Valentine: Tháng Hai Thức Dậy

14/02/200900:00:00(Xem: 938537)

Valentine: Tháng Hai Thức Dậy

Tác giả: Phan 
Bài số 2533-16208610 vb721409

Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007. Sau đây là bài viết đặc biệt của Phan dành cho ngày Valentine's 2009

***
Có thể do hoàn cảnh không có cà phê ở nhà để pha hay thói quen không uống cà phê một mình vì thèm không khí quán. Nhưng tựu trung, bất luận nam hay nữ trong nhịp sống thời đại này ai cũng thường tự làm cho mình một ly cà phê sau khi thức dậy.
Có đôi lần được nghe những người có tuổi nói rằng: "Bác không uống cà phê nữa vì lý do sức khoẻ, bác sĩ bảo thôi cà phê thuốc lá nên bác bỏ đã mấy năm." Ồ! Giá bác biết nghe lời bác sĩ từ hồi còn trẻ thì tốt hơn biết mấy! Thời nào quán rượu cũng đầy thanh niên, ngoài công viên chỉ thấy người già tập thể dục. Nghĩ cho cùng, ý nghĩ ấy đến rồi đi, cũng không có gì thay đổi trừ phi hết tiền.
Gặp bác kia cũng bỏ cà phê vì mấy ông bạn già đã rơi rụng dần, bây giờ ra quán ngồi với ai"! Ồ! Quãng đời còn lại của con người là một ngày như mọi ngày thế đó! Không biết khi còn trẻ, bác đối đãi với bạn bè có tốt không mà bây giờ không còn gặp nhau nữa thì bác bỏ cả thói quen một thời. Nhưng biết làm sao với người thích nói về quá khứ, bác có thể ngồi chung bàn cà phê với thằng nhỏ ưa cho biết sản phẩm mới ra của hãng xe Toyota, hãng Sony đang giữ kỷ lục TV mỏng nhất thế giới, chức năng của điện thoại BlackBerry Storm 9530, thời trang của bà tân tổng thống... Chả có chuyện gì để hai người khác thế hệ có thể ngồi chung bàn cà phê vì người nói đánh mất khả năng chọn lọc thông tin và người nghe chưa hình thành thói quen kiên nhẫn với dĩ vãng.
Đến hôm nghe bác kia nói mới giật mình: Bác bỏ cà phê mấy năm rồi! Bà ấy đi theo Chúa thì ai pha cà phê cho uống nữa…Ồ! Chúa sinh ra bác gái, không lẽ chỉ để pha cà phê cho bác trai" Trong nhịp sống đương thời, có ai còn pha cho chồng ly cà phê buổi sáng" Người phụ nữ bây giờ bận rộn vì ít con hơn những thế hệ trước nhưng lắm việc nhức đầu, hay ly cà phê bây giờ rẻ quá nên người đàn ông nào cũng mua được, làm xáo trộn gia đình. Tập quán mới trong xã hội nương nhờ là tự làm lấy, đi đâu cũng thấy chữ "self service". Đàn bà nổi hứng biến thành đàn ông, đàn ông nổi quặu…mang bầu.
Ly cà phê buổi sáng không còn là biểu tượng của hạnh phúc gia đình trên cái bàn ăn: cha coi tin tức trên TV với ly cà phê đầu ngày do chính mẹ pha mới được, mới đúng ý cha, con cái lo ăn sáng nhanh lên cho kịp giờ đi học, mẹ chỉ ăn qua loa gọi là lót dạ đầu ngày sao cho kịp buổi chợ…Những hình mẫu về gia đình chính mình không còn nữa nên người đàn ông bây giờ lầm lũi hơn xưa, đi tìm ly cà phê của cha như tìm ước mơ tuổi nhỏ, thèm cái hà hơi mãn nguyện sau hớp cà phê đầu ngày của cha những buổi sáng chỉ còn là cồ tích.


