Một Phép Màu

14/11/200800:00:00(Xem: 135980)

Một Phép Màu

Tác giả: Cánh Chuồn Chuồn
Bài số 2456-16208533-v6141108

Cánh Chuồn Chuồn là Hồ Việt Tấn, 41 tuổi, đang làm thợ tiện và sống với cha mẹ già bệnh ở Los Angeles, California. Bài viết được tác giả ghi: "Viết tặng cho ba đứa em nuôi Công Cường, Bảo Cường và Bích Huyền - những thuyền nhân vị thành niên vô gia đình đã từng sống ở trại Tị Nạn Palawan, Phi Luật Tân.
***
Vượt biên năm 1981, tôi sống trong hai trại tị nạn ở Nam Dương - trại Kuku và trại Pulau Galang trong thời gian tám tháng trước khi được đi định cư ở Hoa Kỳ.
Khi sống trong trại Pulau Galang thì tôi được sống và chứng kiến một phép màu - tình thương vô bờ bến của bà mẹ nuôi người Hoa Kỳ của tôi. Bà mẹ nuôi tôi tên là Rebecca Shaw ở thành phố Janesville, tiểu bang Wisconsin, Hoa Kỳ.
Trước đó một năm, qua Hội Lutheran Social Services cha mẹ nuôi tôi nhận anh tôi, cũng là thuyền nhân vị thành niên, sống trong trại tị nạn Songkla, Thái Lan, làm con nuôi; và qua anh tôi, cha mẹ nuôi biết tôi vượt biên thành công và đã đến trại tị nạn Pulau Galang.
Cái phép màu mà tôi được sống và chứng kiến được thể hiện qua những lá thư (nói đúng hơn là những lá aerogram) mà bà mẹ nuôi tôi đã viết gởi cho tôi mỗi ngày. Rãnh, bận, vui, buồn, mệt, khỏe, lễ lộc, Tết Nhứt, mỗi ngày mẹ nuôi tôi đều viết một lá thư gởi cho tôi. Mỗi ngày một lá thư!!!
Từ ngày đầu nhận được thư của mẹ nuôi tôi, hơn sáu tháng ở trong trại tị nạn Pulau Galang, tôi đều đều mỗi ngày chờ loa gọi tên đi nhận thơ. Vào những ngày Chủ Nhật hay lễ lộc, bưu điện không làm việc thì những ngày sau tôi được nhận bù một lúc hai, ba lá thư. Những người vượt biên cùng tàu, bạn bè quen biết trong trại đều có phần ghen tị với cái hạnh phúc của tôi.
Tôi còn nhớ như in, lá thơ đầu thì bà viết ngắn, chữ lớn và xin tôi cho phép bà được gọi là mẹ. Những lá thư sau thì bà viết chữ nhỏ lại và lấp đầy những chỗ giấy trống. Tiếng Anh của tôi lúc đó còn giới hạn nên tôi thường nhờ những người quen trong trại giỏi tiếng Anh đọc thơ và giảng nghĩa những từ ngữ khó.


Bà mẹ nuôi tôi thường viết kể chuyện đời sống và sinh hoạt hằng ngày của anh tôi, gia đình nuôi của tôi gồm có cha mẹ và hai đứa em trai, và năm đứa trẻ vị thành niên Việt Nam đang sống trong cùng thành phố thường đến nhà chơi với anh tôi vào những ngày cuối tuần. Mẹ nuôi tôi kể cho tôi biết về thời tiết ở tiểu bang Wisconsin - cảnh mưa gió, cảnh lá đổi màu và rụng vào mùa thu, cảnh tuyết trắng rơi vào mùa đông. Bà cũng kể cho tôi biết thủ tục giấy tờ bảo lãnh của tôi tiến hành đến giai đoạn nào.
Lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ vị thành niên vượt biên, tị nạn Cộng Sản, bơ vơ, không thân nhân đang sống trong trại tị nạn; tôi chưa từng gặp bà - một người Mỹ không quen biết sống cách xa hơn nữa vòng trái đất. Qua những lá thơ hằng ngày, mẹ nuôi tôi đã cho tôi thấy được cái tình thương vô bờ bến, không điều kiện giữa người và người.
Những lá thư và tình thương đó đã chuyển tôi, từ một đứa trẻ méo mó, khô khan về tình cảm & tâm linh, với kinh nghiệm sống dưới chế độ Việt Cộng, thiếu ăn, thiếu mặc, lang thang trên vỉa hè thành phố Saigon và cuộc vượt biên trên biển động sáu ngày, thành một đứa trẻ có lối nhìn và quan niệm sống tươi đẹp, lạc quan và tích cực hơn. Một phép màu trên trần gian!
Và cái phép màu đó được kéo dài cho đến bây giờ - hai mươi bảy năm sau; qua ba năm tôi sống trong gia đình cha mẹ nuôi tôi để đi học trung học, qua những gói quà gởi qua bưu điện khi tôi đi học Đại học, qua những tấm thiệp vào những ngày sinh nhật, lễ lộc khi tôi đi làm xa, qua những lần viếng thăm gia đình tôi, qua những cú điện thoại thăm hỏi thường xuyên và gần đây thì qua những Emails và Ecards.
Đêm đêm tôi cầu nguyện và xin Ơn Trên, Trời Phật, Thượng Đế hãy cho loài người, tất cả chúng sanh trên trái đất này được sống hạnh phúc trong những phép màu và những tình thương vô bờ bến; như tôi đã may mắn được sống và chứng kiến trong hai mươi bảy năm qua - bắt đầu từ những lá aerograms, mẹ nuôi tôi bà Rebecca Shaw gởi đi từ Janesville, Wisconsin.
Nhân mùa Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), tôi xin chân thành cảm ơn đất nước Hoa Kỳ (quê hương thứ hai của tôi), nhân dân Hoa Kỳ, và gia đình cha mẹ nuôi của tôi đã cưu mang, bảo trợ, đem lại tự do, hạnh phúc cho dân Việt Tị Nạn, gia đình tôi và bản thân tôi.
Cánh Chuồn Chuồn

Ý kiến bạn đọc
18/02/201517:17:23
Khách
nhân lanh gap qua tot
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 814,626,896
Năm nay, tháng Năm ngày 12, sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Pha Lê. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ năm của bà.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài viết mới là chuyện ngôi nhà đã mất sau tháng Tư 1975.
Tác giả dự Viết về nước Mỹ từ năm 2000, Tám năm sau, ông nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2009. Tác phẩm đã xuất bản: “Lá Số Vượt Biên”. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới, với lời ghi của tác giả: Thương kính viết tặng để tưởng nhớ Anh Tư - Cố Đại úy Pháo đội trưởng Trương Văn C., Tiểu đoàn 183, Sư đoàn 18 Pháo Binh.
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ. Phần cuối: Chuyện 30 Tháng Tư của sinh viên gốc Việt tại Đại Học Stanford 2015 - 2019.
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài tác giả mới viết sau đám tang của Ó Đen Lý Tống.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây là bài viết thứ tư.
Tác giả hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây thêm một bài viết mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.