Bàn Môn Điếm Và Ám Ảnh Vĩ Tuyến 17

16/07/201400:00:00(Xem: 5663)

Tác giả: Trần Du Sinh
Bài số 4276-14-29676vb4071614

Với 6 bài viết, tác giả có tên trong danh sách chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Bài đầu tiên, ủa Du Sinh kể về chàng "Lính Mỹ gốc Nail" có Ba là con nhà cách mạng từ Bắc vào, mẹ là một tiểu thư Sàigòn trước 1975, và ông ngoại là sỹ quan VNCH, tù nhân cộng sản, định cư tại Mỹ theo diện H.O.

Tác giả cho biết ông 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa. "Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình, tôi có cơ may được học bổng của Liên Âu (EU) để hòan thành chương trình BA và MBA International Management." Tác giả cho biết thêm, sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông là một viên chức về kỹ thuật hàng hải của Bộ Quốc Phòng Mỹ, hiện đang làm việc tại Á Châu và vừa có dịp đặt chân tới Bàn Môn Điếm, khu phi quân sự (DMZ=Demilitarized Zone), là một điểm mốc lịch sử của bán đảo Triều Tiên từ năm 1953 đến nay..

* * *

Tác giả cho biết ông 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành một xứ xã hội chủ nghĩa. "Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình, tôi có cơ may được học bổng của Liên Âu (EU) để hòan thành chương trình BA và MBA International Management." Tác giả cho biết thêm, sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông là một viên chức về kỹ thuật hàng hải của Bộ Quốc Phòng Mỹ, hiện đang làm việc tại Nhật. "Chủ Nhật & Goá Phụ ở Beverly Hills" là tựa đề của hai bài riêng biệt, được đăng chung một kỳ.

Dạo này giới trẻ trong nước có nhiều thuật ngữ khá lạ. Cách đây vài năm khi về thăm quê hương, tôi nghe cái cụm từ "hoành tráng" bị lạm dụng đến mức thượng thừa. Riêng tôi thì thấy khó chịu vô cùng khi bạn bè và người cứ lặp đi lặp lại từ hoành tráng.

Đủ mọi thứ, từ cái đám cưới, chầu nhậu cho tới mặc cái áo đẹp đẹp một chút cũng bị gọi là hoành tráng. Tôi xin họ đừng dùng chữ hoành tráng cho chầu nhậu nho nhỏ của chúng tôi, vì chữ hoành tráng dễ gợi nhớ đến cảnh "đoàn quân Việt Nam đi", "cờ in máu" hay "xay xác quân thù" trong bài Tiến Quân Ca của Văn Cao, một bài quốc ca sắt máu mà tôi từ chối gọi là quốc ca vì nó không thể hiện dân tộc tính và thông điệp nhân văn hiếu hòa của dân tộc Việt. Ngôn ngữ miền Bắc sau 1975 dễ sợ thiệt, cái gì cũng "cực", cũng "siêu", cũng "khủng" như khủng bố...

Mà báo đài toàn nghe giọng Bắc, từ âm thanh trên Tivi của các đài VTV cho tới văn phong trên các tờ báo có tên rất miền Nam như "Sài Gòn Giải Phóng", một tựa đề chắc không có dân tị nạn Việt Kiều nào muốn gọi. Miền Bắc đã bắc hóa ngôn ngữ Việt, cả miền Nam chân chất cho đếnmiền Trung thâm sâu qua thế hệ trẻ đương đại, vì chẳng chân chất hay thâm sâu chút nào với những phụ từ phụ liệu "siêu, cực, khủng".

Nhiều khi những phát thanh viên hay phóng viên báo chí dùng sai tiếng Hán Việt đến mức ngu dốt mà tuổi trẻ nghe riết thành quen nên nói như một con vẹt.

Nói vậy thôi chứ tôi không giận giới trẻ vô tri, vì hồi xưa tôi cũng vậy, hàng hóa xuất cảng thì họ dùng "xuất khẩu", mà chữ "khẩu" vốn dùng phổ biến trong tiếng Hán Việt để chỉ cái miệng, nên xuất khẩu hàng hóa hay 'xuất khẩu thành thơ' nơi bàn nhậu cũng như nhau. Sau này ra nước ngoài tôi mới biết hồi xưa miền Nam gọi là xuất cảng, dù đó là cảng biển hay cảng hàng không.

Rồi chữ "tư thục" trong giáo dục của miền Nam trước năm 1975 phải chạy một vòng mới về lại chốn cũ, phải kinh qua "ngoài công lập", "bán chính qui", và "dân lập". Khổ cho ngôn ngữ miền Bắc chịu khó đi đường vòng và khổ hơn cho dân miền Nam phải tập nói thứ ngôn ngữ thiếu chất xám này, toàn "cực kỳ" lạ và "siêu" ngu.

