Hôm nay,  

Những Kỷ Niệm Mùa Giáng Sinh

22/12/202300:00:00(Xem: 2349)

IMG_0114 
Tác giả qua Mỹ  năm 1991 và đang sống tại  Huntington beach.  Kỷ sư phần mềm cho  Raytheon. Tham gia VVNM từ năm 2002 và nhận giải Danh Dự năm 2017. Sau đây là bài mới nhất của Ông .

*
 
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh.  Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm.  Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau.  Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
 
Hắn lớn lên sau năm 1975 và sống trong những năm cơ cực của thời bao cấp.  Khi đó, hầu như gia đình nào cũng phải bán TV, tủ lạnh và nhiều thứ nữa để có tiền mua thức ăn.  Tuy vậy, có một gia đình trong xóm của hắn vẫn giữ lại được cây thông Noel cao chừng nửa thước và những bóng đèn cũng như các đồ trang trí.  Cứ mỗi mùa Noel gia đình ấy là đem cây Noel ra trang hoàng trong phòng khách.  Đám con nít trong xóm, trong đó có hắn, tối nào cũng đứng ngoài cửa sổ căn nhà đó để ngắm nhìn cây Noel.  Hắn thích nhất là các quả trang trí có tượng các thiên thần thổi kèn hoặc kéo đàn phía bên trong.  Hình ảnh các thiên thần làm hắn tưởng tượng đến khung cảnh huyền nhiệm của đêm Giáng sinh khi Chúa Giêsu giáng trần làm người.  Tuy cây Noel của gia đình hàng xóm không có nhạc nhưng qua hình tượng các thiên thần, hắn nghe văng vẳng trong đầu tiếng kèn, tiếng đàn du dương của đêm thánh vô cùng hai ngàn năm trước.  Những đứa bạn cùng trang lứa chỉ đứng xem chừng năm mười phút mỗi tối là kéo nhau chạy chơi trong xóm.  Hắn thì cứ như bị mất hồn, lạc vào cõi thần tiên và cứ đứng ngắm nhìn cây Noel và hang đá phía dưới hàng giờ mỗi đêm.
 
Ngoài cây Noel và hang đá của nhà hàng xóm, những cuốn truyện thiếu nhi nói về lễ Giáng sinh tại các nước phương Tây với tuyết rơi cũng làm hắn mơ mộng về đêm Chúa ra đời.  Việt Nam là nước nhiệt đới nên đêm Giáng sinh thời tiết vẫn ấm áp.  Những câu chuyện cũng như những tranh vẽ trong các sách hắn đọc đem lại cho hắn mơ ước một ngày nào đó được thấy tuyết rơi trong đêm Giáng sinh.
 
Noel năm 1985 là một trong những Noel đáng nhớ của hắn.  Sau những năm tháng cùng cực thiếu thốn và chỉ được nhìn ngắm cây thông và hang đá từ ngoài cửa sổ của nhà hàng xóm, Noel 1985 là năm đầu tiên gia đình hắn có một cây Noel.  Ba của hắn, sau khi vượt biên và qua đến bến bờ tự do, đã gửi tiền về cho gia đình từ giữa năm.  Ngay trước dịp Noel, ba hắn gửi một thùng đồ Mỹ trong đó có vài dây đèn Noel.  Má của hắn muốn bù đắp những thiếu thốn của những ngày thơ ấu nên bỏ tiền ra mua một cây Noel (hồi đó người ta hay gọi là cây ép tập vở) để ăn mừng lễ Giáng sinh năm đó.  Hắn sung sướng treo đèn lên cây rồi tắt hết đèn trong nhà để dây đèn Noel muôn màu sáng lung linh hơn.  Trong suốt tháng 12 năm đó, tối nào hắn cũng người hàng giờ để thả hồn bay vào những chỗ thần tiên như hang Bêlem nơi Chúa giáng thế hay những vùng bắc cực trong những sách thiếu nhi hắn đã đọc. 
 
