Hôm nay,  

Chuyện Tình Lan Và Điệp Suông Sẻ

06/03/200200:00:00(Xem: 193884)
Bài tham dự số: 2-483-vb20304

Nguyễn Hà, ngay gtừ bài viết đầu tiên về Mr. Right của bà, đã
được nhiều bạn đọc quí mến. Bà tên thật Nguyễn Thị Minh Hà, 35
tuổi, cư trú tại Corona, California, học ngành Human Service tại Cal
State Fullerton,làm việc cho Concept 7, Family Support and Treatment
Center. Sau đây là một "tiểu phẩm" duyên dáng của bàø, trích từ
báo xuân Việt Báo Tết Nhâm Ngọ, bắt đầu bằng lời thưa của người
viết: "chuyện này được kể lại với một kết thúc có hậu để lấy
hên trong dịp đầu năm, không hề có ý chế giểu những tác phẩm có
giá trị lâu đời nói về chuyện tình thương tâm của Lan và Điệp."


"Tôi kể người nghe, chuyện tình Lan và Điệp, một chuyện tình suông
sẻ..."

Lan là một cô gái có gương mặt hiền lành dễ mến, có vẻ rất
nhút nhát và cam chịú. Điệp mặt mày sáng sủa thông minh, bạn bè
thường hay khen chàng giống Vạn Tử Lương, tài tử Hồng Kông.
Đôi lứa đang yêu nhau tha thiết thì kinh tế đauâ thê thảm, hãng
của Điệp đóng cửa, chàng bị thất nghiệp. Vì công danh sự nghiệp,
chàng quyết định chia tay Lan, lên đường đi tiểu bang khác kiếm việc
làm. Buổi chia tay đầy lưu luyến diễn ra tại công viên Một Dặm
Vuông, một làng ở Quận Cam.
Lan lo lắng hỏi:
- Tiền trợ cấp thất nghiệp của anh sắp hết rồi, lấy tiền đâu mà
mướn nhà ở"
- Lan đừng lo, bác Phủ, bạn cũ của cha anh, sẽ cho anh se phòngø.
Anh ngủ trên cái sofa ngoài phòng khách, mỗi tháng chỉ cần trả cho
bác $50 thôi.
- Nếu vậy thì tui lo nổi cho anh. Tiền này là tiền học của tui
đó, mùa này nhờ lấy đủ 12 du nít (unit) nên cũng được kha khá. Tui
đưa hết cho anh nè.
Điệp cảm động, rươm rướm nước mắt: Trời ơi, Lan tốt với anh quá,
biết lấy gì trả ơn Lan đây"
- Hổng sao đâu, người ta đó sẽ là chồng của người ta này mà. Một
năm 12 tháng, mình sống với nhau ít nhất là 30 năm, 360 tháng lương
của người ta đó cũng đủ để trả cho người ta này rồi.
Hai người nhìn nhau mãi, không nỡ rời. Lan lục trong bát pạt
(backpack) lấy ra một lon chíp khoai tây:
- Anh cầm cái này ăn cho đỡù đói. Mỗi lần ăn, anh Điệp nhớ tới
Lan nghe. Anh ăn nhín nhín thôi, để nhớ tới Lan hoài hoài.
Điệp quay lưng đi rồi, Lan còn đặn với theo:
- Nhớ có gặp chuyện gì rắc rối thì phon cho Lan nghe anh Điệp!

Một buổi tối, Lan đang nằm dài coi phim đại gia tộc (tài tử chính
là Vạn Tử Lương) cho đỡ nhớ người yêu thì có phôn. Giọng Điệp ở
đầu dây bên kia thật thảm não:
- Tiêu rồi Lan ơi, chắc là anh phải phụ em rồi.
Lan nhảy dựng:
- Cái gì" Anh nói gì, nói lại tui nghe coi!
- Cách đây mấy tuần, bác Phủ trai mua về mấy thùng bia Budweiser,
bác Phủ gái luộc mấy chục hột vịt lộn, rồi họ rủ anh nhậu quắc
cần câu luôn. Tỉnh giấc, anh thấy mình đang nằm ôm cô Thúy Liễu,
con gái của hai bác. Rồi mấy bữa nay Thúy Liễu ụa mửa tùm lum,
nói là đang mang giọt máu oan nghiệt của anh. Lan ôi, chắc là anh
phải phụ em rồi.
Lan tá hỏa, gương mặt đẹp trai của Vạn Tử Lương bỗng bự chần dần,
méo mó. Nàng định xỉu, nhưng lại thôi, chuyển từ bi qua hùng, nạt
nộ người yêu:
- Im đi ông, phụ cái nổi gì, ham lắm. Ởû đó chờ tui đi! Tui phải
qua gặp con nhỏ Thúy Liễu.

