Hôm nay,  

Đôi Đũa Lệch

09/05/202315:12:00(Xem: 3785)

 

05092023 Deena Dinh Lại Thị Mơ
Tác giả nhận Giải Đặc Biệt từ VVNM năm thứ 18.

 

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả nhân mùa lễ Mother’s Day.


*

 

Người ta thường dùng "đôi đũa lệch", để nói về cặp vợ chồng có bề ngoài so le, chồng cao nghều vợ lùn tịt, hay ngược lại: Như đôi đũa lệch, so sao cho vừa.

Bố mẹ tôi là một đôi đũa lệch, không phải ở bề ngoài. Bởi vì bố mẹ tôi rất đẹp người, bố cao ráo đẹp trai, mẹ xinh như người mẫu. Nhưng anh em tôi, sau lưng vẫn gọi bố mẹ tôi là đôi đũa lệch.

 

Khi có quá nhiều xung đột, người ta thường chia tay nhau mỗi người một ngả, tan đàn xẻ nghé, mặc cho con cái lêu bêu. Nhưng bố mẹ tôi thì không bao giờ nói đến chuyện ly dị, hai ông bà vẫn ở với nhau gần 60 năm, dù có nhiều lệch lạc.

 

Cuộc hôn nhân của cả hai đều là lần thứ nhất, nên gia đình tôi không có cảnh con anh, con tôi và con chúng ta.

 

Làm thế nào mà trong thâm tâm người này vẫn ngưỡng mộ người kia về một điều gì đó, nhưng bên ngoài lại cứ "ủng ẳng" nhau về cá tính (nhỏ nhặt) của mỗi người. Đất chẳng chịu trời, trời cũng chẳng chịu đất.

 

Cá tính là bản chất.

Non sông dễ đổi, bản chất khó dời.

 

Anh em chúng tôi gọi "đôi đũa lệch", vì cả bố lẫn mẹ khi giao tiếp với xã hội bên ngoài, đều hãnh diện về nhau. Nhưng ở nhà cả hai càm ràm nhau cả ngày, về những chuyện vặt vãnh. Tuy nhiên, chưa bao giờ bố mẹ tôi quát tháo ầm ĩ làm huyên náo xóm giềng.

 

Cả một thiên tình sử cho chúng tôi noi theo.

 

Bố mẹ gặp nhau khi cả hai cùng làm trong một doanh trại quân đội của Mỹ.

Bố là chàng Thiếu Uý truyền tin, còn mẹ dân Âu Châu chính gốc, được tuyển vào làm ở tổng đài điện thoại vì nói tiếng Anh lưu loát.

 

Vẻ đẹp trai của bố làm cho cô điện thoại viên ngất ngây, lại thêm tài ăn nói khỏi chê: ngọt ngào dịu dàng, nên bố đã "cưa đổ" mẹ dễ dàng. Bố khoe đang học năm chót Y Khoa, thì bị trưng tập vào lính, nhưng bố vẫn ấp ủ ước mơ của mình từ những ngày còn thơ dại. Bố nói hoài về giấc mộng y khoa.

 

Mẹ đã nhận lời cầu hôn của bố không do dự, khi chỉ đi chơi với nhau có 3 tháng.

Sau khi giải ngũ bố trở lại trường Y, nhờ sự khích lệ của mẹ. Thật ra nhờ sự hy sinh của mẹ thì đúng hơn.Trong thâm tâm bố mừng vô hạn, bố cứ gọi: Đây là một nghĩa cử, mỗi khi khoe với các con về mẹ.

 

Mẹ chẳng màng chuyện bố khen, mà cứ ca cẩm chuyện bố  "phóng đại" học năm cuối y khoa, để quyến rũ mẹ, thực ra bố chỉ mới bắt đầu lớp Dự Bị Y Khoa.


Mẹ "kết tội" bố nói láo. Mặc cho bao lần bố phân bua: "Đàn ông mà, nói phóng đại cũng là chuyện bình thường."


Ông thiếu uý quèn, không có gì đặc sắc để quyến rũ một cô gái xinh như mẹ, giữa một lô chàng trai trong doanh trại. Bố khoe để "làm le" thế thôi, chứ tính bố rất đàng hoàng, không có "mèo chuột " lăng nhăng.

 

Để giúp bố toại nguyện ước mơ từ thuở nhỏ, mẹ đã phải hy sinh rất nhiều. Ngoài chuyện nuôi nấng con thơ, buổi tối mẹ còn đan thuê áo len để kiếm thêm tiền chợ. Mỗi ngày sau khi thả đứa lớn vào lớp, bỏ đứa nhỏ ở nhà trẻ, mẹ tất tả đi làm, giờ tan sở cùng lúc chúng tôi tan học.