Lớn lên một chút, hắn vào giúp lễ trong nhà thờ.  Lễ Giáng sinh luôn là dịp vui nhất của đám giúp lễ vì sau thánh lễ nửa đêm, hắn và các bạn giúp lễ được cha sở cho vào ăn tối rồi ngủ lại trong nhà xứ.  Những đứa trẻ cùng trang lứa cùng lắm là được ba má cho thức đến nửa đêm trong đêm Giáng sinh.  Đám giúp lễ như hắn thì sau khi ăn tối lúc nửa đêm với các linh mục thì còn được thức thêm quá nửa đêm để cùng các cha mừng Chúa ra đời.  Khi các cha đi ngủ rồi, hắn và các bạn giúp lễ năm thì đàn ca với nhau, năm thì đưa bài ra đánh (đương nhiên là lén không cho các cha biết).  Đêm Giáng sinh năm 1988 là một kỷ niệm đáng nhớ khác của hắn với các bạn giúp lễ.  Sau khi ăn tối cùng các cha lúc nửa đêm, đợi cho các cha đi ngủ, hắn cùng đám giúp lễ kéo nhau lên nóc nhà thờ lấy bia và đồ nhắm ra nhậu.  Ngồi nhậu trên nóc nhà thờ, dưới những dây đèn Noel nhiều màu chạy từ tháp chuông xuống các góc sân nhà thờ quả là một kinh nghiệm tuyệt vời.  Đến khoảng 3 giờ sáng, hắn và đám bạn giúp lễ nảy ra một sáng kiến có một không hai: đá banh nhựa.  Thế là cả đám kéo nhau xuống sân nhà thờ và đem trái banh để đá một trận banh để đời giữa đêm Giáng sinh.  Đến 4:30 sáng thì trận banh phải dừng vì tới giờ một số anh em phải vào nhà thờ giúp lễ cho cha sở.  Một kỷ niệm không bao giờ quên của hắn.
 
Ước mơ được đón Noel tại một xứ lạnh của hắn trở thành hiện thực khi hắn đi đoàn tụ với gia đình tại Mỹ.  Tuy miền nam Cali, nơi gia đình hắn cư trú, không có tuyết nhưng khí hậu lạnh buốt của mùa Noel đầu tiên tại Mỹ phần nào làm cho hắn thỏa mãn được mơ ước thời thơ ấu.  Anh lớn của hắn chở hắn ra vườn để mua cây Noel tươi.  Cây Noel ở Mỹ có mùi thơm rất đặc biệt và người bán cây dặn là khi đem về nhà, mỗi ngày nhớ lấy một vật nhọn như dao hay đinh cào thân cây để mùi thơm từ cây tỏa ra.  Ngoài cây Noel, hắn còn giúp ba hắn treo các dây đèn chạy quanh mái hiên và các cây cối trước nhà.
 
Đêm Giáng sinh đầu tiên tại Mỹ,  hắn cùng ba má đến nhà thờ dự lễ.   Trong bảy năm trời trước khi hắn qua Mỹ,  miền nam  Cali bị hạn hán và thiếu nước trầm trọng. Vậy mà đêm Noel đầu tiên đó, cơn mưa nặng hạt cùng với gió mạnh làm cho thời tiết mùa đông vốn đã lạnh nay còn lạnh hơn. Trên đường đi từ bãi đậu xe vào thánh đường, hắn nhìn thấy một người vô gia cư đang nằm co ro bên bờ tường. Tự nhiên hắn thấy mắt mình cay cay.  Hình ảnh người vô gia cư bỗng dưng làm hắn nhớ lại những ngày tháng khốn khổ ở Việt Nam thời thơ ấu. Ít ra trong thời gian đói khổ ấy, hắn cũng còn có ngôi nhà để ở chứ không phải co ro dưới cơn mưa trong mùa đông băng giá như đêm nay.  Ngay lúc đó, con gió mạnh ùa tới làm hắn cảm thấy đôi tay mình lạnh buốt.  Hắn thò hai tay vào trong túi cho đỡ lạnh.  Đang định bước đi vào nhà thờ vì ba má hắn đang kêu từ phía sân nhà thờ, hắn nhận ra tờ $5 mà anh hắn đã cho hắn cách đây vài tháng, khi hắn vừa đến Mỹ.  Trước hôm đi học ESL, anh của hắn đưa cho tờ $5 này để mua nước uống hay đồ ăn khi cần.  Đối với một thằng chuyên chính vô sản mới qua Mỹ như hắn, $5 cả là một tài sản to lớn.  Hắn cứ tiếc không dám xài.  Ba má hắn tiếp tục kêu hắn mau bước chân vào nhà thờ vì mưa và gió ngày càng lớn.  Hắn nhanh tay móc tờ $5 ra, tiến lại gần người vô gia cư và đưa cho ông ấy.  Ông vô gia cư đưa bàn tay run run ra nhận và miệng cám ơn liên tục trong khi hắn nhanh chân bước về phía nhà thờ. Dù mưa lúc này đổ xuống như trút nước và những cơn gió mạnh tạt nước mưa đập vào mặt nhưng hắn không còn cảm thấy lạnh như khi mới bước ra xe.  Lúc này, hắn cảm thấy một làn hơi ấm chạy khắp người.  Vào đến nhà thờ, ca đoàn bắt đầu hát thánh ca vọng Giáng sinh.  Đèn trong nhà thờ được tắt hết trừ những đèn nơi hang đá Bêlem.  Hắn lựa một chỗ gần nơi hang đá để ngắm nhìn Chúa Hài Đồng cho rõ.  Trong tiếng hát réo rắt của ca đoàn, ngắm nhìn Chúa Giê su trong hang đá với ánh sáng chan hòa, hắn thì thầm hỏi Chúa:
 