Thúy Liễu đẹp sắc sảo và yểu điệu. Nàng có phong cách biểu diễn


của một vài người đẹp MC trong các băng vi đê ô ca nhạc: miệng
lúc nào cũng cười chúm chím, đôi mắt luôn nhìn người đối diện
đầy yêu thương trìu mến, giọng nói thỏ thẻ, hay lấy hơi lên để
tăng thêm vẻ duyên dáng.
Theo thói quen, Thúy Liểu vừa lấy hơi lên định thỏ thẻ thì bị Lan
chặn ngang:
- Nè, chị Thúy Liễu, khôn hồn thì khai ra ai là cha của đứa bé!
Chắc chắùn không phải là anh Điệp rồi. Ảnh vừa yêu vừa ngán tui,
dù cho có kề dao tận cổ hay dí súng sát màng tang, ảnh cũng hổng
dám làm chuyện ấy, có chục lon Budweiser thì ăn nhằm gì. Chị khai
thiệt đi!
Trước vẻ thịnh nộ của Lan, Thúy Liễu chột dạ nhưng vẫn không quên
phong cách người đẹp MC của mình:
- Theresa Thúy Liễu Trần mến chào Lan. Nói cho cô biết, đứa nhỏ
là của thằng cha Điệp chứ còn của ai nữa. Theresa Thúy Liễu Trần
chỉ biết có anh ấy thôi. Ngu khờ nhà quê như cô thì mất người yêu
là phải rồi.
Lan gằn giọng:
- Tui hổng tin. Chị mà hổng khai thiệt ra, tui sẽ đi su (sue) mấy
người. Mai mốt tui sẽ xách đầu con chị đi thử máu, thử DNA, lúc đó
mấy người phải đền cho tui tới tán gia bại sản, ben rấp xi
(bankruptcy) luôn.
Chột dạ, Thúy Liễu quay vào bàn với ông bà Phủ: Thôi thả cho
thằng Điệp đi cho rồi, cha mẹ ạ. Theresa Thúy Liễu Trần đã chán
cái thằng đẹp trai mà nghèo mạt rệp đó rồi. Gái một con trông
lòi con mắt mà, lo gì. Cha mẹ đừng lo, thế nào Theresa Thúy Liễu
Trần cũng sẽ kiếm được thằng khác vừa đẹp trai lại vừa có chóp
thơm mùi Chanel số năm.


Đám cưới của Lan và Điệp được tổ chức ở một nhà hàng có tên
trong bảng phong thần về tiệc cưới. Lan định mời Thúy Liễu làm MC,
nhưng sợ thực khách bị mắc nghẹn mỗi khi Theresa Thúy Liễu Trần
lấy hơi lên, nên thôi. Ông Tú có chút mặt mũûi trong cộng đồng,
lại có tài nói chuyện trước đám đông, nên kiêm luôn hai chức: ba
cô dâu và MC cho tiệc cưới. Làm hai chức thì cũng phải nói gấp
đôi. Ông Tú nói lời mở đầu xong là đã gần 9 giờ (tối), khách
khứa đói rã ruột. Lan mừng rơn khi thấy khách vì đói quá nên ăn
quýnh quáng, vừa ăn vừa khen nức nở phần ăn hạng nhì từ dưới
đếm lên mà nàng đã đặt sau khi tính toán lời lỗ kỹ càng.

Trên đường về nhà, Lan vừa âu yếm ngả đầu vào vai người tình
tuyệt vời của nàng, vừa lầm nhẩm tính: theo lệ làng, một người
khách nộp $50 cho cô dâu chú rể, mà mỗi phần ăn (tính luôn thuế)
chỉ có $32, vậy thế nào đám cưới của mình và anh Điệp cũng có
chút đỉnh lời. Nhưng lỡ có người khách keo kiết nào không theo
đúng lệ làng thì sao" Lan chỉ mong cho mau đến nhà. Vừa về đến nhà,
sau một nụ hôn dài vô tận, Lan nhờ Điệp: Đếm giùm em đống tiền
và ngân phiếu này, lẹ lên đi anh. Tính toán xong, Lan reo lên,
Khỏe quá, tiền mừng cưới vừa trang trải hết các chi phí mà lại
còn dư được $250 nữa.
Điệp đề nghị: Vậy mình lấy tiền đó đi Las Vegas hưởng tuần trăng
mật nghe em. Hổng được đâu, phải để dành. Rồi Lan bỏ $250 vào
một cái phong bì, ghi rõ tiền để dành đặt cọc mua nhà.
Cất tiền xong, Lan quay qua, bắt gặp ánh mắt nồng nàn của Điệp.
Nàng nép mình vào đôi tay đang dang rộng của người yêu. Hai người
vừa nhảy slow mùi vừa dìu nhau vào căn phòng tân hôn thơm phức,
lung linh.

Nguyễn Hà
1/2002

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 818,608,514
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX. Sau nhiều năm làm công việc khai thuế tại vùng Hollywood, cô và gia đình hiện đã rời Los Angeles để trở thành cư dân quận Cam.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện cư trú và làm việc tại miền Bắc California. Bài mới của cô dành cho ngày Lễ Halloween
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Đây là bài mới nhất của Ông.