Florida Có Gì Lạ không, Senorita?

01/06/201200:00:00(Xem: 214008)
Florida Có Gì Lạ không, Senorita?
viet-ve-nuoc-my_190x135Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã có nhiều bài viết về nước Mỹ giá trị, vừa nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 20011. Là một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù, ông cùng gia đình đến Mỹ từ tháng 11/1994 theo diện HO, định cư tại Boston. Công việc từng làm: thông dịch cho Welfare, social worker, phụ giáo, tutor toán ở Middle School của Boston Public Schools. Bài mới nhất của ông là một du ký công phu mà vui vẻ hiếm thấy.

***

Khi conquistador (nhà chinh phục) Juan Poncé de Léon đặt chân lên bán đảo này vào năm 1513, để tìm kiếm; theo truyền thuyết; suối Trường Sinh (Fountain of Youth) và kho tàng, châu báu của các tên hải tặc Caribê chôn dấu ở đây, ông không đạt được kết quả nào cả. Nhưng vùng đất, nước mênh mông, hoang dã này, đầy hoa thơm, cỏ lạ, muôn màu, muôn sắc khiến ông mê mẩn, thích thú và đặt tên nó là Florida (nơi có nhiều bông hoa ) .

Florida nằm ở vùng cực Nam của miền Đông nước Mỹ, là tiểu bang thứ 27 gia nhập Liên Bang năm 1845. Thủ đô là Tallahassee, ở phía Bắc, nhưng thành phố lớn nhất lại là Jacksonville. Là một bán đảo, nên các thành phố lớn phía Đông đều nằm trên bờ biển Đại Tây Dương, và phía Tây nhìn ra Vịnh Mexico. Vì nằm ngay trên đường đi của bão tố, hàng năm Florida đều hứng vài trận cuồng phong cấp 5, cấp 6, chịu nhiều thiệt hại về vật chất và sinh mạng. Điển hình là trận bão George và Wilma năm 2005.

Thời tiết Florida thuộc nhiệt đới, ấm quanh năm, mưa nhiều, là vùng đất thấp nên có rất nhiều ao, hồ, đầm lầy, sông rạch. Mùa Hè khá nóng, nên hợp với người Việt ta. Đất lành, nên chim Việt tị nạn Cộng Sản, đậu rất đông, nhất là ở thành phố Orlando.

Nói đến Orlando là phải kể đến DisneyWorld, được mệnh danh là “Nơi hạnh phúc nhất trần gian”, “Thế giới thần tiên của trẻ con và người lớn”, với các nhân vật hoạt hình quen thuộc: Bạch Tuyết và 7 chú lùn, chú chuột Mickey, vịt Donald, anh hùng tí hon Peter Pan, vừa bay vừa đấu kiếm với tên cướp biển Râu Đen một mắt, một tay có hỗn danh là Thuyền Trưởng Cù Móc.

Disneyworld là một công viên giải trí khổng lồ, rộng 12,173 héc ta, gồm có 4 khu giải trí khác nhau gọi là theme parks: Magic Kingdom, Hollywood Studios, Animal Kingdom và Epcot (Experimental Prototype Community of Tomorrow), nói nôm na là “Dự án đô thị mẫu trong tương lai”. Ngoài ra còn có Seaworld, để du khách thám hiểm đại dương và làm quen với các sinh vật dưới biển, cùng 2 Công Viên nước, giúp khách hạ nhiệt trong cái nóng hừng hực của mùa Hè Florida. Muốn đi thăm hết các khu này, ta phải ở đây ít nhất 4 ngày. Từ bãi đậu xe mênh mông, chứa vài ngàn xe hơi, khách đi xe lửa vào trong để mua vé. Giá vé khá mắc: 90.53 đô cho người lớn và 84.14 mỗi trẻ em từ 3-9 tuổi (không biết tại sao có số xu lẻ?). Vé vào Seaworld thì rẻ hơn, chỉ 81.99 đô. Ăn uống trong này mắc gấp 3,4 lần ở ngoài, lại không vừa miệng, có lẽ thiếu nước mắm, xì dầu!
IMG_0885_medium
“Lương hưu không đủ, tranh thủ làm thêm.”
Disneyworld đã đón tiếp 16,9 triêu du khách trong năm 2010, là công ty có nhiều nhân viên nhất ở nước Mỹ, có đến 66,000 người phục vụ, 70-80% là dân nhập cư, Latinos và Việt Nam chiếm đa số. Mỗi nhân viên, ngoài lương, thưởng và tip, nếu có, còn được hưởng quyền mời 6 khách /năm vào thăm công viên miễn phí. Một số công nhân Xì (Pa Nít), có tinh thần sáng tạo, biến đặc ân thành xu hào rủng rỉnh, bằng cách dẫn người quen vào cửa, với giá discount 50%. Riêng phe ta, mặc dù mang tiếng có hơi, ( một tí thôi nhé) , ích kỷ, thiếu đoàn kết, bon chen…., nhưng chưa nghe có trường hợp “thò tay mặt, đặt tay trái” như thế. Có lẽ vì sĩ diện, sợ mất mặt bầu cua chăng ?

