Có Những Tấm Lòng

31/07/201800:00:00(Xem: 4233)
Có Những Tấm Lòng
Tác giả: Hồ Nguyễn

Bài số 5453-20-31261-vb3310718

 
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida. Bài viết gần nhất của tác giả “Có Những Tấm Lòng” mới phổ biến tuần trước, ngày 24 tháng Bẩy. Vì bài mới nhất liên quan tới thời sự, nên xin đặc biệt phổ biến sớm.

Phim ve Me Nam

Khán giả xem phim "Mẹ Vắng Nhà."

Me Nam ok

Mẹ Nấm  Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chống cộng sản bao che  Formosa, công ty Tàu giết biển VN: CÁ Cần Nước Sạch, NƯỚC  cần minh bạch.

 
 ***
 

Hơn 40 năm trước, từ ngày nước mất nhà tan, từng đoàn người Việt đã hoảng hốt hoang mang vượt thoát khỏi quê hương vào biến cố tháng 4 đen. Rồi sau đó được tái khởi động vào năm 77-78, bắt đầu từ chương trình ra đi bán chính thức. Nhà nước cho phép người gốc Hoa tự tổ chức, đóng tàu mới hoặc sửa chữa tàu cũ làm phương tiện vượt biển. Sau đó đóng vàng cho nhà nước, qua đại diện là công an, rồi lần lượt xuống tàu ra đi.

Trong 10 năm sau lúc nhiều lúc ít, lúc sôi động lúc êm ả, dòng người bỏ nước ra đi vẫn tiếp tục, con số lên đến cả triệu người.

Suốt quãng thời gian đó đã có biết bao tấm lòng, bao bàn tay đưa ra để cứu vớt, để cưu mang và nâng đỡ đoàn người khốn khổ mang danh Tỵ Nạn Việt Nam. Họ không cùng màu da, cùng tiếng nói. Họ không chia sẻ nền văn hoá Khổng-Mạnh... Nhưng trái tim, lòng từ ái của họ thì bao la, vô cùng. Họ giúp đỡ mà không so đo tính toán, không phân biệt, lúc nào cũng mở lòng và hết sức tận tình.

Một vài nhóm người xấu như bọn cướp biển Thái: Cướp bóc, phá hỏng máy, đẩy bọn đàn ông chúng tôi xuống biển, nhưng cũng có những người tử tế đến thăm hỏi, cho đồ ăn, sửa chữa máy móc và chỉ hướng đi vào bờ. Đặc biệt chiếc cuối cùng -cũng một tàu Thái Lan- đã vớt chúng tôi lên cho ăn uống, tắm rửa và chờ đợi lúc an toàn nhất đưa đến bến bờ. Nếu không có những người tốt bụng như thế mạng sống của 45 con người nhỏ bé trước đại dương mênh mông chắc đâu còn tồn tại, mà có thể chôn trong bụng cá.

Khi nhà tôi sanh cháu lớn bây giờ ở Bangkok, rồi cả nhà phải nằm lại chờ cho đủ sức khỏe ở trại Lumpini, chúng tôi không còn một đồng dính túi, trong khi cần tã lót cho con và những như cầu cần thiết của mẹ-con lúc mới sanh. Một hội từ thiện có hai bà Sơ đến thăm, tặng cho 25 usd. Số tiền ấy giúp cho mẹ con vượt qua được rất nhiều thiếu thốn trong những ngày chờ đợi, nó có giá trị bằng bạc muôn, bạc vạn ...khi mình đã làm ăn được sau này.

Cô em tôi đến Mỹ ở tuổi vị thành niên, nhưng đã mang thai bên đảo. Em được ông bà Daniel và Margie bảo trợ nhận làm con và đem về nuôi dưỡng, chăm nom lúc sinh nở. Sinh xong thì nuôi con cho, để em đi học lại ở high school.

Khi gia đình tôi 4 người đến Mỹ thì ông bà rước về nhà ở chung. Lo cho chúng tôi như một người mẹ dưỡng nuôi con cái mình. Chở đi làm giấy tờ,  khám sức khỏe, chích ngừa, kiếm trường cho chúng tôi học...

Đâu phải chỉ có thế.

