Đứng Dậy

26/08/200800:00:00(Xem: 99714)

Người viết: Trần Nghiệp

Bài số 2390-16208466-vb3260808

Tác giả 66 tuổi, hiện là cư dân Houston, TX. Việc làm: Assembly tại hãng điện tử. Sau đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông. Mong ông tiếp tục viết.

***

Đây là tâm sự của một cựu sĩ quan già, xin gửi đến quí báo. Kính tặng các chiến hữu, các cựu tù nhân chính trị QLVNCH.

Sau ngày 30-4-1975, gần 7 năm tù đày nơi miền rừng núi thâm sâu Phước Long, các thôn rừng độc hại Bù Loi, Bù Gia Mập.

Cuối năm 1982, tôi được thả về với một thân hình tiều tụy, da thâm vàng võ.

Nhớ lại ngày đi tù, vợ tôi đầy quyến luyến, ngấn lệ bờ mi. Nếu ngày còn trong quân ngũ, mỗi khi đi làm hay đi công tác xa về, nàng luôn luôn mỉm cười trong vòng tay ấm của chồng. Một sĩ quan cấp tá trẻ tuổi đầy tương lai đang làm việc cho một cơ quan hành chánh thuộc Bộ Quốc Phòng, thì ngày trở về của một thằng tù gầy yếu, xơ xác, mù mịt tương lai lại là một ngày đầy bi thảm!

Vợ tôi, một người đàn bà còn son trẻ, tiếp đón chồng với một thái độ lạnh lùng, không một lời thăm hỏi, còn các con thì ngơ ngác nhìn cha!

Hơn 6 tháng về với gia đình, không chịu nổi sự lạnh giá cô đơn, bản thân bị xem thường, một lần nữa tôi âm thầm lặng lẽ từ giã vợ con ra đi mưu tìm sự sống.

Niềm đau này xin được giữ kín trong tôi.

Tôi xin vào làm việc tại một Hợp tác xã gỗ, chuyên môn đóng bao bì ở đường Trương Minh Giảng. Chủ nhiệm Hợp Tác Xã nguyên trước kia là Trung Uý Dược Sĩ, còn các công nhân toàn là đàn bà và các cựu sĩ quan cải tạo.

Tôi được chỉ định làm thủ kho và được ban điều hành cho ở luôn trong hợp tác xã.

Làm việc tại đây được 2 năm tôi đăng ký ghi danh học các khóa kế toán, tôi được trúng tuyển dễ dàng 4 chứng chỉ kế toán vì ngày trước tôi là một sĩ quan hành chánh có bằng kế toán căn bản và bằng kế toán cao cấp tài chánh.

Được các chứng chỉ kế toán trên, tôi xin vào làm kế toán trưởng hợp tác xã sửa xe hơi tư nhân ở Thị Nghè và làm kế toán cho các cơ sở cá thể của người Hoa trong vùng Chợ Lớn. Nhờ đó đời sống tương đối dễ chịu hơn và có chút ít tiền về thăm gia đình, giúp đỡ các con.

Tôi được qua Mỹ định cư theo diện H.O vào cuối tháng 10/1993 với gia đình vợ và đứa con trai, người vợ mà tôi mới gặp sau này và đứa con là kết quả mối tình chân chính, tốt đẹp.

Đêm đầu tiên trên đất Mỹ, mưa gió, tuyết rơi lạnh lùng, gia đình tôi được một hội thiện nguyện YMCA ra đón tại phi trường và đưa về tạm trú tại một Apartment ở đường FONDREN, một apartment trống vắng chỉ có 4 gia đình người Việt Nam và một số ít gia đình người Mỹ da màu.

Hai ngày sau khi đến đất Mỹ thì có một gia đình người Việt bị đập kiếng, kẻ trộm vào lấy một ít đồ.

Bước đầu, chúng tôi cảm thấy chán ngán, lạc lõng…

Một tuần sau, tinh thần tương đối ổn định, tôi xin vào ủi đồ cho một vài tiệm dry clean của người Việt Nam và lần lượt sau đó, tôi apply xin vào làm việc các hãng xưởng người Mỹ và hãng sau cùng là hãng điện tử ở đường Stancliff.

Hãng điện tử này, ông bà chủ hãng và các vị lãnh đạo manager, supervisor luôn luôn vui vẻ, thông cảm với các công nhân.  Công việc trong hãng phù hợp với sức khỏe nên tôi đã làm việc trên 12 năm nay. 

Do ảnh hưởng cuộc sống kham khổ, lao động quá sức trong tù và nhất là sự sa sút tinh thần trầm trọng sau ngày đi tù về mà hơn 15 năm sống và làm việc tại đất Mỹ tôi đã 6 lần phải vào bệnh viện giải phẫu.  Cũng vì yếu kém sức khỏe mà thời gian sau này tôi ít tham gia vào các sinh hoạt chính trị, do đó có một vài người bạn thân gặp tôi phê phán:  "Hơn 30 năm rồi sao mày còn ngủ hoài""  Tôi đau lòng nhận lãnh sự trách cứ, nhắn nhủ này.

Mỗi lẫn giải phẫu từ bệnh viện về, tôi chỉ nghỉ vài ngày là đứng dậy trở lại hãng làm việc mặc dù thân thể còn đau nhức, rã rời!

Một bài thơ của nhà văn mà tôi đã quên tên luôn luôn động viên tôi trên bước đường lưu lạc xứ người:

Có vấp ngã lòng mới sáng suốt

Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn

Có thẳng căng như một sợi dây đàn

Mới tạo được những âm thanh kỳ diệu.

Tuy nhiên, tôi cũng có một niềm vui an ủi trong tuổi xế chiều là tôi đã bảo lãnh được 3 đứa con qua Mỹ.  Nay các đứa con này đều có công việc làm ổn định, nhà cửa tươm tất.  Đứa con chung của tôi với người vợ sau này đã bước vào ngưỡng cửa đại học.

Hiện tuổi tôi đã quá lục tuần.  Vết chân chim và các rãnh sâu sầu muộn của cuộc đời đã xuất hiện trên khuôn mặt già nua, nhưng tôi vẫn còn làm việc và luôn luôn cố gắng làm tròn bổn phận của mình.

Xin cảm ơn đất nước và nhân dân Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay đón tiếp các cựu tù nhân chính trị QLVNCH.

Xin cảm ơn các bác sĩ giải phẫu đã mang lại sự sống cho tôi.

Xin cảm ơn bà chủ hãng điện tử hiền hòa nhân hậu.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,709,827
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.