Huế – Dallas

05/06/201900:00:00(Xem: 2572)
Huế – Dallas
Tác giả: Minh Karlsson
Bài số  5706-20-31513-vb4060519

Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada từ năm 1981. Mong bà tiếp tục viết.

***

Chị tôi và gia đình đến Mỹ theo diện HO tháng 11 năm 1993, định cư ở Dallas, Texas từ đó đến nay.

Mùa hè năm 1994 tôi từ Canada bay xuống thăm chị. Nhìn thấy chị sau 14 năm xa cách, tôi ngỡ ngàng hụt hẫng. Nước mắt tôi ứa ra, tôi muốn kêu lên "Chị ơi, sao ra nông nỗi này?".

*

Ngày xửa ngày xưa, trong thành phố Huế thâm nghiêm, có một căn nhà cổ kính nằm ven sông giữa một vườn cây xanh lá. Bảy anh chị em chúng tôi sống hạnh phúc ở đó trong tình thương yêu bảo bọc của Mẹ và Bà Nội.

Mẹ tôi, ôi mẹ tôi! Bà xinh đẹp, tươi tắn, tiếng cười dòn dã, là linh hồn của gia đinh tôi. Người như vậy mà mất quá sớm để lại bao đau thương khôn nguôi cho chị em chúng tôi.

Xứ Huế thường chịu nhiều tai ương: bão lụt, chiến tranh, biến cố chính trị... Nhưng bọn trẻ con chúng tôi vẫn có những năm tháng tuổi thơ thật êm đềm trong vòng tay của mẹ và bà nội, vẫn có những giấc ngủ yên lành "bảy giờ đêm nằm mơ thấy tiên.." trong tiếng đại bác xa xa, rất xa.

Tuổi thơ của chúng tôi không có TV, không có những trò chơi video nên phải tự sáng chế những trò giải trí. Anh Quang tôi là hướng đạo nên biết nhiều trò chơi. Anh là thủ lãnh của bọn trẻ con trong xóm khoảng chừng 15 đứa.

Những đêm trăng nếu không nghe bà nội kể chuyện cổ tích thì chúng tôi chơi giật cờ, đạp mạng xì lon.

Buổi chiều đi học về chúng tôi chơi tìm kho tàng. Thỉnh thoảng anh Quang tổ chức văn nghệ tạp lục vào ngày Chủ Nhật. Sân khấu là tấm phản ở nhà ngang của gia đình tôi. “Màn nhung” là tấm mền cũ màu xám có mấy lỗ thủng, được treo lên sợi giây thép thường dùng để phơi áo quần trong nhà lúc trời mưa.

Mặc dù chúng tôi đều là "nghệ sĩ trình diễn" trong show của anh nhưng anh vẫn bắt chúng tôi mua vé vào cửa. Vé đồng hạng, 2 tấm hình Tạc Giăng đu dây trong rừng màu sắc lòe lọet hay 5 sợi dây cao su (elastic band). Không phải anh bóc lột chúng tôi. Anh dùng những "thu nhập" này để làm giải thưởng cho những trò chơi khác.

Cô bạn hàng xóm tên Bê, 6 tuổi, thường là người mở màn trước nhất. Mùa hè ở Huế nóng lắm, nên Bê  ở trần, mặc quần phồng ngắn trên đầu gối. Bê lon ton chạy lên sân khấu thỏ thẻ "Bê xin hát bài Đón Ba Về”.

Bê chỉ thuộc một bài hát và luôn luôn hát bài đó. Lần nào chúng tôi cũng vỗ tay rần rần, la hét vang rân để cổ võ. Bê sung sướng một tay vẫy chào khán giả, một tay quẹt nước mũi lau vào quần. Những đêm văn nghệ “Huế By Night” đó vẫn còn đậm nét trong kho tàng kỷ niệm tuổi thơ ở Huế.

Tôi thương tất cả các anh chị nhưng Châu lớn hơn tôi có hai tuổi nên tôi thân với chị nhất trong đám bảy anh chị em.

Năm lên 7 tuổi, học lớp tư (lớp hai bây giờ) ở trường tiểu học Lê Lợi, Huế, chị đã được một cậu bé cùng lớp "phải lòng". Chị tôi xinh đẹp như một con búp bê. Cậu bé cùng lớp tên Tuân, nhà có tiệm bán xe đạp trên đường Lê Lợi, góc Trần Cao Vân.

