Tác giả Võ Phú tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Hoa Kỳ, 1994; tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Tác giả hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ năm 2019. Sau đây là một bài viết mới của tác giả. Với lời văn giàu tình cảm và chất thơ, Võ Phú ghi lại nét đẹp của mùa thu trên những cung đường đầy kỷ niệm khi đưa con trai trở về trường đại học.
***
Cuối tuần vừa rồi, gia đình tôi lại đưa cậu con trai trở về khuôn viên Đại học James Madison, sau gần một tuần nghỉ lễ mùa thu. Con đường I-64 hướng Tây vẫn đẹp như thuở nào. Những triền đồi nhuộm vàng, đỏ, cam… đủ mọi sắc lá của buổi đầu thu, rực rỡ và lãng đãng trong nắng dịu. Tôi vẫn yêu con đường này, như đã yêu từ lần đầu khi đi qua, cách đây đã hai mươi sáu năm.
Ký ức bỗng ùa về như gió thu chạm khẽ vai áo. Hồi đó, tôi chỉ là một cậu sinh viên năm thứ hai xa nhà. Cũng vào một kỳ nghỉ lễ, anh bạn Mai Thọ Triều rủ tôi về nhà anh ở Roanoke chơi. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến cung đường I-64W rồi I-81S, và cũng là lần đầu tiên tôi đến Roanoke. Từ dạo ấy, tôi yêu thành phố nhỏ nằm giữa lòng núi ấy, và đã từng viết về nó trong bài tùy bút "Roanoke, (Virginia) và Buổi Chiều Gió Lộng"
Yêu dấu của tôi. Dù ở đâu, dù bất cứ lúc nào, tôi vẫn nhớ. Câu nói ấy tôi mượn để diễn tả nỗi nhớ của mình. Vâng, tôi chỉ có thể nói rằng tôi nhớ, nhớ lắm, nhớ Roanoke và buổi chiều gió lộng.
Yêu dấu của tôi. Tôi nhớ lần đầu tiên đặt chân đến Roanoke, rất tình cờ, nhưng lại để lại một dấu ấn không thể nào quên. Ngày ấy, tôi gọi Roanoke là Phố Núi. Và từ đó, trong lòng tôi, em mãi là “Phố Núi” thân thương ấy.
Tôi biết ngay từ lần đầu tiên ấy, tôi đã không thể nào quên được. Làm sao quên được em, Roanoke nhỉ? Có thể ai đó sẽ nói tôi lãng mạn, mộng mơ, nhưng đúng là tôi đã yêu em; yêu cái thị trấn nhỏ giữa lòng núi, yêu cái cách em dang tay đón một kẻ lãng tử xa nhà như tôi.
Roanoke có gì đâu… chỉ là núi, là lá, là những người con gái hiền hậu tôi từng gặp. Nhưng chính cái giản dị ấy lại khiến tôi nhớ mãi. Tôi vẫn nhớ Vân, Trang, Tina, Uyên, Liên Tâm… những bóng dáng đã làm nên một phần ký ức tôi.
Ngày tôi đến, cũng là một chiều thu. Lá vàng rơi trên những con dốc, gió núi thổi hiền hòa qua mái tóc. Tôi đến Roanoke cùng anh Triều… đó là lần đầu, đói bụng, lạc đường, nhưng lại được đón bằng một nồi bún nóng thơm phức. Cái no hôm ấy không chỉ là cho dạ dày, mà còn là cho cả tâm hồn.
Nếu ai hỏi tôi mùa thu ở đâu đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: ở Roanoke. Nơi có núi, có lá, có gió, và có những buổi chiều lộng gió thổi qua tim người lữ khách.
Tôi từng viết:
Phố Núi tôi yêu
Kỷ niệm thật nhiều
Nghìn năm còn đậm
Cuồng si trên vết rong rêu.
Phố Núi ngày xưa
Có em trong mưa
Đầu nghiêng tóc chảy
Ru tôi vào mộng giữa trưa.
và rồi lại thốt lên:
“Ôi Roanoke, đẹp quá đi thôi,
Lòng anh rung động nỗi bồi hồi.
