Phước Lộc Thọ và Thọ Phở Gõ

27/06/201400:00:00(Xem: 9587)

Tác giả: Trà Khan
Bài số 4260-14-29660vb6062714

Tác giả họ Nguyễn, hiện là cư dân Garden Grove, đã góp một số bài viết về nước Mỹ. Mỗi bài đều cho thấy tấm lòng. Sau đây là bài viết mới nhất. Mong ông tiếp tục viết.

* * *

Sinh ra trong một gia đình, chỉ mình tôi là trai độc nhất còn lại các chị em tôi là nữ nhi. Vì thế khi làm khai sinh, cha mẹ đã đặt cho tôi cái tên Thọ, mong sao con mình được sống trăm tuổi để nối nghiệp tông đường.

Thọ còn nhớ như in, lúc học phổ thông trung học, được mẹ cha cho cơm gạo mang từ quê lên tỉnh ở nhà trọ ăn cơm tháng. Nhà trọ cũng có ba người con mang tên thứ tự Phước, Lộc, Thọ đều là anh em trai. Nhưng Thọ con chủ nhà đi chơi đạp phải đinh, bị nhiễm trùng uốn ván, không kịp thời cứu chữa nên chết đột ngột. Bà chủ đổ thừa tại nhà có hai tên Tho nên bị xui đến con bà. Thế rồi, bà không nhận nấu cơm cho tôi nữa. Kỷ niệm khó quên vẫn còn mãi đến hôm nay.

Thọ học dang dở. Nên hiểu biết có phần giới hạn. Là thân phận nhà nghèo miền quê, phải ra đời mưu sinh sớm, phụ giúp gia đình cha mẹ lúc tuổi về già.

Nghề của Thọ sống dựa vào xe bán bánh mỳ rồi đổi sang "xe phở gõ" đẩy từ ngõ hẻm này đến đường cùng nọ của khu phố lao động vào giữa khuya, bán cho bà con đi làm về trễ.

Khi tuổi càng trưởng thành, đời đã dạy cho tôi hiểu thêm chữ Thọ phát xuất từ thời Bành Tổ. Ông sống trên ba trăm tuổi, được người đặt chọ tên mới là ông Thọ vây. Ai ai cũng ao ước được ống đến tuổi ông. Nhưng không mấy ai đạt được, chẳng khác nào mong thấy ngựa mọc sừng. Theo Thọ nghĩ, dầu Bành Tổ hay "Bành Trướng" gì chăng nữa. Nhưng lối sống vô nhân, lắm độc ác, nhiều tội lỗi với người đời, sớm muộn gì cũng phải cáo chung, không trường tồn mãi được. Ai đó, nên thuộc nằm lòng, "ác lai ác báo" "hại nhân, nhân hại" là nghiệp chướng của sự đời vậy.

Sau cuộc di tản buồn, người bỏ nước đi tìm quê hương mới trên xứ sở người, cầu mong có cuộc sống tốt đẹp hơn cái xã hội vừa trốn thoát.

Phước Lộc Thọ (PLT) như một ma lực không thể thiếu, và càng thấm đậm hơn bao giờ hết trong lòng người Việt tha hương. Ba chữ PLT, được xem như một thứ bùa hộ mệnh cứu khổ phò nguy trên bước đường đời đầy khổ đau. Có thể nói, nơi đâu có người Việt Tha Hương, thì nơi đó không ít thì nhiều, người người vẫn nguyện cầu với chính lòng mình, là tu thân tích đức, làm điều thiên, tránh điều ác, cầu mong được hưởng Phước ơn trên, dồi dào tài Lộc và sống thêm tuổi Thọ.

Khi nói đến Bolsa người ta nghĩ ngay đến Phước Lộc Tho như răng với môi. PLT và Bolsa nghe quen quen như tiếng mẹ gọi con, con gọi me. Người Việt ly hương khắp bốn bể năm châu, ai cũng biết Bolsa có Phước Lộc Tho. Mặc dầu, có người chưa đến lần nào, chỉ nghe nói thôi.

