Nhập Quốc Tịch Mỹ Trong 10 Ngày

17/09/201600:00:00(Xem: 10740)

Tác giả: Chú Chín Cali
Bài số 4920-18-30620-vb7091716

Tác giả bắt đầu tham dự VVXM năm 2015 và nhận được giải danh dự năm 2016. Ông nguyên là một chuyên viên của USAID, làm việc nhiều năm cho các project về phát triển nông nghiệp ở Phi Châu. Ông đã về hưu và đang định cư ở Orange County.

* * *

blank
Sinh hoạt trên sông Senegal.

Năm 1981-1989 tôi làm việc cho cơ quan Phát Triển Quốc Tế Hoa Kỳ (USAID - US Agency for International Development), nhiệm sở ở xứ Senegal bên Tây Phi. Lúc ấy tôi vẫn chưa có quốc tịch Mỹ. Mấy năm trước đó tôi có nộp hồ sơ xin nhập quốc tịch, nhưng hồ sơ bị thất lạc. Tôi khiếu nại mà không có kết quả nên chán quá bỏ luôn, không thèm xin nữa, cho đến ngày phải đi làm việc ở Phi Châu.

Vì là là một Chuyên viên về thủy nông nên tôi phải lặn lội dọc bờ sông Senegal và sông Falémé, nơi có một thời bịnh mù mắt (River blindness -Onchocerciasis) lan truyền rất nặng. Cơ quan WHO phỏng đoán có khoảng 25 triệu người Phi Châu đã bị nhiễm bịnh và nếu không được kiểm soát kịp thời con số có thể lên đến 90 triệu người.

Tuy ngày nay (1985) bịnh mù đã được kiểm soát, nhưng vẫn còn thấy người mù trong các làng dọc theo bờ sông, nhiều nhất là ở làng Senoudébou nằm trên nhánh sông Falémé, một địa điểm xa xôi nằm sâu trong lục địa bán sa mạc Sahel mà tôi gọi đùa là “Sa vào địa ngục”.

Tôi được xem là thổ địa của vùng Senegal basin, vì biết rành về địa hình vùng nầy như lòng bàn tay. Vì vậy có lần USAID nhờ tôi làm hướng dẫn viên (scout) cho chiến dịch phun thuốc bằng máy bay tiêu diệt dịch Cào Cào. Lần nầy họ nhờ tôi hướng dẫn một ông reporter của tờ báo Science từ Mỹ đến Senegal để nghiên cứu thêm về bịnh mù trong “lãnh địa” của tôi.

Thành phố tôi ở - Bakel - là một tỉnh nhỏ nằm bên dòng sông Senegal vùng ba biên giới Senegal/Mauritania /Mali. Nơi đây không có Hotel nên ông John Walsh - tên ông phóng viên - được tôi mời ở nhà tôi trong thời gian ông công tác tại vùng nầy.

Chỗ tôi ở là một vùng “khỉ ho cò gáy - chó ăn đá gà ăn muối”. Tôi lại ở một mình trong căn nhà to lớn chỉ thua dinh tỉnh trưởng (Prefecture) nên tôi sử dụng nhà tôi làm chỗ tiếp khách đến từ thủ đô Dakar thăm viếng project. Tôi rất cô đơn, được John làm bầu bạn nên rất vui. Ngoài cương vị là một người “host”, tôi tiếp ông như một người bạn thân. John bản chất hiền từ, nhã nhặn và dễ thương. Gặp ông lần đầu tôi đã có cảm tình ngay.

Hằng ngày tôi đưa John đến làng Senoudebou để ông làm việc với dân trong làng, đồng thời tôi là người thông dịch cho ông. Dân Senegal họ nói tiếng Pháp mà ông thì một chữ Tây cũng không biết.

blank
Làng mù Senoudebou.