Rời Orlando, đi lối 50 miles về phía biển là Cape Canaveral, có Trung Tâm Không Gian Kennedy, của NASA, là nơi nghiên cứu không gian và phóng phi thuyền thăm chị Hằng trong các thập niên trước đây.

Một thành phố đẹp ở Bắc Cape Canaveral là Daytona, nhưng tên tuổi của thành phố gắn liền với Daytona 500. Daytona có đường đua xe hơi International SpeedWay tối tân và đồ sộ nhất nước Mỹ, không kém đường đua Indianapolis 500 hay Indy 500 và hơn hẳn Brickyard 400. Hàng năm các tay đua cự phách khắp thế giới đến đây tranh tài cao thấp, trên vòng đua dài 4km, chạy 200 vòng, tổng cộng 800 km ( 500 miles) , để giành các danh hiệu tăm tiếng và các giải thưởng giá trị, tổng cộng lên đến 18 triệu đô. Đua xe hơi là môn thể thao nguy hiễm nhất vì vận tốc có khi đạt hơn 220km/giờ, dễ gây tai nạn thảm khốc vì đụng giây chuyền, làm chết nhiều tay lái cừ khôi trong những năm vừa qua.
IMG_0898_medium
“Thu hoạch nghêu sò ốc hến Florida mang nạp bà chủ chở về bằng ca nô,. Chào “đến hẹn lại lên!”
Có thể bắt chước dân Bạc Liêu, nói về xứ của mình :

Dưới sông cá chốt, trên bờ Tiều Châu

Cho khu đầm lầy Everglades:

Dưới sông sấu lội, trên bờ chim bay.

Khu đầm lầy Everglades là một vùng trũng bao la, toàn sình lưu niên, chiếm gần trọn miền Nam Florida, rộng đến 5000 dặm vuông, là nơi sinh sống của nhiều loại chim: cò, diệc, ngỗng trời,le le,thiên nga, chim bói cá,ó,đại bàng, diều hâu… và hàng trăm chủng loại cá, nhưng nhiều nhất là cá sấu, loại mõm dài cũng như mõm tròn. Loại cá xấu xí và gớm ghiếc này, xuất hiện từ thời khủng long,còn sống đến ngày nay,gần bị diệt chủng trong thế kỷ trước vì bị săn bắt bừa bãi,nhưng nhờ chính sách bảo tồn của chính phủ, chúng được tự do sinh sản,nên dân số lại lên đến 1.3 triệu con ở tiểu bang này. Để hạn chế số lượng, dân địa phương và dân Da Đỏ Seminoles được phép săn và câu để lấy da, xẻ thịt làm barbecue, xông khói hay làm crocsteak,rẻ,tươi và bổ hơn beefsteak,vì không có chất bảo quản.

