Chó Cắn

11/11/201800:00:00(Xem: 3929)
Chó Cắn
Tác giả: Nguyễn Tài Ngọc

Bài số 5543-20-31350-vb7111018

 
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và  tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.


NTNgoc, Max, 2 chau
Tác giả, hai cháu ngoại Ellie, Thea và chó Max.(hình: Ngọc Nguyễn)

Cho Pit Bull
Chó pit bull. (hình Internet)

NTN Cho can
Chờ phục hồi công lực.(hình: Ngọc Nguyễn)

 
***
 

Mỗi lần có sự vui mừng hay hoan hỉ trong đời, chúng ta thường chia sẻ cho người thân, bạn bè biết: mua sale quá rẻ, lên chức ông bà, con thành tài đỗ đạt...; thế nhưng sự việc không may thì chúng ta giấu kín không muốn ai biết: ra đường trượt vỏ chuối, đánh bài thua bạc, vợ ban lệnh án binh bất động vô thời hạn.

 Tuần vừa rồi tôi có một sự việc xảy đến nằm trong trường hợp thứ hai : tôi bị chó cắn. Mỗi năm có 4.7 triệu người bị chó cắn ở Hoa Kỳ, 800,000 người phải vào nhà thương chữa trị. Và nếu phải nằm nhà thương qua đêm, tiền trung bình phải trả nhà thương là $18,000 dollars.

 Theo dữ kiện của Hoa Kỳ và Canada từ năm 1982 đến 2014, loại chó cắn người ta nhiều nhất là:

  1. Pit bull (tỷ lệ người bị Pit bull cắn chết là 64.8%).

  2. Rotweiller (tỷ lệ người bị Rotweiller cắn chết là 11%).

  3. Pit bull lai giống.

  4. German Shepherd -"Bẹc-giê" (tỷ lệ người bị "Bẹc-giê" cắn chết là 3.8%).

Con chó cắn tôi không phải là thường, mà nó là loại chó cắn chết người ta nhiều nhất nước Mỹ: pit bull.

Theo thống kê tại Hoa Kỳ, năm 2015,  có 25 người bị chó cắn chết, trong số này có tới 21 người bị cắn bởi loại chó Pit Bull hoặc lai Pit Bull. Sang năm 2018, số chết vì chó cắn vẫn là 25, trong số này 19 vụ là do Pit Bull hoặc lai Pit Bull cắn.

Pit bull là loại chó rất nguy hiểm nuôi trong nhà vì nó là loại chó được huấn luyện để đánh nhau. Chẳng những sức đã mạnh, mà hàm răng của nó cứng chắc khủng khiếp. Sở trường của nó là táp đối phương không nhả, vừa cắn mạnh vừa lắc đầu để gây thương tích tối đa. Vì thế khi lâm trận pit bull thường chiến thắng hay giết chết địch thủ.

Rất nhiều tiểu bang ở Mỹ lẫn Canada cấm không cho dân nuôi pit bull trong nhà, nhưng ở California không có luật đó. Nhà láng giềng cách tôi hai căn năm ngoái ra Sở Thú Vật mang về một con pit bull người khác bỏ.

 

*

Con chó con Max của tôi không hiểu có đọc chuyện Don Quichotte hay không mà mỗi sáng thường sủa vào con pit bull khi nó nằm ở cửa sổ trên lầu nhìn xuống dưới đường khi thấy bà láng giềng dẫn chó của bà ta đi dạo. Đã thế, vì bà ta và tôi cùng dẫn chó đi dạo vào ban sáng, thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau ở trên đường, con Max của tôi tính giống chủ dọa là giỏi, thường nhe răng sủa inh ỏi vào khoảng không qua phía bên kia đường nơi con pit bull đi bộ. Mối thù không đội trời chung giữa hai con chó không biết bắt đầu từ lúc nào, nhưng tôi bảo đảm cả hai không bao giờ ngồi xuống thương thuyết Hiệp định Paris. Con Max của tôi lập trường của nó dứt khoát hơn Nguyễn Văn Thiệu, không bao giờ bắt tay hòa bình với quân địch Phạm Văn Đồng.

