Ngày Thẳng Đứng

03/11/201200:00:00(Xem: 235821)
Ngày Thẳng Đứng
viet-ve-nuoc-my_190x135Với cách viết tinh tế, sô1ng động, Nguyễn Văn đã nhân giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2012, cho biết ông sinh năm 1965, quê ở Phú Yên; Vượt biên năm 1988, hiện sống cùng gia đình tại Chicago. Cho tới nay, ông đã góp các bài: “Chuyện Của Bill”; “Tôi Không Là Ai Cả”; “Ngày Tháng Buồn Hiu”; “Mùa Thu Nashville”; “Đêm Mưa Bong Bóng”. Sau đây là bài viết mới nhất.

Bà Diệu tay dắt đứa cháu gái, tay cầm chai nước lọc bước vào khu bãi bên bờ hồ Michigan lúc trời đã bắt đầu xế bóng. Ở cái thành phố Chicago này vào những ngày hè cuối tuần thì ai cũng biết nó ồn ào và náo nhiệt như thế nào rồi. Người đi lại chen chúc, tấp nập trên các con phố. Xe cộ chạy rần rần từ sáng tinh mơ tới nửa đêm. Rồi tiếng nhạc xập xình của các ban nhạc đường phố. Cứ nhìn mấy tay nghệ sĩ khố rách áo ôm này, thật đôi lúc khiến người ta đâm chạnh lòng. Người nào người nấy trông hem huốc đến thảm thương. Tóc tai dài thậm thượt như đàn bà. Mình mẩy gầy tong, chỉ thấy da bọc xương. Ai cũng mặc độc một chiếc quần jean tả tơi, rách đến tưởng chừng như không thể nào rách hơn được nữa. Họ chơi những điệu nhạc xưa cũ, nhảy nhót hệt kẻ động kinh, miệng tru những câu ca man dại, lời lẽ mơ hồ thật không ai hiểu nổi.

Ngày nóng như thiêu. Nhiệt độ hôm nào cũng lên gần một trăm độ F. Không ai muốn ở trong nhà. Mà ở làm sao được trong những căn phòng lúc nào cũng hừng hực như chiếc lò sưởi ấy. Máy điều hòa chạy suốt ngày, càng chạy càng thấy nóng.

Các khu công viên đông nghẹt người. Ai cũng muốn ra đây tìm một chút gió mát. Những căn lều, những chiếc ô dù mọc lên tạm bợ, nhan nhản trên các khu đất. Mà cũng không dễ gì kiếm được một chỗ như thế. Có người phải cơm mang nước xách ra đây từ sáng tinh mơ mới mong tìm được một chỗ cho mình. Khách ngồi, nằm la liệt dưới các tàng cây, trên bãi cỏ. Nóng đến nỗi không ai còn muốn mặc thứ gì trên người. Quần áo lột hết cả ra. Da thịt bày hở hang, lồ lộ đến bỏng rát dưới ánh mặt trời. Mùi thức ăn nướng cháy hăng hắc trên các lò than xen lẫn mùi mồ hôi thoảng lên trong không gian, khiến cho những cái bao tử rỗng vừa thèm ăn đến cồn cào lại vừa có cảm giác buồn nôn.

Bà Diệu có hẹn với một người bạn cùng đi thả bộ chiều nay. Không hiểu hai người hò hẹn thế nào, cuối cùng chẳng ai tìm thấy được ai. Mà cũng không dễ gì nhận được mặt nhau trong cái biển người đông đúc như thế này.

Đứa cháu gái năm tuổi của bà cứ chốc chốc lại đòi nước uống. Uống xong, nó lại muốn đi nhà vệ sinh. Bà Diệu đâm bực mình.

“Đái ỉa cái gì? Nín đi!...”

Đứa bé ngước đôi mắt nhìn bà nó, im thin thít. Thấy con bé mặt tái mét vì nín nhịn, bà thật không đành lòng.

“Thôi được rồi. Nhà vệ sinh ở đâu?” Bà dỗ dành.

“Chỗ kìa, bà nậu!...”

Con bé đáp ngọng ngịu, rồi đưa tay chỉ dãy nhà phía trước.

“Sao cháu biết?”

“Thì chữ washroom đó...”

“Chữ gì?”

“Washroom.”

