Đi Đường Vòng

04/03/201900:00:00(Xem: 33822)
Tác giả: Trần Ngọc Ánh

Bài số  5631-20-31437-vb2030419

 
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.

 
 ***
 

Chị là cô gái tỉnh nhỏ, có nhan sắc dịu dàng của hoa đồng cỏ nội nên vừa gặp là anh đã mê ngay, họ yêu nhau nhanh chóng và hôn lễ cũng vội vàng diễn ra, thời chiến mà “cưới nhau xong rồi đi”anh mang ba lô ra trận bỏ lại cô vợ trẻ buồn hiu cùng cha mẹ chồng trong ngôi nhà vắng lặng. Hạnh phúc của đôi uyên ương chỉ có trong những ngày phép ngắn ngủi mà tuyệt vời.

Rồi chiến sự càng khốc liệt hơn trong những năm tháng tiếp theo và kết cuộc bi thãm nhất là miền Nam rơi vào tay Cộng Sản. Biết là không thể sống sót yên ổn trong sự trả thù hèn hạ dã man của giặc, anh dẫn vợ vào sâu trong khu rừng cao su hẻo lánh vùng Tây Ninh, thay họ đổi tên và sống lam lũ như những người nông dân chơn chất, họ hàng cứ nghĩ là anh đã vượt biên và chết trên biển cả. Không ai có tin tức gì về anh ,thậm chí Ba Má mất anh cũng không dám về quê thọ tang sợ người quen nhận diện.

 Cô vợ xinh đẹp của anh dẫu mưa nắng dãi dầu trong lớp áo quê mùa nhưng vẫn còn nét mặn mà duyên dáng, còn anh thì ngược lại chỉ vài năm cày cuốc trong cuộc sống kham khổ vất vả khiến anh biến thành lão nông lem luốc tay lấm chân bùn, cái thời cả nước ăn bo bo và sống bằng tem phiếu thì nghề nông bất đắc dĩ như anh lại thiếu trước hụt sau là chuyện cũng bình thường, so ra với bạn bè đi tù thì sự vất vả có khác gì đâu, nhưng anh sướng hơn họ là anh có vợ bên cạnh, dù thế nào thì cũng được chia sẻ khốn khó với nhau, trong cái nhà tranh vách đất giữa rừng cao su mênh mông đó họ có cả tiếng cười ấm áp của con trẻ, đủ nguôi ngoai những nhọc nhằn gian khổ.

Rồi thời kỳ Việt Nam mở cửa, rồi chương trình H.O đầy nhân đạo của chính phủ Mỹ dành cho những cựu quân nhân trong QLVNCH được định cư tại Hoa Kỳ, là người trốn tù cải tạo như anh thì đâu có cơ hội được ra đi hợp pháp.

Trong cái rủi lại có cái may, anh bạn cùng đơn vị ra tù sống lang thang không nhà cửa, không vợ con, anh ra tay cưu mang như người thân thích, dù trong nhà cô vợ hay đau yếu và đứa con nhỏ èo uột đã là một gánh nặng trong thời buổi khó khăn. Họ chia sẻ những gian nan khổ cực với nhau được vài năm thì anh bạn có giấy tờ ra đi diện HO.

Không biết ai là người mở lời trước cho món nợ ân tình này, nhưng ít lâu sau thì hàng xóm chỉ thấy có mình anh lủi thủi trên miếng ruộng khô cằn vì nắng hạn, vợ con và người bạn nghe đâu đã sang tới Mỹ yên ấm.

Khi người thân thắc mắc về sự ra đi lặng lẽ này của chị, Anh thú nhận mình là người đã xếp đặt mọi chuyện “hai chục năm nay chị sống theo anh khổ quá trời rồi, lại bệnh liên miên từ khi sanh đứa nhỏ ra, khó khăn chồng chất, nay có người chịu làm giấy tờ mang chị đi là may mắn lắm rồi, hãy để chị được hưởng hạnh phúc cuối đời trong cuộc sống mới, bà con họ hàng mình đừng ai .trách móc, tội nghiệp chị”

Cái giọng phân bua trầm buồn của anh làm tôi thêm xót xa. Ai biết được trong lòng anh đã tan nát như thế nào.

