18 Năm ở Mỹ và Con Bé Tuổi Mùi

04/07/201900:00:00(Xem: 2982)
18 Năm ở Mỹ và Con Bé Tuổi Mùi
Tác giả: Minh Nguyệt Graves
Bài số: 5730-20-31537-vb5070419

Mừng nước Mỹ tuyên bố  Độc Lập từ 1776,  mời đọc bài viết mới của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM năm thứ mười chín. Bà cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy 2001 theo diện đoàn tu. Bài viết cho  thấy tác giả bắt đầu thêm một chặng đường mới với cách nhìn, cách viết chín chắn sâu sắc hơn. Bài đăng 2 kỳ, bắt đầu bằng “Chuyện Con Bé Tuổi Mùi”.  Mong bà tiếp tục.

July Fourth
***

I. Chuyện Con Bé Tuổi Mùi

Hắn sinh năm Mùi.

Khi Mẹ ly dị Ba thì hắn được 5 tuổi. Nhưng thật ra Mẹ đã dọn ra khỏi nhà của Ba cả năm trước lận, thành ra coi như hắn xa Mẹ từ lúc 4 tuổi thì chính xác hơn.

Thời gian đầu, em gái, nhỏ thua hắn 2 tuổi, cũng ở chung với Ba và hắn- vì Ba muốn vậy- nhưng rồi, không phải cái gì Ba muốn cũng được (!) vì Toà quyết định, "Mẹ được nuôi em."

Nhà giờ chỉ còn Mệ, Ba, Cô và hắn. Ba hắn ít nói, chỉ thích đọc sách và uống rượu, hoặc chơi cờ tướng. Mệ đi buôn bán suốt ngày. Cô có cái quán bán hàng tạp hoá nhỏ trước nhà, còn hắn dĩ nhiên là đi học nửa buổi, nữa buổi còn lại ở nhà chơi.

Hàng ngày trước khi đi mua bán, Mệ thường nấu cơm để lại cho hai cha con ăn. Cô tuy ở chung nhà nhưng ăn riêng.

Hắn quanh quẩn chơi trước sân, thỉnh thoảng qua nhà hàng xóm. Có hôm, con chó nhà Mệ T. chạy ra cắn hắn một phát. Hắn khóc thét chạy về nhà; nhưng không dám kể với Ba, hắn chạy vô giường Mệ lấy chai dầu Gió xức cho đỡ đau.

Cuối tuần Mẹ ra thăm, hắn méc lại.

Mẹ hỏi Ba, “Đã chích ngừa dại cho con bé chưa?”

Ba nói, “Chưa!”

Vậy là Mẹ đem hắn đi chích ngừa “dại.” Rồi có bữa vô tình Mẹ nói chuyện với Cô, mới biết là Cô cũng đã dắt hắn đi chích ngừa rồi nhưng Cô quên nói cho Ba hắn!

Rứa là hắn chích ngừa chó dại tới 2 lần luôn! Không biết có phải vì thuốc quá mạnh, hay vì ăn uống không đầy đủ; mà hắn ốm tong ốm teo như cái gậy tre khô.

Mẹ thấy hắn ốm quá thì lo, nên dẫn đi bác sĩ, họ nói hắn thiếu dinh dưỡng nặng, phải chích vitamine B12 bổ máu, uống thêm sữa, ăn thêm chất đạm như Cá; thịt các loại và uống thêm thuốc bổ dành cho trẻ em. Sau ba tháng Hè bồi dưỡng, hắn tăng cân trở lại.

Có bữa Mẹ tới trường đón hắn đi học về, Mẹ kêu “Bé ơi, Mẹ đây nè.” Nhưng hắn không thấy Mẹ, hai mắt hắn nheo nheo như bị chói nắng. Mẹ nói “Con không thấy Mẹ thiệt hả? Rứa ở trong lớp, có thấy chữ cô giáo viết trên bảng không?” Hắn nói “Không, con không thấy rõ; nhưng con không dám nói.”

Mẹ hắn bảo, "Chắc mắt con có vấn đề rồi, để Mẹ đưa đi bác sĩ."