Bolsa, khu phố thương mại lớn nhất của người Việt hơn các khu phố khác trong Quận Cam. Từ thương xá PLT đến các cửa hàng tạp hóa, quán ăn tiệm uống, các trung thâm băng nhạc v.v đa số đều có thờ một trong ba vị: Thần Tài, Ông Địa, tượng trưng Phước và Lộc, không ngoài mục đích cầu mong mua may bán đắc.

Sau cuộc bỏ nước ra đi, người Việt tha phương từ Âu Châu đến Úc Châu, Một số anh chị em thân quen với Thọ, nhờ cái tên đặc biệt "Thọ Phở Gõ" (TpG) mà người ăn phở đặt tên.

Cái tên cúng cơm, hầu như đi vào lòng người sâu đậm, là thân phận của quãng đời nghèo cháy túi của Tho khi còn ở đất mẹ. Những thực khách của ngày xửa ngày xưa, một thời ăn "Phở Gõ" của Thọ ở Sài Gòn. Tuy rằng sống xa nhau trên đất người, nhưng còn giữ mối liên lạc. Thỉnh thoảng gọi phone qua Mỹ hỏi thăm, không cần biết TpG ở tiểu bang nào, câu hỏi đầu tiên của bạn là:

- TpG có ở gần Phước Lộc Thọ không? Thọ trả lời:

- Dạ chúng tôi ở gần đó lắm. Họ đáp lại:

- Sướng quá còn gì nữa! Đông người Việt, lại đầy đủ thức ăn Việt Nam, báo chí đầy đủ, băng nhạc cũng không thể thiếu, khí hậu lại ấm áp.

Nếu TpG trả lời: PLT xa lắm! Nó ở Miền Nam thuộc tiểu bang Cali.

Người hỏi đáp lại:

- Tiếc chưa! Nghe nói phố Bolsa có PLT đông người Việt, là Thủ Đô của người tỵ nạn, sao gia đình TpG không về nơi đó ở, để bớt nhớ quê hương!

Hai chữ quê hương, mà người vừa nhắc đến, đã làm chạnh lòng người lữ khách xa nhà. TpG cảm thấy như nỗi đau bàng hoàng, hầu như không còn một chút gốc rễ nào trên mãnh đất lưu vong.


Dù quên hay nhớ, nhưng lòng TpG ly hương, không bao giờ vong gia vong bản. Tuy rằng phải sống, với kiếp sống ăn nhờ ở đậu.

Cho dầu người Việt Nam tha hương, sống bất cứ nơi đâu, muốn về thăm bà con cư ngụ ở Nam Cali, khỏi lạc lối tìm, cách dễ dàng nhất là hẹn gặp tại phố Bolsa nơi có PLT là chắc chắn hơn bao giờ hết. Vì lẽ đó, người Việt tha hương không nơi này thì nơi khác, ít nhất cũng có một người nhắc đến PLT ngày một lần. Chắc rằng TpG không nói ngoa, hay thêu dệt quá tầm hiểu biết.

Là thân phận lạc loài nơi đất khách. Bolsa PLT xem như cái nôi của người Việt lưu vong. Dầu ai đã đến hay chưa đến, cũng nghe và biết đến nó. Bolsa có PLT. Nơi đây không phải là một danh lam thắng cảnh hùng vĩ, và cũng không phải là một khu phố tân kỳ ngập ánh đèn màu với tiếng hát câu cười như: Paris, New York. Hay ăn chơi đêm ngày như Las Vegas. Nhưng, là nơi quy tụ đông đảo nhất người Việt Nam, với tình người cùng chung trên tuyến đường dài tỵ nạn cọng sản, và mọi người chúng ta không bao giờ quên câu châm ngôn "một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã"

Bolsa- PLT cũng là chỗ thu thập tin tức nhạy cảm nhất, qua sự truyền miệng của khách thập phương, chuyện lạ đó đây, chuyện vui buồn đời viễn xứ, chuyện thế sự thăng trầm, vận nước vận nhà, một khi bà con có dịp gặp lại nhau. TpG nói với tất cả tấm lòng, không khuếch đại quá tầm, hay tô hồng hóa quá cở, TpG "có sao nói vậy người ơi"! Nếu bà con cô bác nào bị dị ứng, TpG mong sự khoan dung.