Lại thêm mười mấy năm sống chui nhủi trong cái xã hội mà không có một ngày tự do hạnh phúc, canh cánh bên lòng nỗi buồn riêng, rồi cuối cùng anh cũng qua được Mỹ nghe đâu do đứa con bảo lãnh, gia đình sum họp nhưng vợ anh chắc nặng tình nghĩa với ông bạn HO nên đã không trở lại chung sống cùng anh một mái nhà như xưa, mặc dù cả ba người vẫn qua lại thăm nhau như những người bạn.

Cách đây không lâu tôi gặp lại chị, thời gian không làm nhan sắc chị thay đổi bao nhiêu, cỏn có phần trẻ trung tự tin hơn của người phụ nữ sống lâu ở Mỹ, trong khi anh thì già nua xơ xác, không biết lái xe, không biết tiếng Anh để giao tiếp bập bẹ.

Anh yên phận như con ngựa già chờ ngày sụm xuống, không buồn trách tình duyên dang dỡ, hay hờn giận nàng Châu Long phụ bạc mà quên lời hứa hẹn ban đầu, (giống như trong kịch bản là Châu Long chỉ giả bộ đến với Lưu Bình để giúp bạn của chồng dùi mài kinh sử, rồi sau khi xong việc nàng trở lại cùng chồng vẹn nghĩa tào khang) Còn câu chuyện của anh thì có cái gì đó vượt qua sự thường tình?

Anh có cái nhìn bao dung hơn của người trong cuộc, anh cho đó là một sự hy sinh của cả ba người. Vì đâu nên nỗi? Nếu không có Cộng Sản cướp miền Nam, gieo bao thảm họa cho đất nước này, cuộc sống của người dân bị đảo lộn khốn khổ và biết bao gia đình phải chịu cảnh chia lìa, mất mát, có cả những cái chết thê lương uất hận, lỗi do thời cuộc, do vận nước đổi thay đã làm tan nát tất cả,  mà gia đình nhỏ của anh cũng phải chịu đựng những hệ lụy đau buồn đó trong cái tang tóc chung của cả dân tộc. Nhưng gia đình anh đã may mắn hơn biết bao người là không có ai bị chết trên đường tị nạn tìm Tự Do, vợ con anh đã ra đi trong an toàn và sống bình yên ở một nơi mà ai cũng mơ ước được đến.

Nước Mỹ đã giúp anh giải một bài toán khó, khi quyết định đổi đời theo kế hoạch táo bạo này, vì nếu còn loanh quanh ở Việt Nam không chắc gì gia đình anh có được cuộc sống than thản, yên ấm như bây giờ.

Anh mang ơn nước Mỹ thì đương nhiên rồi, nhưng ai sẽ hát bài “anh còn nợ em công viên ghế đá?” Trong chuyện tình tay ba này thì thật lòng tôi không thể hiểu nỗi, nói như chị ấy “phải có cái nhìn bằng trái tim mới cảm nhận được.”khi tôi không nén được tò mò hỏi “ chị có còn yêu anh không”

Rất tiếc, tôi chỉ nhìn bằng mắt thường nên luôn ngớ ngẩn tự hỏi sao nàng Châu Long không quay về với Dương Lễ cho trọn mối tình đầu?

Những câu chuyện đường vòng na ná như trên thật ra cũng có rất nhiều tình tiết bất ngờ khác mà nói ra mới biết, như chuyện ông già HO nào đó vợ mất về VN cưới đem qua Mỹ một em trẻ măng cở tuổi con gái mình, gia đình hàng xóm ai cũng cười chê, nhưng ông vẫn im lặng chịu đựng, lo cho cô bé ăn học thành tài, có quốc tịch hẳn hoi để cô bảo lãnh cha mẹ.

Lúc đó mới biết cha mẹ cô dâu chính là người lính mà ông nặng tình ơn nghĩa ngày xưa Câu chuyện này (đã được kể trong một bài Việt Báo Viết Về Nước Mỹ) khiến nhiều người xúc cảm, dù thật hư không biết ra sao, nhưng đó là cách giải quyết cuộc đổi đời có tính nhân văn trong hàng trăm phương cách mà người Việt Nam đã tìm đường cứu nguy gia tộc bằng đường vòng máy bay thay vì đường thẳng như những thuyền nhân vượt biển trước đây và nước Mỹ là sự lựa chọn hàng đầu điểm đến.

