Chuyện Cứu Trợ Thị Trấn Bị Thiêu Rụi

16/12/201800:00:00(Xem: 2986)
Chuyện Cứu Trợ Thị Trấn Bị Thiêu Rụi
Tác giả: Triều Phong (TPN)

Bài số 5573-20-31379-vb8121618

 
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 
viet ve nuoc My  (1)
Nguyễn Thượng Ánh trước khu tặng phẩm cứu trợ.

viet ve nuoc My  (2)
Ánh và học trò; Dr. Nancy của Bệnh Viện Enloe, tại bàn đăng ký nạn nhân hỏa hoạn.

 
***
 

Nhờ mấy ngày mưa lớn, trận cháy rừng tai hại ở California đã được chận đứng. Nhưng tại nhiều nơi, sau khi đã khốn khổ vì nạn “bà hỏa”,  lại đang phải chịu đựng tiếp nạn mưa lụt, đất truồi.  

Bài viết về những nỗ lực cứu trợ các nạn nhân của trận hỏa hoạn thiêu rụi Paradise, tôi có đề cập tới anh bạn Nguyễn Thượng Ánh. Ánh  và gia đình đi chính thức theo diện ODP đến Mỹ chứ không phải là gia đình thuyền nhân vượt biển. Bà mẹ của Ánh là cư dân Paradise, khi thị trấn bị thiêu rụi, bà may mắn chạy thoát và sau đó, Ánh trở thành một tình nguyện viên tận lực lo cứu trợ các nạn nhân hỏa hoạn.

Mới đây, trong lúc tôi đang ngồi đếm tiền quyên góp của anh chị em ở tiệm “Venetian Nails” gửi cho nạn nhân hỏa hoạn tại CA thì cell phone  chợt reo vang.

-  Hello! Ánh đây, làm gì đó mậy? Ánh hỏi tôi.

-  Đang cộng tiền để gửi cho American Red Cross.

-  Nhiều không?

-  Không!  Chỉ khoảng gần một ngàn.

-  Kệ, của ít lòng nhiều. Được bao nhiêu hay bấy nhiêu!

Rồi Ánh kể

-  Ê, hổm rày tao lu bu quá quên kể mày nghe chuyện này.

-  Vụ gì?

-  Tuần trước tao đang phụ giúp ngoài “parking lot” thì một hôm độ khoảng gần hai giờ chiều tao gặp vợ chồng thằng bạn từ San Francisco chở đồ lên cho, mậy.

-  Bạn mày hả?  Bạn học hay bạn đời?  Tôi hơi ngạc nhiên.

Nó cười khà khà:

-  Bạn tù! Thằng cha này vượt biên chung chuyến với tao và bị bắt nhốt ở Thốt Nốt, sau đó tụi nó chuyển đám tao xuống giam tạm ở Trà Nóc, Cần Thơ, mấy tuần rồi đưa ra trại lao động tại U Minh. Khi ở tù buồn quá anh em tâm sự với nhau chơi, nói qua nói lại mới biết ra thằng “khứa” này cũng học Taberd và lớn hơn mình hai lớp. Sau này tao qua đây,một hôm đi San Francisco chơi cho biết, lúc vô nhà hàng ăn trưa thì đụng mặt thằng chả. Sau một hồi í qua í lại mới nhận ra nhau. Thằng chả ra tù vượt biên tiếp và đến Mỹ trước tao. Chả làm cho một công ty Mỹ rồi nó đưa chả qua Nhật làm nên vợ chả là người Nhật đó nghe mậy. Bây giờ dù đã mấy chục năm nhưng thỉnh thoảng anh em vẫn điện thoại cho nhau. Hôm nghe cháy trên tao, chả cũng có gọi hỏi thăm.

Tôi ngắt lời nó:

-  Anh này tên gì? Bữa hỏa hoạn ảnh gọi thăm mày nhưng không có báo cho mày biết là ảnh sẽ lên đây à?

-  Chả tên Tùng. Thằng chả đâu có nói lên đây gì đâu nên tao mới ngạc nhiên đấy chứ. Có những người họ cũng chẳng muốn khoe khoang ba cái vụ này mày ơi. Người ta thích làm âm thầm thôi mày biết hông. Làm từ thiện mà còn đi kể lể công lao thì thôi thà đừng làm còn hơn!