Ông bà là người da trắng, có hai người con ruột là Dominic và Shalra, khoảng 8 và 10 tuổi. Nuôi thêm đứa con gốc Đại hàn lai đen tên Len; hai đứa nữa người Mỹ da màu là Amy và Jackery.

Lúc tôi mới đến thì ông đang là kỹ sư công chánh và làm việc thêm cho một công ty tư nhân. Mỗi tháng một lần vào ngày thứ bảy ông đến công ty làm bò khô nổi tiếng là O! BOY! OBERTO để trộn gia vị cho công ty này. Vì hồi xưa lúc còn đi học ông đã từng làm việc ở đây.

Sau này ông cùng một kỹ sư khác người gốc Ấn ra mở công ty riêng và làm ăn rất phát đạt. Riêng bà công việc chính là chăm sóc con cái: Lo cho từng đứa việc ăn, việc học, làm home work, đưa đi học giáo lý và nhà thờ vào ngày Chúa Nhật.

Ông bà đã cho tôi những lời khuyên khi tôi muốn đi làm kiếm tiền ngay, rằng hãy ráng học để có vốn tiếng Anh là nhu cầu cần thiết nhất để tồn tại. Chính bà đã chăm sóc cho nhà tôi khi mang thai cháu thứ hai, thậm chí ngày sanh cũng chính bà đưa đi nhà thương và là người đầu tiên bồng ẵm cháu khi vừa lọt lòng mẹ.

 Khi tôi bắt đầu việc làm ăn đầu tiên, không có tín dụng thì người chủ building không chịu cho mướn nhà. Chính ông là người co-sign để bảo đảm và giúp đỡ các loại giấy tờ.

Có một việc mà tôi nhớ mãi đến bây giờ. Khi ký hợp đồng với công ty plumpimg làm đường thoát nước cho nhà cầu. Ngoài số tiền định giá (quote) bằng số, họ còn thòng thêm câu "và những chi phí phụ nếu phát sinh". Hồi mới đến Mỹ mình còn khờ khạo, đâu biết đây là mánh khóe của dân làm ăn, nên ký vào. Đến khi tính tiền, nó cứ việc cộng thêm tất cả những vật liệu (material) không ghi trong bản định giá ban đầu rồi cộng thêm tiền công (service) nữa, tăng số tốn phí lên hơn gấp hai lần. Mình đâu có tiền trả, nó đòi đưa ra tòa. Ông phải lên trình bày hoàn cảnh và năn nỉ. Nó bớt cho một nửa với điều kiện phải trả ngay, ông lại phải ký check trả cho nó, sau đó mình mới từ từ trả lại cho ông.

Ngày biến cố chết người xảy ra tại tiệm, chúng tôi lo lắng về sự an nguy của mình, của các cháu. Rất bối rối, ngược xuôi để ứng trong xử ngoài. Khi hay tin chính bà đã ngỏ ý rước hai cháu về chăm sóc trong lúc gian nan ấy để chúng tôi có thời gian, sự bình tĩnh, sáng suốt để thu xếp được mọi việc..

Khi chúng tôi đã vững vàng và ra riêng thì ông bà lại nhận nuôi thêm nhiều đứa trẻ khác, chỉ có một cậu người Việt tên Lang, còn lại hầu hết là người Đại Hàn, cứ cặp này lớn lên ra riêng thì ông bà lại tìm xin cặp khác về nuôi. Quả thật cả 12 đứa đều mang họ Patsula.

Khi Amy (da màu) đủ 18 tuổi thì đi học xa, rồi mang thai đẻ ra đứa con, lại mang về cho mẹ nuôi. thành ra ông bà không chỉ khổ sở vì nuôi con mà còn vất vả với các cháu.

Chuyện đau khổ nhất mà chúng tôi vẫn chia sẻ với nhau về ông bà đó là:

Đứa con ruột Dominic sau khi tốt nghiệp đại học thì lập gia đình với một nữ bác sĩ. Đã 3-4 năm mà hai người không có con.

Họ xin một đứa con người Đại Hàn về nuôi để lấy trớn. Hai năm sau cũng không thấy bầu bì gì nên quyết định thụ tinh bằng ống nghiệm, sinh ra một bé trai, bé này khôn lớn, vui vẻ, khỏe mạnh. Khi cháu được 2 tuổi thì vợ chồng làm thêm một lần thụ tinh nhân tạo nữa và sanh ra thêm một bé trai nữa. Gia đình đề huề hạnh phúc.

