Trận Chiến Tết Mậu Thân 1968 Ở Pleiku

01/07/201800:00:00(Xem: 2705)
Trận Chiến Tết Mậu Thân 1968 Ở Pleiku
Tác giả: Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng

Bài số 5426-19-31264-vb8070118

 
Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng là Cựu Sĩ Quan Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị (Khoá 16 Thủ Đức)

 
Vào khoảng năm 1967, Việt Cộng thuờng xuyên pháo kích vào Quân Đoàn ở Pleiku. Tầm ngắn thì rơi vào khu vực Tiểu Đoàn Truyền Tin Quân Đoàn 2, nhích xa hơn một tí thì vào doanh trại của Tiểu Đoàn 20 Tâm Lý Chiến, nhích chút nữa thì vào Bệnh Viện Di Tản Số 72 của Hoa Kỳ nằm bên hông cổng hậu của Quân Đoàn, còn xa hơn nữa thì vào phi trường Cù Hanh.

Có đêm chúng pháo vào bằng hỏa tiễn 130. Loại này có sức công phá mãnh liệt đối với hầm hố, mái hầm càng cứng thì càng làm tăng sức công phá của nó. Tuy nhiên nó không có mảnh nhiều như đạn súng cối 60 ly hay 82 ly. Sau này Việt Cộng có súng cối 81 ly bắn cực nhanh, nếu chúng tác xạ liên tục bằng loại súng cối này thì cũng là một chuyện không may cho quân trú phòng của bất cứ đơn vị nào.

Để pháo kích vào Quân Đoàn, Việt Cộng thường dùng hỏa tiễn 122 ly đặt trên giàn phóng bằng tre có định giờ sẵn. Giàn phóng bằng tre nên dĩ nhiên không vững chãi; do đó, hỏa tiễn đến giờ được kích hỏa thì chỉ có quả đầu có cơ hội trúng mục tiêu, còn mấy quả sau đều văng lung tung, khi thì chỗ này khi thì chỗ kia. Có lẽ mục đích duy nhất của VC là gây tác động tâm lý trong quần chúng, nghĩa là chúng muốn chứng tỏ là “Quân Giải Phóng” có mặt ở khắp nơi.

Để ngăn ngừa pháo kích cũng như phát hiện sớm nguồn pháo kích, sư đoàn không quân tăng cường các máy bay trực chiến bao vùng. Máy bay là hình thức “răn đe” hữu hiệu nhất đối với bọn Việt Cộng. Thường là trực thăng võ trang, và đôi khi là máy bay L 19 (hỗn danh là máy bay bà già) có khả năng phóng lựu đạn xuống mục tiêu phía dưới.

Đến đầu năm 1968 là suốt hai năm tôi chưa đi phép thường niên. Nửa tháng trước Tết, Trung Úy Lê Văn Trung, Trưởng Ban 1 Tiểu Đoàn cứ dục tôi: “Sao không làm đơn xin đi phép đi, anh Hùng!”  Thế là tôi quyết định xin đi phép vào dịp Tết Mậu Thân.

Trung Úy Trung tự tay mang một xấp giấy xin đi phép thường niên lên Văn Phòng Tiểu Đoàn Trưởng. Thiếu Tá Đỗ Duy Chương Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 20 Tâm Lý Chiến đặt bút ký liền. Ông Trung đích thân giao cho tôi tờ giấy phép do ký sáng thứ bẩy 27 tháng 1 năm 1968, nhằm ngày 28 tháng Chạp năm Đinh Mùi, với triện son đỏ chói. Mới hôm trước tôi còn lưỡng lự chưa muốn đi, nhưng lúc đó thì việc đi phép đã trở thành một sư thực hiển nhiên.

Tôi mang giấy sang nhờ Trung Úy Slugg thuộc phân toán 245 Tâm Lý Chiến Hoa Kỳ (U.S. 245th Psychological Operations Detachment) xin một chỗ trong chuyến bay đi Sài gòn vào sáng mồng một Tết Mậu Thân. Slugg ghi là TDY (Travel On Duty) nghĩa là “di chuyển vì công vụ”. Hắn giải thích với tôi rằng đề như vậy để người ta ưu tiên cho đi. Để cẩn thận hắn gọi cho Ban Hành Khách của Hoa Kỳ ở phi trường Cù Hanh ghi tên tôi vào danh sách hành khách (Flight Manifest) rời Pleiku đi Sài gòn trên chuyến máy bay sớm nhất.

Slugg bắt tay tôi “Ok! Your name has been put on the manifest of the first flight. It’s a C123. It’ll stop over Nha Trang, pick up some more passengers and “wheew!” to Saigon. Have a nice trip!” (Tên của bạn đã được đề vào danh sách hành khách chuyến đầu tiên. Chuyến C123. Sẽ dừng lại ở Nha Trang để đón vài người rồi “vù” về Sài gòn. Đi vui vẻ há!)

Tôi thảnh thơi xách tờ Lệnh Di Chuyển do Mỹ cấp bước vào Văn Phòng Đại Đội. Bên gian sát cạnh mấy Hạ Sĩ Quan và binh sĩ đang bàn nhau về cái lệnh hưu chiến vừa mới ban ra.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại kêu. Tôi bắt lên, áp ống com-bi-nê vào mang tai. Bên kia đầu giây có tiếng Trung Úy Trung, Trưởng Ban Một:

- Cho tôi gặp Trung Úy Hùng.

