Người Già Ở Mỹ

17/07/201300:00:00(Xem: 258917)
Người Già Ở Mỹ
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả định cư tại Mỹ từ 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, tiểu bang New Jersy. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của Song Lam là “Tháng Ba, Trời Đất Vào Xuân,” tự sự của người vợ người mẹ trong một gia đình H.O. 38 năm sau 30 Tháng Tư 1975. Sau đây là bài mới của tác giả, cách nghĩ cách viết cho thấy rõ nét chín chắn, so với những bài trước. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.

Ngụm cà phê đầu tiên làm bà Nam tỉnh táo được chút đỉnh sau một đêm trằn trọc ngủ không ngon. Bây giờ là sáng thứ bảy, ông Nam đi làm overtime từ sớm, còn lại một mình trong căn aparment nhỏ, bà ra ngồi ngoài balcony ngắm trời ngắm đất. Vạt nắng đầu tiên của ngày mới sơn loang lổ hàng cây trắc bá diệp cuối vườn. Hôm nay TV báo 93 độ. Cái nóng ở Mỹ này không thua Việt Nam, có khi lên khỏi 100 độ, nhưng thỉnh thoảng có gió nhẹ, không quá humit như ở Sài Gòn. Bỗng nhiên bà Nam cười một mình khi nhớ ra câu hát của ca sĩ nào đó: "Nắng ở đây cũng là nắng ấm, nhưng sao bằng nắng ấm quê hương...?"

Miền Đông Bắc này cái gì cũng maximum: có khi lạnh dưới 0 độ và nóng trên 100 độ, không như miền Nam California khí hậu ôn hòa, vì thế đông đảo đồng hương Việt Nam chen chúc về đó ở, nâng giá nhà cửa mắc mỏ quá trời.

Bà Nam ít khi được free cuối tuần vì đã từ lâu bà làm việc trong một nhà hàng Mỹ, schedule flexible, trong khi mọi người được nghỉ weekend thì có khi bà phải làm tới nửa đêm. Ông Nam là machine operator nên giờ giấc ổn định, từ 7 giờ sáng tới 5 giờ chiều, mỗi ngày 9 tiếng, chưa kể 5 tiếng thứ bảy, như hôm nay. Như vậy mỗi tuần ông phải "cỡi" 50 tiếng. Mấy đứa con cứ cằn nhằn hoài:

- Nghỉ đi Ba, Ba đủ credit rồi, đủ tuổi hưu rồi còn gì...? Bộ Ba không thấy đủ mệt rồi sao?

Điều đó ông bà Nam hiểu, hiểu rõ. Sở dĩ hai ông bà còn nấn ná làm thêm vài năm nữa là vì còn chút gánh nặng ở quê nhà: cả hai còn mẹ già trên 90 tuổi phải phụng dưỡng. Rồi còn anh em con cháu bạn bè... thỉnh thoảng phải gởi tiền về giúp đỡ. Chuyện này mấy đứa con cũng phản đối um sùm:

- Mấy người già như Ba Má cứ gởi tiền về Việt Nam làm giàu cho Cộng sản. Chín mười tỷ Mỹ kim hàng năm từ Mỹ, Úc, Canada... rót về Việt Nam, trong đó có tiền của Ba Má nữa đó. Ba Má lo cho mình đi. Ba Má già rồi...

Bà Nam không cãi lý với đám con vì tụi nó nói đúng, nhất là câu "Ba Má già rồi..." Bà nghĩ thầm: "Trời, mình già thật rồi sao? Mới đây mà, thời gian sao nhanh quá!"

Phải, ông bà sắp bước vào cái hạn tuổi 70. Ngày xưa, ở Việt Nam, khi đúng 60 tuổi, người ta có tiệc mừng thọ, gọi là ăn "đáo tuế", vậy là bà và ông Nam đã có cái extra bonus 6, 7 năm rồi.