Tôi chợt thắc mắc:

-  Mà nè, vợ chồng họ nói tiếng gì với nhau mậy?

-  Tiếng Việt!  Thằng chả có dạy cho bả tiếng Việt mà. Vợ chả nói không giỏi lắm nhưng cũng OK, đủ xài!

-  Ừ, hay há…ổng…cho nhiều đồ không?

-  Tao thấy có quần áo, mềm, tã, đồ hộp…đủ thứ. Chắc cũng nhiều!

-  Họ chở đồ đạc lên à?

-  Ừ, trước khi cho vợ chồng chả cũng tìm hiểu và biết đồ đạc trên này khan hiếm rồi nên họ phải mua hết mọi thứ ở SF và mướn một cái “U Haul” loại trung bình chở  lên thôi. Mấy ngày đầu tao và đám học trò tao cũng phải chạy tuốt sang các thành phố xa lắc xa lơ khác để mua đồ đó chứ mày tưởng vì ở Chico này thiên hạ gom sạch hết trơn trọi mọi thứ, đâu còn mẹ gì nữa đâu!

Tôi chép miệng:

- Đã bỏ của lại còn bỏ công đi xa nữa, chắc họ mệt lắm, tội nghiệp quá. Đúng là “Bồ Tát!”  Còn mấy bữa nay tình hình trên đó sao rồi Ánh?  

Nó lầm bầm:

-  FEMA (The Federal Emergency Management Agency) trưng dụng một cửa hàng đã đóng của Sears để cho các cơ quan như bưu điện, ngân hàng, các hãng bảo hiểm nhà, bảo hiểm xe, DMV, “county”… tới đặt bàn và đưa nhân viên vào làm việc để giúp nạn nhân. Thí dụ như mày muốn cho biết địa chỉ mới của mày bây giờ đang ở đâu để có thể nhận thư thì mày tới bàn có nhân viên bưu điện ngồi trực hay tới bàn ngân hàng mày có “account” để nhờ họ cấp lại cái “debit card hay credit card” khác hoặc nhân viên county thì lo giấy tờ, số An Sinh Xã Hội, bảo hiểm sức khỏe của trẻ em, người gìa, của mấy người không còn giấy tờ gì cả!  Còn muốn làm lại bằng lái xe thì tới chỗ DMV chẳng hạn…  Tụi FEMA hôm nay cũng đổ đồ đạc vô nhiều lắm rồi, mọi chuyện coi như tạm ổn!  Dân cháy nhà thì một số về các thành phố khác nếu có họ hàng thân nhân, số còn lại họ vào nhà trú ẩn hết vì mấy hôm nay trên tao mưa dữ lắm. Mưa suốt ngày Thứ Tư trước Thanksgiving đến Thứ Bảy mới dứt, ở ngoài trời đâu chịu nổi!  Chuyện mới bây giờ là có rất nhiều dân “homeless” ở khắp nơi trên nước Mỹ đổ về đây “ăn có,” mậy. Cái đám ở ngoài lều bây giờ là homeless chính hiệu không đó!  Thành phố đang lo lắng, sợ xảy ra tệ nạn trộm cắp, cướp, giựt, trong những ngày tới đây. Chico này lúc trước sạch sẽ lắm, bây giờ thì bầy hầy dơ dáy vô cùng. Mấy ông homeless đi tiểu bậy bạ, đại tiện khắp nơi khiến người ta phải mang thêm mấy chục cái cầu tiêu di động để đầy ngoài các bãi đậu xe mới đủ cho thiên hạ sử dụng.

-  Ủa, vậy à?  Tôi ngơ ngác hỏi lại.

Ngẫm nghĩ giây lát tôi lên tiếng tiếp:


-  Nhưng người ta chỉ giúp cho nạn nân hỏa hoạn thôi phải không?