- Dạ tôi đây

Có tiếng cười rồi “ông Trung già” nói:

- Anh Hùng phải không?

- Vâng, tôi đây, Trung Úy.

- Này, anh Hùng ơi?

- Sao cơ?

- Anh trực hộ cho mình từ chiều nay cho đến chiều mai được không?

- Đâu có được! Chiều nay tôi xuống ca để chuẩn bị sáng mai 9 giờ lên máy bay đi phép về Sài gòn.

- Thôi thì ráng giúp dùm tôi tối nay đi! Sáng mai tôi lên sớm.

- Ở nhà có chuyện gì hả “đại ca”?

Ông Trung cười nói:

- Mình phải ở nhà để cúng giao thừa. Năm nay bà xã nhất định bảo nhà phải cúng giao thừa, rồi sau đó chở bà ấy đi lễ chùa nửa đêm.

- Vậy là “lệnh” của “phu nhân” đâu dám từ chối, phải không?  Thôi cũng được. Ai chứ Trung úy Trung đã yêu cầu thì dù muốn từ chối cũng đành phải ráng thôi. Nhưng tối nay tôi cũng phải làm một chuyến “tiền du xuân” thị xã Pleiku một chút.

- Thì bảo hạ sĩ quan trực là anh đi chừng vài tiếng rồi về. Dễ mà! Anh nhận giúp giùm tôi để cho tôi yên tâm.

- Thôi được vậy.

Tôi nghĩ bụng:

- Nói thì nói vậy thôi chứ về dưới phố đêm cuối năm ắt có nhiều chuyện bất ngờ

lắm. Chưa biết chừng ở lại đến khuya, chưa chắc đã lên Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn sớm được. Thôi kệ. Linh động một chút xíu. Có lệnh hưu chiến mà.

Trời sâm sẩm tối. Đợi điểm danh xong tôi nói với Hạ Sĩ Quan trực rằng tôi sẽ xuống dưới phố khoảng một tiếng sẽ trở lại. Người Hạ Sĩ Quan già nói:

- Trung Úy cứ đi đi. Một mình tôi ở đây được rồi. Tối nay chắc chẳng có gì đâu.

Tôi lái xe về nhà ở cuối đường Sư Vạn Hạnh. Nghĩ mình cũng nên ăn mặc nhẹ nhàng một chút nên tôi vội trút bộ đồ nhà binh vất vào một góc rồi thay bằng bộ đồ civil rồi khoác lên người chiếc áo vét mà đã cả năm rồi chưa một lần xỏ tay.

Tôi chặc lưỡi:

- Chả gì hôm nay cũng là đêm trừ tịch, ăn mặc đồ dân sự thấy nhẹ mình nhẹ

mẩy, nhất là đôi chân lại được dịp xỏ vào đôi giầy soulier bas, chân cứ nhẹ tênh.

 
***
 

Tôi ghé chúc Tết bác Phan đình Lư, công chức của Ty Tài Chánh tỉnh Pleiku. Người con gái thứ ba của bác là cô Hòa, xướng ngôn viên của Chương Trình Xây Dựng Nông Thôn, là bạn học của vợ tôi. Vì vậy, hai Bác coi chúng tôi như con cái trong nhà, đối xử rất tử tế.

Đèn nến trong nhà sáng choang. Mấy bánh pháo hồng treo lủng lẳng trên một cành mai nở rộ. Hai mầu vàng và đỏ tương phản đem lại cái không khí nồng ấm của những giờ phút sắp bước sang năm mới. Bác Lư  trai trong bộ đồ mới vui vẻ nói:

- Tết năm nay hưu chiến mà. Đâu có sợ đánh đấm gì.

Vừa nói bác vừa chỉ vào cái giây pháo treo thòng sẵn trước cửa nhà, đợi bước sang

giao thừa, lúc có thông điệp đầu xuân của vị nguyên thủ quốc gia, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, đọc là đốt pháo.

Niềm vui dễ lan lây. Trong lòng tôi cũng thấy hân hoan theo Bác. Nhưng tôi hơi chạnh lòng không biết bố mẹ, vợ con và các em tôi đón giao thừa ở Sai gòn như thế nào, chắc họ đang trông tôi lắm vì tôi đã viết thư về báo là năm nay mình sẽ về đón xuân cùng gia đình tại Sài gòn.

Bác Lư khui rượu rồi rót vào hai chiếc ly. Bác đưa rượu cho tôi:

- Nào, chúc mừng anh năm mới.

- Vâng, cháu mời bác, cháu cũng xin chúc bác sang năm mới được vạn sự như ý.

Cả hai bác cháu cùng giơ lên ngang mặt “ực” và “khà” một cái. Hơi cay và nồng ấm của rượu như thấm vào lục phủ ngũ tạng khiến cho đầu óc tôi tỉnh táo thêm.

Bác rót ly thứ hai, và kêu bác gái mang đồ nhắm chờ đón Giao Thừa. Tôi nói với bác:

- Thưa bác cháu ngồi đây chơi với bác một lát rồi xin phép ra ngoài một chút, đi ngắm phố phường tối cuối năm. Vả lại mai cháu cũng đi phép Tết về Sài gòn.