Cách đây 4, 5 năm, bà Nam bị bệnh Gum disease nên mấy cái răng cửa cứ lung lay, hở hàng phải đi nha sĩ chữa trị: phải bỏ xương vào nướu răng, làm braces, làm invisalign niềng lại cho khít. Mấy đứa Mỹ trong tiệm nói với bà:

- Mày nghĩ sao vậy? Mày hơn 60 tuổi rồi niềng răng làm chi cho tốn 5, 6 ngàn đô-la?

Bà Nam hóm hỉnh trả lời:

- Sao tụi bây không nghĩ rằng tao còn 40 năm nữa?

Mấy đứa khác vỗ tay bôm bốp la lớn: "All right, you are right!"

Buổi sáng thứ bảy thật trong lành, yên tĩnh. Căn chung cư này phần lớn là người già ở, vài người trẻ độc thân, thỉnh thoảng cuối tuần bà mới thấy họ "bưng" girlfriend, boyfriend về, bè bạn tụ họp party đêm thứ Sáu hoặc thứ Bảy. Những lúc ấy bà mới cảm nhận được sự rộn ràng, đông vui. Ngoài ra, họ vô ra lặng lẽ. Vì thế, bà Nam nghe được tiếng chim hót gần như quen thuộc mỗi ngày, thậm chí vào mùa thu, bà còn nghe được tiếng lá rơi khẽ khàng bên ngoài cửa sổ. Hơn 20 năm rồi, ông bà Nam sống lặng lẽ với người Mỹ riết rồi cũng quen. Vì thế, năm ngoái khi xuống San Diego dự đám cưới của thằng cháu với cái reception 4, 5 chục bàn tiệc, bà Nam kêu mệt quá, thở không nổi, phải chạy ra ngoài.

Bà Nam vừa uống ly cà phê vừa ăn cheerios. Tự nhiên bà thèm tô bún riêu. Vùng King of Prussia, Pennsylvania này kiếm đỏ con mắt không thể có một tiệm ăn Việt Nam, vì Mỹ trắng chiếm 95% dân số, phía trước là xa lộ 202 và phía sau là 422, nhiều quán xá, restaurant, hotels, đặc biệt gần sát bên Shopping Mall nổi tiếng, cho nên lúc buồn, bà cứ thả bộ vô trong Mall lượn qua lượn lại chán chê rồi ngồi "cà phê một mình".

Bà Nam nghĩ ngợi lung lắm. Điều đó làm bà mất ngủ nhiều đêm. Bà không biết phải "binh" đường nào cho đúng! Trước đây bà nghĩ rằng, khi các con xong đại học ra trường, ông bà sẽ đi học trở lại, nhưng cái nợ áo cơm cứ đeo đẳng bên mình, bà gỡ mãi không ra, thêm sức khỏe cả hai mỗi ngày một yếu đi. Ông Nam sau gần 10 năm bị đọa đày nơi rừng thiêng nước độc, khi được định cư ở Mỹ, ông đem theo mình đủ thứ bệnh: high tension, high cholesterol, loét bao tử, yếu thận... lúc nào cũng kè kè hộp thuốc với 5, 6 thứ thuốc khác nhau, ăn uống phải kiêng khem đủ thứ. Vì thế nấu ăn cho ông bà phải cân nhắc đủ điều. Năm ngoái, ông lên cơn đau bụng dữ dội, cứ tưởng là do bao tử nó hành, nhưng thật sự là trong túi mật của ông có vấn đề: ống dẫn mật tự nhiên có một viên sỏi to tổ bố chắn ngang. Ông phải ra vô bệnh viện hai đợt để gắp sạn mật và sau đó cắt bỏ luôn túi mật. Dù chỉ là tiểu phẫu nhưng ông Nam cũng phải mất hai tháng rưỡi cho việc chữa trị ở bệnh viện và sáu tuần out patient với y tá đến giúp mỗi tuần 2 lần. Vì thế chi phí lên tới 270 ngàn đô-la, điều mà không ai tưởng tượng nổi. Insurance cover 80% và phần B của Social Security "cáng đáng" thêm 20% còn lại vì ông quá 65 tuổi. Y tế ở Mỹ thật tuyệt vời nhưng charge tiền cũng chẳng nương tay. Bà Nam thầm cảm ơn Trời Phật, cảm ơn nước Mỹ, người Mỹ đã cưu mang gia đình bà, các con bà lớn lên và thành đạt ở xứ này trong ngành Y, Dược nên phần nào giúp ông già thoát qua cảnh khổ.