Mấy ngày gần đây mỗi sáng dẫn Max đi bộ, tôi kéo theo cái xe wagon chở hai chị em Ellie và Thea đi theo ngắm cảnh.

Sáng Thứ Sáu vừa rồi vì Thea hơi nóng sốt nên tôi để Thea ở nhà. Vì Thea ở nhà, Ellie cũng không muốn đi. Tôi mừng thầm trong bụng vì vừa dắt Max đi bộ, vừa kéo xe để ý trông chừng hai đứa bé không phải là chuyện dễ dàng.

Buộc dây vào cổ Max, tôi dẫn nó ra đường. Đi đến giữa đường của hai căn nhà bên tay phải thì tôi nghe có tiếng chó chạy như bay ở sau gáy. Quay lưng lại, nhà có con chó pit bull cách tôi hai căn phía tay trái, cửa garage mở, và tôi thấy một cảnh tượng kinh hoàng là con chó pit bull không người kềm, không dây kéo, mồm không có quai đeo cho nó khỏi cắn người khác, đang bay đến, chỉ cách tôi độ ba thước.

Phản ứng đầu tiên của tôi là tôi biết con pit bull sẽ cắn con Max, chỉ cần một ngoạm vào cổ là con Max chết ngắc nên tôi cúi xuống bế con Max lên ôm vào lòng. Chưa kịp mừng rỡ vì vừa cứu mạng sống con chó của mình, tôi hoàn toàn không ngờ là con pit bull giận dữ không cắn được con chó nhỏ, xoay mũi dùi cắn vào chân trái tôi phần ngay dưới đầu gối. Tôi chết điếng cả người vì hàm răng nó ngoạm vào chân tôi sâu nhất định không nhả ra.

Máu chẩy lênh láng, tay vẫn giữ Max, tôi kéo con pit bull vòng vòng hy vọng chân được sút khỏi hàm răng của nó vì lúc này đầu óc tôi hiện lên những mảnh tin kinh hoàng tôi đã đọc là hàm răng con pit bull như sắt, một khi nó ngoạm thì sẽ không thả ra.

Trong khi tôi chạy vòng vòng, bà chủ con pit bull đứng ở giữa, khủng khiếp hiện lên nét mặt, đuổi bắt nó nhưng bắt không được, hét "Stop! Stop!" xối xả nhưng con chó xem bà ta như ne pas. Có lẽ độ chừng mười giây sau, ông Đạo Dừa ở thế giới bên kia sắp sửa đi ngủ nhận điện tín của tôi (VN khác giờ sáng tối với Mỹ) S.O.S. chấm.chấm.chấm.gạch-gạch-gạch-chấm.chấm.chấm., nên ông ta dùng thần giao cách cảm ra lệnh cho con pit bull thả chân tôi ra. Nhưng thả ra không có nghĩa là hưu chiến: nó tiếp tục xông vào cắn tôi, và tôi tiếp tục chống trả trong khi chạy vòng vòng.

Tôi đã nẩy ý ôm con Max chạy về nhà nhưng tôi bỏ ý định đó ngay vì với con Max trong tay và chân đầy thương tích, tôi không thể chạy nhanh hơn con pit bull. Nó sẽ còn có lợi thế nữa là cắn tôi từ đằng sau, trong khi bây giờ ít ra tôi đối diện với nó, dùng tay và chân xua đuổi những làn tấn công. Tôi ở trong tư thế bất lợi là bà chủ con pit bull ngay đó nên tôi không dám đấm mà chỉ dùng tay tạt vào mặt và chân của nó khi nó chồm lên người tôi. Mà thật sự có đấm có lẽ cũng không được vì một tay tôi ôm con Max và một nửa sự chú ý của tôi đã chú trọng vào Max, ôm nó lên thật cao để con pit bull không thể cắn nó được. Bàn tay tôi và chân bên trái phút chốc đầy thương tích, máu chẩy khắp nơi.