Hôm sau, Mẹ đến gặp cô giáo để hỏi thực hư ra răng. Cô bảo “Chị cũng thấy lạ, vì hắn ngồi bàn đầu, mà mắt khi mô cũng nheo nheo, hay nhíu mày như mấy ông già đang suy tư chi nhiều lắm. Chừ em cho cháu đi kiểm tra mắt là đúng rồi.”

Mẹ dẫn qua bệnh viện khám, rồi ra tiệm ở ngoài phố để làm gương. Vừa bước vô tiệm, trong khi Mẹ hắn lục ví để tìm cái toa thuốc, thì chú bán hàng nói “Anh biết cháu bị gì rồi, loạn thị, đúng chưa?”

Mẹ cười, “Dạ đúng rồi, anh tài thiệt a, chưa coi toa thuốc mà đã biết bệnh rồi.”

Chú cười lại, “Thì ngó cái mặt hắn nhăn nhăn như ông già rứa là biết chơ khó chi mô.”

Đúng là hắn bị loạn thị, gương mắc tiền hơn gương cận hay viễn vì phải làm khó hơn; và cũng đợi lâu hơn. Vậy là từ nay đi đâu hắn cũng có cái gương trên mắt, Mẹ bảo “Uổng quá, cặp mắt đẹp rứa mà chừ đeo gương là hết đẹp rồi.”

Tuy phải đeo gương, nhưng hắn chơi bắn bi rất giỏi, bắn đâu trúng đó; bọn con trai “đứng xa mà ngó nhé!” Hắn cũng thích chơi chuyền banh, hắn chạy nhanh như sóc, hễ có hắn ở đội nào thì đội đó thắng! Hắn còn thích chơi thả diều, nhìn cánh diều bay bổng trên bầu trời cao, hắn mơ mộng vẩn vơ…

Chuyện học hành của hắn thì coi như “được được” thôi. Hắn không hứng thú lắm với bài vở, bởi vì ở lớp thì đông quá, cô không làm sao mà để ý đến từng đứa; còn ở nhà thì cũng chả có ai "kèm cặp" giúp hắn làm bài tập. Mẹ đọc quyển sổ học bạ cuối học kỳ, thấy lo, nên đưa hắn tới nhà cô giáo để gởi gắm và nhờ cô kèm thêm cho hắn. Khổ nỗi, cô thì sẵn lòng dạy thêm buổi chiều ở nhà cho hắn, nhưng không ai chở hắn đi mỗi ngày. Mẹ phải đi làm, ba thì bận đánh cờ tướng!

Nhà gần trường, nên hắn đi bộ đến trường. Buổi sáng thức dậy; hắn tự thay áo quần đi học. Trên đường tới trường, hắn sẽ dừng lại ở O bán bánh mì, mua một ổ mì kẹp với trứng đổ ốp-la. Hắn không phải trả tiền, vì Mẹ đã dặn O rồi, cuối tuần nếu mẹ không gặp O để trả tiền thì qua nhà dì G., bạn thân của mẹ, dì sẽ trả cho.

Có lần, hắn nghịch, hỏi O bán bánh mì, “Cho con lật cái trứng được không?”

O nói “Không!”

Hắn năn nỉ, “Cho con lật coi cho vui, cho con thử một lần thôi. Con năn nỉ O mà.”

O thấy tội nghiệp, xiêu lòng, đưa đôi đũa dài cho hắn. Hắn loay hoay tìm cách lật ngược cái trứng lại, (Hắn thấy O làm dễ ợt hà!) thì lớ quớ, đôi đũa trượt khỏi tay, cái trứng cũng…“chạy” xuống đất nằm luôn!

O hốt hoảng, “Thôi, chết rồi, mi can chi không?” Thấy hắn đứng im ngơ ngác, thì O mới nhìn lại cái chảo không, lo lắng “Trứng rớt xuống đất rồi, chừ mi ăn bánh mì không hay răng đây?”

Hắn lắc đầu nguầy nguậy, “Con thích ăn bánh mì với trứng ốp-la thôi.”

O vừa làm lại cái trứng khác vừa ca cẩm; “Tau khổ theo mi ghê, không biết bữa mô nói Mạ mi có chịu trả thêm tiền cho tau không đây! Khi không xui, từ ni về sau mi không được xin làm trứng nữa hí.”

Hắn không hiểu vì sao O bán bánh mì lại lo lắng, hắn nói, “O đừng lo, Mẹ con nói Mẹ con trả tiền mà!”

Hắn kể lại, Mẹ cười; “Tội nghiệp O bán bánh mì chưa nợ. Mà lần sau con đừng làm rứa nữa nghe.”

Nhà Ba của hắn ở gần cầu An Hoà, buổi chiều thường Ba bắt hắn đi ngũ sớm lắm, có ngày mới có 4; 5 giờ chiều đã bắt hắn vô giường. Lý do? Vì Ba hắn say.

Vậy là có một hôm, đợi cho Ba hắn ngủ, hắn "thẹ thẹ” đi ra khỏi phòng. Đứng ngoài sân; nhìn lui nhìn tới chẳng có chi chơi. Hắn chạy băng qua đường, rồi bước đi lững thững tới cửa Chánh Tây. Hắn nghĩ, “Đi vô nhà Mẹ chơi chắc vui hơn? Không biết mình có nhớ đường không hè? Mẹ dặn mình nhiều lần rồi, đi thử thì biết chơ lo chi.”

Trời tối dần. Hắn cứ bước dọc con đường nối dài từ cửa Chánh Tây, tới ngã ba đường Nguyễn Trãi, hắn dừng lại. Hắn thấy dì M., bạn của Mẹ, đang đi lui đi tới trong cái nhà ở góc đường. Hắn nhớ Mẹ nói dì M. bán cà phê nhà ở đây. Rứa là hắn đi trúng đường rồi!

Hắn rẽ phải, tiếp tục đi qua cống Vĩnh lợi, hắn hơi mệt vì cống dốc đứng lắm. Nhưng vượt qua dốc rồi thì thấy vui, vì đi mà giống như chạy rứa. Hắn thấy cái hồ nước; và tiệm rửa xe. Nhiều lần Mẹ chở hắn đi chơi, đã dừng lại đây để rửa xe.

Hắn đi tiếp tới ngã ba Lê Huân thì hơi phân vân. Không biết nên rẽ trái hay rẽ phải? Hắn cố nhớ coi Mẹ có dặn gì mà hắn quên không? À, hắn nhớ Mẹ nói nhà ở gần Đại nội, có bức thành to lắm. Vậy là hắn rẽ phải, vì hắn có thể thấy cái thành từ đầu ngã ba này.

Hắn cứ đi, không thấy mỏi chân, chỉ hơi đói bụng thôi. Càng gần cuối đường Đặng thái Thân, hắn càng thấy cảnh vật rất quen thuộc. Cuối cùng thì hắn thấy ngã ba Đoàn thị Điểm. "Nhà Mẹ ở đầu nớ rồi, …” Hắn reo lên.

Hắn đứng ngoài lề đường, nhìn vào trong nhà của Mẹ, thấy Mẹ và em đang ngồi ăn bữa tối. Mẹ ngồi quay lưng ra đường nên không thấy hắn, nhưng em thì nhìn ra hắn ngay. Hắn vẫy tay; em vẫy tay lại. Rồi em nói chi với Mẹ, nên thấy Mẹ quay người lại, hết sức ngạc nhiên, Mẹ vội vàng ra mở cửa lôi hắn vào trong.

“Ai đem con vô đây?” Mẹ hỏi.

“Con tự đi vô.” Hắn nói.

"Rứa con có nói cho ai ở ngoài nhà Ba biết không?” Mẹ lo lắng.

“Không.” Hắn đáp gọn lỏn.

Mẹ gọi điện thoại cho nhà hàng xóm của hắn, xin nói chuyện với Ba; Mệ hay Cô của hắn. Nhưng ba hắn thì say; Cô đi lấy hàng ở chợ, Mệ chưa về. “Được rồi, Dì sẽ nhắn lại cho, đừng lo.” Bà hàng xóm tốt bụng hứa.

Chuyện của hắn thì còn nhiều lắm! Mẹ hứa, mỗi năm; sinh nhật hắn, Mẹ sẽ viết một ít để cho hắn giữ làm kỷ niệm.

Tháng 10 sinh nhật hắn sắp tới rồi, hèn chi mấy bữa ni cứ thấy Mẹ ngồi trước cái laptop gõ gõ.

. . .

Có nhiều điều nó không hiểu.

Ngày 15 tháng 12, nó tốt nghiệp đại học. Nó sẽ mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình (oai lắm!) và đội mũ đồng phục của trường. Mẹ nó vui mừng ra mặt, mẹ còn cho nó thêm tiền để mua giày, áo quần mới để mặc ở trong. Mẹ và ba dượng sẽ đến, em gái thì không đi vì buổi sáng có bài thi cuối khoá; không vắng được. Mẹ hỏi nó có muốn mời thêm ai đến dự không, nó trả lời không. Thật ra; có một người nó rất muốn có mặt trong ngày trọng đại đó, nhưng chắc chắn không thể được. Nó không hiểu vì sao?

Cha và mẹ nó ly dị 19 năm trước. Nó ở với ba; còn em gái thì ở với mẹ. Mẹ thường ra thăm nó, nếu không nói là mỗi ngày, mẹ đem đồ chơi; đồ ăn; nhưng ba nó vứt hết. Ba giận mẹ đã bỏ đi, còn nó thì tiếc món đồ chơi bị ba vứt, tiếc cái bánh ngon không được ăn. Nó không hiểu vì sao ba không cho nó giữ đồ của mẹ cho đưa nhỉ?

Khi vui thì ba cho nó ra ngồi nói chuyện với mẹ, còn như lúc ba không vui thì ba bảo nó ở trong phòng. Nhìn lén qua khe cửa sổ; nó khóc vì không được ngồi chơi với mẹ, nó thấy mẹ dắt xe ra cổng vừa đi vừa khóc. Nó không hiểu vì sao mẹ nó khóc?

Nó nghịch như con trai (là nó nghe mọi người nói vậy.) Nó thích xe đạp; nhưng nó không thích chiếc xe đạp nhỏ có ba cái "lốp" (bánh xe) mẹ mua cho, nó muốn đi chiếc xe cao của ba kia. Thế rồi một hôm; không có ai ở nhà; nó lấy chiếc xe đạp của ba nó ra sân. Nó thấp, vói không tới. Xe chao đảo; khiến nó té và bị gãy cánh tay!

"Ôi! ôi! đau quá!" Nó khóc ré.

O (Cô) nó quay số điện thoại chỗ mẹ làm, báo cho mẹ biết.

Nó khóc "Đau quá mẹ ơi!"

Mẹ nó cũng khóc. Mẹ có gãy tay đâu mà mẹ khóc? Nó không hiểu?

Còn có lần nó nghịch cái cây khô, bị ba nó la "Vứt đi, coi chừng đâm vô mắt."

Nó không nghe, cứ cầm cái cây khô chạy quanh trước sân, giả làm ngựa. Ba giận, ba "rượt" nó chạy. Mệ nội thương cháu cũng chạy theo can. Rồi O nó sợ mệ ngã nên chạy theo để đỡ. Bốn người chạy trong sân như mấy người chơi trò "Rồng Rắn lên mây!"

Ba giận quá, đem sách vở, áo quần nó ra sân, châm lửa đốt. Nhìn ngọn lửa cháy nó gào khóc,

"Sách của cô, vở của con, hu hu hu. Biết nói răng với cô ngày mai đi học?" Nó sợ cô la.

"Hu hu hu, "Nó khóc càng lúc càng to hơn,

"Áo quần cháy hết rồi, mai lấy đồ chi mặc tới trường? Hu hu hu."

Bà hàng xóm tốt bụng bảo nó "Muốn gọi cho mẹ thì qua dùng phone của bà."