Trong làng Sénédébou có cây Acasia (Senegalia Senegal) rất lớn, dưới bóng mát của tàng cây, dân làng làm cái sạp bằng gổ, là chỗ tập trung của các người mù và các cụ già. Suốt ngày họ sống dưới tàng cây này. Nhờ tập trung nên con cháu dễ chăm sóc và họ có bầu bạn trò chuyện qua ngày. Lúc nào tôi cũng thấy năm ba người mù ngồi chung với các cụ già khác.

Bịnh mù (River Blindness) chỉ xảy ra dọc theo các dòng sông nơi có một loại ruồi đen (Blackflies) cắn người và truyền mầm bịnh. Ký sinh trùng sau khi được truyền vào người, sinh sản số lượng lớn ấu trùng. Ấu trùng là những con ký sinh trùng như con sên nhỏ (microfilariae) đào hang đục khoét dưới da để di chuyển và thoát ra ở mắt, bịnh nhân rất ngứa ngáy đau đớn rồi bị mù.

Lúc bấy giờ không biết sao tôi gan lì lắm, không biết sợ bịnh hoạn là gì. Tôi sinh hoạt hằng ngày ở đây với dân làng và với các nhân viên của tôi. Họ ở ngay trong làng cùng với máy móc và dụng cụ và cơ giới nặng như máy cày, máy ủi, grader. Hàng ngày họ làm việc ngoài đồng với cơ giới, còn tôi thì điều động dân làm bằng tay, kéo dài cả tháng để lập hệ thống tưới ruộng lúa cho dân nằm cạnh sát bờ sông nơi “ổ” của loài ruồi đen. Bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy sợ!

Trong câu chuyện hàn huyên, tôi có đề cập với John về chuyện tôi bị trắc trở khi xin nhập quốc tịch Mỹ. Ông có vẻ suy nghĩ và bảo tôi để ông xem có làm được gì không sau khi trở về Mỹ. Rồi tôi cũng quên bẵng mất đi chuyện nầy.

Được ba hôm, tội nghiệp cho ông bạn già John Walsh, ông bị tiêu chảy, người nhũn ra như cọng bún thiu mà nơi đây thì không có Bác Sĩ. Tôi phải đích thân đưa ông về thành phố Dakar (thủ phủ của Senegal) vì không thấy yên tâm để John đi một về thành phố mình trên đoạn đường dài hoang vắng, khoảng 800 km. Về đến Dakar, bác sĩ tòa đại sứ cho ông về Mỹ ngay vì tình trạng sức khỏe không tốt. Từ đó chúng tôi không có liên lạc nhau.

Khoảng hai tháng sau, tôi nhận được lá thơ từ văn phòng Thượng Nghị Sĩ (quên tên rồi!) gởi từ Virginia, yêu cầu tôi cung cấp tài liệu chứng minh là tôi đã nộp hồ sơ xin nhập tịch. May thay, tôi còn giữ cái biên nhận đóng tiền lệ phí lúc nộp đơn.


Vài tháng sau khi gởi bằng chứng về văn phòng Thượng Nghị Sĩ, tôi được lịnh của USAID gọi về Dakar gấp. Xếp gọi tôi vào phòng, đưa cho tôi một phong bì hồ sơ và vé máy bay khứ hồi Senegal-US. Tôi được USAID cho hai tuần lễ vacation có lương, phải tức tốc về Mỹ để làm thủ tục nhập quốc tịch Mỹ!

“Nhập quốc tịch Mỹ”?

Làm sao nhập quốc tịch Mỹ trong khi đơn đã bị thất lạc, chưa được gọi lăn tay, chưa được gọi đi thi, chưa được gọi phỏng vấn?

Tôi ngớ ngẩn như người vừa rớt xuống từ hành tinh khác!

Thì ra ông bạn già John Walsh đã nhờ văn phòng Senator ở Virginia can thiệp vụ quốc tịch bị trắc trở của tôi, để trả ơn tôi đã cho ông ăn cháo với muối trong mấy hôm liên tiếp trong thời gian ông bị bịnh tiêu chảy ở Bakel!

Đúng theo chương trình, tôi bay ngay về Mỹ, và không thể tưởng tượng được, chỉ trong vòng mười hôm, tôi hí hửng cầm trên tay cái bằng quốc tịch Mỹ!

blank
Những người mắc bịnh mù.

Tôi cầm phong bì hồ sơ trình diện tại văn phòng Immigration (INS) ở Los Angeless, CA nơi tôi là resident. Tôi được một nhân viên INS tiếp đón thật niềm nở, được bà đích thân hướng dẫn từ phòng nầy sang phòng khác để làm tất cả các thủ tục cần thiết như điền lại đơn, đóng lệ phí, chụp hình, lăn tay, phỏng vấn v.v. chỉ trong vòng một ngày!

Tôi lơ ngơ có biết gì đâu, bà hướng dẫn bảo sao, tôi làm vậy. Tôi đâu có chuẩn bị trước, đâu có học hành gì, thì làm sao mà thi cử và trả lời phỏng vấn cho đúng? Tôi trình bày sự lo ngại của tôi cho bà hướng dẫn. Bà khuyên: “dont worry, do the best you can”. Tôi thấy yên tâm làm đại.

Bà hướng dẫn cũng chẳng lưu tâm gì sự hiện diện của tôi, bà đưa cho tôi hồ sơ phải làm, cho tôi một thời gian cố định để hoàn tất. Đúng giờ, bà đến để thu tài liệu, đưa cho tôi hồ sơ mới, hoặc mang tôi đến văn phòng khác, giới thiệu với nhân viên phu trách ở đó, rồi lại bỏ đi.

Gay go nhứt là phần cuối cùng: phần phỏng vấn. Sau vài câu chào hỏi xã giao và các câu hỏi căn bản về cá nhân, tôi được hỏi thêm về vài câu căn bản về lịch sử Mỹ mà con nít cũng biết thí dụ như tên Tổng Thống đương nhiệm, ai là Tổng Thống đầu tiên ở Mỹ, lá cờ Mỹ có mấy ngôi sau... Tôi còn nhớ được hỏi về tên ông dân biểu đương thời ở quận hạt của tôi. Tôi trả lời là tôi không biết vì 5 năm cuối cùng tôi ở Phi Châu. Bà hỏi tiếp tên ông Thượng Nghị Sĩ, tôi cho đại tên ông Thượng Nghị Sĩ mấy năm về trước. Các câu hỏi khác rất dễ, có thể trả lời được dùng common sense.

Tuy nhiên sau cuộc phỏng vấn xong tôi vẫn thấy lo lo bèn hỏi đại người phỏng vấn tôi:

- Would you tell me how did I do?

Bà Mỹ đen, gương mặt lạnh như tiền, nhìn tôi rồi bà… mỉm cười. Ôi! cái cười sao mà dễ thương quá!

- You passed my friend! Congratulation!

Tí nữa là tôi đã nhảy chồm lên ôm bà mà kiss, tuy bà là Mỹ đen già, nặng khoảng 200 Lbs.

blank
An adult blackfly (Simulium damnosu) Photomicrograph of onchocerca volvulus (adult worm).

“Thats it”. Bà nhân viên INS hướng dẫn tôi suốt ngày vừa nói vừa cười rất tươi, bắt tay tôi từ giã đồng thời đưa cho tôi lá thơ thông báo ngày giờ và địa điểm buổi tuyên thệ để nhận bằng nhập quốc tịch.

Lại một lần nữa tôi ngớ ngẩn trố mắt ra mà nhìn bà. Tuyên thệ nhập tịch? Tôi đang nằm mơ chăng? Tôi vẫn còn nghi ngờ, không lẽ tôi đã đậu quốc tịch thật rồi sao?

Buổi tuyên thệ xảy ra một tuần sau, trong một nhà thờ nhỏ ở Los Angeles, chỉ có khoảng 100 người được tuyên thệ nhập tịch trong buổi lễ nầy.

Tôi trở thành công dân Mỹ như trong một giấc mơ.

Tôi hoàn toàn không biết bất cứ một chi tiết nào về cách hợp tác giữa 4 thành phần liên hệ đã làm việc chung để giải quyết vấn đề của tôi: John Walsh, văn phòng Senator, USAID ở Senegal, INS ở Los Angeless. Tôi chỉ nhận được vỏn vẹn một lá thơ của văn phòng Senator gởi cho tôi, do ông Senator ký tên, cú điện thoại của USAID Senegal gọi tôi về thủ đô gấp để đi trình diện INS ở Los Angeles.

Tôi không bao giờ nghĩ là sự can thiệp của John qua văn phòng Thượng Nghị Sĩ, với sự yểm trợ của USAID lại có kết quả tốt như vậy. Nhưng điều mà tôi trân quí nhất, không thể ngờ có thể xảy ra được, đó mấy chén cháu trắng với muối của tôi đã được trả công bằng cái bằng quốc tịch Mỹ, cộng thêm bonus hai tuần lễ vacation có lương!

Đây là bài học đầu tiên mà tôi đã học về người Mỹ và về xứ Mỹ, xứ mà tôi vô cùng hãnh diện là một người công dân, đó là: “You get what you deserve”.

Trong trường hợp của tôi, chẳng những tôi nhận được những gì tôi xứng đáng, mà còn được thưởng thêm quá nhiều bonus vì mấy chén cháo trắng với muối của tôi nó quí hiếm lắm, chỉ những ai tình nguyện rơi vào địa ngục, tức vùng bán sa mạc Sahel nầy để làm việc mới có được. (sa=rơi, hel= hell tức là địa ngục).

Chú Chín Cali

Ý kiến bạn đọc
20/10/201605:21:42
Khách
Thật là một mẫu hồi ký lý thú. Cám ơn Chú Chín Cali đã chia xẻ thêm về cuộc sống của người dân Châu Phi trong những năm đầu của thập niên 80 cũng như kinh nghiệm có một không hai về việc nhập quốc tịch của chú. Năm năm thay mặt nước Mỹ kiên trì bám trụ làm việc nhân đạo nơi xứ xở kém phát triển là một cống hiến không hề nhỏ. Ông phóng viên dạo kiểng xem hoa có mấy ngày mà đã bỏ chạy rồi thì phải nói ổng khâm phục sự dũng cảm xả thân của chú vì nước Mỹ quá xá. Quá xứng đáng thành công dân xứ Huê Kỳ! Cứ xem như hai tuần holiday có lương là một lời cảm ơn của Mỹ Quốc về sự đóng góp của chú vào chương trình nhân đạo đó mà. Một cái kết thiệt là có hậu.
24/09/201604:50:42
Khách
Anh bạn thật may mắn
22/09/201620:58:46
Khách
cả năm mới có một lần ăn chuối đâu anh ăn hằng ngày ?
21/09/201623:42:40
Khách
Chẳng biết lịch sử nước Mỹ, cũng chẳng tên vị dân biểu hay TNS. chẳng biết 1 tí gì về thi quốc tịch mà đỗ cũng hay đấy chứ? Hoan hô !
21/09/201619:09:01
Khách
Nếu có ai bị tiêu chảy hoặc kiết lỵ thì ăn chuối là tốt nhất, sẽ lành bệnh ngay bảo đảm 100 phần 100. Kinh nghiệm của tôi, một tù binh cọng sản ( P.O.W ) là tôi đã thoát chết vì đã ăn chuối hằng ngày trong lúc trong trại tù rất nhiều người chết vì Ecoli.
19/09/201603:05:43
Khách
Trường hợp của tôi cũng may mắn như của tác giả . Không biết có phải lúc đó tôi đang làm việc cho tiểu bang hay không, nhưng ông phỏng vấn người Mỹ trắng chỉ hỏi tôi ba hay bốn câu dễ ợt ( nay lâu quá rồi, tôi không nhớ ). Khi ra về, cảm giác buồn vì sắp rời bỏ quốc tịch Việt Nam Cộng Hoà lấn át nỗi vui đậu quốc tịch .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,390,381
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.