“Chúa ơi, Ngài giáng thế để đem an bình cho mọi người, nhưng sao nhiều người vẫn còn đói khổ?”
Bỗng dưng hắn cảm thấy hai dòng nước ấm đang chạy dài trên má. 
 
Noel thứ thứ hai ở Mỹ cũng là một kỷ niệm đáng nhớ của hắn.  Tháng 9 năm đó, hắn đi học tại trường đại học cộng đồng gần nhà.  Hắn xin vào làm việc work study trong thư viện với lương tối thiểu $4.95 một giờ.  Trong thư viện rất nhiều nhân viên từ những người làm toàn thời gian cho đến những học sinh làm work study như hắn.  Có chút tiền kiếm được, để tỏ ra mình cũng tân tiến như dân bản xứ, hắn quyết định bỏ ra $5 mua khoảng hai mươi thiệp để gởi cho mọi người làm việc trong thư viện.  Hắn cẩn thận lựa những cách thiệp màu tím mà hắn cho là rất đẹp vì khi đi lễ nhà thờ, các linh mục cũng như nến trong nhà thờ toàn là màu tím, màu của chờ đợi.  Hắn nắn nót ghi tên của từng người mà hắn muốn trao thiệp.  Ngày đi làm cuối cùng trong năm, hắn hân hoan đi gặp từng người mà hắn làm chung trong thư viện để đưa tận tay tấm thiệp.  Ai cũng cười tươi và cám ơn hắn khi nhận thiệp từ hắn.  Sau khi phát cái thiệp cuối cùng, hắn cảm thấy hài lòng vì nghĩ rằng hắn đã đem lại một niềm vui nho nhỏ cho các đồng nghiệp.  Cái cảm gíac cho đi sao mà tuyệt vời đến thế.  Đang đứng trước cây Noel tại phòng chính của thư viện để thưởng thức cái cảm giác thần tiên thì bà manager của hắn mặt hầm hầm tiến tới.  Hắn hơi ngạc nhiên vì cách đây mấy phút, khi nhận thiệp từ tay hắn, bà cười rất tươi và phúc hậu.  Hắn còn đang ú ớ chưa biết chuyện gì xảy ra thì bà manager chìa tấm thiệp ra trước mặt hắn, gằn giọng:
 
-Sao bạn lại cho tôi cái thiệp tang?  Bộ muốn nhà tôi có người chết hả?
 
Hắn chưa kịp trả lời thì phía sau lưng bà manager, ba bốn người khác với mặt đằng đằng sát khí đang tiến về phía hắn.  Mọi người đều hỏi câu hỏi giống bà manager đã hỏi.
 
Bà manager khi thấy gương mặt tái nhợt của hắn trước sự giận dữ của những người khác liền hạ giọng giải thích cho hắn:
 
-Đúng là mùa vọng Giáng sinh nhà thờ dùng màu tím để nhắc mọi người mong chờ ngày Chúa đến.   Cái thiệp này tuy cũng màu tím nhưng nó là thiệp tang, người ta gởi cho nhau khi có ma chay.
 
Khi nhận ra sai lầm của mình liên tục xin lỗi và nhờ bà manager và những người xung quanh đi thu hồi lại tất cả các thiệp từ tay của những người chưa mở thiệp ra đọc. 
 