Riêng cái cụm từ "mơ không cần tiết kiệm" thì tôi không chống đối nhiều, vì cách nói không có tính địa phương và cũng hơi vô thưởng vô phạt, không siêu cũng không cực kỳ, và cũng không gây sốc hay bứt xúc.

Tôi chấp nhận nó dù không nói ra, và tôi cũng bắt đầu mơ không cần tiết kiệm. Tôi từng mơ được nhìn thấy thiên đàng cộng sản Bắc Triều Tiên.

Hôm nay tôi đặt chân tới Bàn Môn Điếm, khu phi quân sự (DMZ=Demilitarized Zone), là một điểm mốc lịch sử của bán đảo Triều Tiên từnăm 1953 đến nay. Nơi đây đánh dấu giai đọan thử nghiệm chủ nghĩa cộng sản nguyên bản ở Bắc Hàn và sự học hỏi dân chủ Hoa Kỳ của Nam Hàn. Và sau 61 năm, Bắc Hàn cần 200 năm mới theo kịp Nam Hàn về kinh tế và chất lượng đời sống người dân.

Thật kinh khủng cho cái chủ nghĩa này, đẩy loài người phát triển theo vectơ (vector) ngược chiều. Giấc mơ không hề tiết kiệm của tôi đã thành sự thật. Nam Hàn, quốc gia thứ 29 có bước chân tôi đi qua. Đứng bên này sông chia cắt hai miền như sông Bến Hải của Việt Nam, nhìn qua bên kia thấy Bắc Hàn sao giống miền Trung heo hút từ Đèo Cả tới Đèo Cù Mông.

Tư liệu chụp từ vệ tinh của Google ban đêm thấy bên Nam Hàn đèn điện sáng trưng từ biên giới cho hết phía Nam, còn Bắc Hàn chỉ có một nhúm sáng ở Bình Nhưỡng, nơi chỉ có cán bộ và công dân ưu tú thề trung thành với lãnh tụ mới biết thế nào là điện, là văn minh, còn lại chỉ là bóng đêm đen thẳm.

Hi vọng người dân Bắc Hàn ở những vùng tăm tối đó có đủ dầu hôi để thắp vài ngọn đèn hột vịt lộn, để trẻ em còn có ánh sáng để đọc sách, để có chút hi vọng cho tương lai của dân tộc Triều Tiên đang vùng vẫy sinh tồn ở thiên đàng.

Nghĩ tới đó mà tôi rùng mình tưởng tượng đến cảnh miền Bắc nếu vẫn còn bị Vĩ Tuyến 17 chia cắt. Chắc bây giờ miền Bắc ban đêm chỉ sáng điện được từ Hà Nội tới Nghệ An mà thôi. Nghĩ tới mà thấy hãi, thấy cực kỳ sợ...

Lại dùng từ miền Bắc nữa rồi!

Trần Du Sinh

Ý kiến bạn đọc
22/07/201418:35:26
Khách
Cám ơn tác giả TDS đã nhận thấy được những từ ngữ dốt đặc mà bọn csvn mang dùng trong văn chương VN.
18/07/201423:37:54
Khách
Chào tác giả Du Sinh,
Bài viết rất khá, so sánh và phê bình chính xác về những “thuật ngữ khá lạ” của thiên đường Cộng Sản. Tuy nhiên, đến đoạn so sánh Bắc Hàn với Việt Nam, tác giả đã có một sự so sánh quá khập khễnh khi viết “thấy Bắc Hàn sao giống miền Trung heo hút từ Đèo Cả tới Đèo Cù Mông.” Điều này chứng tỏ cho thấy tác giả không biết chút gì về địa lý Việt Nam, hoặc là khi tác giả “áo gấm về làng” đã ngủ quên trên xe máy lạnh nên không thấy. Trên thực tế, từ xưa đến giờ, miền đất từ Đèo Cả ra đến Đèo Cù Mông rất là trù phú, dọc bờ biển có nhiều tôm cá, đồng bằng thì ruộng lúa xanh tươi, hoa màu rực rỡ, có nhiều thị xã thị trấn và bây giờ thì còn có thành phố, nhà cửa nguy nga, các nơi thôn quê đều có điện, TV tủ lạnh, internet, mua bán sầm uât…sao lại gọi là "heo hút? Đem so sánh vùng đất này với Bắc Hàn lạc hậu thì thật nực cười!
17/07/201420:15:36
Khách
May mắn cho bạn là giờ bạn đã mở mắt rồi. Xin chúc mừng. Ngoài ra xin được cảm ơn bạn Du Sinh với cả tấm lòng khi bạn bỏ công sức để viết bài này: rất trung thực và đầy sự phân tích sâu sắc, dí dỏm, không kém phần chua cay.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,684,492
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.