Lo quán xuyến mọi việc chu toàn cho bố yên tâm đi học, vì nhiều thứ bề bộn quá, mẹ không thể lo chu đáo cho ông bà ngoại và các em ở quê nhà.

 

Khi mới quen, bố biết gia đình ông bà ngoại rất khó khăn, bằng chứng là đã để cô con gái lớn đi làm xa nhà, quá xa, mãi tận xứ Mỹ. Mẹ cũng thật bản lãnh dám nhận việc chỉ vì tiền lương được trả cao hơn việc làm trong nước.

 

Suốt những năm bố đi học , mẹ phải đi làm 2 việc, mới đủ tiền để trang trải mọi chi phí cho cuộc sống của hai người, trong đó tiền học của bố nhiều hơn cả, nên mẹ không thể  giúp gia đình mình nữa. Bố cảm thấy mình có lỗi với ông bà ngoại, và rất áy náy chuyện mẹ phải gánh vác mọi việc thay cho người chủ gia đình là bố.

 

Bố lén mẹ dạy kèm tư gia, và dùng tên mẹ, tiếp tục gởi tiền để người nhận là ông bà ngoại không ngại ngùng.

 

Cho đến khi biết chuyện, mẹ sững sờ nghẹn ngào "Chúa ơi! Con nợ chồng con một cuộc đời".

Không chịu nổi cảnh mẹ quá vất vả để lo toan cho gia đình, bố đòi bỏ học. Mẹ khóc bù lu bù loa, mẹ muốn bố đạt ước nguyện học Y giúp đời, chứ chẳng phải mẹ hám danh Bà Bác Sĩ.

Khi tôi có đủ trí khôn để hiểu mọi chuyện, cũng là lúc thời khoá biểu của bố dày đặc, chẳng thấy lúc nào bố có ngày nghỉ. Nhiều khi về tới nhà, bố không kịp thay quần áo, nằm lăn trên giường, ngủ li bì.

 

Mẹ gọn gàng ngăn nắp, có đôi chút lãng mạn, thích trang trí nhà cửa và trồng hoa để có hoa tươi cắm mỗi ngày. Nhưng bố không có thời giờ để thưởng thức những gì mẹ chăm chút. Bố có bao giờ rảnh rỗi để lo cho riêng mình, lúc nào cũng tất bật ra vào nhà thương. Bàn tay của bố để cứu người, chứ không phải để vuốt tóc mẹ hay ôm ấp các con.

 

Bố lo cho "tha nhân" , quên cả "thân nhân"  là chúng tôi và "tình nhân" là mẹ.

Bố là bác sĩ giải phẫu có  đôi bàn tay "phù thủy ", cứ dành làm choàng cho đồng nghiệp, vì không chịu nổi những vết sẹo ngoằn ngoèo xấu xí của các bác sĩ vụng về. Bố cười "triết lý":

- Sẹo là nỗi buồn, nếu không giấu được, cũng không nên phơi bày ra trước mắt mọi người.

 

Khi chúng tôi học ở xa, mẹ cảm thấy cô đơn nên bắt đầu tìm nguồn vui riêng cho mình. Đã có vài người đàn ông đưa mẹ đi khiêu vũ nghe nhạc. Mẹ nói với chúng tôi, tất cả chỉ là bạn thuần tuý, mẹ chỉ yêu bố thôi.

 

Nếu không ra ngoài, mẹ và các bạn đàn ca hát xướng ở phòng khách, bố chẳng bao giờ tham dự.

 

Có lần mẹ giới thiệu với bố một ông nhà văn nổi tiếng, với những lời trầm trồ thán phục. Bố chỉ ừ hử chứ không chú ý lắm.

 

Thế giới của bố chỉ có ê te và bông băng, chẳng có trăng sao mờ ảo. Còn mẹ tấm tắc "văn là người", khi nói về sự lịch lãm của bác văn sĩ.

 

Thỉnh thoảng mẹ cũng làm thơ, vẽ tranh. Nhưng chẳng bao giờ bố để mắt đến, đừng nói chi khen tặng.

 

Cuối cùng bố cũng nghỉ hưu, và bắt đầu để ý tới những gì mẹ thích. Một bữa kia bố mang kéo làm vườn, định tỉa những cành của khóm hoa hồng mẹ trồng dọc lối đi cho gọn lại, nhưng mẹ xẵng giọng không chịu, bảo để ngày mai, viện cớ bác nhà văn sắp ghé chơi.

 

À ! Thì ra thế.

 

Bố trả lời mẹ bằng cơn thịnh nộ, vung kéo, cắt loạn sạ tứ tung, tan nát hết những bụi hoa hồng. Bỏ mọi thứ ngổn ngang, bố đi thẳng vào phòng đóng ập cửa lại, bỏ mặc mẹ gục khóc nức nở trên ghế sô pha ở phòng khách.

 

Tôi là người mở cổng, khi nghe tiếng chuông reng, để nói lời xin lỗi khách.

