Hôm nay,  

Trôi Theo Dòng Đời

25/07/200100:00:00(Xem: 184578)
Bài tham dự số: 02-306-vb0424

Tác giả Ngọc Hoa Trân, 38 tuổi, vào Mỹ năm 1995, hiện nay làm nghề Nail và cư ngụ ở Lisle, IL, đã có một số bài đặc biệt góp cho giải thưởng Viết Về Nước Mỹ. Bài mới lần này của bà kể chuyện một ông chồng làm Nail, kèm thêm phần tâm sự của chính tác giả.



Cào vào đất Mỹ năm 1995 vớI vốn liếng tiếng Mỹ là con số không, dù Cào có trong tay chứng chỉ A cho trình độ Anh Văn. Gia tài của Cào chỉ vài bộ đồ thời thượng cổ mà lúc Cào mặc, vợ Cào cứ đòi “xin mớ xí quách ăn chơi”.
Ở tạm nhà bà chị vợ mấy tháng, Cào bắt đầu đi làm để hoà nhập vào cuộc sống Mỹ mà bao ngươi vẫn cho là “vùng đất hứa“ là “thiên đàng“giữa địa ngục trần gian. Mỗi sáng, Cào thức lúc 5 giờ, ăn vội vai hạt “cherios “với sữa (nếu sớm) và đi bộ từ nhà bà chị vợ đến chỗ Bugerking. Công việc của Cào đầu tiên là lau chùi, dọn dẹp. Sau đó, hình ảnh chàng thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi đời, ngươi Á Châu đầu đen cặm cụi với công việc đã làm xúc động bà sếp Mỹ. Bà ta đã đưa anh lên công việc nướng bánh rồi bắt đầu gói bánh. Cào lại nhẫn nại làm việc, tập nói tiếng Mỹ và Mễ.
Sau một thơi gian ngắn, bà sếp lại cử Cào đi học khóa huấn luyện đứng bán hàng. Học xong, Cào làm vai tuần rồi xin nghỉ. Chẳng phải anh phụ lòng bà sếp mà vì quá mệt với thời tiết, với công việc hai jobs. Anh đã không thể giử nổi hai việc trong một ngàỵ Khi anh từ giã mọi người trong Burgerking, ai cũng rơm rớm nươc mắt. Bà sếp Cào thì nói không được một lời. Chỉ có thằng Tom là mừng vì nó sẽ được thế chỗ Cào với mức lương 5 đô 75 xu một giờ.
Công việc ở viện dưỡng lão chổ mấy ông bà nhà giầu ở, thì nhẹ nhàng hơn, Cào chỉ phụ bếp. Hai tháng sau, bà sếp lại thương tình cho Cào hưởng bảo hiểm “full time” cả vợ con với mức lương 6 đồng. Từ chổ đi bộ đi làm khi bà chị vợ bận không rước được, Cào đã mua được chiếc xe Toyota Camry đời 92 cho vợ còn mình thì lái chiếc xe Ford đơi 89 của ông anh rể (chồng chị vợ).
Hai vợ chồng giống như đôi chim non đủ lông cánh để bay. Chưa đủ tiền mua nhà, Cào thuê nhà ở. Mọi thứ trở nên đắt đỏ, khi ra riêng. “Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống.“ Lương hai vợ chồng không đủ trang trải dù đã “thắt lưng buộc bụng“. Cào, một lần nữa, lại xin thôi việc.
Anh mang thằng con ba tuổi hơn lên Virginia học Nail với vợ chồng anh vợ. .. Vẫn cặm cụi như ngày nào, Cào đã ra nghề sau một tháng học. Thợ Nail mới ra nghề xin việc thật khó khăn làm Cào tưởng chừng như cơ hội kiếm ăn thật mỏng manh.
Cuối cùng, “đất trời mở cửa từ bi, Chúa thương, Phật độ cho mi một đồng” Cào đã tìm được việc làm ở một tiệm Nail gần nhà. Cám ơn cái tiệm này đã cho Cào thực tập tay nghề để rồi sau vài tháng, Cào từ anh thợ mới chân ước chân ráo trở thành anh thợ tài hoa được nhiều khách hàng biết đến.
Nghề lại dạy nghề, anh kiếm được nhiều tiền đủ mua góp cáI townhouse và sắm sửa đồ dùng trong nhà không thiếu thứ gì. Cào mở tiệm, làm chủ được tám tháng lại bán đi xa vì phải cắt đứt quan hệ bất chính giữa thằng chủ mới đội mũ vinh quang với con thợ sành sỏi đàn ông và làm tiền.
Lấy vốn từ tiệm bán, Cào “tu hành“ mở thêm hai tiệm. Tiệm đang lên lại phảI bán vì thiếu ngươi trông coi. Anh dồn sức lực, nhân sự, tiền bạc cho tiệm còn lại để rồi anh đủ tiền cọc mua cái nhà khác.

