Thư Cho Con Gái

14/05/201700:00:00(Xem: 6361)

Tác giả: Nguyễn Trần Phương Dung
Bài số 5117-18-30797-vb8051417

Tác giả là cư dân San Jose, đã nhận giải vinh danh tác phẩm Viết Về Nước Mỹ 2008 và ba năm sau, với bài "Thế Hệ Gạch Nối", nhận thêm giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Sinh năm 1972, cùng gia đình vượt biển khi 10 tuổi. N.T. Phương Dung tốt nghiệp Management Information System, từng có 14 năm làm việc cho CiscoSystem inc., hiện làm việc cho Yahoo! Bài mớpi của cô viết nhân Mùa Lễ Mẹ.

* * *

blank
Thảo My.

Con gái yêu của Mẹ,

Mẹ viết cho con vào những ngày Xuân nắng ấm chan hòa. Dọc theo con đường từ trường học của con về nhà, hoa anh đào đang nở rộ. Những củ tulip và iris con giúp mẹ trồng trước cửa nhà mấy mùa thu trước nay đang đâm chồi dâng hoa. Cây táo, cây mận, cây chanh... trong khu vườn nhỏ đã bắt đầu nhú lên những trái non. Cỏ cây, hoa lá đang vươn mình thức dậy sau một mùa đông dài ngủ vùi trong mưa bão.

Giữa cái không khí tràn trề sức sống của mùa Xuân, vào những sáng sớm cuối tuần khi cả nhà còn ngủ say, Mẹ chợt thấy mình ngồi thinh lặng thật lâu trên xích đu ở vườn sau, vừa ngắm nhìn cảnh vật vừa nghĩ về con, con gái yêu của Mẹ.

Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào con cất tiếng khóc chào đời mà thoáng chốc đã mười tám năm. Mấy tuần nay nhìn con tíu tít bận rộn với những sinh hoạt của năm cuối trung học, lòng Mẹ dạt dào cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Con gái yêu của Mẹ không còn bé bỏng nữa. Mẹ mừng vì con sắp qua được một chặng đường, nhưng Mẹ lo vì những bước kế tiếp Mẹ không thể đi cùng con.

Sau mùa hè này con sẽ bước vào ngưỡng cửa đại học, có nghĩa là con bắt đầu sống đời tự lập xa nhà. Dù trường con chọn ở ngay trong California, nhưng đối với Mẹ xa nhà một dặm cũng đã là quá xa. Bao nhiêu năm nay, Mẹ đã quá quen tối tối đi qua đi lại, thò đầu vào phòng nhìn con học bài. Mẹ sẽ nhớ lắm khi không thể nhìn thấy và lo cho con mỗi ngày.

Có câu nói rằng: “Người ta không thật sự biết yêu cho đến khi có con.” Điều này thật đúng đối với Mẹ. Các con đã trở thành lẽ sống của Mẹ. Tất cả hạnh phúc khổ đau của đời Mẹ đều gắn liền với các con. Nhưng có lẽ vì con và “Bé Bánh” là con gái nên Mẹ để ý và lo lắng cho hai chị em nhiều hơn anh và em trai con, và chuyện con sắp lên đại học cũng ảnh hưởng tâm lý đến Mẹ nhiều hơn. Chúng ta đang sống ở một đất nước mà quyền lợi của con người được bảo vệ tối đa, nhưng Mẹ không quá ngây thơ để không nhận ra rằng: Cuộc đời vẫn còn quá nhiều bất công mà phụ nữ và trẻ em là những người bị thiệt thòi nhiều nhất. Vì vậy Mẹ luôn cảm thấy cần che chở bảo vệ con và nuôi dưỡng con thành một người mạnh mẽ, từ thể chất đến tinh thần và tình cảm.

Lúc nhỏ, con bé xíu và xinh xắn như một con búp bê. Mẹ hay mặc cho con những chiếc áo đầm màu ngọt lịm như những viên kẹo. Con có cái tên "Bé Kẹo" là vì vậy. Con nhút nhát mắc cỡ, lúc nào cũng ôm chặt chân hay rúc mặt vào cổ Mẹ mỗi khi ra ngoài. Không ai bế được con ngoài Bố Mẹ và bác T bạn thân của Bố. Mẹ lo lớn lên con sẽ cô đơn.

Ba tuổi, Mẹ cho con đi học preschool. Con đã khóc suốt ba tháng trời. Mỗi ngày đưa con đến trường là mỗi ngày tim Mẹ tan vỡ vì con khóc thút thít suốt đoạn đường từ nhà đến trường, miệng không ngừng nói: “Mẹ ơi, Mẹ đừng bỏ con.” Biết bao lần sau khi rứt tay con ra khỏi áo, Mẹ đã vội vã ra xe và ngồi khóc thật lâu. Những tấm hình cô giáo chụp con ngồi buồn so trong lớp làm Mẹ xót xa. Biết làm sao hơn vì Mẹ còn phải đi làm, và con cần đi học những gì Mẹ không thể dạy con ở nhà. Điều Mẹ có thể làm được là mỗi chiều đến đón con đều đặn và đúng giờ, để con tin tưởng rằng Mẹ luôn trở lại với con.

Năm tuổi, Mẹ đưa con đi học đàn dương cầm. Các nghiên cứu cho thấy âm nhạc giúp bộ óc trẻ em phát triển hơn về trí nhớ, tạo nên quân bình về tinh thần, và đem lại một giấc ngủ ngon. Âm nhạc cũng là niềm đam mê mà Mẹ bỏ dở dang vì nhiều lý do. Những gì Mẹ không có, những giấc mơ Mẹ không đạt được, bây giờ Mẹ dành cho con. Cô giáo âm nhạc người Nga kỷ luật bắt Mẹ ký giấy cam kết mỗi ngày phải cho con tập đàn ít nhất 30 phút, và mỗi năm tham dự biểu diễn âm nhạc vài lần.

Vậy là mỗi tối Mẹ ngồi bên con đếm từng trường canh, gõ từng nốt nhạc. Mẹ ngân nga hát theo những bản nhạc con đàn. Ngày con trình diễn, Mẹ nín thở nhìn ngón tay con run rẩy trên phím đàn. Mẹ biết con sợ nhưng Mẹ không thể lên ngồi bên con. Mẹ chỉ có thể cho con ánh mắt khuyến khích và tiếng vỗ tay thật lớn. Mẹ muốn con biết rằng cho dù con có đánh sai bao nhiêu nốt hay trật bấy nhiêu nhịp, Mẹ luôn luôn tự hào về con.

Vào mẫu giáo, con bắt đầu dạn dĩ hơn. Con khoe cô giáo thương con vì con ngoan. Khi cô dạy về một động vật hoặc thực vật nào đó, con giúp cô vẽ hình trên bảng. Các bạn khen con vẽ đẹp. Dù có thể đưa đón con ở trường mỗi ngày, Mẹ đã cho con đi xe buýt. Mẹ muốn con tập tự lập và biết tuân thủ theo quy luật của nhà trường và xã hội. Mẹ đưa đón con ở trạm xe đầu đường mỗi sáng trưa, lòng reo vui nhìn con cười chào với người tài xế. Mỗi khi Mẹ theo lớp con đi du ngoạn, con không còn bám lấy Mẹ mà chạy chơi cùng chúng bạn. Con đã hiểu con không cần nắm chặt tay Mẹ vì Mẹ vẫn luôn trông chừng không để con bị lạc mất.

Năm lớp sáu, Mẹ nhận ra những thay đổi ở tính tình và thể lý nơi con. Mẹ thương con quá vì trong mắt Mẹ con hãy còn quá nhỏ để qua giai đoạn vị thành niên. Mẹ càng lo vì thời gian này thỉnh thoảng Mẹ phải đi công tác xa. Mẹ sợ con thấy tháng lần đầu khi Mẹ vắng nhà. Hai mẹ con đi dạo tâm sự. Con nhắc là Mẹ đã ký giấy cho nhà trường dạy con về tâm sinh lý và trấn an Mẹ rằng con biết phải làm gì khi chuyện xẩy ra. Con còn cười hai mẹ con chỉ cách nhau một cú điện thoại, sao Mẹ hay lo xa quá.

blank
Mẹ và con.

Rồi con lớn dần theo thời gian và trở thành một thiếu nữ duyên dáng, yêu đời yêu người. Con sinh hoạt với những đoàn thể ở trường, nhà thờ và cộng đồng. Từ một con nhộng rụt rè trong kén, con đã biến thành một con bướm xinh đẹp đầy tự tin. Mẹ vẫn để tâm theo dõi nhưng không dám đến quá gần con. Con đang cần thời gian và không gian riêng để tự tìm chính mình. Mẹ hiểu có những lúc con không muốn bị ai làm phiền, nhất là Bố Mẹ. Mẹ tình nguyện vào những đoàn thể con sinh hoạt để có cơ hội đưa đón và gần gũi con và các bạn của con. Mẹ muốn con biết Mẹ luôn bên cạnh con khi con cần Mẹ. Mẹ nguyện làm cơn gió nâng cánh bướm con bay cao và bay xa.