 

Kể từ hôm ấy, mẹ không mời bạn bè tới nhà nữa. Bố đã nghỉ việc, nhưng cũng không thích giao du với nhiều người bên ngoài.

 

Đó là lần duy nhất, bố hành xử hung hăng như một tên côn đồ, và mẹ cũng biết tại sao.

Bố ghen vì mẹ có bạn trai.

 

Cho tới một hôm, khi dọn dẹp phòng làm việc của bố, tôi nhặt được quyển sổ nhỏ ghi thật nhiều câu triết lý về cuộc sống lứa đôi.

 

Thế nào là tình yêu vĩnh cửu. Ngay cả những triết gia cũng không thể giải bày được nguyên lý của tình yêu.

Em là cuộc đời, là lẽ sống, là nguồn động lực đưa anh đến thành công. Thiên thần bé nhỏ của anh ơi! Em đã nhường cho anh đôi cánh, để anh bay bổng lên không trung ngập tràn ánh sáng.

 

Vậy mà ai cũng tưởng con người bố khô khan, chỉ biết miệt mài trong công việc.

 

Mang ơn mẹ suốt đời, bố nói mãi điều này với bất cứ ai mỗi khi có thể, lúc thì trang nghiêm với các con, khi thì hài hước với bạn bè, gọi mẹ là thiên thần ban "phép lành" cho bố có đôi bàn tay "phù thủy" cứu giúp người thương tật.

 

Khi mẹ bắt đầu có dấu hiệu lãng trí, bố chăm mẹ như chăm đứa con nhỏ dại. Chải tóc, tắm rửa, nấu những món ăn mẹ thích. Đây là thời gian hạnh phúc nhất, vì mẹ đã quên mọi giận hờn.

Mỗi tối sau bữa cơm chiều, ngồi xem TV, mẹ nũng nịu nằm xoải dài trên ghế sô pha, gối đầu trong lòng bố.

 

Mẹ giờ như trẻ con, bố phải dỗ dành đút ăn mỗi ngày.

 

Mỗi lần đưa các cháu ghé nhà, chúng mở tròn mắt ngạc nhiên khi thấy ông lau tay, mặc yếm cho bà, y như khi tôi cho chúng ăn.

 

Bà là em bé hả ông?

 

Bố cười ha hả:

Bà là "thiên thần" mắc đoạ, Chúa sai xuống giúp ông đó các cháu ơi.

Bố cười mà lệ hoen khoé mắt.

 

Những năm cuối đời, khi mẹ mất rồi. Bố mới thổ lộ tình yêu bố dành cho mẹ là vĩnh cửu.

Điều lo sợ nhất của bố là mất mẹ.

 

Cũng may mẹ vẫn còn ở bên bố cho tới cuối đời. Săn sóc mẹ, như một lời tạ tội, là niềm vui để bố thanh thản lúc tuổi già.

 

Tình yêu của bố mẹ là thiên tình sử cho chúng tôi noi theo.

 

 Mẹ vẫn khuyên các con: Yêu nhau vì tình, sống với nhau vì nghĩa.

 

Cãi nhau nhưng vẫn sống với nhau cho đến cuối đời.

 

Lòng cảm kính ngưỡng mộ lẫn nhau là lớp keo dính kết hôn nhân.

 

Bố yêu mẹ vì sự hy sinh vô bờ bến, giúp chồng toại nguyện ước vọng. Lo cho đàn con ăn học nên người.

 

Mẹ yêu bố vì tấm lòng tận tụy, cặm cụi đêm ngày lo cho tha nhân, chẳng phải vì mong cầu danh vọng.

Mẹ ơi! Chúng con muôn đời mang ơn mẹ. Mẹ đã hy sinh vì chồng vì con, để cống hiến cho đời một Bác Sĩ lỗi lạc tài ba. Để gia đình mình không bị chia năm xẻ bảy.

Thành công của bố và các con, là sự âm thầm hy sinh của mẹ.

 

Hẳn mẹ đang mỉm cười nơi chín suối.

Con gái của mẹ.

 

Lại thị Mơ.

 

Ý kiến bạn đọc
10/05/202311:51:09
Khách
Và theo người đọc biết [thì] hiện nay Bác Sĩ Phạm mai Sĩ [Si Pham]---bác sĩ giải phẫu [chuyên vá/thay tim/phổi] của Mayo Clinic tại Jacksonville, Florida---cũng có đôi bàn tay "phù thủy" [có lẽ] vì ông đã từng kéo dài tuổi thọ cho cựu Thống Đốc Pennsylvania [Robert Casey Sr.] và người sáng lập [John Bogle] ra đại công ty tài chính The Vanguard Group với số tiền đầu tư lên tới vài nghìn tỷ mỹ kim [7.2 trillion USD].
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 477,466
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch