Tình Cũ

16/08/200900:00:00(Xem: 106234)

Tình Cũ

Tác giả: Long Châu
Bài số 2700-16208771- vb781509

Tác giả tên thật Phan Kỳ Long, vượt biển sang Mỹ năm 1990, hiện sống và làm công việc của một  kỹ sư điện toán tại tiểu bang Oregon. Với bút hiệu mới là Long Châu, ông từng nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2006.  Bài viết gần đây nhất của ông là “Tượng Phật Gẫy.” Sau đây, thêm một bài viết ngắn.

***
Hôm xuống San Diego thăm gia đình bà chị vợ, một người bạn rủ đi đánh tennis. Sân tennis là một sân riêng của khu vực nhà anh ta ở, hai thằng mới quơ vài trái banh, chợt hai bác VN tướng tá ngon lành, mặc đồ đúng kiểu tennis lịch sự, bước vào sân. Người già thường thích chơi đánh đôi, một trong hai bác nhìn thằng bạn đen thui của tui.
-Are you guys Vietnamese"
-Dạ đúng bác.
Bác VN cười khoái trá.
-À vậy hả, chơi double với hai bác không" hai cháu trẻ, phải chia ra, mỗi đứa đứng với một bác đây, đánh cho đều nha.
Thằng bạn đánh tennis khá hay, nên tui cẩn thận, khi liếc nhìn "gà", tui bắt ngay ông bác đang nói chuyện, nhìn tướng tá ngon lành, còn trẻ hơn ông kia.
Quả thiệt, tui bắt đúng độ, "gà" của tui chạy tới lui trên sân tennis như thanh niên, kết thúc hiệp một, bên tui thắng đậm đội kia tới 6-1.
Lúc giải lao, nói chuyện xã giao, mới hay "gà" coi còn trẻ của tui đã 79 tuổi, còn bác già đứng đôi với thằng bạn mới 75.
-Trời, bác gần 80 mà đánh tennis chạy như ngựa, đánh nể bác thiệt đó nha.
-Có gì đâu cháu, bác chơi thể thao từ nhỏ, nên quen rồi.
Câu chuyện lần ra, mới hay ông bác 79 tuổi, người quen cũ của gia đình bà xã. Đúng hơn, người tình cũ của bà cô ruột của Ly đang sống ở Oregon. Nhắc đến tên bà cô, mắt ông già chợt rơm rớm.
-Hồi còn Hà Nội, bác và cô Liên yêu nhau tha thiết, nhưng nhà bác nghèo, bác đi lính, lúc về thăm, thì cô Liên đã bị ép gã cho người khác.


-Cuộc sống bác giờ ra sao"
-Bác may mắn sang được Mỹ 75, chức vụ cuối cùng bác tới Đại Tá, ở lại chắc gỡ lịch cải tạo mút chỉ, bác được 9 người con, bây giờ ai cũng thành danh phận, bác gái mới mất năm trước, bây giờ bác ở một mình, nhà trong khu vực này, ngày nào cũng ra quơ quơ tennis với bác đây cho đỡ buồn. Còn cô Liên giờ ra sao cháu"
-Dạ, cô Liên cháu cũng ly dị từ hồi còn ở VN, sang Mỹ 75, đem theo hai thằng con trai, bây giờ cũng sống riêng một mình buồn lắm, hai anh con trai có vợ, nhưng con dâu khó chịu, cô cháu đành phải dọn ra ở riêng.
Nghe đến đây, bác Tuấn chợt run giọng lắp bắp.
-Cháu, cháu, cho bác xin số phone cô Liên nghe. Bác phải gọi, rồi bay lên Oregon thăm cô mới được, bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa quên được.
-Dạ để đánh thêm một set nữa, rồi cháu cho bác số phone.
-Thôi thôi đưa cho bác ngay bây giờ, để lát nữa cháu lại quên.
Không biết vì quá xúc động hay sao, bác Tuấn chẳng buồn chạy banh, đánh đấm tennis gì nữa, đội tui thua đội thằng bạn tới 6-0.
Chia tay bác, tui cũng mừng, có nhân duyên vui quén cho hai người tình cũ hội ngộ, duyên nợ có khi cuối đời mới tựu thành.

Oregon...

Vài tháng sau, gặp bà cô, nhân trong buổi tiệc gia đình.
-Chà, lúc này cô có tình yêu mới, nhìn thấy khác liền nhe
Bà cô giật mình.
-Tình gì con"
Tui cười cười.
-Thì bác Tuấn, người tình cũ của cô ở San Diego đó, bữa giờ hai người tâm sự tới đâu rồi, chừng nào cô dọn xuống San Diego đây"
-Dọn cái gì, bác Tuấn gọi cô có một lần, lúc đầu nói chuyện vui và cảm động lắm, rồi...
-Lúc này em sức khoẻ ra sao"
-Em đang bị cao máu lắm anh, thêm bệnh tiểu đường nữa. Còn anh, nghe cháu nói anh khoẻ mạnh lắm, đánh được tennis mỗi ngày, em mừng cho anh.
Nghe cô nói vậy, bác Tuấn lắp bắp vài câu vô nghĩa rồi cúp máy, không bao giờ gọi cô nữa.

LONG CHÂU

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 815,626,808
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.