Một năm sau cả hai bé có triệu chứng lạ, cứ đứng lên là bị té, đi bác sĩ cũng không biết bịnh gì! Chỉ biết nguyên nhân bị té là chóng mặt.

Cả ông bà nội lẫn ba mẹ lo lắng tìm thầy chạy thuốc, trải qua hàng trăm cuộc thử nghiệm từ bịnh viện này đến bịnh viện khác, phòng lab này đến phòng lab khác... Cuối cùng mới biết được nguyên nhân: Trứng (cell) của vợ Dominic thiếu một nhiễm thể nào đó nên không thể thụ tinh và có thai được. Khi cho thụ tinh bằng phương pháp nhân tạo, những cháu bé ấy phát triển đến một giai đoạn nào đó thì sẽ phát bịnh và nền y học hiện nay chưa thể chữa trị được.

Chuyện đã xảy ra 10 năm nay. Hai cháu đã được 11 và 13 tuổi.


Hàng ngày khi vợ chồng Dominic đi làm thì bà nội phải đến chăm nom. Hai cháu không tự làm được bất cứ điều gì: Ăn, uống, vệ sinh... đều cần người giúp đỡ, thậm chí cứ 2 tiếng là phải trở mình cũng cần có người giúp. Nếu không trở mình, nằm lâu thì da sẽ bị lở loét mà thêm đau đớn.

Kể sao cho hết nhưng cơ cực của cha mẹ, của ông bà khi phải chăm sóc những người bị bịnh hoạn như vậy. Nhất là sự dày vò ngày đêm về mặt tinh thần khi nhìn thấy con-cháu phải nằm liệt vì một căn bịnh bất trị.

Ngày khởi bệnh các bác sĩ chuyên khoa cho biết các cháu sẽ khó sống được 5 năm, nhưng nay đã  10 năm. Bao nhiêu sự yêu thương của ba mẹ, của ông bà đã góp phần vào công dưỡng nuôi, chăm sóc, để các cháu được tồn tại đến hôm nay.

 Mọi người hy họng có một ngày nền y học phát triển, có những đột phá đặc biệt phát minh ra những phương pháp hay thuốc men để điều trị được căn bịnh quái ác này.

 

*

Nhìn về Việt Nam hôm nay, dù nhà cầm quyền tận dụng mọi phương tiện từ dối trá đến bạo lực để trấn áp, đè đầu, cỡi cổ người dân. Họ mong sẽ khuất phục được ý chí của người dân hầu độc quyền cai trị lâu dài, được vậy sẽ mang lại nhiều quyền lợi cho cá nhân, gia đình-dòng tộc hay phe nhóm của họ, nhưng vẫn còn có bao nhiêu người có lòng yêu nước, yêu đồng bào, có tầm nhìn xa để can đảm đứng lên nói tiếng nói, hành động dũng cảm để chống lại... Con số ấy có khá nhiều đấng mày râu tài năng và can đảm cất lên tiếng nói của một công dân trung thực, rồi chịu đánh đập, bắt bớ tù đày...Như Luật sư Lê Công Định, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Doanh gia Trần Huỳnh Duy Thức... nhưng ở đây hôm nay tôi xin được vinh danh những người đàn bà dũng cảm như: Mẹ Nấm, Trần Thị Nga, Đỗ thị Minh Hạnh, Cấn Thị Thêu, Đoan Trang... Đã vượt qua được nỗi sợ hãi, dám đứng lên nói tiếng nói yêu nước, đòi những quyền lợi cho làng xóm và dân tộc. Lòng can đảm, sự hy sinh của họ là vô giá mà mình không biết làm sao để tiếp tay.

Cách nay nhiều năm rồi, tôi rất cảm phục sự kiên cường của Mẹ Nấm và một số anh chị em khác, có email tâm tình những điều này với họ, rồi ngỏ ý chia sẻ với họ một chút tài chánh để phụ vào một phần nhỏ chi phí trong các sinh hoạt... Một số ít chấp nhận, riêng Mẹ Nấm thì không. Cô nói: Em cám ơn tấm lòng của "chị", em còn có thể tự lo cho em được. Hãy dành món quà ấy cho người khác.