-  Ờ, chứ sao nữa. Vấn đề là lúc này mày phải có cái gì chứng minh mày là nạn nhân ở mấy nơi bị cháy chứ!  Tao dầm mưa làm việc suốt hôm Thứ Tư vừa rồi nên về nhà bị cảm, mệt quá nằm mẹp, nghỉ mấy hôm không có ra. Bây giờ thì khi nào tao rảnh và khoẻ thì ra đó giúp vài tiếng mỗi ngày thôi. Hôm nay chính quyền thành phố lấy thêm cái cửa hàng đã đóng của Toys “R” US làm nơi chứa hàng luôn nên tao hay chạy ra bàn đăng ký; nơi có cô Nancy, học trò học vẽ với tao ngày xưa ở Chico State, giờ là bác sĩ của Bệnh Viện Enloe, cũng đang làm thiện nguyện ở đây để coi có ai “sai gì thì làm đó vậy mà!”  Bàn này có nhiệm vụ xem xét nếu mình là nạn nhân thực sự thì họ sẽ phát cho một cái xe như xe mua sắm hàng lúc mình đi chợ vậy đó để thiên hạ vào trong muốn lấy các thứ nào họ cần thì lấy.

Nghe thế tôi liền cười đùa:

-  Á, bây giờ thầy xuống làm lính rồi a.

-  Có gì đâu, bình thường thôi mà mậy. Mày phải thông được cái lẽ ấy thì mới không có cắn đắng để thoải mái sống vui vẻ được. Trên cõi đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra cả.

-  Bởi vậy người Mỹ mới có bài hát “never say never!”

-  Đó, nhưng nói giỡn vậy thôi chứ cũng hổng ai dám sai mình đâu.

-  Chỉ “nhờ” thôi là thầy cũng chạy chết mẹ rồi!

Anh bạn cười hề hề:

-  Volunteer mà!  Người Mỹ quan niệm chữ “volunteer” hay lắm nghe mậy. Khi mày đồng ý đi làm volunteer là chấp nhận tất cả. Không đòi hỏi quyền lợi gì hết đó. Người ta cho cái gì là nhận cái đó thôi. Tinh thần thiện nguyện này rất hay!

-  Ê, nói nghe nè…nhưng tao có nghe báo chí và TV cũng có nói là có một số người bị cảnh sát ép buộc di tản ngay nên hình như bây giờ họ đâu có giấy tờ tùy thân hay bất cứ cái gì để chứng minh là nạn nhân thì làm sao giúp họ?

Bên kia đầu dây, anh bạn tôi chép miệng:

-  Thì bởi vậy nhưng Mỹ mà, rồi ra nó cũng có cách hết đó mày ơi!  Đôi khi tao thấy nó cũng có lấy vân tay của một số người rồi đấy chứ!

Tôi thở dài:

-  Mệt hé, đủ thứ chuyện trên đời trời đất để lo.

-  Chịu thôi, thiên tai thì phải vậy! Trận này là ghê gớm lắm đó mày. Tính đến nay đã có 85 người chết, số mất tích giảm xuống chỉ còn chừng gần 300 người thôi nhưng theo cảnh sát nói những người này đến bây giờ thì kể như là chết rồi nhưng họ chưa công bố được vì còn đang xác minh tung tích hay thử DNA. Hiện chính quyền bắt đầu cho dân trở về tuy nhiên vẫn còn một số nơi dân chúng chưa thể về được vì chính quyền còn  khoanh hàng trăm vùng nghi ngờ có người chết để bới tìm. Tuy vậy mấy hôm nay trời lại mưa quá làm công việc này thêm khó khăn hơn.

-  Nhưng nhờ mưa nên dễ chữa cháy chứ?

Ánh chửi thề trong phone:

-  Đươc cái này thì lại khổ vì cái khác, bởi hỏa hoạn thì đã dập tắt được 98% rồi nhưng do trời mưa nên bây giờ lại bị lũ lụt vì nước từ vùng cao đổ xuống làm trôi vết tích nạn nhân hoặc bùn sình vùi chôn mọi thứ. Hiện nay chuyện bùn trôi; “mud slide” là vấn nạn vô cùng khó khăn và nguy hiểm cho mấy đội tìm kiếm, lại thêm tất cả các kế hoạch thành phố dự trù như dẹp vật dụng đổ nát, dọn vệ sinh, đưa điện nước trở lại…đều bị đình trệ hết!

-  Và ô nhiễm môi trường nữa. Tôi kể thêm.

-  Đó, đây là chuyện lâu dài mày biết không. Thứ nhất là vấn đề sức khỏe bởi trên tao hôm nay có nhiều người bị bệnh kiết lỵ do nguồn nước uống bị ô nhiễm. Thứ hai là khi hỏa hoạn thì nhà cửa, tủ bàn ghế, mọi thứ… bị cháy hết nên làm cho không khí bây giờ vô cùng độc hại ảnh hưởng đến hệ hô hấp của mọi người do hoá chất trong các loại sơn, dầu, insulation…bị đốt tạo ra.

-  Khổ thiệt!

-  Nhưng cũng đỡ là mọi việc bây giờ kể như tạm xong không còn cấp bách như mấy hôm đầu. Chắc có lẽ tuần sau tụi tao không còn ra đó giúp nữa vì đã có chính phủ “take care” hết các thứ rồi. Dù sao thì tao cũng không cảm thấy áy náy vì ít ra mình cũng đã làm được một cái gì đó giúp người khác lúc hoạn nạn. Mày biết không, tao hạnh phúc khi thấy ánh mắt của những nạn nhân sáng rực lên niềm vui lúc mình chia sẻ với họ các món quà nhỏ nhặt như chai nước hay cái bàn chải đánh răng đó mày. Bởi khi đó họ hiểu họ không cô độc trong quãng hành trình đầy khó khăn này.

-  Ừ, khúc này mình phải ủng hộ để tinh thần họ được vững vàng mà bước tới tương lai.

Hai anh em nói qua lại d8am câu nữa rồi cúp phone. Hoàn cảnh Anh và tôi khá giống nhau nên dễ thông cảm, bởi sau ngày 30 tháng 04 năm 1975 thì hai thằng tôi chỉ lo vượt biên và ở tù. Nhưng hậu vận của nó thì may mắn hơn tôi vì đến Mỹ một cách suông sẻ trong lúc tôi còn lận đận thêm gần mười một năm bên trại tỵ nạn ở Phi Luật Tân. Nhưng chính ở đây, tôi đã từng chứng kiến cảnh trại bị cháy, dĩ nhiên là không như CA vừa rồi nhưng cũng kinh hoàng lắm vì trại được xây cất bằng cây và lá dừa!  Sau này khi đi buôn “bà ba ngố” lúc được ở lại Phi tôi cũng đã từng biết thế nào là sự nguy hiểm của “mud slide” khi ngồi trên các chuyến xe buýt Genesis đi từ Pampanga về Pasay City, Manila vì được chứng kiến cảnh tàn phá khủng khiếp của bùn sình lúc xe chạy ngang qua các ruộng đồng.

Câu chuyện Ánh kể về những sự chia sẻ trợ giúp của dân chúng dành cho những nạn nhân của trận cháy rừng ở Cali làm tôi bần thần mãi!

Phước đức biết bao khi mà  mọi người cho đi mà không đòi hỏi bất cứ điều kiện nào. Tôi nhớ lời Anne Frank đã nói về lòng bi mẫn từ những người đã chia sẻ giúp đỡ kẻ hoạn nạn, “Không ai trở nên nghèo khi cho đi bao giờ!”