Thăm viếng công viên Everglades, rộng 566,796 hecta, lớn thứ 3 trong các công viên quốc gia ở Mỹ, để nhìn đôi mắt lồi và hàm răng chôm chổm của loài bò sát hung dữ này là một kỷ niệm độc đáo. Ngồi trên airboat, một loại canot có thể chở 4-6 người, có gắn động cơ máy bay phía sau, khách phải đeo dụng cụ che tai, vì tiếng máy nổ rất lớn.

Tàu chạy là là trên măt nước, lướt qua cả các bãi sình và các mô đất, trong vùng nước mênh mông toàn cỏ lác, lau sậy, tràm, đước. Tàu chạy đến đâu, chim đủ loại bay lên hàng đàn, trắng trời. Những con cá to cở 1,2 pound, thỉnh thoảng vọt khỏi mặt nước như chào mừng khách đến thăm. Đúng chơ vơ trên cành cây khẳng khiu là một con đại bàng, biểu tượng sự uy nghi và sức mạnh của nước Mỹ, lơ đãng nhin đám du khách. Bỗng cánh đại bàng giang rộng, chim khẻ nhấc mình, như mũi tên, bay chúc xuống , hai chân thẳng, xòe ra đầy móng vuốt, quào mạnh mặt nước và bay lên. Một con cá tròn nung núc, vảy lóng lánh dưới ánh nắng mặt trời, đang giẩy giụa tuyệt vọng trong gọng kềm của con đại bàng. Cảnh tượng đẹp làm sao! Nhiều máy ảnh, giơ lên, ghi lại hình ảnh khó quên này.

Canot dừng lại trên một bãi sậy hẹp. Tài công dẫn đoàn khách đến một lùm cây, chỉ vào một mô đất nhỏ, cho biết đó là ổ của cá sấu. Ông nói :

-Qúy vị hãy im lặng và cố gắng nghe.

Đoàn khách chú ý thì nghe tiếng “chíp,chíp” từ mô đất. Ông nói tiếp :

-Trứng đang nở, cá sấu con kêu đó. Sấu mẹ chắc ở gần đâu đây để canh chừng. Như quý vị đã biết, loài vật nào cũng vậy, nhất là giống cái, vô cùng hung dữ, sẵn sàng tấn công bất cứ ai đến gần con nó.

Vừa nghe hết câu, không cần lệnh “Tan hàng, cố gắng!”, cả đám rùng rùng chạy về tàu, vừa chạy vừa dòm dáo dác. May mắn, hôm đó không có ông nào, bà nào bị đau tim, tăng xông, trẹo chân hay mất giày, dép!

Theo yêu cầu của khách, canot đưa khách đi xem dân chuyên nghiệp câu cá sấu hành nghề. Một sợi dây thừng to thấy sợ, đầu móc 2 lưỡi câu cũng không nhỏ, có 4 ngạnh, mồi là con gà, con vịt hay lòng heo, thả vào chỗ nước sâu vào ban đêm. Sáng ra họ đi thăm. Thấy chỗ nào có nước cuồn cuộn là có ăn rồi. Hai người lực lưỡng vật không lại con sấu, dài gần hai thước, đang vùng vẫy dữ dội, dù trong miệng dính 2 lưỡi câu. Con sấu chỉ chịu nằm im khi lãnh một viên đạn vào đầu. Khách trên canot cách đó lối 10m, nhìn cảnh tượng đó, vừa thích thú, vừa đổ mồ hôi hột.

Trên đường đi xuống thành phố Miami , nhiều xe dừng lại bên đường để xem một con cá sấu bị cán nát đầu, vất bên lề. Con sấu xấu số này có lẽ định mò lên khu dân cư tìm chó, mèo, gà, vịt … để thay đổi menu, nhưng vì không xem lịch Tam Tông Miếu trước khi xuất hành, nên bị nạn! Không bỏ qua cơ hội ngàn năm môt thuở, máy ảnh lại chớp liên tục. Một ông còn làm hơn thế nữa: đứng bên con sấu, một chân đạp trên đầu, hai tay chống nạnh, mặt hất lên và hối bà vợ chụp đi, chụp đi. Nhìn ông ta, tôi nghĩ chắc hồi nhỏ, ông thích xem phim Tarzan, do tài tử Johnny Weissumuler đóng, nên ông bắt chước, định đem hình về khoe với cháu Nội, Ngoại chăng?

