Đến Mỹ Vì Người Tình Online

14/06/201100:00:00(Xem: 107324)

Tác giả: Quỳnh

Bài số 3203-12-28503vb3061411

Đây là một bài viết ngắn, được chuyển tới bằng email. Theo bài viết, tác giả là cô thiếu nữ trong nước Việt Nam 19 tuổi, vừa đến Mỹ theo lời gọi của một mối tình online và hiện đang bơ vơ, trăn trở. Mong tác giả bình an và có thể kể tiếp câu chuyện của cô.

***

Đến Mỹ Vì Người Tình Online

Đúng như người ta nói chẳng thể biết được cuộc đời sẽ mang mình đi đâu...

Ngày đó tôi chat với anh, một người Mỹ, chỉ là những lúc chuyện trò cho vui, rồi cứ mỗi ngày, đúng giờ đó tôi online... chờ anh. Dần dần ngày nào không trò chuyện là tôi thấy nhớ, rồi cảm giác như yêu lúc nào chẳng biết.

Người ta bảo tình online thì chẳng có ý nghĩa đâu, thế nhưng tim tôi luôn bảo tôi sống cho cảm giác thật của mình. Lúc đó tôi 19 tuổi. Đang đi học ở một trường quốc tế Úc và đi làm ở một công ty Singapore.

Vài lần trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ đến Mỹ với anh. Anh cũng thể hiện tình cảm với tôi mỗi ngày một nhiều. Điều đó càng làm những tình cảm trong tôi mạnh mẽ hơn. Nhưng tôi cũng biết rằng nếu tôi đi, tôi sẽ phải bỏ tất cả những gì hiện nay. Tôi phân vân, tôi sợ, nhưng rồi cảm giác muốn đuợc bên anh chỉ canøg mạnh mẽ hơn. Thôi thì đã sinh ra và đã sống, sống sao cho khôngthấy hối tiếc là được.

Tôi quyết định đi đến Mỹ.

Chọn con đường đi du học để làm hồ sơ, tôi ngày ngày chờ đợi để phỏng vấn VISA, trong những ngày đó chưa bao giờ tôi cảm giác việc mình làm là sai và luôn có cảm giác mạnh mẽ rằng nhất định tôi sẽ có VISA. Cuối cùng tôi đậu. Tôi báo cho anh, anh rất mừng. Tôi tiếp tục chờ 3 tháng nữa vì chỉ được nhập cảnh trước ngày nhập học 30 ngày. Ba tháng ấy dài và nhiều cảm xúc lắm.

Bỗng nhiên, 2 tuần trước ngày tôi bay, 25 tháng 12, anh nhắn cho tôi tin nhắn rằng "Anh đã gặp một người khác, nhưng anh vẫn mong chúng ta là bạn". Tôi shock lắm. Hàng ngàn câu hỏi trong đầu tôi.

Một tuần trôi qua, đúng dịp năm mới 1 tháng 1, anh nhắn tin hỏi thăm tôi. Anh hỏi tôi vẫn đến Mỹ chứ và dĩ nhiên làm sao tôi có thể khôngđến khi tôi đã có VISA và mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi vẫn đến Mỹ. Vẫn đến California. Nhưng tôi không gặp anh, vết thương chưa lành, nó vẫn làm tôi đau.

Tôi bay đến Michigan vì qua mạng tìm được một việc làm trông trẻ ở đó. Thế là tôi sống ở Michigan, ngày trông trẻ, tối phụ dọn dẹp ở chỗ rửa xe. Tôi với anh vẫn liên lạc. Anh nói anh đã sai nhưng tôi chưa thể hồi phục ngay được nên tôi cần có thêm thời gian để quyết định có đến ở Cali với anh hay không. Thật sự tôi chưa bao giờ thôi nghĩ đến anh, chỉ là con tim sợ đau một lần nữa...

Tôi không biết nếu đến sống với anh mình có hạnh phúc hay không" Chỉ biết rằng mỗi ngày xa anh tôi càng thêm nhớ, khi tôi đã làm mọi thứ để đến đây với anh. Bây giờ tôi là dân nhập cư bất hợp pháp, không có bảo hiểm, không có bằng cấp. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy tiếc...

Tôi vẫn luôn có niềm tin rất lớn. không biết vì sao lại như vậy. Chỉ biết là tôi tin thôi. Giống như Lỗ Tấn nói "Đã gọi là niềm tin thì đâu thể nói đâu là thực, đâu là hư. Cũng giống như những con đường trên mặt đất. Thực ra trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì mới thành đường thôi"...