Hiệp, cô con gái thứ hai của bá, bước vào nói:

- Anh có đi “dzòng, dzòng” cho tụi em đi với.

Bác Lư trai nói:

- Đi đâu thì đi nhưng nhớ giao thừa là phải về đây uống với tôi một chén rượu đầu năm rồi hãy về đơn vị nghe không.

Quay sang Hiệp và đám em, tôi nói:

- Nào Hiệp, Cúc, Bé leo cả lên xe đi. Anh em mình sẽ đi vòng vòng một chút.

Nhưng chỉ có Hiệp leo lên xe còn Cúc và Bé lắc đầu vì thích ra ngoài Chùa Tỉnh Hội với mấy đứa bạn.

Trời đêm càng lúc càng lạnh. Hơi ấm do rượu lan tỏa trong con người tôi chắc đã tan hết cả. Hiệp đề nghị tôi chở cô ta vòng quanh thị xã, từ đường Hoàng Diệu chạy dọc theo vườn cà phê lên đồi Pháo Binh, nơi có Tiểu Đoàn 37 Pháo Binh đóng rồi lại chạy xuôi xuống khu Chợ Mới, vòng xuống trở lại.

Bỗng Hiệp nói với tôi:

- Anh Hùng ơi, sao em thấy tối nay đông người quá dzậy?

Tôi mỉm cười nói:

- Đêm cuối năm mà em.

Hiệp cướp lời:

- Năm ngoái em cũng đi chơi tối cuối năm như năm nay nhưng người đâu có đông như vậy?  Em thấy lạ lắm!

Khi chúng tôi về tới nhà bác Lư thì bác gái cũng đã đặt ở trên bàn vài món nhậu chờ tôi về thì lai rai một chút với bác trai.

Tôi chưa rời nhà Bác Lư thì có tiếng đạn pháo kích của VC vào khu vực Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn, và rồi có tiếng kẻng báo động.

Tôi nhìn đồng hồ. Đã mười giờ. Rồi tiếng kẻng báo động của Trung Đoàn Thiết Giáp ở bên kia đồi “A-Rê-A” vang lên. Tiếng kẻng nghe như tiếng cồng, âm thanh rền và vang xa gần như tiếng chuông chùa chỉ khác là chuông chùa thì thong thả ngân nga còn kẻng của trung đoàn thiết giáp thì liên hồi ba tiếng một. Cái âm thanh đặc biệt ấy cứ như dãn ra xoáy rộng vào trong cái không gian cao vút của một thành phố miền núi trong màn sương phủ trắng cả một vùng. Mọi nhà đều bật điện lên. Và rồi như một cơn địa chấn lan rộng: toàn bộ khu vực chung quanh thị xã Pleiku, kẻng vang rền.

Từ nhà dưới, người con dâu thứ của bác Lư (vợ anh sinh viên sĩ quan Thủ Đức Phan Đình Lang) ôm đứa con mới sinh được không đầy một tháng chạy hộc tốc lên trên nhà trên. Thấy tôi ngồi đấy chị nói lớn:

- Chết, anh còn ngồi ở đấy à, anh Hùng?  Nãy giờ em nghe thấy tiếng ồn ào dữ lắm, không biết là cái gì. Kẻng đánh hoài à. Chắc có chuyện lớn rồi. Anh phải về đơn vị ngay đi. Anh có lên trên quân đoàn cho nhà em đi theo với. Kiểu này thì không ở nhà được, lỡ có chuyện gì… Em đàn bà không sao, chứ anh ấy…

Vừa nói xong thì Lang trong bộ quân phục đi phép bước ra đứng nghiêm chỉnh chào tôi. Tôi nói đùa với vợ của Lang:

- Chị yên chí. Tối nay lên trên ấy cho anh ấy ngủ gần tôi, thế là khỏi lo nghe.

Tôi chạy về nhà, cởi phăng bộ đồ dân sự, mặc lại bộ đồ nhà binh vừa quăng vào xó nhà cách đây khoảng gần hai tiếng đồng hồ rồi hộc tốc chạy ra xe. Lang theo tôi bén gót. Ra đến “bùng binh” phía ngoài đường tôi nghe thấy tiếng quát:

- Giờ này còn đi đâu nữa!

Tôi giật mình, và suy nghĩ thật nhanh:

- Quái! Xe Jeep chỉ do sĩ quan chạy mà thôi, sao lại có ai dám quát như thế!

Tôi liếc mắt nhanh sang bên phải thì bỗng giật mình vì cái tên vừa nạt nộ chính là một thằng VC. Nó ăn mặc rất kỳ lạ, chân thì đi dép.

Không một chút chậm trễ tôi phóng xe vọt tới. Nhưng vừa mới ló đầu xe khỏi bùng binh tính quẹo phải vào đường Hoàng Diểu để đánh vòng cua trước cửa rạp chiếu bóng Diệp Kính thì Lang hô to:

- Dừng lại.