Nó vừa khóc vừa kể lể cho mẹ nghe. Đầu dây kia, nó nghe tiếng mẹ khóc. Nó khóc vì bị đốt mất hết đồ, mẹ nó mất cái gì đâu mà cũng khóc? Nó không hiểu.

Rồi một ngày nọ, mẹ nói với ba là nên để cho nó đi Mỹ với mẹ và em. Mẹ cũng hỏi nếu ba muốn đi cùng thì đi luôn. Ba không muốn đi, nhưng ba đồng ý để mẹ làm giấy tờ cho nó đi với một lời hứa rằng mẹ sẽ cho tụi nó về thăm ba mỗi khi có thể.

Ngày ra đi; ba vào tiễn, nhưng ba không muốn đi lên ga tàu lữa, ba chỉ tiễn ở nhà của mẹ thôi. Xe taxi chạy; nó nhìn qua khung cửa sau xe; lần đầu tiên trong đời nó thấy ba khóc. Vì răng? Nó không hiểu.

(Còn tiếp một kỳ)

Minh Nguyệt Graves

Ý kiến bạn đọc
23/07/201922:14:36
Khách
Đọc bài biết ngay là mẹ của "Cô bé tuổi Mùi viết, vì toàn là nói xấu Ba. Tội nghiệp, chắc là cô bé mang toàn ký ức xấu về cha, vì người ngoài mà còn thấy toàn những chuyện không hay về Cha như vậy! Trong bất cứ chuyện gì thì cũng có hai mặt; mà truyện này thì không nghe người Cha bước thêm bước nữa như mẹ!
04/07/201921:53:50
Khách
Sao mấy lúc này cứ chuyện 2 kỳ o nhỉ . Mà toàn người viết gạo cội , bị ngưng ngang toàn chỗ hấp dẫn . Yêu cầu VB làm ơn bỏ vụ này đi nha . Chơi kiểu này o “ chỉnh “ o hài lòng tí nào cả !
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 891,613
21/09/2019(Xem: 78)
Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011, với loạt bài tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Kỳ
20/09/2019(Xem: 974)
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
19/09/2019(Xem: 1761)
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
18/09/2019(Xem: 1885)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
17/09/2019(Xem: 2742)
Tác giả là cư dân miền Bắc California, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại.
16/09/2019(Xem: 2579)
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ, từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.
14/09/2019(Xem: 3259)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia.
13/09/2019(Xem: 2350)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
12/09/2019(Xem: 2587)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
11/09/2019(Xem: 2038)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C.
Tin công nghệ
Vào một ngày cuối tuần tràn ngập ánh nắng ở Los Angeles, Netflix đã biến bến tàu Santa Monica - một trong những điểm du lịch sầm uất nhất của thành phố, trở thành một nơi có không gian 3 chiều. Bến tàu Santa Monica trở thành thị trấn Indiana vào những năm 1980, nơi bộ phim nổi tiếng "Stranger Things" (tựa tiếng Việt: Cậu bé mất tích) được thực hiện. Những công trình kiến trúc hơn 100 năm tuổi được trang trí để phù hợp với bối cảnh của bộ phim, cùng đu quay khổng lồ nhấp nhánh ánh đỏ bên bờ biển Thái Bình Dương. Đêm trước hôm đó, một bữa tiệc xa hoa đã được tổ chức.
Từ lâu, giới thạo tin đã tin rằng, Samsung sẽ thực hiện một cuộc cách mạng lớn trên Galaxy S11 ra mắt vào đầu năm 2020, sau những thay đổi chưa tích cực trên thế hệ Galaxy S10.
