Hôm nay,  

Chỉ Là…

26/01/202400:00:00(Xem: 1617)
Tác giả TNBX và Chồng _ Hình fb TNBX
Tác giả Bảo Xuân và chồng. (Hình fb TNBX)
 
Hôm qua cô em Hoàng Thư đem cho cô Ba một bịch bưởi. Đây là loại bưởi có vỏ màu vàng tươi, trái lớn nhỏ cỡ như bàn tay xòe, múi bưởi ngon như bưởi Biên Hòa mình, vị chua ngọt đậm đà, hơi the the.

Sáng nay cô ngồi lột bưởi.

Hồi đó chồng của cô Ba thích bưởi này lắm. Thích ăn nhưng “y” không thích lột, mà cô cũng hổng cho y lột vì y sẽ làm chèm nhẹp mất ngon, uổng công người trồng cây tưới nước đem tới nhà cho.

Cô thường bắt cái ghế nhỏ, lót ngồi chồm hổm kế bên cái “ghế lười” (lazy chair) của y,  vừa lột vừa chỉ. Lột bưởi phải cầm dao nhỏ, khứa vỏ bưởi ra làm 4 phần, rồi mới lấy tay mà tách vỏ ra. Xong rồi lấy mũi dao mà tách từng múi, lột sạch mà phải nhẹ tay hông thôi múi bưởi bể thì thấy mất đẹp. Lột hai, ba  trái thì đầy một tô, lựa hết múi nguyên đưa cho y, y nói “cám ơn cưng” rồi bỏ từng múi vô miệng, vừa ăn vừa khen “ngon quá”.  Nói gì nói, chỉ gì chỉ, mỗi lần có bưởi ngon thì cũng cô lột y ăn y ăn cô lột.

Cô ăn mấy miếng bị bể bể, cũng nói ờ ờ, bưởi này ngon thiệt.

Hôm nay cô lột bưởi mà nước mắt lưng tròng. Lấy mấy miếng nguyên bỏ vô miệng. Cô ăn cho chồng.

Nuốt xuống.

Cô cầm cái điện thoại ra sân sau. Đi ngang qua cái xích đu, nơi này y thích ngồi, buổi sáng, cầm ly cà phê, ngó cây cối trời xanh và nghe con chim African Gray hút gió nói chuyện.

Cô cúi cúi xuống vòng vòng mấy cái chậu trồng bông, xung quanh mấy gốc cây ăn trái, xoài, bơ, nhãn, quít. Kiếm. Ờ, trong cái chậu bông “geranium” này, còn bụi bông dại đã mọc xen vô, lá màu tím. À, kìa, mừng quá. Còn sót lại? Hay nở quá sớm? Trên đọt lá có mấy cái bong nhỏ xíu màu hồng. Cô chụp một tấm hình rồi đi kiếm nữa.  

Dưới chậu cây, mọc từ dưới đất là cái bông của dây bìm bìm. Cô chụp thêm tấm nữa. Cái bông màu xanh tím này và cái bông của lá tím kia là hai loại chồng cô nói thích lắm, khen đẹp. Trời đất. Bự con như anh mà lại thích loài hoa nhỏ xíu!

Y nói, nó giống như em vậy, mộc mạc dễ thương. Trời đất! Anh ví tui như giống bông dại. Trời đất!

Có lần cô hỏi: Sao, hồi đó mới gặp tui, mình thấy tui sao?

Y trả lời, thấy cưng cũng xinh xinh, rất mộc mạc, tự nhiên. Cái eo nhỏ xíu, vừa với hai bàn tay. Nói xong y còn vòng hai bàn tay nối mười đầu ngón tay lại với nhau, kiểu như ôm gọn cái eo. Cô cười, nói, bây giờ thì anh phải dang thẳng hai cánh tay, rồi hai vợ chồng cười ha hả.

Chưa bao giờ y khen cô đẹp hết á.

Có lần, cũng mới hai ba năm trước chớ đâu, thấy y nhìn mình, hơi lâu, cô hơi mắc cỡ, tự ái.

Nói, sao hồi đó tui còn trẻ, thân hình coi được, mình hổng nhìn, bây giờ già rồi cái gì cũng xệ, đẹp đẻ gì mà dòm tui hoài vậy?

Thì y nói, hồi đó anh nhìn hoài, tại em không thấy. Bây giờ em già thì anh cũng già. Hai đứa mình cùng già mà cưng. Rồi có khi thân thể đau nhức quá, y nói “Ước gì trở lại tuổi hai mươi. Tuổi đó buổi tối anh có thể nhậu cả chai rượu mạnh rồi sáng hôm sau đi làm khỏe mạnh như bình thường, phải hông, cưng có tiếc hông?”


Tiếng “cưng” đó, y gọi cô cho tới lần nói chuyện với cô sau cùng!

Nhớ hồi cả đại gia đình sống ở North Carolina, mỗi khi trời bão tuyết, hãng xưởng trường học chợ búa gì đóng cửa ráo, y bày cho đám con đám em vợ ra sân chơi trượt tuyết. Tưởng trợt tuyết ra sao, chắc lạ lắm, tưởng gì, y biểu thì lấy cái nắp thùng rác bự tổ chảng, lật ngược lại, leo vô ngồi, nhà cất trên miếng đất cao như ngọn đồi nhỏ, từ trên đẩy một cái, “a lê hấp” nắp và người tuột tuột xuống tới chưn đồi cười ngất ngư khoái chí.

Qua mùa hè thì lên núi câu cá suối, y nói cá suối ăn ngọt ngon lắm. Nhưng, tới nơi rồi, bày đồ nghề ra xong, y đuổi hết đám phụ nữ già trẻ lớn bé mười mấy mạng đi chỗ khác chơi, xa xa một chút, làm ơn. Ở đây nói chuyện rùm trời mạnh ai nấy nói, cá nó hoảng hồn nó chạy mất hết, lấy gì câu?
Đám “âm thịnh” này cũng răm rắp đi qua chỗ khác chơi vì muốn có cá nướng, ăn tươi nuốt sống tại chỗ luôn, chắc là ngon lắm. Để lại cho mấy cha con “dương suy” ráng ngậm miệng mà câu nghen.

Thiệt đúng là kiểu gia trưởng. Mà cả đám nghe lời. Bởi vì, khi Ba cô mất, y lọt vô gia đình, giống như cột trụ, bảo vệ gia đình như Ba cô ngày xưa nên y có oai lắm. 
Bước lên nền xi măng có chỗ còn lóng lánh nước mưa đọng từ tối qua, cô nghe văng vẳng bên tai, lời y hay dặn “Đi đứng cẩn thận, bây giờ mà té gãy xương thì lâu lành lắm”

Cô bước chậm lại, đi từ từ.

Trên đời này, nhìn xung quanh, có bao nhiêu là kỳ hoa dị thảo. Lớn thì lớn hơn bàn tay xòe, rực rỡ khoe sắc thắm tươi, cỡ như bông thược dược, hay vương giả hãnh diện như bông mẫu đơn, cùng nhiều loại bông có khi phải gởi mua tận bên xứ nào đó mới có, nhỏ thì nhỏ tí nị như bông tiểu xương rồng, hay mấy loại cây hiếm, phải thay giống này đổi dòng nọ, được đặt cho mấy cái tên lạ hoắc, quý giá tưng tiu trong lồng kiếng, y hổng khen, mà lại thích mấy cái bông bình dân hay mọc hoang như vầy.

Có lần thấy dây bìm bìm leo đầy, chỗ nào cũng có mọc lan tùm lum, tuy cô Ba cũng thích màu bông xanh của nó, nhưng tiếc đất cho cây khác, cô Ba dang tay kéo, tính nhổ bỏ hết thì y chận lại, nói, anh thích bông này, để vậy đi.

Cũng may cô Ba đã chừa lại nên bây giờ mới còn. Để nó trổ bông. Ờ, y còn nói rất thích cây thông, xứ sở anh mọc đầy rừng núi. Cô cũng có ý mua về trồng cho y vui, mà điều, chỉ nghĩ thôi, chưa làm.

Có rất nhiều chuyện chưa làm, mà y đã đi rồi.

Còn đâu.

“Mình ơi”

Chỉ là ngồi lột một tô bưởi anh thích ăn.

Chỉ là hai thứ bông hoang dại nhỏ nhít y rất thích.

Chỉ là mấy câu dặn dò cẩn thận, hoặc nhớ, khi bước vô xe, nhớ coi bình xăng còn không, khi còn phân nửa thì ghé đổ cho đầy, cưng hay đi lạc.

Chỉ là như vậy, mà sao làm cô Ba đau lòng như vầy?

Cô nhớ câu hát đâu đó, ai đã ca:

“Và hỏi tại sao thế giới đông người em chỉ thấy riêng anh....”
Cô Ba thổn thức.
“Mình ơi”./.
 
Trương Ngọc Bảo Xuân.
Ngày 15 Tháng Giêng Năm 2024
 

Ý kiến bạn đọc
02/02/202406:34:40
Khách
Tác giả viết hay quá, câu văn mộc mạc mà đi vào lòng người. Đọc tới đâu thấy cả tấm lòng của tác giả với ông chồng tới đó. Cảm ơn tác giả nhiều.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 38,647
21/02/202409:00:00
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám và giải Danh Dự năm 2023. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO | * Khi đưa bố mẹ già đi bác sĩ, tôi thấy tờ giấy để ở kệ sách, ghi tiêu đề hay quá: How to be a parent to your parents. Tôi cầm tờ giấy đó, và cất ngay vào hồ sơ giấy tờ. Coi như của “gia bảo“. Chúng ta khi phàn nàn, than phiền, quở trách, bắt lỗi, mắng chửi…tóm lại khi chúng ta ở vị trí người buộc tội, phê phán, quy trách… chúng ta luôn luôn chủ quan, nghĩ rằng những gì mình than phiền là đúng, gây “trở ngại cho mình”. Có bao giờ bạn tự đặt mình vào vị trí của người khác. Chắc chẳng ai nghĩ đến điều đó. Chuẩn bị là vừa. Đó là sự thật không ai nghĩ đến, khi trí nhớ bắt đầu có chuyện: nhớ nhớ quên quên.
19/02/202418:52:00
Với bài "Hành Trình Tiếng Việt của Một Người Mỹ", tác giả đã nhận Giải Viết Văn Việt ngữ Trùng Quang năm đầu tiên, 2013. Ông là một cựu chiến binh Mỹ từng đóng quân ở Biên Hoà và kết hôn với một phụ nữ Việt. Ông bà có 7 người con, hiện ở Ohio. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông, ngày 18 -12-2012 đã kể chuyện tình 40 năm hạnh phúc của Ông Bà Sáu. Năm 2018 đánh dấu 45 kết hôn của ông bà Tuyết - Steve Brown. Đúng thời điểm đặc biệt này, ngày 2 tháng 5 năm 2018, Bà Sáu Tuyết thình lình qua đời vì cơn bệnh bất ngờ. Bài viết của ông Sáu tưởng niệm “Cuộc Đời Của Tuyết” đã được phổ biến ngày 27/07/2018. Sau đây, là bài viết mới nhất của Ông.
16/02/202400:00:00
Trời bên ngoài đã chuyển thu hơi lạnh, Nguyên quấn chiếc khăn choàng cổ và đội mũ len ra khỏi nhà cùng với Jim. Nàng níu tay Jim tránh sự vấp ngã đi ra con suối Cherry Creek ngay dưới chân dãy núi Rocky. Qua màn mờ của con mắt, nàng vẫn cảm nhận được ánh nắng đang len lỏi qua hàng cây lá, trời trong xanh bao la xuống gần vây con suối. Dạo quanh những bước chậm rãi, Nguyên nhìn con vực và dòng suối đang chảy như nhìn xuống những thương đau của đời nàng...
13/02/202418:48:00
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải quán quân Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù. Bài viết sau đây kể về một tai nạn xe hơi chính tác giả đã trải qua.
09/02/202400:00:00
Hàng năm, sau Tết Tây, trong khí trời se se lạnh của đất Sài Gòn, đâu đó bắt đầu nghe tiếng nhạc Xuân rộn ràng, hay những bài nhạc du dương thay lời muốn nói của bao người con xa quê mong sum vầy ngày Tết. Mặc dù mỗi vùng miền có thể có những truyền thống và đặc trưng riêng nhưng ngày Tết là ngày lễ của tất cả Người Việt kể cả những người Việt xa xứ như Mị.
09/02/202400:00:00
Đến với đất nước này không chỉ có niềm vui, mà còn có dòng nước mắt. Nhân vật trong câu chuyện tôi đã đổi tên. Nhưng giá mà, tôi có thể thay đổi được cả cuộc đời cho em. Thả chiếc bánh tét cuối cùng vào nồi, mợ Hai phủi tay đứng dậy.
09/02/202400:00:00
Mỗi sáng chủ nhật quán cà phê Chợt Nhớ đông nghẹt khách, phần lớn là khách quen thuộc, tuy nhiên tuần này có thêm khách xuyên bang về. Chợt Nhớ là quán có tên tuổi nhất ở vùng này, dân chơi, dân giang hồ, dân cờ bạc, mấy mậu cho vay nặng lãi và tụi khoe mẽ… đều tụ tập về đây. Quán lúc nào cũng ồn ào, rộn ràng. Tivi cả chục cái chuyên về football, chỉ có mỗi cái sau lưng quầy tính tiền là luôn chơi nhạc Bolero nỉ non sướt mướt. Khách uống cà phê hầu như chẳng có ai nghe nhạc hay xem tin tức mà chỉ dán mắt vào tivi coi tỉ số đá banh, tỉ số bóng cà na và cá độ. Tụi thằng Tí Còi, thằng Sơn Lắc, thằng Hùng Nổ, con Lisa, con Yến… là đóng đô thường trực.
09/02/202400:00:00
Nhớ lần đầu, tôi qua Mỹ ăn Tết cách đây gần 30 năm, ba tôi và ông anh dẫn hai đứa con từ California về Texas, gia đình ông anh khác từ Oklahoma cũng chạy xe về Texas, rồi với gia đình bà chị ở Texas, tất cả cùng kéo nhau ra phi trường Dallas FortWorth cho tôi một niềm vui bất ngờ. Cha con anh chị em gặp nhau ríu rít mới thấy cái thiêng liêng của sum họp, của ngày Tết Nguyên Đán nơi xứ người quý giá thế nào. Lúc ấy thành phố Arlington còn ít người Việt, không đông đúc như bây giờ và dĩ nhiên Tết cũng trầm lắng hơn, chợ búa Việt Nam ít ỏi, chưa có ngôi nhà thờ Các Thánh Tử Đạo rộng rãi bề thế như ngày nay, mà chỉ là căn nhà thờ bé nhỏ share với cộng đồng của Mỹ.
05/02/202413:10:00
"Trước 75, ông ngoại là y tá ở Chẩn Y Viện Trung Ương. Ai trong xóm đau bệnh hay gặp điều chi nguy hiểm đều chạy đến kêu ông. Trong những giai đoạn khó khăn sau này, mình thấy ông cũng làm thợ hồ, mình thấy ông đi bốc giùm mộ, và có khi ông cũng giúp xóm làng thông các đường ống cống... Ông không bao giờ nề hà bất cứ công việc nào, dù khó khăn bao nhiêu. Khi đi nhà thờ, nhìn thấy những cuốn sách đáp ca bị đứt chỉ và sút gáy, ông lặng lẽ mang về nhà khâu và mang lên lại nhà thờ những cuốn sách lành lặn; hôm khác lại mang thêm vài cuốn về khâu tiếp. Sau này lớn tuổi, ông vẫn không bao giờ để phí thời gian. Ngoài những giờ đọc sách, làm vườn, ông thắt hàng trăm chiếc võng làm quà cho bạn bè, người thân. Ông thắt cả dây thừng để kéo chuông nhà nhờ..."
02/02/202400:00:00
Tôi đứng trên tầng lầu cao thứ 11 của tòa nhà cao 12 tầng nhìn xuống, những người nhỏ bé với những chiếc áo choàng dầy dài phủ kín đầu, vào giờ trưa đi vội vã vào những hàng quán cạnh công sở để ăn uống. Họ đi thật nhanh chứ không vừa đi vừa nói chuyện như mùa hè ấm áp, chẳng ai nói với ai lời nào mà như đã định trước nhà hàng nào rồi, chỉ đi thẳng vào quán thôi. Chiếc xe ủi tuyết to lớn xuất hiện ở cuối đường đang cào những ụ tuyết lớn mới rơi của tối qua, thổi vào một chiếc xe khác đi song song với nó để chở những khối tuyết ấy đi đổ ở một trạm đã được thành phố quy định để lấy chỗ cho xe cộ, người đi đường không bị nguy hiểm khi phải tránh những ụ tuyết này mà len ra lòng đường xe chạy. Tiếng còi hụ của xe hốt tuyết bỗng dưng vang lên thật to để cho những người chủ xe đã đậu xe ở bên cần được hốt tuyết ra rời xe đi chỗ khác, không sẽ bị phạt tiền.
Nhạc sĩ Cung Tiến