Tôi lật đật đạp thắng nghe một tiếng két kinh người. Từ phía dưới dốc cầu Hội Phú một người lái chiếc xe Jeep phóng hết tốc lực chạy ngược lên trung tâm thị xã tay trái “ôm” vô lăng” xe trong lúc ấy tay phải cầm khẩu súng Colt ngoái tay lại đằng sau nhả đạn từng phát một nghe chát chúa.

Tôi lái xe vút theo. Tuy nhiên, thay vì chạy thẳng theo con đường bên hông Chợ Nhỏ, tôi lại đánh một vòng lượn trái chạy ngang qua “dinh ông Tướng” rồi mới quẹo phải ngang qua Dân Y Viện Pleiku vì tôi tin rằng khu vực được canh gác cẩn mật đó còn an toàn. Chạy xe tới hông Quân Trấn Pleiku tôi dừng xe lại để nghe ngóng tình hình. Và một chiếc xe Jeep khác chạy sát sau xe tôi cũng dừng lại. Người trên xe nhẩy vội xuống là Đại Úy Nguyễn Trung Từ, Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn Truyền Tin Quân Đoàn 2. Tôi cũng nhẩy xuống xe. Thấy tôi, Đại Úy Từ vội trật cái mũ trùm đầu của chiếc áo field jacket mầu ô liu rồi tiến sát lại tôi nói:

- Hùng hả. Việt Cộng tới đâu rồi?

Tôi vội nói:

- Chưa biết, nhưng lúc giao thừa ở khu đường Sư Vạn Hạnh tôi thấy đông người lạ mặt lắm.

Đang trao đổi gấp rút với nhau về tình hình rất lạ ở thị xã thì bất ngờ một chiếc xe Jeep khác trờ tới. Người trưởng xa đầu đội nón sắt hai lớp có lưới, vận áo giáp chống đạn, tay lăm lăm cầm cây súng M 16 nhẩy xuống. Tài xế vẫn ngồi thẳng người trước tay lái. Máy xe vẫn nổ dòn dã. Thì ra là Đại Tá Lê Trung Tường, Phụ Tá Tư Lệnh Quân Đoàn. Ông vội bảo chúng tôi:

- VC chiếm Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận rồi!  Tình hình rất nguy hiểm! Lên hết trên Quân Đoàn!  Đi!

Nói xong ông lên xe, tay vẫn lăm lăm cây súng M 16 với mũi súng chĩa ra ngoài. Xa xa về phía đằng trước xe ông là một chiếc xe half-truck hộ tống. Theo lệnh ông, Đại Úy Từ cho xe chạy theo sát xe ông rồi đến xe tôi và còn mấy xe Jeep khác nữa. Đi đoạn hậu là chiếc xe half-truck nữa. Cả đoàn xe được lệnh chỉ để “đèn mắt mèo”, cái sau nhắm bóng đèn của xe phía trước mà chạy. Xe half-truck cũng bỏ đèn thường và chạy bằng đèn mắt mèo.

Đúng như lời ông bà ta nói là “tối như đêm 30.”  Đêm hôm đó là đêm trừ tịch, 30 ba mươi Tết, trời quả thực là rất tối. Gió lạnh thổi vèo vèo. Trên vọng lâu của lô cốt trước cổng thành PleiMe có tiếng hô “Dừng Lại” thật lớn. Sau khi trao đổi mật khẩu, ngựa sắt và kẽm gai được kéo sang bên và cả đoàn xe chạy nối đuôi vào trong cổng trong khi ấy thì hai chiếc xe half-truck có lẽ được lệnh Đại Tá Tường trấn giữ phía ngoài cho nên đậu chắn ngang hai bên cổng, mũi súng đại liên 50 hướng ra ngoài nghĩa là hướng về phía làng Pleiku Roh trước mặt.

Tôi chạy xe vào Tiểu Đoàn 20 Tâm Lý Chiến. Trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn chỉ có lèo tèo chưa tới hai chục người. Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn kéo còi báo động, tất cả quân nhân đều phải ra tuyến phòng thủ.

Đại đội 201 Tâm Lý Chiến ngoài tôi ra chỉ còn có Trung Sĩ Y Mok, Trung sĩ Y M’ho, Trung sĩ Đích, Trung sĩ Trần Chớ, Hạ sĩ Nguyễn Văn Tuyết - tài xế của tôi, Hạ sĩ Lê Có và Trung Sĩ Trần Văn Chánh. Có khá nhiều người vắng mặt.

Mãi sáng hôm sau khoảng 8 giờ rưỡi sáng đám quân nhân của Tiểu Đoàn 20 Tâm Lý Chiến mới lục tục kéo lên, mỗi người kể một chuyện về cái tối giao thừa lạ lùng nhất trong đời họ.

Lúc điểm danh buổi sáng xong, nhân danh Sĩ Quan Trực Tiểu Đoàn, tôi yêu cầu các ban hãy theo dõi xem số quân nhân của mình có còn đầy đủ không. Ban Truyền Tin Điện Anh báo cáo vắng mặt một anh hạ sĩ chụp hình (tôi không nhớ tên anh ta).

Hai ngày sau, khi VC hoàn toàn bị tiêu diệt, ban Truyền Tin Điện Anh đến nhà người hạ sĩ để tìm thì mới biết nhà y đã bị cháy sạch. Trên nền nhà có một xác chết nước da trắng trẻo, người to béo, và vì nhà bị cháy cho nên xác chết cũng bị cháy không nhận diện ra được là xác của ai. Nhưng cứ theo lời Hạ sĩ Hồ Viết Sum thì cái xác ấy chính là xác của cái anh chàng Hạ Sĩ chụp hình mập mạp, hiền và lễ phép. Trong buồng nhà anh ta có một cái hầm thẳng đứng, ở trên nhìn xuống thì chỉ là một cái giếng rất sâu. Nhưng tại sao người ta lại đào một cái giếng trong buồng để làm gì? Chúng tôi đoán đó là một cái đường thông xuống một căn hầm bí mật ở dưới nhưng một khối lượng đất to như thế chuyển đi đâu thì cũng phải có dấu vết. Vậy có lẽ anh chàng hạ sĩ này là Việt Cộng nằm vùng?  Nhưng tại sao anh ta bị chết thì là một điều khó hiểu.

Việt Cộng chiếm Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận của Tiểu Khu Pleiku ngay trong đêm 30 Tết Mậu Thân rồi một toán đặc công tràn qua đột nhập căn nhà gỗ ở bên kia đường. Đó là căn nhà nơi Trung Tướng Vĩnh Lộc, đương kim Tư Lệnh Quân Đoàn 2, cư ngụ cùng với vợ là ca sĩ Minh Hiếu và con. May mắn là tướng Vĩnh Lộc và gia đình đã bay đi Đà Lạt ngày hôm trước trên chiếc phi cơ DC4 của Tư Lệnh Quân Đoàn mang tên “Mùa Hoa Phượng” cho nên hai mẹ con cô Minh Hiếu thoát nạn.

Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận Tiểu Khu Pleiku chỉ cách Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Pleiku một con đường. Trong đêm 30, VC cố chiếm cho được Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Pleiku và Tòa Hành Chánh tỉnh nhưng gặp sức kháng cự quyết liệt của quân trú phòng tiểu khu từ trong những pháo đài làm bằng bao cát và những thanh sắt PSP.

Một số quân nhân cơ hữu trong thành phần ứng chiến vì tin vào lệnh hưu chiến nên lẻn về nhà gần đó để cúng giao thừa, không ngờ bị kẹt ở ngoài. Ngay từ giờ phút nổ súng đầu tiên cho đến sáng, tất cả quân nhân còn lại trong Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu cật lực đánh nhau với Việt cộng. Theo lời kể lại, thì Thiếu Tá làm xạ thủ đại liên còn Đại Úy và Trung Úy thì làm phụ xạ thủ và tải đạn. Đó là một trong những trận đánh “cấp cao” nhất, không chỉ của Tiểu Khu Pleiku mà của cả Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Suốt đêm ba mươi rạng mồng một Tết Mậu Thân, quân ta và Việt Cộng quần thảo nhau dữ dội. Máy bay Hỏa Long hoạt động suốt đêm. Hỏa Long là tên Việt, còn tên Mỹ gọi là Spooky, tên gọi của phi cơ C 46 của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa. Đây là loại phi cơ Dakota có gắn đại liên sáu nòng ở bên hông. Khi bắn thì sáu nòng xoay tròn và đạn đại liên ào ạt tuôn ra. Trong lúc phi cơ bay vòng vòng thì đạn luôn luôn chĩa thẳng vào mục tiêu dưới đất y như một hình nón ngược. Trong đêm, tiếng súng từ trên phi cơ bắn xuống nghe ù ù liên tục như bò rống. Đặc điểm của loại phi cơ này là sự yểm trợ hưũ hiệu của nó. Lính VC ngồi dưới hố cá nhân chỉ có thể tránh được đạn đạo bắn ngang chứ chẳng thể nào tránh được đạn bắn thẳng từ trên trời xuống, do đó Việt Cộng cố thủ trong giao thông hào của Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận đều chết sạch vì bị đạn xuyên từ trên đầu, từ vai xuống.

Mờ sáng mồng một Tết Mậu Thân, các thiết giáp từ Trung Đoàn Thiết Giáp ở phía bên kia cầu Hội Phú ầm ỳ lăn bánh vào phố thị dọc theo đường Hoàng Diệu. Tiếng loa gọi VC ra đầu hàng oang oang nhưng toán đặc công VC cố thủ trong nhà cô Minh Hiếu đáp lại bằng những tràng AK và lựu đạn chày.

Biết rõ trong nhà không có ai ngoài mấy chú “Vi Xi”, thiết giáp chúc mũi pháo tháp xuống và đại liên 50 quét một đường sấm sét. Loạt đạn đầu tiên bẻ gẫy những mảnh ván tường nhà, tiêu diệt tức khắc đám “con cháu Bác Hồ”. Mấy khẩu súng AK và mấy trái lựu đạn chày lăn lóc bên mấy cái thây đẫm máu. Nhà của đại úy Ngô Vân Hòa, cựu Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị ở sát đằng sau cũng bị đạn phá banh lớp ván tường dầy phía sau, nhưng rất may họ đã chạy ra khỏi nhà trước lúc toán đặc công đột nhập vào bên trong nhà cô Minh Hiếu.