Tháng hai thức dậy với ly cà phê đầu ngày và căn nhà vắng. Ly cà phê tự pha đã hẳn vì quán xá bên đây không như bên nhà. Một, hai giờ đêm không ngủ được với mộng mơ, ra quán cà phê đầu ngõ nghe những người đi ăn chơi về trò chuyện trong hơi men, vài cánh hồng xơ xác đêm về…nhưng ba giờ sáng là đã có tiếng ho khan của bác hai xích lô bên ly cà phê đen nóng hổi, khói thuốc lào điếu cày quyện sương chưa tan... ánh điện câu thấp thoáng dì Mười, cô Chín gánh hàng đi chợ sớm…rót ly nước trà cám ở quán nghèo đã thấy lớp đàn em thành thiếu nữ trong tiếng xuýt xoa của những tên ranh con như mình dạo nọ…Ly cà phê chứa hết xóm làng đắng chát thơm ngọt... tới giờ chưa tiêu hoá hết.
Tháng hai thức dậy với ly cà phê đầu ngày và căn nhà vắng. Căn nhà tuổi nhỏ của tôi đâu, cha tôi không thích tiếng cái thìa cà phê lách cách trong ly miểng. Quậy ly cà phê như thế không đúng cách. Kiểu cách của ông chưa phổ biến thì đã qua thời. Xóm làng tôi đâu, bác hai rít hơi thuốc lào, hớp hớp cà phê đầu ngày trong kính nể của những người xung quanh dù chuyện phân tích tình hình thế giới của bác sau đó rất mông lung! Những người muôn năm cũ của tôi đâu, thèm nghe tiếng hỏi câu chào.
Hình như tôi mới vừa mất một quê hương trong ly cà phê sáng nay. Ly cà phê không thoáng hiện những gì xưa cũ, không có gì mới hơn hôm qua, không biết có gì trong tương lai vừa thêm một tuổi rớt trên vai đã mỏi. Thời tiết sáng nay cho ra sân ngồi đã là ân sủng. Mùa lạnh nào đi qua cũng để lại xác xơ cây lá, con người... bưng ly cà phê lên nhấm môi ngụm đầu như tuổi tác - quên bỏ chút đường.
Rê chuột cái laptop vô saigonbao.com như lạc vào rừng tin tức mà tức tin nhiều hơn vui với thông tin. Thế mà chịu ngồi uống ly cà phê đắng chứ không vô lấy đường - chẳng có lúc nào trong đời người không hảo ngọt, nhưng ngọt ngào không còn ở vị trí thứ nhất của sự tìm kiếm khi con người đã quen với ngọt-đắng sau tháng năm tự pha cà phê cho mình. Nghe đâu trong xa xưa vọng về lời thơ dĩ vãng... "nếu một ngày trái đất thiếu cà phê/ thành phố Paris sẻ trở thành thành phố chết/ dòng sông Sence ngưng chảy/ và chiến tranh sẽ làm nổ tung nước Mỹ..." Ly cà phê tập tành lớn đến thế sao!
Nhưng ly nào không vơi theo thời gian! Lớp đường dày đặc dưới đáy ly âm thầm. Con người mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời ảm đạm, nhạt nhẽo với tình người hời hợt đến đau lòng.
Đã bao lâu rồi, con người đi tìm kiếm sự ngọt ngào cho đời sống thăng hoa nhưng không tìm được vì những vô tình. Sự ngọt ngào không ở đâu xa hơn tầm với, chỉ cần khuấy lên. Đừng vô tình, chờ đợi trong cuộc sống cà phê tự pha. Đừng mơ ước ly cà phê của cha khi thời đại ấy qua rồi!
Hãy hớp hớp cà phê đắng cuối cùng để ngọt gắt trong cổ họng trên đường đi mua hoa Valentine. Cho dù trên block hôm nay vẫn có những người khốn khổ ở đâu đó...
"hôm nay ngày lễ tình yêu
trời mưa từ sáng tới chiều âm u
đi làm đem thuốc phờ-lu (flu)
chỉ mong kiếm đủ tiền (để) bù mua hoa..."
Cầu chúc cho người biết khuấy lên sự ngọt ngào trong khốn khó dù sao cũng hơn kẻ đi tìm trong hoang tưởng.

Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,750,232
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.