Bạn Xưa

29/05/200600:00:00(Xem: 257597)

Người viết: SAO NAM TRẦN NGỌC BÌNH

Bài số 1023-1632-345-v2290506

*

Tác giả Sao Nam Trần Ngọc Bình đã góp nhiều bài viết đặc biệt. Ông là cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, hiện là cư dân Greenville, tiểu bang South Carolina. Sau đây là nài viết mới nhất của ông.

*

Thiên nhai cố nhân thiểu

Đỗ Phủ

Tôi hỏi người bán vé:

Từ đây đi Washington DC giá  bao nhiêu và xe chạy mất mấy giờ và nếu tôi là người có tuổi thì bớt được bao nhiêu"

Ngửng lên nhìn tôi, ông ta vừa bấm máy bán vé vừa trả lời:

Ông được bớt còn 145.37 xu, còn nếu ông mua trước 7 ngày thì giá vé trong khoảng từ 80 đến 119 dollars tùy theo xa gần.

 Hãng xe đò Grey Hound là hãng xe chạy xuyên bang thành lập năm 1914  ở Mỹ, hàng ngày có 16.000 ngàn chuyến xe chạy trên 3100 tuyến đường xuyên nước Mỹ, từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây và ngược lại, với số lượng hàng năm là 22 triệu hành khách. Ngoài ra, hãng còn có các  chuyến xe chạy sang hai nước láng giềng là Canada và Mexico nữa.

Các tuyến xe đò của hãng qủa là đã thỏa mãn phần nào nhu cầu di chuyển của giới bình dân và của những người không có nhu cầu cần phải tới ngay nơi đến trong thời gian ngắn nhất.

Khách cứ việc ung dung lên xe, và nếu thích có thể ngắm cảnh hai bên đường hay đọc sách trong khi đó hình như theo chỉ thị của hãng tài xế không bao giờ cho xe chạy quá 60 miles nên xe chạy rất êm và khách có cảm tưởng như là xe chạy chậm.

Đi xe đò có cái lợi là không sợ bị đồ đệ cuả Bin Laden tặng " quà", không phải qua thủ tục kiểm soát hành lý tuy đơn giản nhưng chẳng ai muốn cả và nếu nơi bạn tới không xa lắm thì mời bạn hãy đi xe đò.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 75,tôi ghé nhà anh Q., bạn cùng đơn vị.  Anh Q.  là người  tánh tình đôn hậu , dễ mến dù chỉ có dịp nói chuyện với anh có đôi lần tôi đã bị cái chân tình  của anh " bắt "  ngay lần đầu  và làm tôi nhớ mãi không thôi. Hai chúng tôi cùng nhau chuyện trò mà không biết số phận mình ngày mai  sẽ ra sao.

Tháng 10/75, sau khi được ra khỏi nhà tù nhỏ, tôi trở về Saigon tuy không thấy " mưa sa trên màu cờ đỏ" nhưng lại thấy một Saigon tan tác, thê lương,  ngơ ngác, hoang dại, đờ đẫn  mà cái cảnh "mưa sa trên màu cờ  đỏ" hình như chưa tả hết được nỗi niềm , được tâm sự  của người dân Miền Nam lúc bấy giờ .

Đi đâu cũng nghe  bàn tới , bàn lui về những chuyện vượt biên, vượt biển, người đi thoát , người mất tích, người  tới được đảo, người được đi dịnh cư từ đảo, người đi bảo lãnh, người đi diện đoàn tụ, người đi diện hôn nhân v..v..                                                        

Tôi chợt nghĩ rằng Saigon mà tôi đang ở là "một Saigon bị  mất đi một cái gì qúy giá " y như người con gái đẹp mà mình quen biết năm xưa, nay đã thay  đổi cả về diện mạo lẫn tư tưởng, khiến  người quen không còn nhận ra nữa.                           

Tôi đang ở Saigon  mà Saigon  bây giờ không còn là Saigon năm xưa nữa, có lẽ vì  Saigon  đã được mang một cái tên lạ lùng, xấu xí.

Cái tên này người dân bản địa chẳng một ai thích và tôi, tôi lại càng không thích  nên  Saigon lúc bấy giờ càng trở nên xa lạ đối với tôi.

Tôi tìm  đến nhà anh Q., khi đến nơi, tôi cẩn thận đạp xe đạp chạy qua chạy lại nhìn vào trong nha,  chẳng thấy anh đâu chỉ thấy những người lạ mặt đang ở trong nhà.

Tự nhiên câu thơ của Đỗ Phủ: "Thiên nhai cố nhân thiểu" làm tôi buồn rầu.  Quá thất vọng vì không thấy bạn xưa đâu để có dịp hàn huyên sau những tháng năm mòn mỏi trong tù, tôi bèn đạp xe đi thẳng vì  nghĩ là có lẽ anh đã rời nhà đi nơi khác hay đã vượt biên.