Trời sáng rõ thì một đại đội của Tiểu Đoàn 22 Biệt Động Quân hợp cùng với thiết giáp cố chiếm lại Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận. Thành phố khét lẹt mùi thuốc súng. Lính Bắc Việt lợi dụng các công sự phòng thủ kiên cố của Đại Đội Hành Chánh Tiếp Vận nên cố thủ tại chỗ. Chúng nằm trong một cái hầm lớn phía trước tòa nhà, bắn liên tiếp và quăng lựu đạn ra. Một Trung Úy Biệt Động Quân, Đại Đội Trưởng, nóng mắt bảo mấy người lính của mình bắn yểm trợ để anh ta bò vào tận nơi tung lựu đạn vào hầm thanh toán máy chú VC lì lợm. Không may anh ta bị trúng đạn tử thương ngay tại chỗ. Sau đó xe bắn xăng đặc được điều tới. Một vòi xăng đặc bốc lửa rần rần phun thẳng vào hầm và nơi này biến thành một hỏa ngục ngập ngụa khói.

Lính Việt Cộng núng thế rút khỏi Đại Đội Hành Chánh Và Tiếp Vận rồi trà trộn vào xóm nhà dân ở mé dưới lưng đồi. Vì biết trước là với lối bám trụ lì lợm của VC thì khu nhà dân trước sau gì cũng bị phi cơ dội bom hay bắn hỏa tiễn, gây nên số thương vong không ít cho thường dân vô tội, nên Chiến Tranh Tâm Lý Tiểu Khu cũng như Đại Đội 201 Chiến Tranh Chính Trị đã dùng loa kêu gọi đồng bào hãy chạy khỏi khu vực giao tranh. Số người dân chưa kịp chạy nhân lúc này ào ào tuôn từ dưới mé suối lên con đường trước nhà Bưu Điện. Họ đã được hướng dẫn chạy đến những nơi xa hơn nằm trong tầm bảo vệ của quân đội.

Tướng Vĩnh Lộc từ Đà Lạt bay về thiết lập Bộ Chỉ Huy Hành Quân lâm thời ngay trước Bưu Điện Pleiku. Sáng mồng hai Tết, tướng ba sao Hoa Kỳ William Peers, Tư Lệnh Sư Đoàn Bốn Bộ Binh Hoa Kỳ, từ căn cứ Hàm Rồng đáp trực thăng xuống ngay ngã ba nơi thiết giáp đã tiêu diệt gọn toán đặc công cộng sản sáng hôm trước. Hiện diện nơi đây có Trung tá Nay Lo, Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Tiểu Khu Pleiku. Tướng Peers hỏi Trung Tá Nay Lo (qua lời thông dịch của một viên thông ngôn) xem ông Nay Lo, với tư cách là người phụ trách lãnh thổ, có ý kiến như thế nào để tướng Peers dễ bề hành động. Trung tá Nay Lo nói nửa tiếng Việt, nửa tiếng Anh với cái âm lơ lớ: “Bắng, bắng, shoot, shoot.”

Không nói thêm nửa lời, tướng Peers cầm ngay cái ông combiné gọi về Sư Đoàn 4 Bộ Binh. Không đầy mười lăm phút sau những chiếc trực thăng võ trang Cobra sơn mầu nâu từ căn cứ Hàm Rồng bay thẳng tới. Vừa tới nơi là đoàn Cobra như những con chim cắt xà xuống. Hai bên hông máy bay là hai khẩu đại liên M 60 do hai xạ thủ bắn như đổ đạn. Hỏa lực áp đảo hòa cùng với những hỏa tiễn phụt lửa với những tiếng nổ chát chúa“à uỳnh, à uỳnh”. Các tấm tôn xanh trên mái nhà thình lình bị giựt bung ra khỏi mái bay lên trời như bươm bướm. Từng hợp đoàn hai chiếc một thay phiên trút bão lửa xuống đầu VC. Chúng bị đẩy bung ra khỏi khu nhà dân, phải rút xuống thung lũng phía dưới.

Buổi chiều ngày mồng hai tin báo cho hay là vẫn còn có sự hiện diện của Việt Cộng vì người ta thấy chúng tắm ở dưới suối tận phía dưới thung lũng. Cũng ngay buổi chiều ấy thì có một cụ già từ trong khu nhà phía bên kia đồi chống gậy ra báo cho lính thiết giáp biết là VC nằm đầy ở trong khu nhà dân phía bên kia cầu Hội Phú. Viên chỉ huy thiết giáp báo cáo tình hình và được lệnh đem thiết giáp vào tiêu diệt. Ông cụ được yêu cầu cho đi theo để chỉ chỗ.

Ngay từ trước khi thiết giáp tiến vào tiêu diệt VC, Đại Đội 201 Chiến Tranh Chính Trị cũng đã dùng chiếc điện ảnh xa có gắn loa phóng thanh phát ra lời kêu gọi chúng ra hàng. Vì VC bắn trả về phía loa, cho nên để tránh nguy hiểm đến tính mạng, Hạ Sĩ Nhất Bùi Vĩnh Mười cứ để cho loa phát còn anh và một binh sĩ nữa thì rời khỏi xe và núp vào phía bên đường. Trong vòng không đầy một tiếng đồng hồ sau, toàn bộ số Việt Cộng còn lại đã bị tiêu diệt. Có một vài cán binh cộng sản còn sống sót, trong số đó có một Tiểu Đoàn Trưởng Địa Phương của Việt Cộng: đó là người phu xích lô của Thị Xã Pleiku.