Triều Phong TPN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,582,174
19/12/2018(Xem: 6179)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
18/12/2018(Xem: 4484)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
17/12/2018(Xem: 3816)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho tháng 12.
15/12/2018(Xem: 3238)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài mới của tác giả viết về mùa giáng sinh.
14/12/2018(Xem: 3304)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết mới của bà được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
12/12/2018(Xem: 3611)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà cho biết: Tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ hai của bà
11/12/2018(Xem: 4200)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
10/12/2018(Xem: 3708)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Sau đây, thêm mợt bài viết mới cho mùa Giáng Sinh đang tới.
08/12/2018(Xem: 4211)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài mới của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Lần trước, là cửa hàng bi da. Bài mới, làm Shop May Công Nghiệp, thêm phần mở trung tâm giải trí.
07/12/2018(Xem: 4810)
Ngày Thứ Hai 5 tháng 12, 2018 là Ngày Quốc Tang của nước Mỹ để tưởng nhớ vị Tổng Thống thứ 41 George H W Bush. Bài sau đây được viết trong tinh thần tưởng nhớ. Người viết, Bà Nguyễn Kim Nên hiện là Hội Trưởng Hội Cựu Giáo Sư và Học Sinh Trường Trịnh Hoài Đức - Bình Dương, đang làm việc trong ngành thẩm mỹ tại Houston, Texas. Đây là bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của tác giả, kể về người bạn đời của bà là Ông Nguyễn Duy Huynh, một tị nạn Việt, làm việc tại Houston Club và trở thành người đấm bóp tin cậy của Tổng Thống Bush và gia đình ông.
Tin công nghệ
Con sông gần biên giới Hàn - Triều chuyển màu đỏ sau khi máu từ xác lợn nhiễm dịch tả Châu Phi chảy vào đây theo nước mưa.
Khoảng đầu tháng 11/2019, cảnh sát Đan Mạch tái lập nhiều chốt kiểm soát tại các cửa khẩu với Thụy Điển để ngăn tội phạm xuyên biên giới
Khoảng đầu tháng 11/2019, Facebook giới thiệu dịch vụ Facebook Pay, có mặt đầu tiên tại Mỹ trên hai nền tảng Facebook và Messenger trước khi cập nhật cho Instagram và WhatsApp. Người dùng Facebook Pay sẽ thấy lịch sử thanh toán của tất cả ứng dụng tại một chỗ.
Hongjin Tan, người Trung Quốc, thừa nhận đánh cắp những bí mật thương mại của công ty dầu khí Phillips 66, bang Oklahoma, Mỹ, khi làm việc tại đây.
Khoảng đầu tháng 11/2019, một cuộc tranh cãi nổ ra bên trong Nhà Trắng về cách để đánh bại cuộc điều tra luận tội Trump do đảng Dân chủ dẫn dắt.
Yongsan là vùng đất ở trung tâm Seoul, nhưng không thuộc quyền kiểm soát của Hàn Quốc suốt gần 70 năm.
Khoảng đầu tháng 11/2019, một nghiên cứu mới được công bố đã đưa ra kết luận rằng nhạc giao hưởng có thể tạo ra các ảnh hưởng tốt đến thai nhi trong bụng mẹ.
Trong Chiến Tranh Lạnh, Mỹ đã 67 lần ném bom nguyên tử xuống quần đảo Marshall để thử nghiệm, và khi chán vũ khí hạt nhân, họ ném xuống đây vũ khí sinh học.
Ngoại trưởng Mexico cho rằng quân đội Bolivia đã đảo chính khi phá vỡ hiến pháp, gây áp lực buộc Tổng thống Morales từ chức.
Khoảng đầu tháng 11/2019, theo một báo cáo của Wall Street Journal, Google có một bộ phận bí mật tên là Project Nightingale, đang tiến hành thu thập dữ liệu sức khỏe cá nhân của hàng triệu người dùng tại Mỹ.
Nền kinh tế Anh tăng trưởng yếu nhất gần 1 thập kỷ trong quý 3 vừa qua, khi những bấp bênh xung quanh vụ "ly dị" chưa có hồi kết giữa Anh với Liên minh Châu Âu (EU) – hay còn được gọi là Brexit - tiếp tục đè nặng lên các hoạt động kinh tế.
Khoảng đầu tháng 11/2019, tàu ngầm USS Grayback của Mỹ bị đắm từ Thế chiến II được các nhà thám hiểm thuộc dự án Lost 52 tìm thấy ngoài khơi bờ biển Okinawa.
Theo đó, nhà chức trách phạt UBS số tiền 400 triệu Đôla Hồng Kông, tương đương 51 triệu USD, và yêu cầu ngân hàng bồi thường 200 triệu Đôla Hồng Kông cho khách hàng.
Khoảng đầu tháng 11/2019, các nhà khoa học tại trường đại học Waterloo, Canada đã phát triển được một loại cảm biến có thể nhận diện và báo động cho người khác khi nó phát hiện ra có trẻ em hoặc thú cưng bị nhốt trong xe.
Khoảng đầu tháng 11/2019, thẻ tín dụng Apple Card đang bị các cơ quan quản lý tài chính điều tra, sau khi có những phản hồi về việc thuật toán của Apple khi cho vay phân biệt đối xử với phụ nữ.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========