Nay thì cô đã bị bắt, bị kết án rất nặng nề với bản án 10 năm tù cộng 5 năm quản chế.

Mới đây tổ chức VOICE của luật sư Trịnh Hội đã tìm cách làm phim, quay lại một phần những sinh hoạt của gia đình Mẹ Nấm trong lúc cô ngồi tù. Tin tức cho hay cuốn phim "Mẹ Vắng Nhà" đã được cộng đồng người Việt khắp nơi chờ đợi được xem. Những người đã xem rồi thì hết sức tâm đắc, cảm động và phản ứng rất tích cực để ủng hộ việc làm này và mục đích của tổ chức VOICE.

Cuốn phim Mẹ Vắng Nhà nói về Mẹ Nấm thì luật sư Trịnh Hội cho biết.

Trích:

"Cho đến nay, đã có trên 100 lời mời mang phim “Mẹ Vắng Nhà” đi chiếu khắp nơi, và lần chiếu đầu tiên tại Mỹ đã diễn ra ở Houston, Texas, hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Bảy, với hơn 1,500 người đến xem.

Cũng trong lần chiếu đầu tiên này, người xem phim đã đóng góp được khoảng $14,000.

Anh chia sẻ: “Mục đích của chúng tôi khi làm phim này là đem câu chuyện của Mẹ Nấm, đại điện cho những tù nhân lương tâm, ra ngoài thế giới, chứ không phải để đi gây quỹ. Tuy nhiên, mặc dù phim chiếu miễn phí, nhưng khán giả ở Houston sau khi xem phim, nói chuyện ‘viễn liên’ với cô Tuyết Lan, mẹ của Quỳnh, và đạo diễn Clay Phạm, thì sự đóng góp của đồng bào đến hôm nay đã lên đến con số khoảng $14,000.”

“Tôi và cô Lan có bàn với nhau là từ đây về sau mọi sự đóng góp, nếu có, sẽ được chia ra làm ba phần đồng đều: một phần ba dành cho việc chăm lo chuyện học hành của Nấm và Gấu trong tương lai; một phần ba dành cho các gia đình tù nhân lương tâm khác, và một phần ba còn lại dành cho những dự án nhân quyền kế tiếp,” anh cho biết.

Phim “Mẹ Vắng Nhà” dài 40 phút, đối thoại bằng tiếng Việt, có phụ đề Anh Ngữ để giúp cho những người trẻ có thể hiểu thêm về tình hình nhân quyền, về đời sống của người dân tại Việt Nam.

“Rất mong quý vị đến xem phim và hiểu mục đích cuốn phim là để cho càng nhiều người biết đến câu chuyện các tù nhân lương tâm càng nhiều càng tốt, chứ không phải mục đích để gây quỹ,” Luật Sư Trịnh Hội kêu gọi.

Hết trích

 

Một buổi chiếu phim khác xảy ra mới đây tại Little Saigon.

Trích:

"Sau buổi chiếu phim, Luật Sư Trịnh Hội kết nối bà Nguyễn Thị Tuyết Lan với khán giả. Ông cho hay, mọi sự đóng góp liên quan đến cuốn phim này, một phần cho gia đình Mẹ Nấm, một phần cho những tù nhân lương tâm khác, phần thứ ba là cho những dự án giúp đỡ tù nhân lương tâm khác của VOICE.

Tuy nhiên, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan cho biết sẽ dùng phần dành cho gia đình bà cho những tù nhân lương tâm khác.

Mọi đóng góp liên quan đến cuốn phim này, xin gởi về VOICE, 245 E. Pepper Dr, Long Beach, CA 90807 hay vào website: vietnam-voice.org."

(Hết trích)

Tôi quí mến và khâm phục những người đã dấn thân hoạt động không mỏi mệt cho những người dân ty nạn ở Phi, ở Hong Kong, ở Thái... từ bao nhiêu năm nay, để đưa họ đến định cư ở nước thứ ba.

Một trong những người này là Luật sư Trịnh Hội và những người  cùng làm việc với ông như như nhạc sĩ Nam Lộc và biết bao cộng tác viên khác.

