Hôm nay,  

Tạ Ơn

22/11/201200:00:00(Xem: 205411)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả tự sơ lược tiểu sử: Trước năm 75, còn đi học, chỉ viết cho các báo thiếu nhi, học trò. Qua Mỹ từ 1990. Hiện ngụ tại Myrtle Beach, SC. Hải Âu tham dự viết về nước Mỹ từ 2010, bài đầu tiên: Mẹ Chồng, cho thấy tác giả có bút pháp đặc biệt, khi kể về hồn thiêng yêu thương của bà mẹ chồng. Bài mới nhất của tác giả viết về bà Mẹ.

Thứ năm tuần trước chị bạn tôi mời nhóm bô lão Việt Nam tới nhà chị dự tiệc. Ai nấy đều ngạc nhiên vì thường tiệc tùng, họp mặt của nhóm bô lão chúng tôi đều tổ chức vào ngày chủ nhật. Vì tuy là nhóm bô lão nhưng chúng tôi tuổi từ 55 đến 65 nên đa số còn đi làm. Thường chủ nhật là ngày nghỉ duy nhất để tổ chức họp mặt, hội hè.

Tuy là ngày thường nhưng chúng tôi đều cố gắng về sớm để đến dự tiệc với gia đình chị.

đúng giờ. Buổi tiệc khá đông và trịnh trọng với nhiều thức ăn Việt Nam rất ngon do chính tay chị nấu. Trên bức tường sau bàn ăn chị treo tấm bảng đơn sơ, ghi hàng chữ viết tay rất đẹp bằng tiếng Việt: TẠ ƠN NƯỚC MỸ.

Để giải thích sự thắc mắc của chúng tôi chị tuyên bố lý do:

- Gia đình tôi đặt chân tới nước Mỹ một tuần trước ngày lễ Thanksgiving. Năm nào chúng tôi cũng làm lễ Tạ Ơn đúng vào ngày Thanksgiving cùng với toàn dân Mỹ. Năm nay là kỷ niệm đúng 30 năm, nên gia đình tôi muốn muốn dành sự đặc biệt này cho ngày đầu tiên đặt chân đến nước Mỹ cách đây 30 năm…

Chị nghẹn ngào dứt lời. Cả bọn chúng tôi đều xúc động, lặng người. Hầu như mọi người đều đang hồi tưởng lại cái ngày “chết đi sống lại” của mình. Cũng như gia đình chị , chúng tôi đều làm lễ Tạ Ơn của mình hàng năm vào đúng ngày Thanksgiving của người Mỹ.

Sau những giây phút bồi hồi xúc động, chúng tôi nhập tiệc. Cả bọn như những chàng thanh niên trẻ tuổi, những cô gái đôi mươi ngày nào tranh nhau, sôi nổi nhắc lại bao kỷ niệm vui buồn, bao khó khăn của mình trong những ngày “chân ướt , chân ráo” đến vùng đất hứa thiên đàng này.

Gọi là “bô lão” vì nay chúng tôi là những cặp vợ chồng già neo đơn sau khi con cái đã đủ lông, đủ cánh. Chúng rời tổ ấm bay đến những vùng đất hứa xa xôi khác lập nghiệp. Nhà nào cũng chỉ còn “hai con khỉ già” nên thành lập hội bô lão để tương trợ lẫn nhau khi “trái gió trở trời”.

Chị là người lớn tuổi nhất trong đám bô lão chúng tôi - một người đàn bà miền Nam đẹp chân chất, mộc mạc. Ngày 30-4-75 chồng chị bị đi “học tập cải tạo”. Một thân một mình nuôi bốn đứa con còn nhỏ dại. Trong hoàn cảnh đau thương, bế tắc cho tương lai của các con, chị can đảm dẫn dắt bầy con đi vượt biên. Để rồi sau đó bảo lãnh cho chồng khi anh ra khỏi trại tù.

Ngày tôi vào làm ở hãng điện tử, tôi không biết chị làm ca nào- sáng, chiều, tối? Vì hầu như ca nào tôi cũng thấy mặt chị làm overtime. Đôi lúc tôi tự hỏi không biết chị ngủ lúc nào trong ngày? Trong hãng gọi chị là “ Mrs Yes!” vì không bao giờ chị biết say No mỗi khi Supervisor gọi overtime.