Miami là thành phố lớn nhất ở miền Nam Florida. Cảng Miami là nơi tập trung chính của các tàu du lịch biển, chở du khách đi khắp vùng biển Caribê, Bahamas, Trung và Nam Mỹ, nên thành phố rất nhộn nhịp và sống động. Nơi nào cũng du khách, du khách, chen nhau đi dạo phố, ăn uống, mua sắm… thoải mái với trang phục bikini, monokini (one piece) đủ màu sắc. Tiếng nhạc Cha Cha Cha và Mambo, Salsa và Mariachi từ hàng, quán, từ xe hơi, boombox xách tay… mở hết volume. Dân toàn nói tiếng Spanglish, nửa Anh, nửa Xì, nhưng không sao, nói tiếng ba rọi gì cũng “ no problema”, “muy bien” (very good). Không thấy nhà ở, chỉ có hàng ,quán, cửa tiệm, khách sạn, kiosk bán hàng lưu niệm, đặc biệt là xì gà Cuba, nổi danh thế giới, nhưng làm tại chỗ. Miami là xứ của dân Cuba, chống chế độ Fidel Castro triệt để, nơi nào cũng có khẩu hiệu Viva Cuba, nhưng No Viva à Fidel và No Viva à Raoul. Cũng như Little Italy ở New York, Little Saigon ở Bolsa, Miami cũng có La Havana Pequena (Little Havana) của dân Cuba lưu vong.

Đồ ăn, thức uống của Cuba rẻ và ngon vì hợp khẩu vị của dân Châu Á. Bánh mì thịt, cũng đủ thứ đồ chua, ớt… giống như bánh mì ở Tân định hay Đakao, thịt gà quay, chiên, bánh ngọt, bánh nướng, bánh mì .... cũng tương tợ như Việt Nam. Riêng cà phê, rất ngon, đúng gout của phe ta, cũng dùng với sữa đặc, nhưng khi uống , lại đổ ra ly giấy nhỏ bằng hột mít, trái lại bánh flan to bằng cái chén ăn cơm.

Vì có chuẩn bị sẵn, tôi học sãn một số từ tiếng Tây Ban Nha để show off khi gặp dịp, nên tôi vào một quán cà phê bên đường. Một Cubana, tóc đen phủ hai bờ vai tròn trịa, cặp mắt nâu, với lông mi cong vút, đuôi mắt sắc lẽm như lưỡi dao cạo của ông già Gillette, mặc chiếc áo Pull trắng mỏng dánh, hở cổ, trể xuống hết cở cảnh sát cho phép, khoe vòng số 1 không thua gì của tài tử Gina Lollobrigida, cười cười chào tôi. Tôi order một ly cà phê đen :

-Café negro!

Cô gái cười, khoe hàm răng trắng bóng , thấy mà ham :

- Qué café (Cà phê gì?)

Tôi lập lại và cô gái hỏi Qué nữa.

Bị hỏi Qué hoài, tôi hơi Quê, tôi chỉ vào bình cà phê trên bếp, không thèm nói vì ….. bí.

La senorita suy nghĩ một chút rồi cười vang:

- A, café solo, solo. No negro...

Tôi trả tiền, cầm ly cà phê ra cửa, quên lấy mấy ly nhỏ xíu để uống à la mode kiểu Cuba.

Du khách đến Miami để xuống tàu đi cruise, tắm biển, câu cá, thưởng thức hải sản, uống rượu rum, hút xì gà Havana, rửa mắt, nhảy mambo với các Cubanas xinh đẹp, nhưng nơi được du khách thăm viếng nhiều nhất là ngôi nhà ở Key West của Hemingway, một nhà văn lớn của thế kỷ 20.

Ernest Hemingway (1899-1961) nhận giải thưởng Nobel về văn học năm 1954 với các tác phẩm đầy tính nhân văn của những con người bình dân, đời thường như The Sun also rises, Farewell to arms, The Snows of Kilimanjaro. Cuốn tiểu thuyết For whom the bell tolls đem về cho ông giải thưởng cao quý Pulitzer. Một tác phẩm nổi danh khác, The Old man and the Sea được viết vào năm 1945 kể về chuyện một ngư phủ già cô đơn cùng con cá mới câu được khi ông còn ở hòn đão nhiệt đới này. Hầu hết các tác phẩm của ông đều được chuyển thành phim. Những bộ phim tình cãm, buồn man mác này được chiếu đi, chiếu lại, chiếu hoài ở rạp Vĩnh Lợi, Sàigòn, đã để thương, để nhớ cho hàng triệu thanh thiếu nữ đang yêu trong thập niên 50, 60.

Sau khi bị Castro trục xuất khỏi Cuba, ông về sống ở Ohio. Ông tự tử chết năm 1961 vì sức khỏe suy sụp và tinh thần bất ổn. Gia đình ông có tất cả 5 người chết do tự vận !

Miami là niềm mơ ước cháy bỏng và là thiên đàng thật sự của dân ở Cuba. Không như dân Mễ, ở sát bên nước Mỹ, chỉ chờ Cảnh Sát Biên Giới sơ hở là leo tường, chun hầm, vượt sa mạc Arizona hay lội sông Rio Grande sang kiếm ăn. Nếu bị bắt lần đầu, thì bị lăn tay rồi cho về nguyên quán. Đối với người bị tóm nhiều lần, như bắt cóc bỏ dĩa, thì nhốt vài tháng, nuôi hamburger và hotdog cho mập mập rồi lại đuổi về nước. Dân boat people Cuba, nếu may mắn không bị Hà Bá gạch hộ khẩu trên hãi trình 90km tìm tự do, và đặt được chân xuống đất Mỹ, thì ô tô ma tíc họ là công dân Mỹ, khỏi chờ 5 năm thường trú và thủ tục lằng nhằng khác như người ta. Năm nào cũng có một số dân Cuba bị trình diện Thủy Tề trên đường đào thoát khỏi Thiên Đường đỏ, vì bão tố, vì tàu hư, chìm, nhưng họ vẫn đi. Đường ta, ta cứ đi !

Miami cũng là nơi xuất phát cuộc xâm lăng vào Cuba năm 1961 để lật đổ chế độ Cộng Sãn của Fidel Castro. Dưới sự lãnh đạo của CIA, hơn 1000 quân Cuba lưu vong đỗ bộ vào Vịnh Con Heo, nhưng thái độ lừng khừng của Mỹ, không làm đến nơi vì không biết Kút Xếp, tay độc tài thô lổ (rút giày đập ầm ầm ở Liên Hiệp Quốc) sẽ phản ứng ra sao. Cuộc xâm lăng thất bại làm ảnh hưởng đến uy tín Tổng Thống Kennedy và CIA rất nhiều.

Miami đi xuống chút nữa là Florida keys. Đó là một dãi đảo san hô và đá vôi kéo dài ra biển ở miền cực Nam của Florida. Một xa lộ dài 198km nối liền các đảo đến tận mũi KeyWest, là thành phố của Florida Keys. Lái xe trên xa lộ này, hai bên là nước mênh mông, không bờ, không bến, ta có cãm tưởng đang đi giữa lòng biển khơi, vừa thích thú vừa lo sợ. Đến tận năm 1890 , KeyWest là thành phố lớn và giàu nhất của tiểu bang. Ỏ Key West có một đảo đặc biệt tên là Star Island. Đúng như tên gọi, chủ nhân của các dinh thự trên đảo nầy là những ngôi sao trên nền trời điện ảnh, thể thao, truyền thông, âm nhạc…. như Gloria Estafan, Rosie ODonnell, Madonna, Will Smith, Shaquille ONeal, P. Diddy…. Lâu đài nào cũng vài triệu đô trở lên, luôn kín cổng, cao tường, đầy caméra và bảo vệ. Key West còn một cảnh độc đáo mà không thành phố nào ở Mỹ có, đó là gà mẹ, gà con được tự do chen chân với du khách trên các đường phố.