 Thế rồi, chương trình HO  được loan báo, cả Saigon hình như bừng tỉnh  và  khoác lên mình một cái  áo mới, cái áo HO. Tại Văn Phòng Dịch Vụ Xuất Cảnh , taị Sở Ngoại  vụ  lúc nào cũng đông ngẹt những  người là người. Ai ai cũng mong giấy tờ của  gia đình mình sớm hoàn tất để lên đường, thoát khỏi chốn u mê,   tăm tối vì nơi đây tuy là quê hương yêu dấu nhưng nay chỉ là nơi áp bức, tù đầy.                                                                                   

Gia đình tôi cũng lên  đuờng đi định cư ở Mỹ sau khi đã may mắn hoàn tất thủ tục giấy tờ xuất cảnh sớm hơn dự tính trong khi các anh em đồng cảnh ngộ còn đang chạy tới chạy lui để lo giấy tờ.  Người nào xong thì lên đường,  thế nhưng cũng có những tiếng thở dài của những anh em  đồng cảnh ngộ  không đủ điều kiện vì  chỉ  bị tù dưới ba năm.  Đúng là cuộc đời dâu bể khôn lường, câu chuyện  Tái Ông Thất Mã xưa của Trung Hoa lại được nhắc đến như là một chân lý của cuộc đời.                                                             

Những năm tháng làm quen với đời sống bên Mỹ trôi qua nhanh và cuộc sống dần dần đi vào ổn định thì tôi được tin vui  là anh Q. chỉ ở một nơi cách tôi có 10 giờ nếu đi bằng xe đò.

Thư đi, phone lại và hôm nay chúng tôi lên xe đò để thăm người bạn năm xưa. Chuyến xe đò hôm nay tương đối đông khách vì là chuyến chạy xuyên bang, trạm nào cũng ghé để đón khách nên khi chúng tôi lên xe, kiếm một ghế có hai chỗ ngồi liền nhau để chúng tôi cùng ngồi một ghế cho tiện thì ghế nào cũng đã có một người ngồi rồi. Thế là chúng tôi đành xé lẻ, vợ ngồi hàng ghế phiá trước, chồng ngồi hàng ghế phía sau.                                                                

Chúng tôi chưa ngồi yên chỗ thì một bà người Mỹ ngồi ở hàng ghế phía trước quay lại hỏi tôi:

 Ông có muốn đổi chỗ để hai vợ chồng ngồi cạnh nhau không" Ông lên đây ngồi, để tôi xuống phía dưới cho.

 Được lời như cởi tấm lòng, tôi hân hoan nở nụ cười tươi và ngỏ lời cám ơn, thế là chúng tôi lại ngồi chung một ghế  có hai chỗ ngồi.                                                                                                  

Đến đây, tôi xin dài dòng một chút, người Mỹ quả là có lòng hiếu khách. Khi đáp máy bay cũng vậy, nếu chỗ ngồi bị xé lẻ và mình yêu cầu thì họ rất vui vẻ và rất hân hoan đổi chỗ để vợ và chồng có thể ngồi gần nhau.                                                                

Hình như chỉ ở trên xe đò chạy đuờng trường và trên máy bay mà thôi còn trên xe buýt chạy trong thành phố thì không thấy chuyện này xẩy ra có lẽ vì quãng đường quá gần chăng.

Đến Charlotte,NC khi trở lên xe để tiếp tục cuộc hành trình thì lần này, vợ chồng chúng tôi lại được một bà Mỹ đen nhường chỗ  để chúng tôi lại có dịp ngồi gần nhau.

Chỉ căn cứ vào cách cư xử của người dân thì quả thật nước Mỹ vừa có phong cảnh đẹp mà phong thái của người Mỹ cũng đẹp nữa. Người Mỹ luôn luôn  hào hiệp giúp đỡ  bất cứ ai khi  được yêu cầu, không bao giờ nề hà tuổi tác, phái tính và nhất là trẻ em thì lại được đăc biệt chú ý.                                                                                               

Bạn có con nhỏ, cần hâm sữa cho nóng ư, cứ ghé bất cứ nhà hàng nào  thì các cô phục vụ sẽ vui vẻ giúp liền mà bạn chẳng cần mua bất cứ món gì.

Hình như  sự giúp đỡ đó là một nét rất đặc trưng về nền văn hóa  Mỹ tuy rằng nước Mỹ mới chỉ xuất hiện trên trái đất này không lâu, nếu so sánh với các nước khác trên thế giới.

Khi chiếc xe đò bắt đầu  vào  exist đi vào thành phố Fredericksburg,VA, vào lúc 6 giờ sáng, thì chuông điện thoại cầm tay của tôi reo lên, phía bên kia đầu giây là tiếng nói trầm ấm mang theo sự chờ đợi dịu dàngmà nôn nóng của anh Q. :

Đã tới chưa để tôi ra đón.

  Một lát sau, anh Q. tới, chẳng kịp tay bắt mặt mừng, chúng tôi  chỉ  ôm nhau có lẽ chưa đầy một giây đồng hồ nhưng cũng đủ  lâu  để làm cho khoảng cách 31 năm  gần lại,  như trong gang tấc mà còn ngờ là chiêm bao.