Khi hãng điện tử dẹp tiệm đóng cửa chị gần 60 tuổi. Vẫn hăng hái, nhiệt tình chị rủ đám già chúng tôi đi học Nail. Tôi giẫy nẩy:


- Già rồi học nail ai thèm mướn!

Chị vẫn hăng hái, sôi nổi:

- Già gì! Ở Mỹ này tuổi nào cũng đi học được cả. Không ai mướn thì mở tiệm làm cho mình.

Thế mà chị làm thiệt và rất có tinh thần học hỏi. Ra trường chị đi làm cho tiệm này, tiệm kia, học hỏi kinh nghiệm xong ra mở tiệm cho riêng mình. Tiệm của chị là tiệm duy nhất trong vùng mở cửa bảy ngày. Nhờ chịu thương, chịu khó chỉ một thời gian ngắn chị qua mặt hết đám trẻ.

Nay chị đến tuổi về hưu. Các con chị đã học hành thành tài, có gia đình hạnh phúc, con cái đề huề. Chị bán tiệm nhưng vẫn đi làm cho “đỡ buồn”- sáu ngày một tuần. Chúng tôi thua chị xa lắc, xa lơ. Có lần tôi hỏi chị định làm đến bao lâu thì nghỉ. Chị trả lời tỉnh bơ:

- Bảy mươi tuổi! Nếu ông Trời còn cho mình sức khoẻ !

Thấy tôi le lưỡi, lắc đầu chị chê:

- Dở ẹt! Còn trẻ mà không “gân” bằng bà già này. Thua! Thua hết!

Tôi đùa trêu chị:

- Em nói chị nghe! Hổng phải em lười biếng. Em sợ làm nhiều quá như chị rồi chết sớm. “nhỏ” khác nhảy vào hưởng gia tài.

Cả bọn chúng tôi cười ngất. Niềm vui của tuổi già chúng tôi là đây!

Mọi người có mặt ngày hôm nay tuy đến Mỹ với nhiều phương cách khác nhau, kẻ Ô đi ghe, người ODP, vợ chồng bảo lãnh hay HO, du học…v…v nhưng đều có chung một mục đích: Đi tìm Tự Do, Ấm No, Hạnh Phúc.

Nước Mỹ là một đất nước tự do, thanh bình, giàu có và cơ hội. Người tỵ nạn Việt Nam với bản tính cần cù, chịu khó- như những cái cây được trồng trên mảnh đất mầu mỡ và được chăm sóc tốt nên sau 37 năm đã phát triển thành một cộng đồng di dân đông đúc và thành công.

Thế hệ chúng ta khi đến đây với hai bàn tay trắng, đã hy sinh, nỗ lực, cố gắng làm lụng cực nhọc để nuôi dưỡng thế hệ con cháu thành công và đóng góp nhân tài cho nước Mỹ ở mọi lãnh vực.

Niềm hãnh diện đã không làm chúng ta quên đi truyền thống tốt đẹp “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Những tổ chức bữa ăn tình thương, phát túi ngủ (sleeping bag), làm việc thiện nguyên trong các viện dưỡng lão, các trung tâm bệnh nhân ung thư, cứu trợ thiên tai bão lụt… của cộng đồng người Việt đã nói lên phần nào ý nghiã “Đền ơn đáp nghĩa” cuả chúng ta với nước Mỹ.

Đa số người Việt chúng ta đều lấy ngày Thanksgiving để ăn mừng và Tạ Ơn nước Mỹ- đã cưu mang và cho chúng ta một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Điều này cũng khiến chúng ta chạnh lòng khi nghĩ về đất nước, dân tộc ở quê nhà.

Nếu mỗi người Việt tỵ nạn đều lấy ngày đầu tiên đặt chân lên nước Mỹ của mình để làm ngày Tạ Ơn thì chúng ta sẽ có 365 ngày Thanksgiving trong năm trên nước Mỹ. Điều này chỉ để nhắc nhở chúng ta mỗi ngày – hãy sống tốt, trung thành và phục vụ quê hương thứ hai của mình.