“Con gái mẹ mày! Nói tiếng Việt…”

Hai bà cháu, chân thấp chân cao nhắm dãy nhà trước mặt, bước tới. Con bé đi bên cạnh, miệng mím chặt. Nó là đứa cháu gái đầu tiên của bà, tên Mitchelle. Một cái tên rặt theo kiểu Mỹ. Bà ghét cay ghét đắng những cái tên như thế. Bà cứ kêu nó là con Mít. Thì đã sao! Nhớ ngày xưa lúc còn nhỏ, bố mẹ chẳng đã từng gọi bà bằng cái tên cục mịch hơn thế. Con Bẻm! Không riêng gì trong gia đình, cả xóm ai cũng kêu bà bằng cái tên đó. Bà vẫn lớn lên, vẫn đi lấy chồng đấy thôi. Mà hồi đó, bà mạnh khỏe chứ không như con Mít bây giờ. Bà chẳng biết chích ngừa là như thế nào. Vậy mà bà có sao đâu! Còn bây giờ, con Mít vừa ấm đầu, sổ mũi một chút là mẹ nó lập tức đưa đi gặp bác sĩ, có khi một tháng lên tới ba bốn lần. Con bé uống thuốc nhiều cũng gần bằng số lần nó ăn cơm vậy. Nhưng nó có mạnh khỏe gì cho cam. Người thì cứ tong teo như que củi. Mặt mày lại xanh mướt tựa tàu lá.

Báo chí suốt ngày cứ đăng nhan nhản các tin về thành tựu khoa học. Nào là tàu vũ trụ đã lên tới sao Hỏa. Tương lai con người sẽ đi du lịch vào không gian. Và sự sống trên các hành tinh xa xôi là điều có thật. Rồi những phát minh y khoa sẽ giúp đẩy lùi được tất cả mọi thứ bệnh tật. Tuổi thọ con người cũng theo đó mà dài ra.

Riêng bà lại không tin. Bà cứ nhất định là hồi xưa ông bà mình có sức khỏe, mạnh mẽ hơn bây giờ. Thì bằng chứng rành rành ra đấy! Bà đã hơn năm mươi mà có thấy đau ốm gì đâu. Người cứ khỏe re như đang hồi xuân. Trong khi con dâu bà chưa đến ba mươi lại mang đủ thứ bịnh trong người, nào nóng gan, mỡ trong máu, thỉnh thoảng còn bị tụt đường huyết. Thuốc uống hằng ngày mà bệnh có thấy hết đâu. Mấy ông bác sĩ bây giờ chỉ giỏi việc lấy tiền người ta, còn chữa bệnh thì cứ ù ù khạc khạc. Thầy thuốc gì mà khám bệnh cứ toàn đi hỏi người ốm rồi ghi toa, lại còn hẹn tới hẹn lui.

Ai cũng bảo nước Mỹ văn minh, phú cường. Vậy mà sống ở xứ này bao năm trời, bà Diệu vẫn không tài nào thích nghi nổi. Nhìn đâu bà cũng thấy rặt một thứ lai căng đến khó chịu. Mấy người bạn của bà, mỗi lần gặp mặt đều thi nhau kể khổ. Mà cũng lạ. Nhà ai cũng có chuyện để nói! Hết khoe nhà cao cửa rộng, con cái thành đạt lại đến chuyện con dâu, con rể ở không phải đạo. Từ chuyện tốt đến chuyện xấu. Và lần nào cũng thế, bà Diệu trút nỗi bực bội trong lòng vào cô Hạnh, con dâu của bà.

“Dâu gì, cái ngữ ấy! Nếu sống bên Việt Nam chỉ có mà ở góa. Con cái gì mà hỗn hào hết chỗ nói. Mình mới nói một tiếng, nó táp lại đến mười tiếng. Mình nói tiếng Việt. Nó xổ tiếng Anh. Thì nó chửi mình chứ còn gì nữa!…”

Nói riết ở nhà sợ con cháu nghe thấy, mấy bà bèn rủ nhau ra công viên la hét cho hả tức. Hết chuyện trong nhà, lại bắt đầu tới chuyện thiên hạ. Tuần nào cũng vậy, chuyện đâu mà nhiều thế không biết.

“Cháu gái bà nhà hàng xóm chỗ tui ở, mới mười hai tuổi đã có bạn trai nhé!”

“Thế có gì phải nói! Nhà kia có chuyện chàng rể ngủ luôn với bà mẹ vợ mới là lạ…”

“Ấy chết! Người Việt mình hả bà?”

“Không! Dân Mỹ trắng.”

“Thế à!...”

“Mấy ông Sư ở chùa giảng rằng chúng ta đang sống trong thời mạt pháp!”

“Thì đúng!..”