Quỳnh

Ý kiến bạn đọc
14/06/201105:58:19
Khách
Cô này, 19 tuổi, đến Mỹ chỉ để kiếm người tình Mỹ qua chat on line. Không thấy nhắc đến gia đình, cha mẹ,... Tôi dám chắc cô đi Mỹ bằng tiền của gia đình cho: chứ một cô gái 19 tuổi như cô thì làm gì có nhiều tiền để đi Mỹ tự túc? Xin qua Mỹ theo diện du học, bây giờ chẳng đi học, tự nhận là sống bất hợp pháp, lại còn tự hào "Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy tiếc... " Còn câu "Tôi vẫn luôn có niềm tin rất lớn. không biết vì sao lại như vậy. Chỉ biết là tôi tin thôi." rất là tối nghĩa. Cô không nói rõ tin vào cái gì?
14/06/201118:30:33
Khách
Co gai' nay thuoc loai "dot song moi" . Moi co 19 tuoi dau, da biet chay theo tieng goi con tim voi mot chang mat xanh mui lo mai tan ben kia bo Thai Binh Duong. Chac chan co ta dau giem cha me ve moi quan he voi anh chang nay. May man co ta chua gap phai mot chang ma co^ , chu neu khong chac gio nay cuoc song co ta con 3 chim 7 noi 9 cai long dong nua.
Toi co loi khuyen cho co ta " di ve nha di thoi. Gap no ma lam gi? Dan ong My o lua tuoi thanh nien phan dong chi muon co mot chuyen thoi em a. Sao em dai dot the?
15/06/201116:54:04
Khách
Mot co gai tre ..dam yeu , dam song & dam lam .....dieu minh nghi ,mien la tu lap & doc lap song tren mo hoi & ban tay cua minh ..toi nghi chang lam dieu gi sai trai ca...... , neu nhung co gai nghe loi cha me buoc len xe hoa voi 1 nguoi minh khong he quen biet ...tro chuyen ..nhu vay goi la gi ? con gai ngoan hay la con ga mai ? ly tuong song moi nguoi deu khac biet ..hy vong em se tim duoc muc dich song cua em ,,hien thuc hay ao anh phai di tim moi biet ,,chu ngoi trong nha thi sao biet duoc
15/06/201113:59:02
Khách
̉Tôi xin chúc tác giả nhiều bình an trong tâm hồn, mong rằng sự an lành sẽ đến cùng tác giả và hy vọng tác giả nhanh chóng ổn định trong cuộc sống mới bên Mỹ.

Tôi mong tác giả đã sớm báo tin cho hai bậc sinh thành của tác giả để họ bớt lo lắng.
15/06/201113:03:47
Khách
Thật là ngu xuẩn quá. Đang học tại trường quốc tế, việc làm tốt ở hảng ngoại, lại bỏ tất cả để theo 1 người tình xa, mắt xanh, tóc vàng. Chưa từng gặp mặt, không biết là người tốt hay là kẻ xấu. 19 tuổi chứ đâu phải 10 tuổi mà ngu như vậy. TRÊN ĐỜI NÀY CÓ KẺ NGU NHƯ VẬY HAY SAO.Thật là tội cho cha mẹ của cô gái này.
Cô nên về Việt Nam ngay không thì có ngày bị mất mạng đó.
15/06/201102:38:45
Khách
Sinh ra một đứa con như thế này thật vô phước
30/06/201118:12:32
Khách
Tội nghiệp cô bé chẳng biết là thanh niên, đàn ông Mỹ chẳng bao giờ chung thủy.
Cầu mong cô bé đứng vững trên đôi chân mình.
Cầu mong cô bé tìm được một giải pháp hợp lệ để hợp thức hóa tình trạng di trú.
Cầu mong may mắn sẽ mĩm cười với cô bé.
Mong cô bé có cơ hội đi học trở lại.
Chúc may mắn.
28/06/201114:14:54
Khách
Em rất khâm phục Chị dù rằng Em ko rõ lắm mọi chuyện Chị đã trải qua nhưng Em tin Chị sẽ vượt qua đc.chúc Chị thành công.
17/06/201119:55:18
Khách
Theo toi thi khong co ai tren doi nay hoan toan ca. Co nen lo hoc va lo lam de lo cho ban than. Toi o My nay da lau, gia dih toi gom 25 nguoi da qua my 21 con o lai VietNam 4. Hay manh dan len. Khong ai giup co ca, hay lo lam va lo hoc thi o My nay co se thanh cong lon.
Chu co may man
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,277,814
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.