Để làm được loại việc thiên nam vạn nạn này, một doanh nhân trẻ ở Toronto, Canada, là Ông Đỗ Kỳ Anh đã bỏ công phụ lực, đứng ra bảo lãnh và vận động với chính quyền địa phương, đưa được một số đông bà con thuyền nhân sau nhiều năm cam chịu hoàn cảnh tuyệt vọng từ đất Thái vào Canada định cư.

Một người khác là Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng với hội “SOS Boat People!” tại Washington D.C. cũng là cầu nối để các đoàn thể người Việt Tự Do có thể liên lạc với các cơ quan trung ương của chính quyền Hoa Kỳ, giúp cho các tiếng nói đó được quan tâm hơn, có hiệu lực hơn.

Những người tự chọn công việc thiện nguyện để dấn thân phục vụ đồng bào chắc đã phải đương đầu với nhiều khó khăn vất vả, nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi những đàm tiếu nghi kỵ. Mặc dù vậy, họ vẫn tiếp tục những chương trình mới, không chỉ lo cho những thuyền nhân vẫn trong cảnh khó khăn, mà còn yểm trợ các phong trào tự do, dân chủ, nhân quyền trên quê hương Việt Nam.

Tôi không có vinh dự quen biết những người đã kể tên, nhưng chỉ cần nhìn việc thiện nguyện mà họ đã bỏ công bỏ sức góp phần, cũng  đã đủ thấy đó là những tấm lòng thật đáng được trân trọng.

Về phần mình, biết rõ thân phận nhỏ bé sẽ không làm được những việc to lớn, nhưng tôi vẫn tự nhủ hãy cố góp bàn tay để xoa dịu bớt những đau khổ, thiếu thốn của người cùng khổ...

Những đóng góp cỏn con ấy chỉ để cảm tạ một phần rất nhỏ trong muôn vàn hồng ân mà mình đã nhận được từ trời cao, từ những ân nhân mà trong cuộc hành trình trần thế mình đã lãnh nhận mà chưa có cơ hội để báo đáp.

 