 
***
 

mở đài radio suốt đêm để theo dõi tin tức chiến sự trên toàn miền Nam. Những màn quảng cáo trên radio đều bị tước bỏ hết và tin tức chiến sự từ Sài gòn cho đến các thị thành miền Nam, miền Trung được loan ra mỗi đầu giờ trong suốt ngày đêm. Tôi biết được rằng đêm 30 Tết Mậu Thân, VC đồng loạt tấn công vào tất cả các thành thị miền Nam mà nơi nặng nhất là Sài gòn. Nếu tôi nhớ không lầm thì tỉnh lỵ Ba Xuyên là tỉnh duy nhất ở miền Nam không bị tấn công.

Khi tình hình đã tạm yên ổn, từ Pleiku tôi gọi điện thoại về Sài gòn cho vợ tôi qua Phòng Chuyển Vận Sài gòn của Thiếu Tá Lâm Kỳ Thơ. Hỏi Sài gòn ra sao thì nhà tôi nói là trong Sài gòn cũng chộn nhộn lắm vì mới trải qua một vụ tấn công ác liệt của Cộng quân. Tôi hỏi rằng có thể đem con ra Pleiku được hay không thì nhà tôi trả lời là sẽ nhờ Thiếu Tá Thơ cấp giấy ưu tiên. Ba ngày sau nhà tôi bồng cháu Ngọc lúc ấy mới có ba tuổi và cháu Long vẫn còn trong bụng bay ra Pleiku bằng phi cơ quân sự của Hoa Kỳ. Thế là giấy phép về Sài gòn ăn Tết đương nhiên bị hủy bỏ. Hai bác Lư thấy chúng tôi đoàn tụ cũng chia vui.

Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng (Viết theo ký ức)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/201900:00:00(Xem: 1955)
Thời tiết Cali đầu tuần bất ngờ có mưa bụi mát mẻ, hệt như tiết xuân dù đang mùa kiết hạ. Đúng là lúc có thể mơ xuân với một truyện tình vui của Orchid Thanh Lê, tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Cô sinh tại Sài Gòn, hiện là Phó Giáo Sư tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Monterey, Calif. Đây là bài tác giả gửi sớm, tính dành cho báo xuân Canh Tý 2020 sắp tới. Sắp họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, mời đọc trước chuyện xuân.
17/06/201900:00:00(Xem: 1565)
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ XX - gồm những bài viết được phổ biến từ 1 tháng Bẩy 2018 tới 30 tháng Sáu 2019 - được quyết định tổ chức vào Chủ Nhật 11 Tháng Tám 2019, và 16 tác giả sẽ nhận các giải thưởng.
17/06/201900:00:00(Xem: 1274)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
16/06/201900:00:00(Xem: 1415)
Father's Day 2019, mời đọc bài viết mới của Hoàng Chi Uyên. Tác giả là một chuyên viên xã hội từng nhận giải thưởng lớn khi được bình chọn là nhân viên xuất sắc trọn năm 2003 và phụ trách Phòng Xã Hội, thuộc Trung Tâm Cao Niên thành phố Milpitas, Bắc California, và đã về hưu. Tháng Ba 2019, bà góp bài viết về nước Mỹ đầu tiên: "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc" kể về hoạt động xã hội; Bài thứ hai: "Ban Cướp Biển," hồi ký về nhóm điều tra chống cướp biển trại tị nạn Pulau Bidong.
14/06/201916:17:00(Xem: 3360)
Giống như những bí ẩn "đằng sau mặt trăng," bài viết thứ 15 của Vĩnh Chánh kể về ba thế hệ thuộc một gia tộc hoàng phái quyền chức, với những mảnh vỡ trôi dạt từ trong ra ngoài nước. Chuyện 40 năm nhìn lại từ đất Mỹ là phần hồi ký đầy biến động và xúc động.
14/06/201900:00:00(Xem: 2894)
Mùa Father's Day, mời đọc chuyện “Ba Thế Hệ Cha và Con" của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM 2013. Bài viết mới của Vĩnh Chánh là hồi ký về một gia tộc hoàng phái quyền chức, với những mảnh vỡ trôi dạt từ trong ra ngoài nước.
12/06/201900:00:00(Xem: 2664)
Chủ Nhật 16/6 là Father’s Day 2019. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM năm thứ mười chín, 2018. Bà.cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy 2001 theo diện đoàn tụ. Bà hiện là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Về người cha được tưởng nhớ, mời coi lại hình ảnh và bài viết “Công Chúa Triều Nguyễn” do tác giả Tôn nữ Trấn Định Minh Nguyệt thời đổi đời, trong đồng phục tài xế taxi tại Huế, lái xe đưa thân phụ Vĩnh Bạch từ Mỹ về, cúng đền Trấn Định Quận Công tại Truồi
11/06/201900:00:00(Xem: 4871)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Năm 2019. Ông là anh cả trong 9 anh chị em, có người cha chết trong trại cải tạo Vĩnh Phú từ 1979, bà mẹ một mình lo cho các con. Ông qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, hiện là một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Bài viết mới được “Viết trong ngày sinh nhật 88 của Mẹ,” Tựa đề được trích từ lời kết của bài viết xúc động: “Căn bệnh Alzeithmer với mẹ cũng là một may mắn trong muôn vàn bất hạnh. Cái quên, cái lẫn sẽ làm mẹ có thể sống được với tôi, với con cháu thêm một thời gian.”
10/06/201900:00:00(Xem: 2216)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011. Tên chàng là Nguyễn Thy, ông xã của tác giả Nguyễn Trần Phương Dung, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Hai mươi năm, bộ sách lịch sử ngàn người viết đưa tới nhiều thân tình giữa các tác giả. Bút hiệu 'Tê Hát I Cờ Rét' được chọn theo cách Cụ bà Trùng Quang gọi tên chàng theo lối đánh vần kiểu Bắc kỳ cũ. Bài viết mới nhất của THY đăng 2 kỳ.Tiếp theo và hết.
09/06/201900:00:00(Xem: 2258)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011. Tên chàng là Nguyễn Thy, ông xã của tác giả Nguyễn Trần Phương Dung, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Hai mươi năm, bộ sách lịch sử ngàn người viết đưa tới nhiều thân tình giữa các tác giả. Bút hiệu 'Tê Hát I Cờ Rét' được chọn theo cách Cụ bà Trùng Quang gọi tên chàng theo lối đánh vần kiểu Bắc kỳ cũ. Bài viết mới nhất của THY được ghi “Hè 2019, kỷ niệm 30 năm tìm được “cái xương sườn cụt của tôi”. Bài đăng 2 kỳ.
31/12/201500:00:00(Xem: 8247)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 9008)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15453)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9812)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9923)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 13295)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8675)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11939)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6069)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6569)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8514)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7721)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7813)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8826)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5781)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 231608)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319436)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344345)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342578)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319929)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364677)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242771)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387422)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892594)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875054)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340442)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339791)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 222114)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204728)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 231059)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247919)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235656)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285270)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241496)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243513)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 06/2019, TSMC tuyên bố chính thức khởi động quá trình nghiên cứu và phát triển (R&D) tiến trình 2nm. Điều này giúp TSMC trở thành công ty đầu tiên tiến hành một dự án liên quan tới tiến trình 2nm. Nhà máy sản xuất chip tiến trình 2nm sẽ được đặt tại Công viên Khoa học và Công nghệ Miền Nam ở Hsinchu, Đài Loan và dự kiến bắt đầu sản xuất vào năm 2024.
Khoảng giữa tháng 06/2019, theo một số dữ liệu từ IHS Markit, Samsung Display - một công ty con của Samsung chuyên về mảng sản xuất màn hình hiển thị vẫn đang lấn át những đối thủ khác để trở thành nhà cung cấp màn hình smartphone số 1 toàn cầu tính đến 4 tháng đầu năm 2019. Điều này có được phần lớn nhờ việc các hãng điện thoại đang dần trang bị tấm nền màn hình OLED lên các thiết bị, và Samsung rõ ràng được lợi rất nhiều.
Huawei bị ảnh hưởng nặng nề hơn dự kiến bởi lệnh cấm của Mỹ - nhà sáng lập kiêm CEO Nhậm Chính Phi thừa nhận tại một sự kiện diễn ra ở trụ sở Huawei tại Thâm Quyến. Ông Nhậm cũng đã cắt giảm doanh thu dự kiến của Huawei trong năm 2019 và 2020.
Tháng 12/2014, Google ra mắt một tính năng mới cho phép người dùng xem lời của bài hát họ vừa tìm trực tiếp ngay phía trên các kết quả tìm kiếm. Tính năng mới nhằm giúp người dùng tìm chính xác thứ họ muốn tìm mà không phải lướt qua hàng chục kết quả tìm kiếm. Tuy nhiên, khoảng giữa tháng 06/2019, theo một bài đăng trên trang Wall Street Journal, Google đã bị cáo buộc đánh cắp lời bài hát bởi Genius Media Group, và lời cáo buộc xuất hiện chỉ hai tuần sau khi có thông tin rằng Bộ Tư pháp Mỹ đang dự định sẽ tiến hành một cuộc điều tra chống độc quyền liên quan Google.
Khoảng giữa tháng 06/2019, báo cáo từ truyền thông Hàn Quốc cho biết, ông Li Zaiyu, Phó chủ tịch của Samsung Electronic, đã có những phát biểu mang tính định hướng của Samsung về việc đầu tư vào các công việc kinh doanh trong tương lai, bao gồm cả việc nghiên cứu công nghệ mạng di động 6G. Đây cũng là lần đầu tiên Samsung thảo luận về tương lai của mạng di động 6G cũng như là về tiềm năng phát triển của công nghệ mới, bên cạnh các công nghệ về blockchain và trí tuệ nhân tạo.
Khoảng giữa tháng 06/2019, trang Wall Street Journal đưa tin, dự án có tên Libra để phát hành tiền ảo riêng của Facebook đã thu hút vốn đầu tư từ nhiều tên tuổi lớn, bao gồm Visa, Mastercard, Paypal và Uber.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========