Cứ giao chiến với con pit bull như thế thì đến một lúc trong một phút lơ đễnh khi dùng tay phải chống chọi với hàm răng của nó, tôi hơi hạ tay tôi xuống. Cái hạ này trở thành cái hạ chết người vì con Max trong tay tôi cũng hạ xuống ngang tầm con pit bull, và con pit bull nhanh nhẩu tạp vào phần móng chân bên trái của Max, không nhả ra. Con Max hét lớn. Cả bà chủ con pit bull và tôi kinh hoàng tột độ vì lần này nó ngoạm được chân con Max. Bà ta chụp được cổ con pit bull, và cho dù bà ta cố kéo nó lại và tôi cố kéo con Max ra, con pit bull vẫn ngoạm chân con Max trong hai hàm răng, không nhả.


Trong lúc kéo con Max với hy vọng con pit bull nhả ra, tôi không dám kéo mạnh vì tôi nghĩ chắc chắn là con Max sẽ gẫy chân. Vì thế, con pit bull vẫn ngoạm chân con Max. Ghì co như thế một lúc -tôi chưởng chừng như cả thế kỷ nhưng thật sự có lẽ vào khoảng 30 giây- và vẫn không thấy một người láng giềng nào ra hỗ trợ, tôi quyết định kéo con Max ra thật mạnh một lần cuối cùng, và lần này thì tôi thành công. Con Max thét lên một tiếng hãi hùng vì đau đớn.

Đến lúc này thì cả ba nhà hàng xóm, con trai tôi và vợ chồng con gái tôi mới túa ra. Một người nói với tôi là cậu con trai nhà đối diện mang ra cái mã tấu để định giải cứu tôi! Tôi không biết vì đông người túa ra nên con pit bull ngừng tấn công tôi, hay vì bà chủ nó cuối cùng giữ được nó, nhưng nó không còn cắn tôi nữa. Giao con Max lại cho con trai, tôi ngồi xuống bệ đá ở nhà đối diện với máu chẩy lênh láng ở chân trái và bàn tay phải. Các nhà láng giềng đã đem ra những hộp băng cứu thương khẩn cấp. Bệ đá nhà tôi ngồi chủ nhà là bác sĩ, ông ta dùng Hydrogen peroxide (thay vì dùng alcohol đau xót không chịu được) lau vết thương, lau khô những nơi dính máu, dán băng tạm bợ và rồi con rể tôi chở tôi đến nhà thương lo dịch vụ khẩn cấp.

Bà láng giềng chủ con pit bull khi thấy chân tay tôi đầy máu, bàn tay phải tôi run lẩy bẩy có lẽ vì bị cắn nhiều nơi và vì shock, khóc lóc xin lỗi tôi rối rít là chó bà ta cắn tôi. Bà nài nỉ chở tôi đi nhà thương nhưng tôi nói con rể tôi chở được, không cần. Trước khi đi nhà thương, tôi bảo bà ta là tôi không sao, không có gì phải xin lỗi, chó ghét nhau nên nó cắn nhau, tôi xui đứng ngay giữa. Tôi bảo con gái bà ta an ủi và lo cho mẹ, nói bà ta yên tâm tôi không hề hấn gì.

Ở nhà thương, bác sĩ nói có vài vết thương ở chân tôi cần phải khâu nhưng bà ta không muốn khâu kín vì sợ bên trong vết cắn bị nhiễm trùng. Bà ta đề nghị là cứ để như thế, lau lại một lần nữa, thoa pain relief ointment Neosporin (tôi không biết dịch là gì, thoa "pom-mát" chống đau? chắc chắn không phải là thoa Nhị Thiên Đường), rồi băng lại.

Bác sĩ biên toa cho tôi mua thuốc uống kháng sinh antibiotic, dặn tôi mỗi ngày phải lau và thoa pom-mát như thế. Nếu vết thương không bớt đau mà đỏ lên, hay ra mủ thì trở lại nhà thương chữa.

Tôi về nhà thì con trai tôi cũng đã dẫn con Max đi bác sĩ băng bó bàn chân trái. Rất may cho nó là con pit bull chỉ ngoạm được một tí phần móng chân nên vết thương không trầm trọng. Ấy thế mà bill tiền nhà thương của Max là $272 dollars.

Bà láng giềng đã email cho tôi nói là để bà ta trả hết tất cả tiền nhà thương. Phần tôi, tôi có bảo hiểm, trả deductible chỉ có $50 dollars, thuốc thang chỉ có $40 nên nói với bà ta là không cần. Nhưng bill con Max thì cao nên tôi nói bà ta trả lại số tiền đó.

