nhuệ khí "Trả Ta Sông Núi""

Nghe cũng có lí đấy. Mập qúa chậm chạp khi ra chiến trận chỉ làm bia cho địch thôi. Bệnh họan đủ thứ, tiền chi nhà thương cũng đủ sạt nghiệp. Không có bảo hiểm thì trở thành gánh nặng cho chính quyền. Chính quyền lo chi phí cho Medicare nhiều hơn Quốc Phòng. Đất nước không hùng mạnh vì tối ngày dân chỉ lo ... ăn.

Ông bà mình còn có câu hay hơn nữa kià "Miếng ăn là miếng nhục". Ừ nhỉ, chợt bừng tỉnh, mình đâu phải chỉ lo ăn cho mập đâu. Tổ Quốc Việt Nam đang mong chờ ta xây dựng Dân Chủ Tự Do cho đất nước. Nuôi nhuệ khí kiên cường bảo vệ non sông gấm vóc và hiên ngang tranh đấu Trả Ta Sông Núi. Không lẽ ta cứ để nó "Killing me slowly and softly with his ...food".

Dallas, Hè 2002

DukeTi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,281,677
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.