Có nhiều người quen gặp bà thường nói:

- Con cái của ông bà toàn là Sư với Sĩ, nhà cửa thênh thang, sao không về ở với chúng nó, sao cứ chui rúc trong cái apartment chật chội như vậy?

Bà cười và trả lời:

- Tại hai thằng tui thích vậy mà. Có độc lập tự do thì mới hạnh phúc được chứ!

Các con của bà lớn lên ở vùng Bắc Mỹ này nên ít nhiều cũng chịu ảnh hưởng của "văn hóa bờ Đông" nên nếp nghĩ, nếp sống có phần nào khác với văn hóa Á Đông. Bà Nam hiểu rõ chuyện này. Con cái có gia đình riêng ít khi muốn cha mẹ ở chung và ngược lại, người Mỹ khi "tuổi đời xế bóng" không muốn làm phiền con cái, huống hồ chi giới trẻ ở Mỹ này khi đã hơn 21 tuổi không muốn ở chung với cha mẹ. Họ có thể ở chung với roomates, boyfriend hay girlfriend để khỏi bị "con mắt dòm ngó" của cha mẹ hỏi han đủ thứ: con đi đâu? Với ai? Mấy giờ về? Sao về trễ quá vậy con, má ở nhà trông con hụt hơi, không ngủ được...v.v và...v.v..

Khi mới qua Mỹ được vài năm, bà Nam đã phác họa một tương lai của ông bà khi về già: Sau khi xong bổn phận với các con, buông bỏ công việc, ông bà sẽ "hát câu hồi hương" về lại Sài Gòn để sống hết quãng đời còn lại, để hưởng thụ tuổi già với quê hương làng nước, để tay trong tay "khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên" (Kiều), nhưng bây giờ bà đã thay đổi ý định: đường lối nào đâu cho sự quay về?

Phải, đường về quê hương, mọi cánh cửa đã đóng chặt. Sài Gòn của ông bà ngày xưa còn đâu nữa với những ngày tháng êm ả ấu thơ hay trong tuổi thanh niên với muôn vàn ước mơ rạo rực? Hoa không thể nở được nữa rồi, và trăng, trăng đã "tàn trên hè phố"! Sài Gòn bây giờ với những bon chen chụp giựt, người ta đạp lên nhau mà đi, đầy rẫy sự áp bức bất công, đầy rẫy cuộc sống xa xỉ, thác loạn của người quyền chức đỏ bên cạnh cuộc sống lầm than tức tưởi của dân nghèo, thì... chỗ nào đâu cho những người già kiếm tìm sự thanh thản? Thôi đành, cũng đành gởi nắm xương tàn ở cõi tạm dung này.

Mấy hôm nay bà Nam cứ băn khoăn về việc con gái út đề nghị ông bà retired đi, về ở với nó. Bà cảm động về sự ưu ái, quan tâm của con, nhưng bà nói:

- Để thư thả đã con. Giờ đây Ba Má còn công việc, còn đi làm, còn lo cho mình được. Chừng nào yếu sức quá hẵng hay. Con hãy lo cho mình đi. Con rước hai con "khỉ già" về nhà con ngồi chong ngóc đó làm gì? Con còn phải lo lấy chồng nữa chứ?