Chiều hôm đó, nhân viên của Sở Thú Vật thành phố đến "viếng thăm" nhà bà láng giềng và nhà tôi về chuyện chó cắn. Anh nhân viên hỏi tôi kể lại diễn tiến, và hỏi tôi có muốn thưa kiện gì không. Tôi nói với anh ta là muôn đời không."Gia đình chủ con pit bull là bạn láng giềng rất tốt với chúng tôi. Tôi không muốn chỉ vì con chó mà láng giềng ghét nhau. Con chó của tôi nó ghét con chó của bà ta nên hai con chó cắn nhau. Hôm đó xui là con pit bull chưa bị buộc dây vào cổ rồi  xổ chuồng nên nó đuổi cắn con chó của tôi, và vì tôi là chủ con Max nên con pit bull ... cắn tôi luôn. Vết thương cũng không sao nên tôi không muốn gây rắc rối cho con chó của láng giềng tốt của tôi. Tôi không muốn họ buồn nếu chuyện gì xẩy đến cho nó".

Hai đêm đầu sau khi bị chó cắn, tôi trằn trọc không ngủ đến hai giờ đêm vì vết thương đau, nhưng đến ngày thứ tư hôm nay thì vết thương đã đỡ khá nhiều. Tôi đi lại không cần nạng chống.

Nước Mỹ này là xứ thưa kiện. Mình làm việc gì thiệt hại người khác là bảo đảm bị thưa kiện đền bù. Vì bà láng giềng khóc và xin lỗi tôi rối rít, tôi có kể lại cho bà ta nghe những gì tôi nói với người nhân viên Sở Thú Vật thành phố. Tôi cũng nói với bà ta dù chuyện không may xẩy ra nhưng nên vui mừng: Thứ nhất, con chó của bà ta cắn... tôi thay vì những ông chồng khác trong xóm vì tôi là người duy nhất về hưu không đi làm. Thứ hai, chỉ có tôi và một ông chồng nữa trong xóm có sức khỏe... Hercules nên bị chó cắn chịu đựng không sao. Thứ ba, nó cắn tôi thay vì cắn mấy đứa bé khác. Và thứ tư, rất may là hôm nay tôi không dắt hai cháu ngoại của tôi đi theo Max vì nếu con pit bull cắn Thea hay Ellie thì tôi ân hận nghìn đời với con gái và con rể của tôi.

Bà láng giềng lại cảm ơn tôi rối rít, nói là rất may mắn có người láng giềng tốt như tôi, và qua tôi, bà biết là những người hiền lành nhân hậu trong xã hội vẫn còn tồn tại.

Tôi không may bị chó cắn nhưng nhờ chó cắn mà tôi có được hai kinh nghiệm:

Thứ nhất, tình thân thiện láng giềng trong xóm tôi không bị sứt mẻ, không như kỷ niệm thơ ấu tôi vẫn còn nhớ trong xóm Bàn Cờ xưa kia: ông Bắc kỳ thợ bạc, Thầy Bẩy thơ ký, bà Ba Đú, ông Ba Đống, ông Năm chủ tịch phường, bà Tư Rỗ, bác Hai xe lam, và ngay cả gia đình tôi thỉnh thoảng cãi nhau là chuyện thường. Cãi nhau, choảng nhau luôn luôn dẫn đến chiến tranh lạnh khiến nhân dân ta thay vì chung sống hòa thuận thì lại bị dồn vào một môi trường với không khí ngột ngạt khó thở.

Thứ hai, tình thương yêu giữa Max và tôi bây giờ còn đậm đà hơn Romeo&Juliet, hơn Hùng Cường&Bạch Tuyết, hơn Caesar& Cleopatra. Ngày đầu tiên hai chủ chó nằm liệt giường kế bên nhau vì thương tích (nó ngủ dưới đất kế bên giường tôi), đầu nó bị một vòm plastic bao lại để không cho nó có thể ngậm răng vào chân trước có vết thương. Nó không uống nước được nên vợ tôi, con trai, con gái tôi thi nhau đem bát nước tận miệng mà nó không uống. Tôi phải lê  thân già ngồi dậy cầm bát nước kề vào mồm nó thì nó mới uống!