Sau một hồi than trời trách đất chán chê, bao giờ cũng là điệp khúc: Tổ cha nước Mỹ!

Người ta bảo rằng tuổi già thường sống trong hoài niệm. Đa phần đều mang cảm giác nuối tiếc về quá khứ. Cái đã mất bao giờ cũng to lớn hơn cái đang hiện hữu. Không ai có thể lấy lại được thời gian đã trôi qua. Đó là thứ mất mát vĩnh viễn…

“Thật bực mình cái con mẹ Hoa. Đã bảo hẹn chỗ lùm cây mà chờ hoài chẳng thấy!” Bà Diệu lẩm bẩm một mình.

“Bà bảo gì ạ?”

“Không phải chuyện của cháu…”

“Bà ơi! Bà cho Mít tắm đi?”

Vừa nói, con bé vừa chỉ tay vào đám người đứng lố nhố nơi mép nước.

“Tắm đông người như thế, muốn bị lây ghẻ chốc hả?... Không được tắm!”

Mặt con bé xụ xuống, phụng phịu.

“Ngồi xuống đây!”

Bà Diệu chỉ tay vào khoảng đất trống. Ông Mỹ trắng già đang nằm đọc sách trên tấm khăn trải gần đó, nhỏm dậy. Ông nuốt vội thứ gì đó trong miệng. Chúng trôi từng cục xuống chiếc cần cổ khô héo và rám nắng. Tiếng nói như nghẹn lại.

“Hi! How are you doing?”

“Ổng nói gì, cháu?”

“He hỏi bà nậu khỏe hôn?”

Không khỏe sao ra được đây. Đồ điên! Bà chửi thầm. Không thấy bà trả lời, ông Mỹ già nhe răng cười hềnh hệch.

“She looks so cute!” Rồi ông hướng về đứa bé. “You want some?”

Ông giơ ra trước mặt con bé một bao giấy, bên trong đựng những chiếc bánh Cookie. Con bé lắc đầu.

“I dont want it. Thank you!”

“I am Joe,” ông chỉ tay vào bộ ngực đầy lông lá của mình, nói với bà.

Mắt ông ánh lên một thứ lửa mông lung. Ông nói là đã gặp bà trước đây. Ông bảo hồi chồng bà mất ông có đi dự đám tang ở nhà quàn. Ông hỏi bà còn thấy buồn không. Rồi ông khen bà xinh đẹp. Cứ nghe con bé lắp bắp lại bằng tiếng Việt, mặt bà Diệu nóng ran, đỏ bừng vì ngượng. Ngồi chưa nóng đít, bà đã kéo tay đứa cháu gái đứng dậy.

“Đi cháu. Đi tắm!…”

“See you.” Con bé nói.

“Bye.” Ông Mỹ già vẫy tay, vẻ ngập ngừng.

Bà Diệu dẫn bé Mít vào bãi tắm. Hai bà cháu quần xắn tới gối, dép nắm trên tay, dầm chân trong làn nước mát.

Hồ Michigan rộng đến mút tầm mắt. Sóng gợn lao xao, từng lớp nối đuôi nhau vỗ ì ạch vào bờ cát. Ánh chiều như rải một lớp tráng bạc lóng lánh xuống mặt nước. Đằng xa kia, những chiếc thuyền buồm trôi dập dềnh như không biết đi đâu, về đâu. Dọc theo bờ kè đá, mấy chiếc mô tô nước rú ga, lướt như bay trên mặt sóng. Những âm thanh khuấy động một lúc rồi tất cả mất hút vào mênh mông. Mây như tan vào tầng không. Gió còn trốn ở phương nào xa lắm. Trời cao thẳm, xanh hun hút ở trên đầu. Mấy con mòng biển sải cánh lượn vòng từng đôi trên cao, gọi nhau líu ríu buồn bã. Cả một khung trời thanh bình đến đơn điệu. Nắng nhạt dần. Cái nóng cũng bắt đầu dịu lại.

Con Mít chạy lúp xúp trong làn nước mát, chốc chốc lại dùng tay té nước vào người bà của nó rồi cười lên nắc nẻ. Bà Diệu mân mê những chiếc vỏ ốc đủ màu vừa nhặt được trong lòng bàn tay, dáng vẻ thờ thẩn. Đã hơn một giờ đồng hồ trôi qua, bà Hoa, bạn bà vẫn chưa thấy tới. Ông Mỹ già khi nãy không còn đọc sách nữa, ngồi nhìn bâng quơ vào đám đông nơi bãi tắm như đang trông ngóng một điều gì.