Mổi buổi sáng đợi chị tôi cùng các anh chị lớn đi học ngang nhà là cu cậu ôm sách vở phóng ra lẽo đẽo đi theo chị đến trường. Cu cậu cua gái lộ liễu quá nên mọi người đều biết. Mấy anh chị và các bạn trêu chị về chuyện này làm chị mắc cỡ khóc với mạ tôi. Mạ lên trường nói chuyện với cô giáo. Không biết cô nói gì với cu cậu và bố mẹ cậu nhưng từ đó cậu chỉ đứng nhìn chị tôi đi qua rồi một lúc sau mới ôm cặp đi theo xa xa…

Tội nghiệp, mới bây lớn đã thất tình. Cậu mếu máo méc với mấy đưá bạn, "Con Châu bỏ tau rồi !"

Càng lớn, chị tôi càng thêm xinh đẹp.
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm.
Em đến đây như đến tự thiên đường.*

Mắt bồ câu đen láy, da trắng, môi hồng, tóc mượt. Chị dịu dàng yểu điệu chứ không leo trèo nghịch ngợm rắn mắt như tôi. Chị là công chúa, tôi là tomboy, là garçon manqué.

Yêu nàng bao nhiêu người làm thơ.* Rất nhiều chàng trồng cây si chị tôi. Chị hiền lành ngây thơ như một con nai. Đôi khi chị khờ khạo nghe theo lời dụ dỗ của một anh nào đó đi chơi thơ thẩn trên đường Hàng Đoát sau buổi học. Tôi tò tò đi theo để làm garde de corp tự nguyện không công cho chị.

Tôi, một con ranh con, nhỏ hơn chị ba tuổi nhưng khôn lỏi, biết chị "đi chơi với trai" như vậy là không nên. Hắn có thể là “Con Yêu Râu Xanh” như trong truyện mà tôi đã đọc lén được. Tôi nói với chị như vậy trước mặt "Con Yêu Râu Xanh".

Hắn nhìn tôi tức tối nhưng không dám sừng sộ sợ mất điểm với chị. Vậy mà chị cũng nghe lời tôi, đi theo tôi về nhà. Trước khi kéo tay chị "dẫn độ" tôi còn háy cho hắn một cái sắc lẻm đầy khinh bỉ. Thuở ấy hắn không biết đưa ngón tay giữa lên để "flip a bird " như người ta làm ở bên này khi nỗi sùng!

Riêng phần tôi rất hãnh diện vì đã "cứu vớt" được chị mình. Có cảm tưỡng như hiệp sĩ ra tay cứu công chúa thoát khỏi kẻ gian ác. Quả thật hồi còn bé tôi đọc quá nhiều truyện ba láp.

Tôi trở thành thần hộ mạng của chị tôi và bị nhiều anh ái mộ chị rất sợ "con em chằng tinh của Châu". Tuy vậy cũng có nhiều anh biết điều, hay dúi cho tôi ô mai, me cam thão, chà là... để tôi đưa thư cho chị.

Tôi và chị tôi vừa mút ô mai vừa đọc thư các anh cười rúc rích. Ngoài chức vụ vệ sĩ, tôi còn kiêm luôn chức quân sư quạt mo cho chị, "khuyên răn" chị đủ điều như một bà cụ non. Tôi học giỏi nên chị cũng nể tôi mặc dầu tôi là em. Hai chị em rất khắng khít.

Có một dạo chị đi làm việc ơ Đà Lạt. Nhiều anh sinh viên Võ Bị và Chiến Tranh Chính Trị gác súng sang một bên để làm thơ cho nàng.

Có lần một anh sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị đang đi xe Honda trên đường Võ Tánh, nhìn thấy chi, anh ngẩn ngơ quên là đang lái xe, cứ tưởng mình đang bay trên mây. Cả xe lẫn người “bay” luôn xuống mương. Sau này anh ta có viết một bài báo về "sự cố" đó.

Rồi chị tôi đi lấy chồng. Chồng chị là sĩ quan Võ Bị. Anh tài hoa, đàn giỏi hát hay, giỏi sinh ngữ mà lại hay dúi bánh kẹo cho tôi nên tôi "chấp thuận" cho chị lấy anh.

Nhưng tiếc thay, anh mới ra trường, sắp sang Mỹ học lái máy bay thì "đứt phim".

Sau 75, anh đi tù. Chị tôi cũng như bao triệu người dân VNCH khác, bắt đầu một cuộc sống gian khổ, thăm chồng, nuôi con, bươn chải chống chọi trong cuộc đời đầy bất trắc mà bản tính ngây thơ hiền lành của chị không giúp cho chị thích nghi được.

Anh đi tù về, gia đình sống chật vật một thời gian lâu mới sang được Mỹ.

Những tháng năm giãi dầu khổ hạnh đã biến đổi chị hoàn toàn, không để lại một dấu vết gì của nhan sắc ngày xưa. Mắt bồ câu bây giờ mờ đục hấp háy. Da chị nám xạm. Tóc chị xơ xác.

Trông chị ọp ẹp tiều tụy làm tôi nghẹn ngào. Nhưng may thay, chị vẫn nói cười vui vẻ, vẫn vui tính hiền lành như thuở nào. Chị không hề than thở hay tỏ lộ một sự buồn tủi nào. Chi cũng không có vẻ "cam phận". Chị sống vui một cách hồn nhiên. Ôi, chị tôi! Thương chị biết bao !

Anh chị đưa tôi đi chơi loanh quanh Dallas và Austin. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Dallas, Fort Worth và Austin (tôi không thể nói chung cho cả Texas vì chưa đi hết) là sự trù phú của những thành phố này. Nhà cửa vườn tược khang trang, đường sá qui củ, sạch đẹp. Vật giá cũng tương đối dễ thở mà có lẽ nhiều cơ hội để học hành và làm việc hơn so với Canada.

Bây giờ không biết ra sao nhưng vào thời điểm ấy Dallas và những vùng phụ cận đúng là đất lành cho chim đậu. Và nơi đâu cũng có hoa nở phơi phới. Hoa ơi là hoa! Tôi thích nhất là Dallas Aboretum và Botanical Gardens, một vườn hoa tuyệt vời với muôn hồng nghìn tía. Có những vòm hoa rực rỡ và những hàng cây xanh xanh tạo thành những lối đi râm mát bên những con suối róc rách. Có hồ cá với hoa súng trắng, tím, vàng...Vườn ngự uyển của vua chúa ngày xưa chắc cũng chỉ đẹp như vậy là cùng.

Từ Dallas, chúng tôi đi thăm Austin, thủ phủ của Texas. Thành phố này được tiếng là có tinh thần phóng khoáng nhất của tiểu bang Texas, một tiểu bang phần lớn là bảo thủ. Dừng chân ở San Antonia, chúng tôi có những buổi đi dạo trên River Walk thơ mộng. Sau San Antonia, chúng tôi đi tới Alamo, một địa điểm  quan trọng trong lịch sử của Mỹ Quốc. Ở đây còn nhiều dấu tích của cuộc chiến tranh Mễ Tây Cơ và Hoa Kỳ.

Đi đến đâu tôi cũng thấy sự ngăn nắp, sach sẽ, sung túc, thanh bình. Tôi thầm cám ơn nước Mỹ đã cho gia đình chị tôi một nơi bình yên để sống thanh thản trong quãng đời còn lại, không còn phải lo lắng về một tương lai mịt mờ như ngày xua ở Việt Nam.

Tôi cũng cám ơn Thựơng Đế và ba mẹ tôi đã tạo cho chị một tâm hồn vô tư tươi sáng, lúc nào cũng vui sống, yêu đời yêu người.

Minh Karlsson

*Ghi chú: Thơ Đinh Hùng
Thơ Nguyễn Nhược Pháp

Ý kiến bạn đọc
07/06/201902:53:26
Khách
"Trông chị ọp ẹp tiều tụy làm tôi nghẹn ngào" - Minh Karlsson .

Nhan sắc của chị như vậy đó, nhờ ơn Đảng, ơn Bác đã "giải phóng " miền Nam:

"Tình Người… Nở Hoa" - Minh Thúy : "Tôi nhớ thời gian sau 75 tại quê nhà, cuộc sống thật là vất vả, khốn khổ và nghèo đói. Nhà ở Huế đều có sân vườn rộng, hầu như vườn ai cũng có cây khế, lúc này cây khế rất đáng quý cho bữa cơm mỗi nhà nồi canh nấu với nước muối trưa chiều, để húp qua ngày cùng chén cơm độn sắn khoai hết hai phần.