Ba năm làm Nail, anh đã có trong tay ba chiếc xe không rẻ tiền chút nào, một cái nhà 5 phòng ngủ với đầy đủ tiện nghi, một cái tiệm Nail đang còn ăn khách. Sự thành công cuả anh là ở chỗ anh có đầu óc làm ăn, có tài hoa trong nghề, có sự nhẫn nại chăm chỉ “cày như trâu“ nếu nóI theo ông bà xưa. Bên cạnh đó, ngươi âm thầm hy sinh, gom góp , tiết kiệm để anh thành công chính là vợ anh mà nhiều khi quá hân hoan với “chiến thắng“ Cào quên hẳn chị.
Còn nữa, những con người là chủ tiệm, là đàn anh, đàn chị cũng có công giúp Cào tiến bước. Còn cái người mà đã đặt viên đá cho Cào làm bàn đạp vững chắc trên đường công danh, không ai xa lạ, chính là bà chị vợ.
Chân trời luôn rộng mở cho những ai muốn bước tới trong “vùng đất hứa”. Chỗ nào cũng là “đất hứa “nếu ta biết nắm thời cơ, biết làm ăn, biết tiết kiệm. Nghề nào cũng là lao động bằng chính ta, không trí óc thì là chân tay nên xin ai ai đừng nên cảm thấy tủi hổ khi phải lau cầu tiêu, quét dọn v.v. Nhưng, ta cũng không nên quá tự kiêu, tự đại khi thành công chút ít. Người xưa nói: “khiêm tốn là cái khôn tột đỉnh của ngươi thành công.”

Cái nghề Nail dù không được coi cao sang nhưng chính nó đã giúp hàng ngàn ngươi Việt tha hương ngoi lên mà sống. Đã có biết bao người Việt Nam đã được viện trợ từ đồng tiền làm Nai này.
Đồng tiền bao giờ cũng có mặt trái. Không ít ngươi vì kiếm quá nhiều tiền nhờ cái nghề này đã đâm ra hư hỏng. Trẻ, già đưa nhau đốt tiền cho sòng bài rồi đốt luôn cả sự nghiệp mồ hôi nước mắt mấy chục năm. Người thì trở nên lường gạt đồng nghiệp. Thợ Nai tìm mọi cách “ăn bớt “tiền của chủ. Thậm chí những cô gái làm Nail ăn mặc hở hang, khêu gợi giựt chồng, những ông chủ non nớt, nhẹ dạ, vì nghĩ rằng chủ Nail hẳn giàu. Cái nghề Nail mang lại cho người sự giàu sang cũng có thể làm ngươi ta tiêu tan sự nghiệp, đổ vỡ hạnh phúc, tan nát gia đình, hủy hoại thanh danh trong chốc lát. Nhưng, cái nghề không có tội mà lỗi là do bởi con người không control được họ trước hoàn cảnh.
Ngày mai, khi ta già hơn, ta không thể tiếp tục đi làm cái nghề này vì mắt mũi kém, tay chân chậm chạp thì hãy cố nâng niu những đồng tiền hôm nay ta đã, đang và sẽ có bằng sức lao động chính ta. Cũng đừng vì “miếng cơm manh aó“ mà thành “trâu cột ghét trâu ăn.“ Ta cố giữ hạnh phúc gia đình ta đang có, đừng vì “chưa giàu đã đổi bạn, chưa sang đã đổi vợ.”

Khi tôi viết bài này, “Giải thưởng Việt Báo“ cũng đang chuẩn bị hết hạn. Thế nhưng, tôi không mơ giải này, giải nọ, chỉ muốn nói lên được tiếng nói của lòng từ lâu ngủ yên.
Nghề viết báo không phải là nghề chính của tôi nhưng cũng đã từng thử viết đủ thứ.
Khi tôi còn đi học, học giỏi, làm lớp trưởng này lớp phó nọ nhưng thi cử thì lận đận hoài như cụ Tú Xương. Tôi đi làm hãng, tiệm ăn Mỹ thì sếp lớn thương, sếp nhỏ đè thành ra làm quần quật như trâu mà vẫn vô fulltime sau thiên hạ.
Tôi cũng đã từng chứng kiến cảnh ngươi Việt bị Ấn Độ, Mễ, Mỹ coi không ra gì vì ngươi Việt làm chung hãng không biết đoàn kết, đánh lộn, chửi lộn hầm bà lằn. Người Mễ thì ăn uống xô bồ, trộm cắp búa xua vẫn được trọng dụng. Tôi nghỉ làm vì không được lên lương dù hết sếp lớn, sếp nhỏ luôn mồm khen tôI “good job”.
Tôi cũng đang là thợ Nail nên cũng biết ít nhiều những người làm Nail. Tôi cũng là ngươi vợ dở khóc, dở cười khi bị chồng cắm sừng cả năm trời mà không hề hay biết. Nói chung, những gì tôi viết dù dưới hình thức nào cũng là những câu chuyện có thực, hy vọng chúng mang lại cho ngươiø đọc đôi chút ngọt ngào dù vướng vất đắng cay.

Thâm Trầm
5/1/01

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 825,001,922
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
Nhạc sĩ Cung Tiến