Khoảng giữa tháng 09/2019, một nhóm nhà khoa học tại Đại học Michigan, Mỹ đã phát triển được tấm pin năng lượng Mặt Trời trong suốt như kính cửa sổ. Với khám phá mới, họ kỳ vọng pin năng lượng Mặt Trời sẽ không chỉ là những tấm panel tối màu lắp trên mái nhà, mà thay vào đó có thể trở thành cửa sổ từng ngôi nhà cho ánh sáng chiếu qua, hoặc lắp toàn bộ kính xung quanh những tòa nhà cao tầng, vừa đẹp vừa có thể tạo ra năng lượng sạch.
Khoảng giữa tháng 09/2019, Bob Iger - Giám đốc điều hành của Disney, đồng thời cũng vừa từ chức khỏi Hội đồng quản trị của Apple sẽ ra mắt một cuốn sách vào cuối tháng. Iger đã chia sẻ một số trích đoạn quan trọng về Steve Jobs - đối tác, đồng nghiệp và là người bạn thân thiết của ông.
Tựa những sợi tơ trời – mảnh dẻ và tinh tế - những sợi khí sốc, phát sáng được phủ khắp trời phía Chòm sao Thiên Nga (Chòm Cygnus).
Khoảng giữa tháng 09/2019, có vẻ như Facebook vẫn chưa có ý định từ bỏ phát triển các thiết bị phần cứng, nhằm kết nối mọi người trên thế giới. Hãng đã tiếp tục ra mắt Portal TV, một thiết bị giúp biến chiếc TV thành công cụ chat video.
Lệnh cấm của Mỹ đối với Huawei vẫn đang tiếp tục ảnh hưởng đến công ty, khi tư cách thành viên của họ trong nhiều nhóm lợi ích khác nhau liên tục bị đe dọa
Giá dầu hiện đã qua thời kỳ hoàng kim do sự bùng nổ của ngành khai thác dầu đá phiến, nhu cầu từ Trung Quốc giảm mạnh còn Tổ Chức Các Nước Xuất Khẩu Dầu Mỏ (OPEC - The Organization of the Petroleum Exporting Countries) không đồng ý cắt giảm thêm sản lượng
Galaxy Fold là chiếc smartphone màn hình gập đầu tiên của Samsung. Bên cạnh đó, nó cũng là thiết bị đầu tiên với thiết kế như vậy từ một thương hiệu lớn. Việc phát hành sản phẩm được lên kế hoạch cho tháng 04/2019 nhưng đã phải hoãn lại do một số lỗi kỹ thuật.
Hồi năm 2016, Ủy Ban Châu Âu EC yêu cầu Apple trả lại 13 tỷ Euro, tương đương 14.3 tỷ USD tiền thuế cho Ireland. EC cho rằng doanh nghiệp Mỹ nhận nhiều lợi ích thuế "bất hợp pháp" trong 20 năm. Cả chính phủ Ireland lẫn Apple đều phản đối yêu cầu được đưa ra.
Trong khi bay từ Munich đến Singapore hồi đầu tháng 09/2019, một hành khách đã chụp được hình ảnh của một cơn bão sét đang diễn ra và bắt gặp một điều bất ngờ: tia sét khổng lồ.
Biến đổi khí hậu không chỉ gây ra những cơn bão, những đợt nắng nóng mà còn đang khiến tất cả mọi người ốm yếu hơn. Từ hen suyễn, dị ứng theo mùa, bệnh tim mạch, bệnh phổi cho đến cả nguy cơ chấn thương và rủi ro y tế đều được thúc đẩy bởi biến đối khí hậu.
Khoảng giữa tháng 09/2019, một số nguồn tin cho biết, Apple sắp đầu tư một khoản tiền lớn vào Corning để đẩy mạnh quá trình phát triển kính cường lực cho iPhone
Khoảng giữa tháng 09/2019, Facebook đã công bố chi tiết về Hội đồng giám sát tối cao chuyên nhiệm về các quyết định nội dung – có quyền phản bác ý kiến của CEO Mark Zuckerberg.
Khoảng giữa tháng 09/2019, các nhà khoa học tại Viện MIT đã phát minh ra một vật liệu đen hơn cả Vantablack – loại vật liệu phủ của chiếc BMW X6 siêu đen. Vật liệu mới được làm bằng sợi nano carbon với cấu trúc xếp dọc (CNT) phủ trên các lá nhôm khắc chlorine (clo). Kết quả là nó có thể hấp thụ đến 99.995% ánh sáng chiếu vào.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========