Đúng là tình ngay lý gian.
 
 Thời gian cứ trôi qua và năm nào hắn cũng đảm nhận vai trò trang trí mùa Giáng sinh.  Khi lập gia đình và ra ở riêng, hắn vẫn tiếp tục truyền thống này hàng năm.  Nhiều năm, phần thì vì bận rộn, phần vì lười, nhưng hai điều sau đây lại thêm sức cho hắn và chưa năm nào hắn không trang trí Noel và làm hang đá.  Thứ nhất, hắn luôn nhớ đến những năm tháng cùng cực tại Việt Nam và người vô gia cư trong đêm Giáng sinh mưa gió đầu tiên tại Mỹ.  Qua những ký ức đó, hắn nhận ra muôn vàn ơn lành Chúa ban cho hắn và vì thế hắn cố gắng phải trang hoàng nhà cửa để ăn mừng sinh nhật Chúa Giêsu.  Thứ hai là hắn các con của hắn có được những kỷ niệm thần tiên về lễ Giáng sinh cho nên không năm nào hắn không làm hang đá và treo đèn Noel.  Hắn cố gắng mua cây thông thật để cho các con biết mùi thơm của cây thiên nhiên.  Tuy nhiên, giá cây thông thật mỗi năm càng tăng nhiều.  Hắn đành phải mua cây giả sau vài năm dùng cây thật.  Các con của hắn tỏ ra thất vọng khi không có cây thông thật nhưng tỏ ra thông cảm vì bệnh “viêm túi” của hắn. 
 
Giáng sinh năm đó, hắn chở gia đình đi lễ Chúa nhật trước đêm Giáng sinh hai hôm.  Khi lái xe ngang qua khu tiệm Big Lot, hắn thấy lều bán cây thông thật đã tắt hết đèn.  Các cây thông mà cách đây mấy này còn đang được trưng bán nay đang nằm xếp lớp trên nền bãi đậu xe.  Cảnh đìu hiu của gian hàng bán cây thông làm cho hắn nhớ tới cảnh chợ hoa Nguyễn Huệ chiều 29 tết mỗi năm.  Những người buôn từ các tỉnh phải đập bỏ các cây hoa cảnh, quất ngày 29 tết để về lại quê ăn tết.  Hắn đoán rằng gian hàng bán cây thông quyết định bỏ các cây thông xuống đất vì hôm đó đã quá gần đêm Noel và chẳng ai còn buồn mua cây thông nữa.  Biết vợ và các con thích cây thật, hắn dự định ghé vào để lấy một cây đang nằm dưới đất đem về.  Tuy vậy, vì trời chưa tối hẳn, hắn quyết định tiếp tục lái xe đến nhà thờ.  Đi lễ ra, trên đường về nhà, khi đi qua gian hàng bán cây thông kia, hắn thấy có một xe đang dừng lại.  Từ trong xe, một cặp vợ đang lầm lũi khiêng một cây thông lên xe.  Thấy có người cùng chí hướng, hắn mạnh dạn cho xe chạy vào gian hàng bán cây thông đã tắt hết đèn kia.  Vợ hắn ngăn cản:
 
-Thôi đi!  Cây thông hôm nọ họ chỉ bán có $100.  Bây giờ họ đóng cửa và vất lây lất bên đường, lấy về làm gì, không biết xấu hổ à?
 
Hắn tự bào chữa:
 
-Cái này là mình làm ơn cho họ.  Thay vì họ phải trả tiền để đổ rác, mình đem về đổ rác dùm họ.
 
Vợ hắn lườm:
 
-Lại còn ngụy biện nữa hả?  Thôi đi về.
 
Hai đứa con thấy thế nhảy vô bênh vực hắn:
 
-Daddy xuống lấy một cây đi, hai người bên kia họ đang bỏ lên xe kìa, đâu có sao đâu
Nghe hai đứa con kêu gọi, hắn như được tiếp thêm năng lượng, quên cả hiểm nguy hay xấu hổ, liền dừng xe và hùng hổ tiến tới đống cây thông đang nằm lay lốc phía trước.  Trước khi bước xuống xe, hắn còn nghe mụ vợ cằn nhằn, hăm dọa phía sau:
 
-  Chẳng đáng là bao nhiêu, lỡ bị bắt thì hối hận đã muộn rồi!
 