Một ông mục sư ít người biết tên, hiếm người biết tiếng, có bộ râu gui đông xe cuộc, tên Terry Jones, ở thành phố Gainesville, miền Bắc Florida, một hôm ”bỗng nhiên muốn nổi ” có tên trong sách Guiness ngang xương, bèn có một ý kiến độc, chết người: ông họp báo, tuyên bố sẽ làm barbecue 200 cuốn Kinh Koran, thánh kinh của dân Hồi Giáo vào ngày 11/9/2010 trong khuôn viên nhà thờ của ông.

Nhanh hơn ánh sáng, hơn một tỷ rưỡi người trên thế giới, nhất là dân Hồi Giáo, biết lý lịch của ông. Hôm sau, Bộ chỉ huy NATO ở Afghanistan bị cãm tử nổ bom tự sát, làm vài chục người mất mạng. Tổng Thống, Ngoại Trưởng, Tướng 4 sao Petraeus, tư lệnh chiến trường Trung Đông, FBI, Bộ Tư Pháp Mỹ… đều yêu cầu ông mục sư hơi hơi…. này, kềm chế, không nên thực hiện ý định kỳ hoặc đó. Tổ chức võ trang Hồi Giáo quá khích, bị Mỹ xếp vào danh sách khủng bố, là Hezbollah cũng treo giải thưởng đầu của ông 4 triệu đô. Thấy mình đáng giá quá xá và nhiều người năn nỉ ỉ ôi, tội nghiệp, nên ông tuyên bố tạm ngưng. Thế giới thở một cái phào , nhưng còn lo vì không biết khi nào ông hứng… lại họp báo nữa đây!!

Tampa, gồm cả thành phố Clearwater và St Peterburg, nằm trên vịnh Mexico. Cả ba thành phố đều có bãi biển đẹp để bơi lội và câu cá, kể cả cá mập. Trong số, bãi biển DeSoto đẹp tuyệt vời, cát trắng tinh, nhiều cây cho bóng mát… kéo dài hơn hơn 10Km. Công viên biển này, rất lớn, có đủ tiện nghi như nhà nghĩ mát, bàn ghế, lò than để barbecue , nhà thay quần áo, tắm nước ngọt, bãi đậu xe hàng trăm chiếc, để phục du khách tắm biển và picnic, tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Du khách chỉ tốn tiền khi thuê xe đạp, waterjet, kayak hay canoe để bơi trong các kinh rạch trong vịnh. Một tạp chí du lịch quốc tế đã chọn bãi biển DeSoto là một trong 10 bãi biển đẹp nhất thế giới trong năm 2005.