Không đánh trận chiến Trân Châu Cảng, không tử thủ ở Khe Sanh, còn quá trẻ để lâm trận trong Mùa Hè đỏ lửa, thế mà tôi lại có cảm tưởng tôi đã anh dũng hy sinh tính mạng để cứu con chó con của tôi. Không có tôi thì bảo đảm Max đã là phần ăn điểm tâm của con pit bull.

Ngày mai tôi phải đi chợ trời tìm mua "Anh dũng bội tinh với nhành dương liễu" rồi mang vào áo mỗi khi dắt Max đi bộ mỗi sáng.

November 2018

Nguyễn Tài Ngọc

http://saigonocean.com/index.php/en/

 

Tài liệu tham khảo:

https://www.knrlegal.com/dog-breeds-frequently-bite-humans/

https://www.edgarsnyder.com/statistics/dog-bite-statistics.html

Ý kiến bạn đọc
17/11/201823:17:00
Khách
toi thich doc "y kien ban doc" no lam cho toi cuoi. Cam on
12/11/201818:49:45
Khách
Theo tôi thì ta'c giả nên nhe nanh ra và ngọam ngay cổ con Pitt bull thì
lần sau sẽ có người không bị chó cắn, nếu không thì cứ việc đấm vào mõm
nó để chủ nó có cơ h^.i đưa nó đến nha sĩ chó để làm răng giả. Tác giả không được đ^'n viện Páteur để chích vài chục mũi ngừ bệnh"chó dại",
Nếu không vài tuần có thể sùi bọt mép và tru như con Pitt Bull .
12/11/201817:57:58
Khách
Con Pit-bull này chắc là chó cái nên mới dữ như vậy :-). Rất cảm phục tác giả có lòng vị tha, vì tuy bị chó cắn đau đớn như vậy mà đã không "cắn" lại chó và chủ của nó trả thù. Ngược lại vẫn vui vẻ, lạc quan, yêu đời. Cầu chúc tác giả mau bình phục và được mọi sự may lành!

Tê Hát I Cờ Rét
12/11/201816:57:56
Khách
Em gái tôi làm cho BS thú y 20 năm, nhận xét rằng, chó đã cắn người 1 lần thì sẽ quen thói cắn tiếp. Tha cho chó nhưng không cảnh cáo và phạt đền người chủ thì chủ và chó đều không sợ, và trong tương lai sẽ có nạn nhân khác.
12/11/201806:54:18
Khách
Nhìn tấm ảnh " bị chó cắn " ngồi cười tự tại của tác giả bài viết , gợi cho tôi liên tưởng đến nụ cười bao dung của Bồ tát Di Lặc .
12/11/201802:01:08
Khách
1) Ráng chịu đau khi lỡ bị chó cắn và tìm cách dùng một tay "chặt ngang" sống mũi (giữa mũi và mắt) thật mạnh. Chó (hoặc những thú khác) sẽ nhả ra ngay vì tạm thời (không chết đâu) bị nghẹt thở đường mũi và bắt buộc phải nhả để thở bằng miệng.

2) Có thể dùng các ngón tay chọc, móc, cào, quẹt vào mắt (cho nó hết thấy đường) để thoát thân.