Về sinh hoạt cộng đồng, Quận Cam nói chung có trên dưới 90 đoàn thể đảng phái chính trị, đang đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ. Bolsa- PLT như "lúa thóc đâu bồ câu theo đó" là nơi tập hợp đông đảo từ trí thức đến khoa bảng, như Luật Sư, Bác Sĩ, nhiều học giã uyên thâm, nhiều anh hùng hào kiệt cũng không thể thiếu. Nơi đây, rất xứng đáng với danh xưng "Thủ Đô Tinh Thần Người Việt Lưu Vong"

Bên kia lề đường Bolsa đối diện PLT một vông đất tuy khiêm nhường, nhưng là nơi các tổ chức cộng đồng, hội đoàn, tụ hợp về đây mét ting, thắp nến, tuyệt thực, hỗ trợ người dân trong nước đấu tranh đòi quyền sống. Và cũng là nơi đến mùa bầu cử, các ứng cử viên Việt Mỹ vận động lấy phiếu.

Cũng trên đường phố này, Ngày Tết Nguyên Đán cho đến kỷ niệm Tháng Tư Đen và ngày QLVNCH 19 tháng 6. Cờ vàng ba sọc đỏ được treo hai bên trụ điện đường dọc theo đại lộ Bolsa, ngạo nghễ tung bay trong gió.

Little Sài Gòn Thủ Đô Tinh Thần người Việt, có nhiều ưu điểm đáng được chúng ta ghi nhớ, là không một tai to mặt lớn nào cộng sản từ VN qua, được ngang nhiên vào đây, mà đến không kèn không trống.

Nói về đời Thọ. Cái nghề bán "phở gỏ" năm xưa đã xa rồi. Nhưng dư âm tiếng "gõ lốc cốc" vẫn còn tiềm ẩn nơi lòng Thọ. Có lúc Thọ nằm mơ nghe tiếng "lốc cốc" vang vọng bên tai, Thọ tưởng đời gỏ cửa cho Việt Nam một ngày mai tươi sáng. Song le, khi tỉnh thức ngồi dậy, tâm trạng như hụt hẩng! Thọ chỉ nhìn thấy đêm đen, bốn phía vẫn là không. Rồi Thọ lấy tay sờ lên trán mình, chỉ còn là những giọt mồ hôi lấm tấm! Đường đời muôn ngã, Thọ chỉ thấy một mình một chấm! Mồ hôi đã trôi mất niềm hy vọng.

Ai đã giàu Tài Lộc, nhiều Phúc Đức, hạnh phúc gia đình bên chăn ấm nệm êm. Nhưng riêng đời Tho: "hạnh phúc như con lươn trườn khỏi bàn tay mà người bắt vụng về". Vì phận nghèo nên phải liệu cơm gắp mắm. Phương tiện di chuyển của Thọ, chỉ trông nhờ chiếc xe đạp. Mong sao chiều tối trở về nhà, xe không xẹp lốp giữa đường là hạnh phúc lắm rồi. TpG chỉ ước ao cái hạnh phúc đơn giản nhỏ bé như vậy, thế mà cũng ngoài tầm tay vói? Xe đã xẹp lốp!

Nỗi đau, qua từng bước chân đi trên đoạn đường đời, TpG tìm chẳng được tiếng cười, nước mắt thì đã đến lúc khô cạn, giờ chỉ biết câm nín, khi nỗi đau kia quá lớn.

Ước vọng sau cùng đời Thọ. Nguyện xin ơn trên cho mình được sống, để được nhìn Việt Nam thay đổi một lần nửa, Thọ chỉ cần một phút sống nơi giờ phút đó, để được nhìn lần chót đời đổi thay. Rồi, Thọ có trở về với cát bụi cũng mãn nguyện lắm rồi. Thế nhưng! Đường đời "thiên ma bách chiếc". Nên đời không đầy hương hoa như Thọ mộng tưởng, qua câu hát của dân gian "một mình, mình một, bơ phờ, dựa cây cây ngả, dựa bờ bờ xiêu."

Trà Khan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,176,824
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.