Quái lạ! Lẽ nào ổng nhìn mình? Bà Diệu lẩm bẩm. Mà cũng tình cờ làm sao, ổng đúng là ông già sống một mình trong căn nhà ngay đầu đường khu mình ở chứ đâu. Sáng nào ổng cũng chạy thể dục quanh xóm. Lầm sao được…

Không hiểu sao, bà thấy người bần thần. Chồng bà mất cách đây mười năm. Trước đây, gia đình ép gả bà sau khi ông đi tù về. Một cuộc hôn nhân nhuốm mùi vụ lợi, không xuất phát từ tình yêu. Rồi bà cùng chồng và đứa con trai đến Mỹ theo diện HO. Kể từ ấy, ông bắt đầu sống trong chuỗi ngày đau ốm triền miên, hệ quả từ những lần bị hành hạ, đói cơm thiếu nước trong tù. Cũng may bà đã sinh được cho ông một đứa con trai. Số ngày hạnh phúc giữa hai vợ chồng ít oi đến nỗi có thể đếm được trên đầu ngón tay. Chưa bao giờ bà nghĩ đến chuyện sẽ đi bước nữa khi ông mất. Lẽ nào bây giờ đã hơn năm mươi tuổi bà lại đâm ra nghĩ quẩn. Rồi bà nghĩ tới những bà bạn mồm loa mép giải của mình. Chắc họ sẽ mặc sức đàm tiếu nếu hay tin bà đi cặp với một ông Mỹ già. Còn vợ chồng đứa con trai bà, chúng sẽ nói gì. Càng nghĩ bà Diệu càng rùng mình. Mà giữa bà với ông Mỹ kia đã có gì đâu chứ?…

Và như vô tình, bà lại liếc mắt về chỗ ông Joe đang ngồi. Nơi ấy bây giờ chỉ còn là một khoảng đất trống. Bà đứng tần ngần, một cảm giác bâng khuâng dâng lên trong lòng.

Chiều phai dần. Các tòa cao ốc dọc theo bờ hồ đứng trầm mặc, hắt những chiếc bóng ngoằn ngoèo nhợt nhạt xuống làn nước. Khách nhàn cư lũ lượt đổ vào các con đường trở lại thành phố. Từng đoàn người cứ như bị nuốt chửng, mất hút dần vào những dãy nhà cao tầng.

“Bà ơi, về đi!”

“Ừ!...”

Bà Diệu dắt đứa cháu ra chỗ để xe, dáng ngập ngừng, mắt như vẫn còn dõi tìm một hình bóng nào đó trong ánh chiều chạng vạng.