Mừng Ông và Max may mắn một lần này với hướng giải quyết nhân bản, nhưng sẽ có lần khác nữa vì loài pit bull (should be banned nation wide) không lường được, mong Ông cẩn trọng.
11/11/201817:13:38
Khách
bà hàng xóm quá may mắn nên gặp chú là người thuong chó và cũng đang nuôi chó nên mới thông cãm cho bà hàng xóm , gặp đứa mà ghét chó , ghét súc vật thì bà hàng xóm đền mệt nghĩ à nghen ...... cháu là người cực kỳ yêu chó ( cũng đang nuôi 2 em nhõ ) nhưng gặp bất cứ giống chó to nào là lãng xa ra liền ..... ông bà mình có câu < mồm chó vó ngựa > xớn xác đi gần nó , nó đang giận chủ nó táp 1 phát thì bõ bu ....hêhhehe
chúc chú mau lành vết thương chó cắn
11/11/201815:01:45
Khách
Bạn Phượng nói rất đúng: “Mạng người dù sao vẫn hơn phận chó. Đã có trường hợp chủ can thì chó quay ra cắn chủ chết luôn”.
Ở bên Mỹ này mà anh nào hy sinh mạng mình cứu chó thì được phong chức hero, lạng quạng được tổng thống tới tận hòm đeo huân chương bảo quốc. Bên VN ta thì cho nó là ngu. Sống bên đây lâu hơn sống bên VN nên giờ lưỡng lự không biết bên nào đúng.
Năm xưa tôi nuôi ba con chó. Cũng may lúc chúng thất lộc thì thời gian tôi ở bên đây còn ít hơn ở bên VN nên không tốn tiền mua đất trong nghĩa địa chó để chôn chúng. Nếu không thì giờ chắc năm nào cũng phải đi viếng mộ chúng mệt nghỉ.
Kể ra số mình cũng còn hơi hên. À quên, cũng không biết hên hay xui nữa.
11/11/201812:46:50
Khách
chú tốt quá. Gặp người khác là con chó pitt bull bị cho một mũi chích để đi luôn, mà chủ nó cũng bị phạt vì cái tội đem chó dữ ra ngoài mà không rọ mõm. Tuy nhiên phải nhắc bà ta kẻo lần sau gây chết người, may mà 2 cháu không có ở đó. Mạng người dù sao vẫn hơn phận chó. Đã có trường hợp chủ can thì chó quay ra cắn chủ chết luôn! Đừng nhân từ quá sinh hậu họa.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,506,503
01/01/2019(Xem: 6511)
Mừng năm mới 2019, mời gặp lại một tác giả thân quen. Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas, trong một thành phố ít người Việt cư trú. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
31/12/2018(Xem: 6009)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Bài mới, bắt đầu phần “dựng nghiệp”.
29/12/2018(Xem: 6302)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Năm Mậu Tuất sắp hết, mời đọc bài viết với nhiều nụ cười, tiễn chân chó cưng.
28/12/2018(Xem: 6145)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
26/12/2018(Xem: 6305)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/12/2018(Xem: 5001)
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là tự truyện về mùa Giáng Sinh 1975.
23/12/2018(Xem: 3673)
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
22/12/2018(Xem: 4592)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới.
21/12/2018(Xem: 4456)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Bài mới, tác giả viết cho mùa Giáng Sinh.
20/12/2018(Xem: 3703)
Tác giả lần đầu dự VVNM từ tháng 11 và đây là bài viết thứ hai của bà. Sinh năm 1955, qua Mỹ năm 1985, tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý, người của sông Hương núi Ngự. Hiên nay còn làm việc và đang cư ngụ tại thành phố Hayward thuộc miền Bắc Cali. Xin lưu ý: Bút hiệu Minh Thúy có thể lầm với tác giả đã dự VVNM từ 2005: Minh Thùy (dấu huyền). Mong tác giả tiếp tục viết.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 08/2019, các nhà nghiên cứu tại sự kiện dành cho hacker DEF CON đã cảnh báo người dùng hãy tắt Bluetooth để tránh những mối nguy về bảo mật.