Vịnh Tampa và vịnh Sarasota ăn sâu vào đất liền bằng nhiều luồng, lạch, hai bên bờ là tràm và đước của vùng nước lợ. Biển rất cạn ở hai vịnh này: Nước lớn thì chưa đến đầu gối, nước ròng thấp nhất thì lấp xấp mắt cá. Nước cạn thì đi bắt cua, chạy lăng xăng trên rễ cây hay trên các đám rong. Đây là loại cua có vỏ màu xanh lợt, cở ba ngón tay. Nấu riêu cua thì ngon không thể tả. Rang muối thì chẳng thua nhà hàng. Hay đi lượm ốc, hơi giống ốc bưu, vỏ có gai nhọn, nhưng thịt mềm hơn. Ốc xào xã ớt, luộc chấm nước mấm gừng, hay nấu bún ốc, chẳng biết món nào hơn món nào?. Mỗi lần đi lối 4, 5 tiếng, vừa mò, vừa lượm, vừa quăng lưới, ta có thể bắt được cở ½ thùng cua, vài chục con cá và một thùng ốc (loại thùng sơn 20 lít). Hai vịnh này là nơi sinh sống của nhiều loại cá, nhất là cá đối (mullet), đến mùa sinh sản, cá mới ra biển sâu để đẻ. Cá ở đây tròn và lớn gấp đôi cá đối ở biển Cần Giờ, cở bắp tay của người lớn. Cá lội từng đàn, làm sủi bọt cả khúc sông, đi kiếm phiêu sinh vật trong đám rong nổi dầy đặc gần bờ. Dân Florida chưa biết ăn hay không ăn cá đối, nên cá nhiều vô số. Giá sĩ lối 45xu/pound. Mùa cá có trứng thì được $1.50, vì họ chỉ lấy trứng cá thôi để xuất cảng, chủ yếu là Nhật và Ý : trứng được được ướp gia vị, sấy khô, tên Ý là “bottarga”, Nhật gọi là “karasumi”, với giá trên trời, đến $200/pound trong các nhà hàng sang trọng. Có một điều vô lý là trong khi ở Florida, ngư phủ chỉ lấy trứng, bỏ xác cá đầy cả sông, lạch, thì nhà hàng Blue Hill ở khu Greenwich Village, New York lại nhập cá đối đông lạnh của Tây Ban Nha với gíá gấp đôi nội điạ, và charge khách hàng $20 một con . Riêng cá trống, họ cũng bỏ phí cả con cá, chỉ lấy lấy bọc tinh trùng của nó (milt), xuất sang China, phục vụ các anh Ba cho khoẻ ,để xì thẩu bành trướng ra khắp thế giới càng nhanh càng “hẩu”.

Florida có khí hậu ấm áp, phong cảnh hữu tình,nhiều công viên, khu giải trí, bãi tắm, nhà cửa khá rẽ, nên nhiều người chọn tiểu bang này để nghỉ hưu. Với số tiền dành dụm trong 30,40 năm cày bừa. Họ mua nhà đẹp, xe hơi đời mới để hưởng tuổi già. Tuy nhiên trên xa lộ cũng có nhiều xe hơi “già “ cở 15,20 năm lưu thông, Tôi hỏỉ anh bạn tôi điều hơi lạ này. Bạn tôi giải thích :

- Mấy xe đó là của các dân nhập cư, hợp pháp và bất hợp pháp cũng có.Xe chỉ đáng 2-300 thôi. Mà bạn nên biết là ở Florida, xe hơi không cần dán sticker kiểm soát và không bắt buộc mua bảo hiễm. Thế là họ mua thoải mái, chạy văng mạng. Rủi có gây tai nạn ; trừ trường hợp chết người; thì bỏ xe, đi mua chiếc khác vài trăm bạc, còn cảnh sát và khổ chủ thì than trời, không thể níu áo của mấy tên trên răng dưới “nada” (nothing) được.