Nét đẹp nên thơ, chân tình động,
Ôi thôi, Roanoke… anh yêu rồi!”
Hỡi Roanoke, buổi chiều gió lộng của tôi! Tôi yêu em, Phố Núi của tôi. Một ngọn gió hiền hòa đã thổi vào hồn, để lại trong tim tôi một vết khắc dịu dàng như lần đầu được ăn lại tô bún ngon sau những ngày đói. (Trích trong tập Vấn Vương, trang 119, xb-2004)
Giờ đây, hai mươi sáu năm sau, khi tôi lại đi trên con đường cũ. Lá vẫn vàng, rực rỡ. Mùa thu năm nay đẹp đến lạ. Không mưa, không gió, chỉ có bầu trời xanh trong và rừng cây tràn ngập sắc màu.
Nhìn con trai ngồi yên ở ghế sau, ánh mắt nó dõi ra khung cửa kính, tôi bỗng thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình năm xưa. Cũng ánh mắt ấy, cũng con đường ấy, cũng buổi chiều thu vàng gió lộng. Chỉ khác là, bây giờ tôi ngồi bên tay lái, còn con chuẩn bị bước vào những năm tháng thanh xuân của chính đời mình.
Thời gian như một vòng tròn dịu dàng. Năm ấy, Roanoke dang tay đón một chàng trai trẻ với chiếc ba-lô cũ và giấc mơ xa. Năm nay, mùa thu lại tiễn bước con trai tôi vào hành trình riêng của con… cũng qua con đường lá vàng ấy, cũng với một bầu trời trong vắt niềm tin.
Tôi khẽ mỉm cười. Gió thu vẫn thổi. Vẫn là ngọn gió năm nào, chỉ có điều, giờ đây nó không chỉ thổi qua ký ức của tôi, mà còn đang khẽ chạm vào những ngày mai của con.
*
Chúng tôi đến ký túc xá Chesapeake khi trời đã ngã chiều. Sân trường vàng rực dưới nắng. Sinh viên tấp nập qua lại, ôm vali, sách vở, những bước chân rộn ràng như nhịp thời gian đang chuyển động. Con lặng lẽ mang đồ vào phòng. Tôi đi theo, nhìn quanh căn phòng nhỏ, bỗng thấy lòng mình se lại.
Tôi nhớ căn phòng trọ đầu tiên của mình. Nhỏ, đơn sơ, mùi sơn mới và tiếng gió lùa qua khe cửa. Nhưng trong cái không gian bé ấy, tôi đã học cách lớn lên. Học cách sống, cách yêu, cách chịu trách nhiệm với chính mình. Tôi mong con tôi cũng sẽ như thế. Rằng sau cánh cửa phòng nhỏ kia, là cả một thế giới đang chờ con khám phá.
Buổi chiều, sau khi sắp xếp xong đồ đạc, cả nhà rủ nhau đi dạo quanh khuôn viên trường. Những con đường ngập lá vàng, lối mòn dẫn ra công viên nhỏ cạnh ký túc xá. Tôi thấy những người bộ hành dắt chó đi dạo dưới rừng lá đỏ, ánh nắng xiên qua tán cây rực rỡ. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân như một bản nhạc quen mà tôi đã từng nghe suốt tuổi trẻ.
Tôi khẽ nói với con:
- Con biết không, hai mươi mấy năm trước, cha cũng từng đi qua con đường này.
Con quay sang, nhoẻn cười, đôi mắt ánh lên tia sáng ngạc nhiên. Tôi không nói thêm, chỉ nhìn quanh, để gió và lá nói thay mình. Thì ra, đâu đó giữa hơi gió thu lộng, giữa tiếng lá xào xạc trên triền dốc, có một sợi dây vô hình nối quá khứ và hiện tại. Nối người cha và người con, nối thanh xuân ngày cũ với những bình minh sắp tới.
Chiều xuống. Con ôm mẹ, rồi quay sang tôi.