Nghe lời hăm dọa của mụ vợ, hắn cảm thấy chột dạ và tự nhủ là sẽ ra tay thật nhanh để khỏi bị bắt.  Vì trời tối, và để tránh bị bắt, hắn thò tay lấy cây thông nằm trên cùng và nhanh chóng vác về xe của mình.  Khi nhìn thấy cây thông hắn vác về xe, mụ vợ nổi nóng quát tháo:
 
- Đã liều mạng đi làm cái việc đáng xấu hổ như vầy thì sao không lấy cây nào cho nó cao và đẹp như hai vợ chồng cái xe bên kia?  Cái cây này nhìn giống như là thiếu dinh dưỡng, lùn xủn như vầy đem về làm củi à?
 
Trước lý luận quá chí lý của mụ vợ, hắn trở nên tự tin hơn và quyết định đem cái cây thiếu dinh dưỡng này trả lại chỗ cũ và lấy một cây cao khoảng 8 feet.  Sau khi quay về lại xe với cây thông to lớn, mụ vợ tỏ ra hài lòng:
 
-Ừ, cây này coi được đó.  Mấy năm trước mình bỏ tiền ra mua cũng chỉ dám mua cây cao 6 feet. 
 
Hắn sung sướng bỏ cây thông lên nóc xe và lấy dây ra cột.  Hắn nhanh tay vội vào xe để ra khỏi chỗ này trước khi bị phát giác.  Vừa tra chìa khóa vào ổ máy, mụ vợ lại la toáng lên:
 
-Làm gì mà lật đà lật đật như đi ăn trộm vậy.  Xe bên kia nhỏ mà họ lấy những hai cây, xe van mình lớn hơn nhiều sao lại chỉ có một cây. 
 
Nhìn gương mặt ngu của hắn, mụ vợ gầm gừ:
 
-Đi vào lấy thêm một cây nữa!
 
Nhanh như chớp, hắn ra khỏi xe, biến vào bóng tối và quay lại với một cây thông nữa.  Mụ vợ ra vẻ không hài lòng:
 
-Cây này sao một bên to một bên teo, nhìn chẳng quân bình tí nào.
 
Hắn nhăn nhó:
 
-Trời tối quá, không thể nhìn rõ.
 
Vợ hắn hùng dũng bước ra xe:
 
-Để em vào phụ anh. 
 
Nói rồi, vợ hắn rút cái điện thoại ra và mở đèn pin lên soi đường cho hắn đi.  Với đèn pin trong tay, hắn và vợ có thể nhìn rõ từng cây thông một.  Trong cái đống cây phía sau, có đến ba cây thông đều to lớn cùng kích cỡ.  Vợ hắn tuyên bố:
 
-Cả ba cây đều đẹp và giống nhau như đúc, bỏ thì thương, vương thì tội.  Lấy cả ba cây đem về!
 
- Thôi, hai cây là đủ rồi.  Lây ba cây này cộng thêm cây ngoài xe nữa là bốn cây, nhiều quá!
 
Vợ hắn mặt lạnh như tiền:
 
-Đã không làm thì thôi, đã chơi thì chơi cho đến chốn.  Lấy cả ba cây, nhanh lên!
 
Hắn ngoan ngoãn khiêng một cây ra xe trong khi vợ hắn soi đèn pin cho hắn thấy đường đi.  Ra đến xe, hai đưa con hắn vỗ tay vui mừng.  Khi thấy ba má chúng quay đầu chuẩn bị đi lấy cây thông tiếp theo, hai đứa con hắn đề nghị:
 
-Để tụi con quay phim rồi đăng lên facebook cho vui.
 
Tuy đang lo lắng là ở đây lâu sẽ bị phát giác, hắn thì thầm:
 
-Ừ, muốn quay phim để làm kỷ niệm thì quay nhưng chỉ để gia đình mình coi thôi.  Đăng lên facebook thì chẳng khác gì thú tội trước bình minh.
 
Giáng sinh năm đó nhà hắn không khác gì một rừng thông trong các câu chuyện cổ tích hắn đọc khi còn nhỏ.  Khách đến nhà hắn ai cũng trầm trồ khen ngợi.  Một người hỏi đùa:
 
-Năm nay trúng số sao mà ăn Giáng sinh lớn dữ vậy?
 