Năm lớp mười, con bị bịnh phải nghỉ học mấy ngày. Con nằng nặc đòi vào nằm trên giường của Bố Mẹ dù con đã ở phòng riêng từ lúc một tuổi. Con mơ màng nhìn bức ảnh Mẹ chụp ngày cưới treo ở trên tường rồi nói: “Khi nào lấy chồng con sẽ mặc áo cưới của Mẹ.” Mẹ vuốt tóc con mà nghe lòng rưng rưng. Con 16 tuổi và chưa có bạn trai vì Mẹ dặn phải chờ xong trung học đã. Nhưng Mẹ hiểu cái ngày con biết yêu sớm muộn sẽ đến, vì đó là nhu cầu tự nhiên của con người. Mẹ chỉ mong con đợi đến khi con lớn đủ để biết con muốn gì, trông đợi gì ở người con yêu. Mẹ mong con chờ người trân quý con, người xứng đáng với tình yêu của con. Mẹ mong người đó có thể làm nổi bật lên những gì tốt đẹp nhất nơi con và làm cho con trở thành một người thiện hảo hơn. Mẹ mong người đó luôn ở bên con trong mọi hoàn cảnh, mang lại cho con nụ cười và là bờ vai cho con nương tựa khi mỏi mệt. Trên hết, Mẹ mong người đó xem con là ưu tiên hàng đầu của họ, vì con xứng đáng được đối xử như vậy.

Nhưng Mẹ biết đường đời không bằng phẳng và cuộc đời nhiều lúc không như ta ước mong. Bây giờ con đã lớn và bắt đầu sống tự lập. Thử thách khó khăn đang chờ con phía trước. Đường đời Mẹ không thể đi giùm con. Khổ đau nghiệt ngã Mẹ không thể gánh cho con. Cạm bẫy chông gai Mẹ không thể bồng bế con qua như khi còn bé thơ. Có những quyết định Mẹ chỉ có thể cố vấn nhưng không thể làm cho con, như khi con chọn trường và ngành học, như lúc con chọn người yêu... Cuộc đời và tương lai là của con, Mẹ không thể bắt con nghe theo ý Mẹ.

Mẹ chỉ biết cầu xin Ơn Trên soi sáng và che chở cho con. Và Mẹ hy vọng những hướng dẫn của Mẹ trong 18 năm qua phần nào chuẩn bị cho con vào đời. Mẹ mong con không bao giờ mất niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người. Mẹ mong con không ngừng học hỏi. Mẹ mong con luôn giữ được nụ cười trên môi, vì khi con mỉm cười với cuộc đời, cuộc đời sẽ mỉm cười lại với con. Và trên hết, Mẹ mong con ghi nhớ rằng: trong bất cứ tình huống nào, Mẹ luôn ở bên con. Mẹ sẽ vui với con khi con hạnh phúc. Mẹ sẽ khóc với con khi con đau buồn. Quan trọng hơn cả, Mẹ sẽ chạy đến nâng con đứng dậy khi con bị vấp ngã.

Vì, con là con gái yêu của Mẹ, và không có gì có thể thay đổi được điều đó!

Nguyễn Trần Phương Dung

Ý kiến bạn đọc
14/05/201715:26:30
Khách
Rời Việt nam vào năm lên 10 tuổi, thế mà tác giả viết được một bài với nội dung và lời văn Việt như thế này, thật đáng khen ngợi. Nếu không có vài chữ lẫn vô như tuân thủ, thể lý, thì tưởng như tác giả đã lớn lên trong nền giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa.

Một bài viết rất hay !
14/05/201715:21:32
Khách
Ngày lễ mẹ, người con trẻ chỉ biết mua cho mẹ mình những bó hoa và nói "I love you, mom". Khó mà trách được vì chính ngay như tôi giờ đây ngồi nghĩ tới mẹ cũng chỉ biết nghẹn nghào viết nên ba chữ "con nhớ mợ". Tình mẹ quá bao la, quá thắm thiết khiến người con chỉ biết cảm nhận chứ khó diễn tả bằng lời. Trong tinh thần bao dung của người mẹ, ta thường đọc những bài viết về con từ người mẹ như là một phần của người con muốn nói cho mẹ mình. Lời của hai mẹ con qua bài viết đẹp như tình cảm thiêng liêng giữa hai người.
Thân chúc tác giả có một ngày đẹp bên cạnh người thân.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 816,653,895
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.