Là nơi sinh sống của nhiều loài mãnh thú như sư tử, linh cẩu hay báo đốm, Châu Phi chắc hẳn là một nơi đáng sợ đối với nhiều người. Nhưng ngoài những loài ăn thịt kể trên, ở lục địa đen còn có một thứ gây ám ảnh hơn cả: “hồ sát nhân”, có thể giết chết cả nghìn người chỉ sau một đêm
Khoảng cuối tháng 08/2019, trang Chicago Tribune và một nhóm các nhà khoa học đã thực hiện nghiên cứu về các thiết bị iPhone và Samsung Galaxy, bao gồm iPhone 7, 8, 8 Plus và X cũng như Samsung Galaxy S8, S9 và J3. Trong bài kiểm tra, các nhà khoa học kiểm tra xem liệu các mẫu điện thoại có phát ra bức xạ tần số vô tuyến nhiều hơn mức cho phép theo chỉ dẫn của FCC hay không.
Khoảng cuối tháng 08/2019, Sở Cảnh sát Chicago (CPD) đang triển khai một chương trình thí điểm cho giải pháp DeX của Samsung trên các xe tuần tra. Phiên bản dành cho xe hơi của Samsung DeX sẽ thay thế cho các máy tính trong xe cảnh sát. Những chiếc xe đầu tiên với công nghệ mới sẽ được CPD ra mắt vào cuối năm 2019.
Trôi qua Cánh tay Orion (Orion Arm) của Thiên hà xoắn ốc Milky Way (hay Dải Ngân hà), đám mây vũ trụ tình cờ phác họa lại đường viền của California trên bờ biển phía tây Hoa Kỳ.
Ngày 19/08/2019, Bộ trưởng Thương mại Mỹ Wilbur Ross xác nhận giấy phép tạm thời của Huawei sẽ được gia hạn đến 19/11/2019. Ông Ross cũng cho biết có thêm 46 chi nhánh của Huawei được bổ sung vào "danh sách đen", nâng tổng số các chi nhánh, công ty con của Huawei nằm trong lệnh cấm lên tới hơn 100 đơn vị.
Khoảng giữa tháng 08/2019, chiếc thẻ tín dụng Apple Card đã chính thức được ra mắt cho người dùng tại Mỹ. Chiếc thẻ làm bằng titan với màu trắng chủ đạo, toát lên một vẻ đẹp sang trọng và đẳng cấp. Tuy nhiên, người dùng sẽ phải cẩn thận để giữ cho chiếc thẻ vẫn sáng bóng như mới sau một thời gian sử dụng.
Khoảng giữa tháng 08/2019, một số nguồn tin cho biết, Singapore bắt đầu triển khai xe buýt tự lái trong tháng 08/2019. Được biết, đây chỉ mới là giai đoạn thử nghiệm dịch vụ mới và thời gian hết thử nghiệm sẽ kéo dài đến ngày 15/11/2019.
Dù mất quá nhiều thời gian để chứng minh, nhưng cuối cùng nhân loại cũng nhận ra rằng quả thực tầm ảnh hưởng của nhựa là rất lớn. Hiện nay, nhựa tồn tại ở khắp mọi nơi: trong bầu không khí chúng ta hít thở, trong những gì chúng ta ăn, và trong nước chúng ta vẫn uống hàng ngày.
Khoảng giữa tháng 08/2019, theo một nghiên cứu mới được đăng tải trên trang Energy Policy, Châu Âu đủ chỗ lắp turbine gió để sản xuất điện cho cả thế giới đến năm 2050
Khoảng giữa tháng 08/2019, theo nguồn tin từ Nikkei, Apple đang trong giai đoạn cuối của việc chứng nhận các màn hình từ BOE Technology Group cho các iPhone vào năm 2020 trong nỗ lực nhằm làm giảm chi phí và sự phụ thuộc vào công ty Hàn Quốc, Samsung Electronics.
Khoảng giữa tháng 08/2019, Intel ra mắt bộ vi xử lý mới nhất, và cũng là bộ vi xử lý trí tuệ nhân tạo đầu tiên của hãng, được thiết kế để sử dụng tại các trung tâm điện toán đám mây lớn. Con chip mới có tên là Nervana NNP-I hay Springhill, được phát triển tại cơ sở Haifa, Israel.
Khoảng giữa tháng 08/2019, Apple Card, chiếc thẻ tín dụng Apple hợp tác cùng ngân hàng Goldman Sachs, đã chính thức được phát hành tại Mỹ.
Khoảng giữa tháng 08/2019, Walmart đã kiện Tesla sau khi các tấm pin Mặt Trời tại 7 cửa hàng của nhà bán lẻ bốc cháy mà nguyên nhân được quy cho các biện pháp bảo vệ an toàn kém. Tesla được cho là đã không phát triển hệ thống điện và năng lượng Mặt Trời đúng cách.
Vi khuẩn kháng kháng sinh đã xuất hiện trên Trái Đất từ hàng tỷ năm trước. Khi các loài vi khuẩn hoặc nấm cạnh tranh không gian sống, chúng sẽ tiết ra chất kháng sinh để tiêu diệt lẫn nhau
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========