Bà Nam lo ngại là phải, vì bà nghe ngóng chung quanh việc cha mẹ ở chung với con cái đã xảy ra nhiều chuyện đau lòng, vì bà là người sensitive không đơn giản như người khác, bà dễ bị tổn thương. Ông Kim là người hàng xóm ở Việt Nam với ông bà, là chủ một tiệm may lớn nổi tiếng ở Sài Gòn là một ví dụ. Sau khi vợ mất, đứa con gái bảo lãnh ông qua Mỹ, sau khi bán căn nhà mặt tiền ở đường Phan Thanh Giản, chia chác đồng đều cho các con. Những tháng đầu tiên ở Mỹ thật huy hoàng đối với ông, vì ông có chút tiền đi chơi đây đó. Tuổi già ở nhà mãi cũng buồn, ông theo mấy ông bạn già hưu trí đi Casino chơi game cho giải khuây. Ban đầu kéo máy 5, 10 đô-la, sau đó vài chục, vài trăm, thắng được đôi lần, thua lại cả chục lần. Tiền riêng vơi dần, từ từ mang nợ. Vợ chồng đứa con gái phải nuôi dưỡng ba năm mới xin được tiền già, nay lại thêm trả nợ cho ông nên thằng con rể khó chịu ra mặt. Ban đầu nó cằn nhằn con gái ông, sau đó nó nói thẳng: "Ông là đồ ăn hại!!". Ông Kim đau đớn bỏ về lại Việt Nam, sau đó vài tháng thì mất.

Bà Nam cũng không quên được câu chuyện của người bà con xa ở Buffalo, up-state New York: Bà Hoa sống với gia đình người con trai trưởng đã lâu. Mỗi năm, vì thời tiết quá lạnh, bà làm "con chim trốn tuyết" về San Jose với gia đình con gái từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau, khi miền Đông Bắc ấm áp vào xuân. Nhiều năm như vậy, bà Hoa rất vui tươi hạnh phúc với con với cháu. Năm ngoái gần Noel, bà Hoa bị bệnh phải vào bệnh viện. Sau vài tuần khám nghiệm, bác sĩ nói rằng bà bị cancer gan thời cuối. Không hiểu tại sao các con không đưa bà đi check-up mỗi năm vì thế không phát hiện ra bệnh trạng. Bác sĩ nói rằng bà chỉ sống được vài tháng. Các con bà nhao nhao lên lo lắng. Người con trai trưởng từ Buffalo bay xuống San Jose thăm Mẹ và đề nghị với vợ chồng cô em gái dọn một phòng riêng cho Mẹ dưỡng bệnh. Cô con gái lo buồn vì mẹ bệnh nặng gần đất xa trời, trong khi anh chồng thì lo chuyện khác. Anh ta thủ thỉ với vợ:

- Em à, thương Má thì ai cũng thương hết. Nhưng, đưa Má về ở trong nhà mình, rủi Má "đi" trong nhà này thì... nhà mình kể như mất giá, sau đó muốn bán hay trade-in gì cũng khó lắm...

Dĩ nhiên bà Hoa không được về nhà, mà phải "chuyển trại" từ bệnh viện sang Nursing home rồi sang "Rehab" để săn sóc đặc biệt. Bà Hoa mất sau đó chỉ hơn một tuần và được giao cho Funeral home ở San Jose Cali chuyển bằng máy bay về lại Buffalo.

Một cảm nhận khác mà bà Nam thấy được chung quanh cái building này là người Mỹ về già sống lặng lẽ và chết cũng âm thầm. Cách đây vài năm, cũng ở building này tầng 1, ông Mỹ già chết 1, 2 ngày mà không ai hay. Mọi người chỉ thấy ông ra vô đơn độc, chẳng thấy con cháu hay bạn bè gì lui tới. Khi người Janitor phát hiện ông nằm co chết cứng trong apartment mới tá hỏa gọi Police. Chuyện này làm bà Nam suy nghĩ không ít. Hiện nay, còn bà Thelma ở căn số 14 cùng building với bà Nam. Bà này già, già lắm rồi, cũng một mình thui thủi. Nghe nói bà có người con gái ở Alaska và con trai ở Florida, vậy mà bà Nam chưa bao giờ thấy họ tới thăm mẹ mình. Nhiều lần bà Nam có hỏi thì bà già Mỹ này chỉ ngập ngừng, dõi mắt nhìn ra ngoài mà không nói năng chi. Bà Nam kính trọng sự riêng tư nên từ đó không hỏi han chi nữa.

Có tiếng động nhỏ sau lưng, bà Nam quay lại nhìn. À, con chim cánh đỏ quen thuộc của bà đang đáp xuống liễn cơm khô và ngũ cốc mà bà vẫn để dưới góc balcony cho nó. Nó đáp lên đáp xuống nhiều lần, kêu chíp chíp. Tức thì 2, 3 con khác nhỏ hơn sà xuống liễn cơm. Bà nghĩ bụng chắc là con của nó chăng? Mấy con chim nhỏ xíu lẩm chẩm đi hẳn vào trong liễn cơm mổ lia mổ lịa. Bà thấy vui vui trong lòng khi nhìn thấy đầm ấm tình mẹ con của đàn chim. Vài phút sau, chừng như đã no nê, chim mẹ bay đi trước, đàn chim con ríu rít bay theo.

Bà cũng vậy. Tuần nào cũng vậy, ông bà lái xe qua thăm con, thăm cháu và chiều Chúa nhật hấp tấp chạy về cho cuộc "chạy đua nước rút" sáng Thứ Hai hôm sau. Bà nghĩ ai cũng có một cuộc đời riêng, một cách sống riêng, miễn là cách sống đó, mỗi người thấy là đúng cho mình. Bà vẫn nói với mọi người "Tui vậy là được rồi"

Trong một tương lai gần, chừng vài năm nữa, ông bà chắc sẽ nghỉ hưu. Chừng đó không biết phải sống ra sao, hoặc về ở với con, hoặc cứ sống một mình, ở luôn với miền Đông Bắc lạnh giá này, hay chọn cho mình nơi ấm áp hơn như ở Cali, Texas hay Florida? Bà nghĩ tới những người già chậm chạp với cái walker bà thường gặp ở nơi làm việc, hay ngồi xe lăn ở dọc đường, những đôi mắt xa vắng buồn bã thất thần hướng về nơi xa xăm nào của những người già trong viện dưỡng lão, những bước chân run rẩy, những bàn tay vụng về rơi vãi thức ăn phải cần người đút bón... Những giọng nói yếu ớt, nói không ra hơi, những thân xác lụi tàn. Bà Nam biết mình đang trên đường đi tới những cái view đó.

Bà đứng lên đi vào nhà. Dễ chừng cũng ngồi ngoài sân 1, 2 tiếng đồng hồ rồi. Bà tự cười cho mình sao nghĩ ngợi lung tung. Chiều nay, bà sẽ không ăn cơm nhà, sẽ rủ ông Nam ra Cheecake Factory kế bên Mall ăn tối. Ông bà sẽ ngồi ngoài Patio ngắm mọi người qua lại, và nhất là ngắm chiều rơi thật chậm ở nơi này. Dễ chừng 8:30 hoặc 9:00PM mới tối. Lâu lâu cũng phải enjoy life một chút, già rồi mà, why not?

Bà còn quên một điều: nhắc ông Nam có cái hẹn với bác sĩ chiều thứ hai coi lại cái bao tử của ông. Tự nhiên bà nhớ bầy chim ban nãy. Bà bỏ thêm cheerios vào liễn cơm cho tụi nó trở lại chiều nay. À, còn thêm vài miếng bánh mì cho lũ sóc nữa chứ.

Bà Nam vào bếp sửa soạn nấu cơm trưa cho ông Nam. Ông không ăn được thịt heo, thịt bò nhiều, chỉ ăn gà và ăn cá. Bà định nấu nồi súp gà cho ông và hấp cá Tillapia với gừng, hành...