Hồ Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,432,210
01/01/2019(Xem: 6127)
Mừng năm mới 2019, mời gặp lại một tác giả thân quen. Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas, trong một thành phố ít người Việt cư trú. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
31/12/2018(Xem: 5657)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Bài mới, bắt đầu phần “dựng nghiệp”.
29/12/2018(Xem: 6045)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Năm Mậu Tuất sắp hết, mời đọc bài viết với nhiều nụ cười, tiễn chân chó cưng.
28/12/2018(Xem: 5765)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
26/12/2018(Xem: 5829)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/12/2018(Xem: 4563)
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là tự truyện về mùa Giáng Sinh 1975.
23/12/2018(Xem: 3453)
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
22/12/2018(Xem: 4245)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới.
21/12/2018(Xem: 4132)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Bài mới, tác giả viết cho mùa Giáng Sinh.
20/12/2018(Xem: 3460)
Tác giả lần đầu dự VVNM từ tháng 11 và đây là bài viết thứ hai của bà. Sinh năm 1955, qua Mỹ năm 1985, tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý, người của sông Hương núi Ngự. Hiên nay còn làm việc và đang cư ngụ tại thành phố Hayward thuộc miền Bắc Cali. Xin lưu ý: Bút hiệu Minh Thúy có thể lầm với tác giả đã dự VVNM từ 2005: Minh Thùy (dấu huyền). Mong tác giả tiếp tục viết.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 05/2019, sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng dự án Starlink, dự án bao phủ Internet băng thông rộng trên toàn thế giới qua vệ tinh, của Elon Musk sẽ bắt đầu bằng việc phóng tàu SpaceX chở 60 vệ tinh lên vũ trụ vào ngày 23/05/2019.
Khoảng cuối tháng 05/2019, mẫu xe thử nghiệm các nghệ an toàn mới nhất của Mercedes-Benz đã chính thức được giới thiệu với tên gọi khá dài - Experimental Safety Vehicle (ESF) và được xây dựng dựa trên phiên bản hybrid cắm sạc (plug-in hybrid) của Mercedes-Benz GLE-Class thế hệ thứ 4. Bên cạnh vai trò dùng thử các công nghệ an toàn tiên tiến nhất của Mercedes, ESF còn có khả năng tự lái ở một số điều kiện lưu thông nhất định. Đặc biệt, ESF có thể giao tiếp với các phương tiện khác khi tham gia giao thông dưới chế độ tự lái.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Cơ quan giám sát bảo mật dữ liệu của Ireland thông báo mở cuộc điều tra nhắm vào hoạt động thu thập dữ liệu quảng cáo trực tuyến của Google.
Hàng triệu năm trước, một tai nạn di truyền ngẫu nhiên có thể đã kích hoạt cho sự ra đời và phát triển của tất cả cuộc sống đa bào như hiện nay. Chỉ một thay đổi duy nhất đã tạo nên bước chuyển đổi từ sự sống đơn bào (như vi khuẩn) sang sự sống đa bào, trong đó bao gồm cả con người.
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang Bloomberg, nhiều khả năng sẽ có thêm 5 công ty công nghệ Trung Quốc bị Mỹ đưa vào danh sách đen và áp dụng lệnh cấm giống Huawei, mà đa số là các công ty sản xuất thiết bị và camera giám sát.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Panasonic, hãng công nghệ Nhật Bản, đã đưa ra thông báo chính thức về việc ngừng cung cấp linh kiện cho Huawei sau khi hãng phải chịu những cấm vận từ Mỹ.
Khoảng cuối tháng 05/2019, trong một bài viết được đăng tải trên blog của công ty, Google cho biết đã phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật có thể khiến mật mã tài khoản của một lượng lớn người dùng dịch vụ G Suite bị lưu dưới dạng văn bản thuần túy.
Ngày 20 tháng 5, Trăng tròn và Sao Mộc, hành tinh lớn nhất của Hệ Mặt trời, gần như đã chia sẻ cùng khung nhìn trong ảnh.
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang TechCrunch, dữ liệu tài khoản chứa thông tin cá nhân của 49 triệu người dùng Instagram đã vô tình bị rò rỉ trên mạng Internet. Những tài khoản bị ảnh hưởng bao gồm cả người nổi tiếng, tài khoản thương hiệu và một lượng người dùng có tầm ảnh hưởng lớn trên Instagram.
Hồi tháng 03/2019, Apple chính thức thừa nhận bàn phím cánh bướm của hãng gặp lỗi và ra mắt chương trình sửa miễn phí. Tuy nhiên, chương trình vẫn bị nhiều người dùng phàn nàn vì không hỗ trợ các mẫu MacBook vừa ra mắt như MacBook Air 2018 và MacBook Pro 2018. Hai mẫu laptop đã được cập nhật bàn phím nhưng cuối cùng vẫn gặp lỗi.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Ngân hàng Trung ương Nepal tuyên bố cấm cửa ví điện tử Alipay và WeChat Pay tại Nepal
Tháng 05/2019, chính quyền ông Donald Trump đã ra lệnh cấm các công ty Mỹ hợp tác với Huawei. Tuân thủ chính sách mới, Google đã chính thức rút giấy phép sử dụng Android của Huawei và một loạt công ty Mỹ khác như Qualcomm, Intel cũng yêu cầu nhân viên tạm ngừng hợp tác với Huawei.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Facebook chia sẻ rằng hãng đang giúp đỡ các tổ chức y tế cộng đồng chống lại các dạng dịch bệnh bằng cách chia sẻ cho họ 3 dạng bản đồ số có chứa các thông tin liên quan đến nhân khẩu học, cách thức di chuyển và khả năng truy cập Internet của người dùng mạng xã hội.
Xung đột thương mại Mỹ - Trung leo thang lên một bước mới khi vào ngày 10/05/2019, tổng thống Trump chính thức nâng thuế đối với hàng hóa Trung Quốc, từ 10% lên 25%. Điều này đang làm các nhà đầu tư vào Apple và chuỗi cung cấp của họ lo lắng hơn bao giờ hết. Ngay cả người luôn lạc quan vào Trung Quốc như nhà đầu tư lớn Thornburg Investment Management cũng đang rút vốn ra khỏi Apple và các công ty thuộc chuỗi cung ứng của họ, khi lo ngại rằng việc Mỹ áp đặt thuế quan có thể gây ra các tác động nghiêm trọng đến hệ sinh thái công nghệ.
Tại thời điểm tế bào khỏe mạnh bị căng thẳng, nó có thể chọn một trong hai con đường: hoặc là kích hoạt một quá trình tự hủy rồi chết, hoặc trở thành tế bào zombie
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========