Một Phép Màu

14/11/200800:00:00(Xem: 135823)

Một Phép Màu

Tác giả: Cánh Chuồn Chuồn
Bài số 2456-16208533-v6141108

Cánh Chuồn Chuồn là Hồ Việt Tấn, 41 tuổi, đang làm thợ tiện và sống với cha mẹ già bệnh ở Los Angeles, California. Bài viết được tác giả ghi: "Viết tặng cho ba đứa em nuôi Công Cường, Bảo Cường và Bích Huyền - những thuyền nhân vị thành niên vô gia đình đã từng sống ở trại Tị Nạn Palawan, Phi Luật Tân.
***
Vượt biên năm 1981, tôi sống trong hai trại tị nạn ở Nam Dương - trại Kuku và trại Pulau Galang trong thời gian tám tháng trước khi được đi định cư ở Hoa Kỳ.
Khi sống trong trại Pulau Galang thì tôi được sống và chứng kiến một phép màu - tình thương vô bờ bến của bà mẹ nuôi người Hoa Kỳ của tôi. Bà mẹ nuôi tôi tên là Rebecca Shaw ở thành phố Janesville, tiểu bang Wisconsin, Hoa Kỳ.
Trước đó một năm, qua Hội Lutheran Social Services cha mẹ nuôi tôi nhận anh tôi, cũng là thuyền nhân vị thành niên, sống trong trại tị nạn Songkla, Thái Lan, làm con nuôi; và qua anh tôi, cha mẹ nuôi biết tôi vượt biên thành công và đã đến trại tị nạn Pulau Galang.
Cái phép màu mà tôi được sống và chứng kiến được thể hiện qua những lá thư (nói đúng hơn là những lá aerogram) mà bà mẹ nuôi tôi đã viết gởi cho tôi mỗi ngày. Rãnh, bận, vui, buồn, mệt, khỏe, lễ lộc, Tết Nhứt, mỗi ngày mẹ nuôi tôi đều viết một lá thư gởi cho tôi. Mỗi ngày một lá thư!!!
Từ ngày đầu nhận được thư của mẹ nuôi tôi, hơn sáu tháng ở trong trại tị nạn Pulau Galang, tôi đều đều mỗi ngày chờ loa gọi tên đi nhận thơ. Vào những ngày Chủ Nhật hay lễ lộc, bưu điện không làm việc thì những ngày sau tôi được nhận bù một lúc hai, ba lá thư. Những người vượt biên cùng tàu, bạn bè quen biết trong trại đều có phần ghen tị với cái hạnh phúc của tôi.
Tôi còn nhớ như in, lá thơ đầu thì bà viết ngắn, chữ lớn và xin tôi cho phép bà được gọi là mẹ. Những lá thư sau thì bà viết chữ nhỏ lại và lấp đầy những chỗ giấy trống. Tiếng Anh của tôi lúc đó còn giới hạn nên tôi thường nhờ những người quen trong trại giỏi tiếng Anh đọc thơ và giảng nghĩa những từ ngữ khó.