- Ba về cẩn thận nhé, mai con còn lớp sớm.
Tôi gật đầu, vỗ nhẹ vai con.
- Hãy sống hết mình, con trai. Tuổi trẻ không quay lại đâu.
Con mỉm cười, rồi quay bước. Bóng con khuất dần giữa hàng cây, lẫn trong nắng vàng và tiếng gió. Tôi đứng nhìn theo, cảm giác trống trải len lỏi trong lòng. Một nỗi buồn đẹp, dịu dàng và ấm áp như hơi thở của mùa thu.
Trên đường về, chiếc xe lăn bánh qua những dốc đồi vàng. Ánh hoàng hôn nhuộm cả thung lũng thành màu mật ong.
Có những khoảnh khắc, tôi cảm giác mình đang sống trong hai dòng thời gian: một phần của hôm nay và một phần của hai mươi sáu năm trước. Tôi thấy chàng trai trẻ đang bước giữa rừng lá đỏ, tay đút túi áo, mắt nhìn xa xăm; và thấy chính mình hôm nay, người đàn ông trung niên lặng lẽ nhìn con đi qua tuổi trẻ.
Tôi tự hỏi, có lẽ một ngày nào đó, con tôi cũng sẽ đưa con của nó về lại nơi này. Cũng trên con đường I-64W mùa lá đổ, cũng ngước nhìn những ngọn đồi vàng rực mà mỉm cười nhớ lại. Khi ấy, có thể con sẽ không nhớ từng chi tiết nhỏ trong chuyến đi này, nhưng chắc chắn, trong lòng con vẫn còn vương một cảm giác ấm áp. Cảm giác của một mùa thu đưa con về trường, nhưng thật ra là đưa ký ức của cha trở lại tuổi hai mươi.
Mùa thu có lẽ luôn là mùa của sự trở về, dù là về với trường xưa, với phố núi, hay chỉ là trở về trong tâm tưởng. Giữa sắc vàng chênh chao của núi đồi Virginia, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh. Mọi âu lo của công việc, của đời sống, như tan ra theo từng cơn gió.
Tôi khẽ quay sang nhìn vợ, nở một nụ cười. Cả hai chúng tôi đều im lặng, nhưng dường như đều đang nghĩ cùng một điều: con đã lớn thật rồi.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh qua những triền đồi. Lá vàng rơi lả tả trên kính, gió khẽ hát bên ngoài. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, nơi ánh hoàng hôn đang dần nhòa vào xa thẳm, và nhận ra, có những hành trình không chỉ để đưa ai đó đi, mà còn để đưa chính mình trở về.
Ngoài kia, gió thu vẫn hát. Bản tình ca năm ấy, vẫn còn vang vọng đến bây giờ.
Cung Đường Mùa Thu
Con đường năm cũ đi qua
Lá thu rực rỡ như là năm xưa
Trên đồi làn gió khẽ đưa
Vẫy tay chào đón ta vừa kịp mơ
Hai mươi sáu nẻo bến bờ
Ta nay cầm lái, con thơ ngắm nhìn
Ánh thu lấp lánh lung linh
Nửa là kỷ niệm nửa tình đã trao
Ngày xưa kỷ niệm ngọt ngào
Trên đồi ngọn núi Ngôi Sao gió lùa
Ta đến Roanoke giữa trưa
Bún riêu còn nóng vẫn chưa phai mờ…
Ấm lòng lữ khách bơ vơ
Phố kia dang rộng như chờ người quen
Gió thu theo bước êm đềm
Chạm lên ký ức gọi tên một thời
Giờ đây tóc đã dần vơi
Vẫn say sắc lá vẫn người ngẩn ngơ
Vẫn tình vẫn viết nên thơ
Dẫu bao năm tháng chưa mờ yêu thương
Đưa con đi đến học đường
Biết đâu con cũng vấn vương lối này?
Gió thu vẫn hát đâu đây
Bài tình cha viết của ngày mùa thu!
102825
Võ Phú
Gửi ý kiến của bạn