Mặt hắn vênh vênh tỏ ra tự hào:
 
-Mới được lên chức trong hãng.
 
Năm nay Noel lại đến.  Những ký ức về Noel, từ những ngày ấu thơ cho đến những ngày tháng sống trên đất Mỹ, lại ùa về trong đầu hắn.  Hắn nhận ra rằng khi còn nhỏ, trẻ con háo hức vì được nhận quà.  Khi trở thành người lớn, cái cảm giác cho quà cũng tuyệt vời không khác gì cảm giác được nhận quà.  Hắn cảm thấy sung sướng khi nhìn ba má, các con, các cháu, các anh chị của hắn mở quà của hắn cho.  Dù đã bao mùa Noel qua, hắn vẫn không thể nào quên cái cảm xúc tuyệt vời khi hắn trao cho người vô gia cư gia tài $5 của hắn dưới cơn mưa gió lạnh lẽo.  Có lẽ tình yêu người ta dành cho nhau trong mùa Giáng sinh là lý do tại sao đây là thời gian tuyệt vời nhất trong năm.

Ý kiến bạn đọc
29/12/202318:28:01
Khách
"Hắn nhanh tay móc tờ $5 ra, tiến lại gần người vô gia cư và đưa cho ông ấy. Ông vô gia cư đưa bàn tay run run ra nhận và miệng cám ơn liên tục trong khi hắn nhanh chân bước về phía nhà thờ."
Các cửa hàng Mỹ muà giáng sinh kiếm không ra nguời làm việc nhưng homeless dẫy đầy ngoài phố xin tiền không chịu làm việc. Nguời homeless ở Mỹ đáng thuơng nhưng nạn nhân chiến cuộc đàn bà trẻ con tại Gaza còn thảm thuơng hơn vì không có thức ăn và thuốc men. Quân Do Thái không có các toán Dân sự vụ khám bệnh cứu thuơng hay phát thực phẩm cho dân như quân đội VNCH ngày xưa. Việt Báo loan tin Ðức Giáo Hoàng hôm nay tuyên bố là kẻ giết nguời dân không võ trang là khủng bố. Mong những lời của Giáo Hoàng thức tỉnh luơng tâm kẻ khủng bố và kẻ tiếp tế bom đạn cho bọn khủng bố. Thật đáng buồn là những nguời tự xưng là văn minh nay đã không còn luơng tri nữa. Dân Mỹ đóng thuế để sản xuất bom đạn khủng bố cũng mắc tội.
Cần nói thêm là dân Palestine và Hamas xưa nay nổi tiếng khủng bố nên khi họ bi giết thì thế giới ít nguời thuơng, nhưng trẻ em vẫn là trẻ vô tội.
28/12/202319:37:04
Khách
Cảm ơn cô
24/12/202318:02:30
Khách
Câu chuyện cảm động vì quá thật thà( từ nhỏ tới già).
HĐML giỏi quá.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 480,085
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch
15/12/202300:00:00
Hễ nhắc đến bao sự khó khăn của thủa ban đầu lập lại cuộc đời trên miền đất mới, nhiều người thường ví von, chẳng hạn họ như bắt đầu bằng con số không to tướng hoặc với hai bàn tay trắng. Riêng tôi chẳng những hơn họ hẳn tới ba con số không, lại thêm con số năm to tướng đứng đằng trước. Nghĩa là tôi bắt đầu cuộc sống trên đất Mỹ với món nợ trên năm ngàn đô la. Bởi tôi phải ký giấy nợ tiền vé máy bay đưa ba người trong gia đình nhỏ bé của tôi từ bên trại tị nạn Mã Lai đi định cư, cộng với mọi chi phí nhà thương lúc sinh đứa con trai thứ hai, sau đúng bốn ngày đến Mỹ. Vì chúng tôi đã rời Worthington, một thành phố nhỏ nằm phía cực Nam bang Minnesota, nơi tôi được bảo trợ vào nước Mỹ, để dọn về San Diego, nên không thể xin chính quyền duyệt xét lại được. Tuy nhận lãnh tới hai món nợ quá lớn, tôi lại cảm thấy nhẹ tênh, bởi chỉ phải trả góp tổng cộng hai mươi đô la một tháng. Giống như cắt bớt đi một phần nhỏ số tiền chính phủ trợ cấp cho gia đình tôi sinh sống.