Đừng đòi hỏi nước Mỹ đã làm gì cho ta mà luôn luôn tự hỏi: chúng ta đã làm được gì cho nước Mỹ- Một đất nước giàu có, hùng mạnh mà lòng Nhân Ái của họ rất đáng để chúng ta ngả nón ngưỡng mộ, kính phục.

HAPPY THANKSGIVING đến tất cả mọi người.

Hải Âu

Ý kiến bạn đọc
22/11/201217:18:14
Khách
Happy Thanksgiving đến gia đình chị Hải Âu và tất cả mọi người sống trên đất Mỹ!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 844,620,474
Tác giả là một kỹ sư công chánh, cư dân Torrance, California, đã góp một số bài Viết Về Nước Mỹ từ năm 2002. Ông cũng đã xuất bản một số du ký như: “Á Châu Quyến Rũ”, tập 1 & 2 và “Đi Cruise Bắc Mỹ” hiện có bán tại các nhà sách trong vùng Little Saigon. Bài viết mới của tác giả kỳ nầy nói về một đề tài khác là những niềm vui khi “chơi” facebook.
Đây là tự sự của một thành viên tham gia chương trình VVNM. Tác giả bắt đầu tập viết ở tuổi 70 (2015), trong thời gian hai năm đã vượt qua mọi khó khăn và đã đoạt được giải Danh Dự (2016) và giải Vinh Danh Tác Phẩm (2017). Tác Giả quê quán ở Bến tre, sang Mỹ năm 1973, môt chuyên viên kỹ thuật về hưu, đang định cư tại Orange County. Hiện ông vẫn tiếp tục viết với sức sáng tác mạnh mẽ.
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà sinh năm 1951tại miền Bắc VN, di cư vào miền Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Joje từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Bài đầu tiên của bà, “Cả Đời Tôi Làm Thư Ký Sở Mỹ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.
Tác giả là trưởng ban Tuyển Chọn Chung Kết giải Việt Báo từ năm 2017. Tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, bà nhận giải chung kết VVNM 2001, với bài “32 Năm Người Mỹ Và Tôi” và vẫn tiếp tục viết. Bà hiện làm việc bán thời gian cho National-Interstate Council of State Board of Cosmetology (NIC) và là cư dân Westminster. Bài mới nhất là chuyện mấy bà mấy cô đi chụp quang tuyến để khám ung thư ngực.
Tác giả Hồ Nguyễn, cư dân Buffalo, NY. đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước Bài viết đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà có tới hơn 400 người tử vong... Hiện ông đang là cư dân Orlando, FL. và bài mới là chuyện về một số người thành công, một đề tài mà ông đã được mời nói chuyện tại Đại Học Buffalo.
Anthony Hưng Cao là một Bác sĩ nha khoa, hiện hành nghề tại Costa Mesa, Nam Cali, từng nhận giải Tác Giả Xuất Sắc 2010,với hồi ký "My Life" chia sẻ kinh nghiệm học tập của ông. Ngoài nghiệp y khoa, ông còn là người viết văn, soạn nhạc và luôn tận tụy với sinh hoạt nghệ thuật, văn hóa, giáo dục. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả cùng 2 con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ, hiện có tiệm Nails ở Texas và lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Bài viết mới của bà kể về nghề lái taxi tại Huế và người khách đặc biệt là một nhạc sĩ gốc Việt danh tiếng ở Mỹ.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017 và đây là bài viết thứ ba của ông. Ông tên thật Trần Thanh Hiền, sinh năm 1955 tại Thạch Hãn, Quảng Trị, định cư tại Tulsa, Oklahoma từ 1977. Sau 35 năm làm Engineering Designer trong ngành Safety Technology – Fire Protection (Kỹ Thuật An Toàn – Phòng Chống Lửa), đã về hưu năm 2015, khi vừa tròn lục tuần, hiện là thông dịch viên hữu thệ tiếng Việt cho Tulsa County District Court và làm thiện nguyện tại Tulsa Catholic Charities.
Nhạc sĩ Cung Tiến