Bà mẹ nuôi tôi thường viết kể chuyện đời sống và sinh hoạt hằng ngày của anh tôi, gia đình nuôi của tôi gồm có cha mẹ và hai đứa em trai, và năm đứa trẻ vị thành niên Việt Nam đang sống trong cùng thành phố thường đến nhà chơi với anh tôi vào những ngày cuối tuần. Mẹ nuôi tôi kể cho tôi biết về thời tiết ở tiểu bang Wisconsin - cảnh mưa gió, cảnh lá đổi màu và rụng vào mùa thu, cảnh tuyết trắng rơi vào mùa đông. Bà cũng kể cho tôi biết thủ tục giấy tờ bảo lãnh của tôi tiến hành đến giai đoạn nào.
Lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ vị thành niên vượt biên, tị nạn Cộng Sản, bơ vơ, không thân nhân đang sống trong trại tị nạn; tôi chưa từng gặp bà - một người Mỹ không quen biết sống cách xa hơn nữa vòng trái đất. Qua những lá thơ hằng ngày, mẹ nuôi tôi đã cho tôi thấy được cái tình thương vô bờ bến, không điều kiện giữa người và người.
Những lá thư và tình thương đó đã chuyển tôi, từ một đứa trẻ méo mó, khô khan về tình cảm & tâm linh, với kinh nghiệm sống dưới chế độ Việt Cộng, thiếu ăn, thiếu mặc, lang thang trên vỉa hè thành phố Saigon và cuộc vượt biên trên biển động sáu ngày, thành một đứa trẻ có lối nhìn và quan niệm sống tươi đẹp, lạc quan và tích cực hơn. Một phép màu trên trần gian!
Và cái phép màu đó được kéo dài cho đến bây giờ - hai mươi bảy năm sau; qua ba năm tôi sống trong gia đình cha mẹ nuôi tôi để đi học trung học, qua những gói quà gởi qua bưu điện khi tôi đi học Đại học, qua những tấm thiệp vào những ngày sinh nhật, lễ lộc khi tôi đi làm xa, qua những lần viếng thăm gia đình tôi, qua những cú điện thoại thăm hỏi thường xuyên và gần đây thì qua những Emails và Ecards.
Đêm đêm tôi cầu nguyện và xin Ơn Trên, Trời Phật, Thượng Đế hãy cho loài người, tất cả chúng sanh trên trái đất này được sống hạnh phúc trong những phép màu và những tình thương vô bờ bến; như tôi đã may mắn được sống và chứng kiến trong hai mươi bảy năm qua - bắt đầu từ những lá aerograms, mẹ nuôi tôi bà Rebecca Shaw gởi đi từ Janesville, Wisconsin.
Nhân mùa Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), tôi xin chân thành cảm ơn đất nước Hoa Kỳ (quê hương thứ hai của tôi), nhân dân Hoa Kỳ, và gia đình cha mẹ nuôi của tôi đã cưu mang, bảo trợ, đem lại tự do, hạnh phúc cho dân Việt Tị Nạn, gia đình tôi và bản thân tôi.
Cánh Chuồn Chuồn

Ý kiến bạn đọc
18/02/201517:17:23
Khách
nhân lanh gap qua tot
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,451,381
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011. Tên chàng là Nguyễn Thy, ông xã của tác giả Nguyễn Trần Phương Dung, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Hai mươi năm, bộ sách lịch sử ngàn người viết đưa tới nhiều thân tình giữa các tác giả. Bút hiệu 'Tê Hát I Cờ Rét' được chọn theo cách Cụ bà Trùng Quang gọi tên chàng theo lối đánh vần kiểu Bắc kỳ cũ. Bài viết mới nhất của THY đăng 2 kỳ.Tiếp theo và hết.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011. Tên chàng là Nguyễn Thy, ông xã của tác giả Nguyễn Trần Phương Dung, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Hai mươi năm, bộ sách lịch sử ngàn người viết đưa tới nhiều thân tình giữa các tác giả. Bút hiệu 'Tê Hát I Cờ Rét' được chọn theo cách Cụ bà Trùng Quang gọi tên chàng theo lối đánh vần kiểu Bắc kỳ cũ. Bài viết mới nhất của THY được ghi “Hè 2019, kỷ niệm 30 năm tìm được “cái xương sườn cụt của tôi”. Bài đăng 2 kỳ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ sáu của bà kể về mùa lễ Chiến Sĩ Trận Vong 2019 tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, Bà tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm. Bài viết thứ 7 của bà được viết trong ngày lễ Phật Đản.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Lần đầu góp bài dự Viết Về Nước Mỹ, ông đã liên tiếp nhận các Giải Biệt VVNM 2017; giải Danh Dự VVNM 2018. Sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada từ năm 1981. Mong bà tiếp tục viết.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Bai mới đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết. (Ấn bản chủ nhật có sự sai sót. Xin đăng lại phần đúng và trân trọng cáo lỗi.)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014. Tác phẩm đang trình làng: Nửa Đường. Kính mời tham dự buổi ra mắt trưa Chủ Nhật 2-6-19. Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014. Tác phẩm đang trình làng: Nửa Đường. Kính mời tham dự buổi ra mắt trưa Chủ Nhật 2-6-19.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.