Kông Li

Ý kiến bạn đọc
07/06/201221:25:50
Khách
Co phai Ly o My Tho/BT khong?
02/06/201222:15:53
Khách
Chào chú,
Chú cũng thích du lịch và viết hả? Bài viết rất vui nhộn yêu đời, chúc chú sức khoẻ , sáng tác nhiều.
Cam on chu da comments bai viet moi cua Chi mai.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
23/03/201900:00:00(Xem: 1073)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp, rồi dựng ngiệp trên đất Mỹ. Sau đây là phần cuối khi gia đình tác giả di chuyển về Orlando đầu tư vào ngành địa ốc và sinh sống tại đây.
22/03/201900:00:00(Xem: 1850)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
21/03/201900:00:00(Xem: 2464)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
19/03/201900:00:00(Xem: 4348)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới.
18/03/201900:00:00(Xem: 2952)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
16/03/201900:00:00(Xem: 3275)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
15/03/201900:00:00(Xem: 2956)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà cho biết: Tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ tư của bà.
14/03/201900:00:00(Xem: 2856)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ: Bà tên thật Nguyễn Lệ Chi, một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên thành phố Milpitas, Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà dựa trên những tình tiết có thật, tuy nhiên tên nhân vật đã được chỉnh sửa đôi chút để giữ sự riêng tư. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.
12/03/201900:00:00(Xem: 3409)
Mai Hồng Thu là tên Việt của tác giả Donna Nguyễn và Donna Nguyen. Với ba bút danh này, cô từng góp nhiều bài và nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Sanh tại Sài Gòn, sang Mỹ năm 1985, hiện là cư dân San Jose, California, tác giả đã dịch thuật và xuất bản 3 tập truyện ngụ ngôn dành cho thiếu nhi của Thornton W. Burgess dưới bút danh Nguyễn Nhã Đan Na (Nguyễn Donna). Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
11/03/201900:00:00(Xem: 2711)
Tác giả định cư tại Mỹ năm 2000, hiện là cư dân Boston và làm việc trong một bệnh viện của tập đoàn Partners. Với bài "Đoá Hồng Bạch" tưởng niệm một nữ sĩ quan Mỹ gốc Việt hy sinh tại chiến trường Trung Đông, Nhất Chi Mai nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Bài viết mới kể về khu phố Việt ở Massachusetts, giống như Little Saigon ở California.
31/12/201500:00:00(Xem: 7418)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8016)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 14224)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9207)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9026)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 12305)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 7874)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11177)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5709)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 5961)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 7952)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7142)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 6935)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 7622)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5272)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 230052)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319086)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 343619)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 341918)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319503)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364039)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242075)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 386874)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 891880)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874682)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 339787)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339244)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221691)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204340)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230389)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247481)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235234)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 284571)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 240910)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243020)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 03/2019, theo thông tin từ Krebs on Security, Facebook đã lưu trữ mật mã của hàng trăm triệu tài khoản người dùng dưới dạn văn bản thuần túy, đồng thời còn làm lộ nó cho tất cả những người có quyền truy cập nội bộ tới các tập tin chứa mật mã trong nhiều năm qua. Về cơ bản, mật mã người dùng được bảo vệ bằng cách mã hóa (một quy trình gọi là “băm” hashing), tuy nhiên một chuỗi những lỗi tồn tại khiến một số ứng dụng nhất định của Facebook đã để lộ cho hơn 20.000 nhân viên của công ty có thể truy cập vào.
Khoảng giữa tháng 03/2019, Cơ quản bảo vệ dữ liệu Phần Lan đang tiến hành điều tra HMD, một startup vốn đang sở hữu khai thác thương hiệu Nokia vì phát hiện điện thoại của người dùng tự động gửi dữ liệu một cách âm thầm về máy chủ tại Trung Quốc. Sự việc được biết tới khi người dùng chiếc Nokia 7 theo dõi và phát hiện dữ liệu bao gồm vị trí, số SIM và serial điện thoại bị gửi không mã hóa tới Trung Quốc khi máy được bật lên.
Khoảng giữa tháng 03/2019, một số nguồn tin cho biết, Amazon sẽ trực tiếp cạnh tranh Google và Facebook, hai công ty đang thống trị mảng quảng cáo trực tuyến trị giá hơn 129 tỷ USD. Đó chính là ra mắt một nền tảng quảng cáo mới trên thiết bị di động, hướng tới những người thường xuyên mua sắm thông qua ứng dụng Amazon.
Bất kể thời tiết giá lạnh ra sao, một cơ hội để nhìn ngắm những ánh sáng lung linh trời bắc bao phủ lên trên bề mặt đóng băng của Hồ Superior trên bờ biển phía tây của Keweenaw Peninusla là phần thưởng của đêm tối.
Khoảng giữa tháng 03/2019, trang Bloomberg đưa tin, một người đàn ông Litva tên là Evaldas Rimasauskas, 50 tuổi, đã nhận tội có liên quan đến một đường dây lừa đảo xuyên quốc gia. Bằng những phương thức khá cơ bản, Rimasauskas và đồng bọn đã chiếm đoạt của Google và Facebook tổng cộng 121 triệu USD.
Các nhà phân tích thị trường đã phác họa một bức tranh ảm đạm cho thị trường chip toàn cầu kể từ tháng 12/2018, nhưng họ bắt đầu bi quan hơn trong dự báo thu nhập quý đầu tiên của Samsung.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========