Bà Nam nghĩ thầm: "Sao mà mình bôn ba, lo toan nhiều thứ quá vậy? Trời ơi! Ba bốn chục năm rồi còn gì, biết bao nhiêu là cơ cực? Và, bà nghĩ thêm, sao mình không được như những cánh chim kia nhỉ?"

Song Lam

Ý kiến bạn đọc
21/07/201313:28:07
Khách
Trước hết tôi xin cảm ơn người viết bỏ công ra viết, tuy nhiên xét theo lời giới thiệu đó là "người vợ người mẹ trong một gia đình H.O." Vậy tuổi tác nhất định không còn bé, tiếng Việt không kém cỏi và chắc chắn tham gia mục viết lách này ít nhiều do muốn bảo tồn tiếng Việt . Tiếc rằng đây đó trong bài viết lẫn lộn tiếng ngoại quốc .

Sau đây là một vài vi' dụ,

"Bây giờ là sáng thứ bảy, ông Nam đi làm overtime từ sớm, còn lại một mình trong căn aparment nhỏ, bà ra ngồi ngoài balcony ngắm trời ngắm đất."

"Cái nóng ở Mỹ này không thua Việt Nam, có khi lên khỏi 100 độ, nhưng thỉnh thoảng có gió nhẹ, không quá humit như ở Sài Gòn. " ("Humit" bị đánh vần sai, đúng là "humid".)

"Miền Đông Bắc này cái gì cũng maximum..."

Còn nhiều tiếng ngoại quốc nữa trong toàn bộ bài viết . Xin vui lòng tôi hoàn toàn không có ý chỉ trích, nhưng bài viết thế này thì xem ra tiếng Việt không còn, người Việt cũng mất gốc gần hết sau nhiều năm bơ sữa.

Cảm ơn .


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
06/12/201900:00:00(Xem: 1771)
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
06/12/201900:00:00(Xem: 765)
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
04/12/201910:57:00(Xem: 2668)
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài mới nhất của cô.
02/12/201913:25:00(Xem: 3057)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Tác giả nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
29/11/201900:00:00(Xem: 3292)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
26/11/201900:00:00(Xem: 5059)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
25/11/201900:00:00(Xem: 2787)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
23/11/201900:00:00(Xem: 2723)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
22/11/201900:00:00(Xem: 1580)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
21/11/201900:00:00(Xem: 2100)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
31/12/201500:00:00(Xem: 9759)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 10749)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 17479)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10833)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 11507)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 42571)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 10345)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 13234)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6666)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7754)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9568)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8863)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 9267)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 10835)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6830)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 260376)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 320096)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345536)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 370565)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320812)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 392419)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 244098)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 388383)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893782)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875539)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341754)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340862)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 251300)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205407)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 261523)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276645)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236483)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 286603)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242608)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 244483)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ sẽ bỏ phiếu dự luật tăng trừng phạt với Nga vì can thiệp bầu cử Mỹ và vấn đề Ukraine.
Triều Tiên đặt cược lớn vào hạn chót 31/12/2019 để Mỹ tháo gỡ tình thế bế tắc, làm dấy lên lo ngại về khủng hoảng bùng phát sau thời điểm trên.
Trên thế giới, có một quốc gia 99% dịch vụ công được thực hiện trực tuyến: Estonia.
Khoảng đầu tháng 12/2019, Đức trục xuất hai nhân viên sứ quán Nga vì cho rằng Moskva có thể đứng sau vụ sát hại cựu chỉ huy phiến quân Chechnya tại Berlin.
Đại sứ quán Nga cho biết Washington khơi mào cuộc chiến visa khi không cấp thị thực cho nhiều quan chức Nga đến Mỹ
3 Vaccine đang được thử nghiệm là HVTN 702, Imbokodo và Mosaico, trong đó, HVTN 702 là chủng vaccine được thử nghiệm sớm nhất trong 3 loại vào năm 2016 tại Nam Phi.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========