Còn Một Cái Răng Nữa

25/06/200900:00:00(Xem: 257389)

Còn Một Cái Răng Nữa

Tác giả: Trương Tấn Thành
Bài số 2652-16208729- vb562509

Tác giả là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, từng là nhà giáo trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA. Ông là một tác giả rất nhiệt thành đóng góp bài vở cho giải thưởng Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải thưởng danh dự Viết Về Nước Mỹ năm 2005. Bài viết mới nhất của ông là một tự sự khác thường về mấy cái răng đau thời kinh tế suy thoái tại nước Mỹ. Hy vọng quí vị nha sĩ không nổi giận và bạn đọc không bắt chước tác giả.

***

Đúng vậy thưa các bạn, tôi còn một cái răng nữa phải....tự nhổ! Tôi đã tự nhổ được hai cái rồi, một ở hàm trên và một ở hàm dưới. Xin được nói thêm là tại sao tôi tự nhổ răng mà không đi đến Nha Sĩ.
Thứ nhất là tôi ngại lại phòng nha sĩ lắm. Lý do là từ khi làm hẹn đến khi được chữa thì có khi cái răng đã hết đau hay đã phải tự nhổ cho rồi! Thứ nhì, rất là quan trọng là tiền nhổ răng ở Mỹ này sao mắc quá. Nhổ ba cái răng như tôi thì phải tốn ít nhứt là ba trăm, chắc còn phải hơn nhiều. Với lại tôi nghỉ răng bị long như người ở trên tuổi sáu mươi như tôi thì nếu tự nhổ được thì cứ nhổ vì không có gì phải lo ngại cả. Nếu có bị ra máu thì chỉ cần nhét bông gòn thấm muối vào cắn chặt lại một hồi là ok.
Hồi nhỏ tôi thường nghe câu “tóc bạc răng long” mà không biết là thế nào, đến giờ khi tóc có muối nhiều hơn tiêu thì mới thấy là răng bắt đầu bị long thiệt! Mấy năm trước nhai xương gà cũng được còn bây giờ nhai miếng banh mì cũng thấy thốn. Thật là già sinh đủ thứ bịnh.
Có một điều trùng hợp lạ kỳ là cả ba cái răng của tôi đều bị long cùng một lượt. Hai cái hàm trên và một cái hàm dưới. Thật ra hàm trên của tôi bị mất nhiều răng hơn là hàm dưới. Mấy năm trước tôi có đi làm răng để mang vào khi có dịp phải “ăn nói” nhìn cho nó được lịch sự. Lần đó tốn cũng cả ngàn bạc và giờ thì tôi cũng ít khi mang vì khó chịu, thức ăn cứ đóng vào thêm nữa giờ đây tôi ít có dịp đi ăn đi nói hơn xưa nhiều. Vợ tôi cứ nhằn tôi hoài vì tôi không chịu đeo răng giả này. Tôi cười lỳ nói rằng ở nhà thì đeo vào làm gì, em cũng biết là anh sún răng rồi! Bà vợ nguýt tôi một cái tới nẩy lửa. Tôi chỉ còn biết nhe mấy cái răng sún ra cười trừ! Bây giờ xin trở lại mấy cái răng bị long.


Tuần qua, chỉ trong nội một tuần đó tôi thanh toán hai cái răng… ngọt xớt. Tôi cứ nắm lắc qua lắc lại mỗi ngày rồi khi sáng vừa ngủ dậy nắm nó vặn một cái thật mạnh đến nghe gân máu đứt bựt bựt rồi kéo một cái thật mạnh là nó xút ra liền! Đến cái thứ ba thì tôi biết là mình bị gặp đối thủ nặng ký rồi. Cái răng này ở hàm trên nằm gần răng cửa, cách một lỗ răng trong. Tôi cứ nghĩ là nó cũng dễ nhổ như hai cái kia vì chỉ có một chân răng nhưng tôi đã lầm. Tôi dùng “cái kềm hai ngón”, ngón trỏ và ngón cái lung lay nó mỗi ngày, nó long lay nhưng dựt hoài không ra. Tôi cảm thấy hình như chân răng có cái gì đó bất thường nên nó mới “cứng đầu” như vậy. Thường thì răng mà ở hàm trên thì có thể dễ nhổ hơn hàm dưới vậy mà nó vẫn không chịu bứt ra.
Chị bạn nói là thôi đi Nha Sỹ nhổ cho rồi cho nó khỏe chứ làm gì mà khổ vậy. Đôi khi tôi thấy lời khuyên của chỉ cũng có lý nhưng vẫn muốn thử coi “sự can đảm” của mình tới đâu. Mấy bữa trước tôi bắt đầu thấy đau thốn khi nhai nên càng lắc nó thường hơn để nó long chưn ra. Trước khi ngủ tôi bặm đau vặn kéo thật mạnh đau ra nước mắt mà nó vẫn không chịu ra. Tôi nói thầm là thôi đi nha sỹ nhổ cho rồi nhưng muốn thử một lần chót.
Tối qua trước khi ngủ tôi vặn kéo một lần nữa rồi đau quá nên phải uống một viên Aleve rồi đi ngủ. Khuya đó tôi thấy nướu răng nhức nên không ngủ được và nhứt định là phải dứt điểm ngay không để lâu được nữa. Lúc đó gần bốn giờ sáng. Tôi đi ra chậu sink, lấy khăn giấy nhét vào cổ áo như đang ở phòng nha sỹ rồi lấy hai cái kéo loại dùng để giải phẫu và bông gòn ra để sẵn. Tôi lấy cồn an côn lau sạch cái mỏ cây kéo rồi đưa lên kẹpvào chưn răng dựt dựt nhưng đau quá nên thôi.
Cái răng đã lòi ra được một chút, không lẽ mình chịu thua sao" Tôi lấy cái “kềm hai ngón” nắm cái chưn răng vặn mạnh ơi là mạnh. Có tiếng gân máu đứt. Gần được rồi đó, nhưng đau ơi là đau. Không biết cái răng quái ác này nó bị cái gì vậy" Tôi mở cửa vừa đi ra nhà trước vừa nắm chặt vừa long lay cái răng. Thôi không chịu được nữa rồi! Tôi nắm cái răng vặn thật là mạnh rồi kéo ra cũng thật mạnh. Tôi kêu lên một tiếng đau đến chảy nước mắt và thấy cái răng đang nằm trong hai ngón tay!
Ra rồi!
Tôi lật đật chạy lại đèn nhìn cái răng. Đúng là nó rồi. Cái chân răng dài ơi là dài. Tôi lấy cái thước kẻ ra đo thì thấy nó dài gần 2 phân! Hèn chi mày hành hạ tao mà chẳng chịu sớm “quy hàng”. Tôi 1ấy bông gòn thấm vào muối và nhét vào lỗ chân răng đang ra máu rồi lấy giấy gói cái răng lại cất kỹ rồi đi nằm.
Sáng hôm sau tôi đem cái răng ra khoe vợ thì vợ tôi nhăn mặt rùng mình nói là sao anh gan quá vậy, giờ lại sún thêm mấy cái răng nữa rồi! Tôi liền nhe hàm răng sún ra cười trừ. Giờ ngồi suy nghĩ lại “việc làm can đảm “ của mình tôi bèn viết hai câu thơ:
“Anh (chị) Nha Sỹ xin đừng buồn tôi nhé
Vì thời buổi khó khăn mà mình phải làm liều!

Trương Tấn Thành, WA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,291,625
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.