"Rồi có những buổi ngồi tán dốc với bạn bè, hỏi nhau về ước mơ khi ngày Tết đang kề cận, tôi đã đưa ra niềm khao khát mình trước tiên, rằng mơ... Tết này có được nồi cơm trắng với dưa cải kho ruốc, chỉ chừng đó thôi mà nó vẫn đứng một góc cao trên ...Thiên đàng " .
05/06/201912:36:34
Khách
Trích: “Trông chị ọp ẹp tiều tụy làm tôi nghẹn ngào. Nhưng may thay, chị vẫn nói cười vui vẻ, vẫn vui tính hiền lành như thuở nào.”
Sắc đẹp rồi đến rồi đi. Tâm hồn và tính tình mới đáng qúy, đáng trân trọng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
17/08/201900:00:00(Xem: 1215)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, cho biết bà sinh năm 1948, định cư tại Hoa Kỳ từ 1985, định cư tại Nam California từ 1988
16/08/201917:48:00(Xem: 616)
Đối với một đời người, tuổi hai mươi là một cột mốc đầy ý nghĩa. Tuổi 20 là tuổi thanh xuân, tràn đầy nhựa sống, tự tin bước vào đời. Đối với một giải thưởng văn học Việt Nam, ý nghĩa của tuổi 20 còn có phần đặc biệt hơn. Sự trường tồn 20 năm của một cuộc thi viết tiếng Việt là một hiện tượng...
16/08/201914:41:00(Xem: 425)
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013.
15/08/201900:00:00(Xem: 2739)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
14/08/201900:00:00(Xem: 2639)
Jenny, cô phóng viên Mỹ tuổi đời chưa quá 30.
13/08/201900:00:00(Xem: 3824)
Sau vài tháng đắn đo suy nghĩ và bàn bạc với con cái,
12/08/201914:46:00(Xem: 1895)
Vào chiều ngày 11 tháng 8 2019, tại nhà hàng Grand Garden thành phố Westminster, VietBao Foundation đã tổ chức lễ phát Giải Thưởng Viết Về Nước Mỹ 2019
11/08/201900:00:00(Xem: 3240)
Đã có hàng triệu người Việt định cư tại xứ Mỹ này
10/08/201900:00:00(Xem: 3306)
Năm 1975, để bảo tồn Hội Dòng, những tu sĩ Dòng Đồng Công
09/08/201900:00:00(Xem: 3263)
Thay mặt các anh chị em nhóm Việt Bút, tôi đến tòa soạn Việt Báo nhận 35 quyển sách mới
31/12/201500:00:00(Xem: 8769)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 9651)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 16138)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10139)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 10531)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 41463)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 9323)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 12402)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6278)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6979)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8896)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8138)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 8334)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 9593)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6140)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 258719)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319677)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344782)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 369792)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320237)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 391730)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 243227)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387767)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893013)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875244)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340872)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340162)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 250737)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204959)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 259968)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276081)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235934)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285729)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241952)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243847)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Các nhà kinh tế học đã nhiều lần cố gắng giải thích với Trump rằng các thỏa thuận thương mại có thể ảnh hưởng đến việc Hoa Kỳ sẽ mua và bán hàng với quốc gia nào, chứ không ảnh hưởng đến mức độ thâm hụt thương mại của Mỹ nói chung. Nhưng, như thường lệ, Trump chỉ tin những gì ông muốn tin, cái giá phải trả thì để mặc lại cho người dân.
Hạt vi nhựa - những hạt nhựa siêu nhỏ có mặt trên tất cả mọi thứ, đã được phát hiện trộn lẫn trong tuyết ở các vùng xa xôi hẻo lánh nhất của thế giới, trong đó có cả Bắc cực. Theo một nghiên cứu mới, người ta tìm thấy hơn 10,000 hạt vi nhựa trong mỗi lít băng ở Bắc cực, một con số cao đến đáng ngạc nhiên, cho thấy ngay cả những khu vực hiếm người đến trên Trái đất cũng không thể thoát được những vấn đề đang rất nóng liên quan đến vật liệu nhựa mà cả nhân loại đang phải đối phó.
Khoảng giữa tháng 08/2019, trong một bài điều tra của Wall Street Journal, họ cho biết một số nhân viên Huawei tại Châu Phi đã giúp nhiều chính trị gia tại Uganda và Zambia đọc lén tin nhắn WhatsApp và những ứng dụng khác bằng cách cài malware. Bài điều tra của WSJ không phát hiện ra hành vi nghe lén thông tin đối thủ chính trị tại hai quốc gia Châu Phi có liên quan tới chính phủ Trung Quốc, vì thế có thể kết luận các nhân viên Huawei đã tự ý làm việc.
Giống như một minh họa trong một sự tích thiên hà nào đó, Vòi Voi uốn lượn qua tinh vân phát xạ và cụm sao trẻ IC 1396, trong chòm sao Tiên Vương (Cepheus) cao vợi và xa vời.
Hiện nay trong lòng biển sâu, hàng tỷ tỷ hạt vi nhựa từ chai lọ và những món đồ dùng hàng ngày của con người đang trôi lơ lửng, đi vào cơ thể của những sinh vật biển và gây hại cho chúng cũng như môi trường.
Khoảng giữa tháng 08/2019, nhiều thông tin quan trọng và chưa từng xuất hiện từ trước đến nay đã được một nhân viên của Foxconn gửi cho trang web chuyên đánh giá hiệu năng smartphone Antutu.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========