Hình như những người bạn hiểu nhau thì chẳng cần nói nhiều mà trái lại .Vì thế, khi ngồi trong phòng khách nhà anh, cùng nhau đàm đạo,  chúng tôi ít  nói nhưng lại có cảm tưởng là cả hai hiểu nhau nhiều hơn, nói nhiều hơn .

Phải chăng đã là bạn thì  chỉ cần một lời nói, một cử chỉ  là có thể thay cho hàng ngàn lời nói "

Ngày hôm sau, anh và chị Q. hướng dẫn vợ chồng chúng tôi đi thăm  những nơi đáng xem  ở  thủ đô Hoa thịnh Đốn, mà không bỏ xót một  địa điểm nào. Nào là Tòa Bạch Oc, tượng đài Lincoln, Roosevelt, bức tường bằng cẩm thạch ghi tên các chiến sĩ Mỹ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam, khu kỷ niệm thế giới  chiến tranh thứ 2 v.. v..

  Thật là một thiếu xót lớn nếu trong bài này mà tôi không nhắc đến chị Q. , hiền thê của anh, một người mà kiêm luôn hai chức vụ   " bộ trưởng nội vụ  kiêm ngoại giao".

Này nhé , là bộ trưởng nội vụ vì chị đã chuẩn bị kỹ lưỡng các món ăn để tiếp  đón bạn của chồng để cho không thiếu một thứ gì, còn là bộ trưởng ngoại giao thì  nụ cười  và tiếng cười luôn luôn là  bạn đồng hành của chị trong suốt thời gian chúng tôi lưu lại nhà anh chị.

 Hình như   câu " Giàu vì bạn, sang vì v"  " mang tặng cho anh và chị Q., quả thật là không sai một chút nào.

  Buổi chiều  hôm đó, anh chị Đ., một anh bạn khác cùng đơn vị, mời  anh, chị Q. và chúng tôi  dùng  cơm tại tiệm. Sống ở Mỹ đã lâu từ sau 30 tháng 4 năm 75, anh chị Đ.  không ít thì nhiều đã nhiễm lối sống thực tiễn cuả người Mỹ nên thay vì mời 4 nguời chúng tôi dùng cơm tại nhà theo như phong tục Việt Nam ta, nhưng vì thời gian quá eo hẹp, không kịp chuẩn bị  nên đâỵ là cách hay nhất để bạn bè cùng chung vui mà lại không mất thì giờ lo cơm, nước, vậy còn gì bằng. Hơn nữa các cụ ta đã chẳng rất thực tế khi  dạy "Nhập giang tùy khúc"  đó sao " Có lẽ các cụ ta còn thực tiễn hơn cả người Mỹ nữa qua câu nói ở  cửa miệng này.                        

Anh Đ, trước đây cũng ở SĐ 9  cùng tôi,  sau này tôi lại có dịp gập anh ở Trường Sinh Ngữ Quân Đội khi anh thuyên chuyển về đây, nào ai có ngờ. Thật đúng y như câu : " Không hẹn mà gặp "

Ngày kế tiếp ,  chúng tôi lại có dịp may mắn gặp  thêm anh niên trưởng BCM. và chị, tại  nhà anh chị Q.  Anh M. là bậc niên trưởng, tuổi anh đã khá  cao, ngày tôi về Trường thì anh đã đi khỏi Trường để đáo nhậm một đơn vị khác, tôi chưa có dịp được gặp anh bao giờ.                                                                               

Nay, nghe anh Q. mời đến họp mặt nhân dịp vợ ,chồng chúng  tôi ghé D.C. nên dù bận rộn, anh cũng vẫn cố gắng đến tham dự.

Một số anh em khác cũng ở gần nhưng vì chúng tôi đi gấp quá , không hẹn trước, nên không có cơ duyên  được gặp mặt.                                    

Tuy ít người,  nhưng cuộc họp mặt cũng không kém phần hào hứng, sôi động, và thân tình, không những chỉ giữa chúng tôi mà  còn giữa  các bà nữa, chuyện cũng cứ nở  ran như pháo ngày Tết dù rằng đây là lần đầu tiên các bà gặp nhau. 

Nếu ngày Tết là ngày vui đầu năm thì quả thật chúng tôi đã mạn phép  thay Tạo Hóa  di chuyển trái điạ cầu để biến một ngày thường trong năm là ngày hôm nay thành ngày  Tết với những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cuả mỗi người.

Quả thực,  thi sĩ Đỗ Phủ đã chẳng bao giờ lầm lẫn khi cho rằng :"  Góc Trời thiếu bạn cũ " ,  thì cô đơn sẽ ập  đến nhất là khi tuổi đã cao. Mà nơi góc Trời  có được người bạn cũ, nhất là sau cơn bão lửa năm 75, thì dù có ngàn vàng trong tay thì chúng ta sẽ chẳng nề hà gì mà  chẳng vung tay mà không sợ quá trớn  để đổi lấy trận cười  vang vang cuả cố nhân trong  niềm vui  tái ngộ cùng bạn xưa mà vẫn  còn cảm thấy hình như còn thiếu.       

SAO NAM TRẦN NGỌC BÌNH

 


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 805,038,452
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.