Tuy nhiên  cũng không quên nhắc tới sự đổi đời bằng con đường vòng của những cái vòi bạch tuộc đầy âm mưu toan tính của tư bản đỏ Cộng Sản VN, với những bước đầu đơn giản như cho cô chiêu cậu ấm đi du học, tìm mọi cách kết hôn kể cả bằng tiền mà không cần có tình yêu với công dân Mỹ để được ở lại, mua nhà cho con cái đứng tên lót đường sẳn rồi vài năm bảo lãnh cha mẹ, họ hàng qua theo, hoặc đầu tư theo chương trình EB-5 của chánh phủ Mỹ để được cấp thẻ xanh nhanh cho cả gia đình, mà thực chất chỉ là hình thức rửa tiền của bọn quan chức tham nhũng bên nhà, chứ dân nghèo chạy gạo từng bữa thì lấy đâu ra đô la.

Một thực tế đáng buồn cho Việt Nam khi quê hương không còn là chùm khế ngọt nữa mà nước Mỹ mới ngon như là trái táo chín để ai cũng thích leo trèo, và với làn sóng đỏ như hiện nay thì việc trà trộn vào cuộc sống chân chính của người tị nạn Cộng Sản quả là điều phức tạp.

Nhưng Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này đâu có ngán ai, họ có trái tim bao dung và cái đầu sáng suốt. Tôi tin như vậy.

Trần Ngọc Ánh

Ý kiến bạn đọc
30/11/202100:06:42
Khách
<a href="https://cialiswithdapoxetine.com/#">cialis price</a> cialis online
29/10/202122:57:56
Khách
<a href="https://cialiswithdapoxetine.com/#">cialis without a doctor prescription</a> cialis 20 mg
23/10/202114:18:15
Khách
cialis tablets <a href="https://cialiswithdapoxetine.com/#">cialis 20 mg</a>
13/10/202117:09:30
Khách
cialis online <a href="https://cialiswithdapoxetine.com/#">cialis without a doctor prescription</a>
27/08/202110:34:32
Khách
buy cialis usa <a href="https://cialiswithdapoxetine.com/#">cialis 20mg</a>
28/02/202100:52:23
Khách
https://genericviagragog.com buy viagra
13/02/202119:05:35
Khách
is zithromax penicillin <a href=https://zithromaxes.com/>generic zithromax azithromycin</a> zenquell medicine
06/08/201916:50:04
Khách
Generic Viagra Super Force [url=http://cheapcial20mg.com]cialis without a doctor's prescription[/url] Amoxicillin One Day Over Expire Date Progesterone Medicine Where To Buy On Line Generic Levitra Reviews
02/08/201911:09:26
Khách
Best Buy Pyridium Zidena For Erectile Disfunction <a href=http://genericvia.com>buy viagra online</a> Can Buy Nootropil
29/07/201912:38:28
Khách
Keflex Causing Fatigue <a href=http://mailordervia.com>viagra online prescription</a> Discount Generic Dutasteride Real
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 817,833,963
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ: Bà tên thật Nguyễn Lệ Chi, một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên thành phố Milpitas, Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà dựa trên những tình tiết có thật, tuy nhiên tên nhân vật đã được chỉnh sửa đôi chút để giữ sự riêng tư. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.
Mai Hồng Thu là tên Việt của tác giả Donna Nguyễn và Donna Nguyen. Với ba bút danh này, cô từng góp nhiều bài và nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Sanh tại Sài Gòn, sang Mỹ năm 1985, hiện là cư dân San Jose, California, tác giả đã dịch thuật và xuất bản 3 tập truyện ngụ ngôn dành cho thiếu nhi của Thornton W. Burgess dưới bút danh Nguyễn Nhã Đan Na (Nguyễn Donna). Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
Tác giả định cư tại Mỹ năm 2000, hiện là cư dân Boston và làm việc trong một bệnh viện của tập đoàn Partners. Với bài "Đoá Hồng Bạch" tưởng niệm một nữ sĩ quan Mỹ gốc Việt hy sinh tại chiến trường Trung Đông, Nhất Chi Mai nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Bài viết mới kể về khu phố Việt ở Massachusetts, giống như Little Saigon ở California.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới, với lời ghi của tác giả:
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.