Nguyễn Văn

Ý kiến bạn đọc
14/11/201201:33:28
Khách
Phải chăng khi bóng xế chiều tà của cuộc đời người ta mong nhìn lại bóng mình , mong có thêm một cái bóng bên cạnh cùng ngả về 1 hướng nào đó chứ không mong không có bóng nào cả như khi mặt trời chiếu thẳng đứng- hình mình dọi xuống bóng mình cô đơn ?
12/11/201219:26:25
Khách
Cảm ơn,
Gửi Con Mèo, Thuận Hải, 172. Xin cảm ơn lời nhận xét của chư vị.
Thân. Văn.
09/11/201223:17:15
Khách
Chỉ một thoáng rung động cũng đủ để tưới mát một tâm hồn sỏi đá.
Bài viết nhẹ nhàng nhưng chính chắn. Nhân vật tiêu biểu và thật. Người, cảnh, câu chuyện được dựng một cách ý tứ, đơn giản nhưng tài tình. Khác với những truyện trước của tác giả, Ngày Thẳng Ðứng không chú trọng đến hiện tượng xã hội, không đả phá, không lột mặt trái, mà ngược lại cho thấy tính cách mềm mại, pha chút tếu lâm trong lối viết.
06/11/201223:23:45
Khách
Bài viết dí dỏm, văn chương mượt mà, ý tưởng thật sâu sắc, bội phục!
03/11/201215:56:24
Khách
Chuyện hay. Nước Mỹ này tui thấy là chỉ có shopping là en joy còn lại toàn là sạo, lừa gạt.
cũng may là tui biết cách sống đạo lý làm người, ở hiền.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/201900:00:00(Xem: 1402)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/06/201900:00:00(Xem: 2249)
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
23/06/201900:00:00(Xem: 1318)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
22/06/201900:00:00(Xem: 1899)
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2019, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.” Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm. Bài gần đây nhất của tác giả là “Chuyện về Những Bà Mẹ”. Sau đây là bài viết thứ 8.
21/06/201900:00:00(Xem: 8329)
Tác giả qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, là một kỹ sư từng làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ với bài viết về Mẹ trong mùa Mother’s Day 2019, ông cho biết có người cha sĩ quan tù cải tạo chết ở trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa. Bài viết mới kể về chuyện người mẹ và tác giả thăm nuôi đúng vào những giờ phút sau cùng của người cha trong trại tù cải tạo. Tựa đề đầy đủ của bài viết: “Ba Tôi, Những Giờ Phút Sau Cùng và người bạn tù trên đất My” được rút gọn theo nội dung.
20/06/201900:00:00(Xem: 4034)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
19/06/201900:00:00(Xem: 18136)
Thời tiết Cali đầu tuần bất ngờ có mưa bụi mát mẻ, hệt như tiết xuân dù đang mùa kiết hạ. Đúng là lúc có thể mơ xuân với một truyện tình vui của Orchid Thanh Lê, tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Cô sinh tại Sài Gòn, hiện là Phó Giáo Sư tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Monterey, Calif. Đây là bài tác giả gửi sớm, tính dành cho báo xuân Canh Tý 2020 sắp tới. Sắp họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, mời đọc trước chuyện xuân.
18/06/201900:00:00(Xem: 17130)
Thời tiết Cali đầu tuần bất ngờ có mưa bụi mát mẻ, hệt như tiết xuân dù đang mùa kiết hạ. Đúng là lúc có thể mơ xuân với một truyện tình vui của Orchid Thanh Lê, tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Cô sinh tại Sài Gòn, hiện là Phó Giáo Sư tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Monterey, Calif. Đây là bài tác giả gửi sớm, tính dành cho báo xuân Canh Tý 2020 sắp tới. Sắp họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, mời đọc trước chuyện xuân.
17/06/201900:00:00(Xem: 2422)
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ XX - gồm những bài viết được phổ biến từ 1 tháng Bẩy 2018 tới 30 tháng Sáu 2019 - được quyết định tổ chức vào Chủ Nhật 11 Tháng Tám 2019, và 16 tác giả sẽ nhận các giải thưởng.
17/06/201900:00:00(Xem: 2142)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
31/12/201500:00:00(Xem: 8324)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 9100)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15539)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9851)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 10015)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 40845)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8752)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11992)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6089)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6633)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8558)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7781)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7861)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8932)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5820)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 257802)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319461)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344395)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 369354)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319989)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 391374)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242823)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387468)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892638)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875072)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340487)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339838)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 250462)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204759)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 259129)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 275788)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235683)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285302)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241548)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243553)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 06/2019, công ty chuyển phát nhanh của Mỹ, FedEx, đã nộp đơn kiện chính phủ Mỹ. Theo đơn kiện, FedEx tuyên bố sẽ không chịu trách nhiệm trong trường hợp vô tình vận chuyển các sản phẩm vi phạm lệnh cấm xuất khẩu của chính quyền ông Trump đối với một số công ty Trung Quốc, bao gồm cả Huawei.
Khoảng cuối tháng 06/2019, một công ty bảo hiểm và tổ hợp căn hộ tại New Jersey hiện đang nộp đơn kiện Apple vì một vụ hỏa hoạn có liên quan đến iPad.
Khoảng giữa tháng 06/2019, nguồn tin từ trang ETNews của Hàn Quốc cho biết, Apple đang đàm phán với Samsung để mua thêm màn hình OLED phục vụ cho kế hoạch ra mắt MacBook OLED và iPad OLED.
Khoảng cuối tháng 06/2019, sở cảnh sát bang California đã đưa robot vào danh sách "đội quân" tuần tra công viên. Các robot tuần tra có hình bầu dục như quả trứng, tầm nhìn hoạt động HD có thể quét một góc nhìn lên tới 360 độ. Robot cảnh sát đã được giới thiệu trước Hội đồng Công viên Thành phố Huntington trong tháng 06/2019.
Khoảng cuối tháng 06/2019, việc có cho các em học sinh sử dụng smartphone hay không vẫn còn đang khiến các nhà giáo dục trên toàn thế giới đắn đo. Đa số đều đồng ý với nhau rằng, smartphone là thứ khiến các em xao nhãng học tập. Riêng Nhật Bản đang nghĩ khác, họ cho rằng chính những chiếc smartphone có thể giúp ích trong việc ngăn chặn những tổn thất về người khi những trận động đất xảy đến.
Kỳ 2: Những Mất Mát Không Thể Vãn Hồi
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========