Hôm nay,  

Ngày Họp Mặt

15/07/202520:49:44(Xem: 2045)
TG Phuong Lam nguoi thu ba tu trai nhan giai DB 2023  TG Phương Lâm (thứ 3 từ trái) đang nhận giải Đặc Biệt VVNM 2023

 

Tác giả tên thật là Phương Nguyễn. Sinh năm 1957 tại Phủ Cam, Huế, là cựu học sinh trường Jeanne D’Arc. Bà hiện ở tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Tác giả vừa nhận giải Đặc Biệt năm 2023.

 

***

 

Tôi sống ở miền Tây Bắc Hoa Kỳ, thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Một thành phố với nhiều cảnh đẹp, rất thơ mộng, thành phố được che chắn bởi một rừng thông bạt ngàn, quanh năm xanh mướt. Một rặng núi hùng vĩ bao quanh nhiều hồ lớn, nước xanh trong vắt, là phi trường của đủ loại thủy phi cơ. Seattle còn có tên gọi rất thơ “Cao Nguyên Tình Xanh.”
   
Ngoài ra Seattle có tháp Space Needle cao 180 mét, trên đỉnh tháp là đài quan sát, cho khách du lịch ngắm toàn cảnh, từ thành phố đến dãy núi Olympic hùng vĩ, dãy núi Reneir quanh năm tuyết phủ trắng xóa, ngắm vịnh Puget thơ mộng. Seattle còn có một thành phố chìm dưới lòng đất. Vùng đất này cũng là quê hương của nhiều ngành công nghệ lớn, như Microsoft, Amazon, và Boeing.

Thiên nhiên đã ưu đãi dành riêng cho Seattle mưa, lạnh. Mùa đông ở đây kéo dài, mưa dai dẳng gần cả năm, mây trắng chùng thấp, quấn quýt ngọn thông già, màn sương trắng đục như tấm màn che phủ thành phố, gió rít từng cơn mang theo giá lạnh, cái lạnh hiu hắt, ngấm sâu vào da thịt, khiến lòng người cũng tê cóng theo.
 
Vì vậy, mỗi khi có dịp rời Seattle để đi tiểu bang khác, nhất là về California, trong lòng không giấu được niềm háo hức. Hôm nay được về miền nắng ấm để dự buổi họp mặt hội cựu học sinh hai trường Thiên Hựu và Jeanne d’ARC (TH&JD) của Huế. Về để tìm lại hồi ức của thời áo trắng, cái thời mà tâm hồn là một cánh đồng mênh mông đầy ảo vọng, về để nhớ lại những kỷ niệm yêu thương thời cắp sách tới trường.
 
California đón tôi bằng nắng ấm chan hòa, hàng cọ cao vút, làn gió biển nhẹ thổi mát rượi làm cho người phấn chấn thêm lên. Ngay từ khi đặt chân xuống phi trường LAX, không những thời tiết hâm nóng con người mà ấm cả tâm hồn. Một cảm giác rộn ràng như thể đang được quay về một khoảng đời rất đẹp, thời hè của xứ Huế, của những buổi tan trường, đạp xe dưới hàng phượng hồng, ánh mắt e thẹn dưới vành nón lá nghiêng che.
 
Đưa tay nhẹ đón cánh phượng bay
Để nghe rạo rực, tuổi thơ ngây
Đếm bước dạo quanh sân trường vắng
Thẫn thờ chẳng biết đợi ai đâ .
 
Buổi họp mặt được tổ chức tại hội trường lớn, trang hoàng thanh nhã và đầm ấm. Những tà áo thướt tha, những bộ vest sang trọng, những tiếng cười rộn rã, những ánh mắt quen thuộc sao bao nhiêu năm xa cách, có những anh chị không gặp mấy chục năm, vậy mà vẫn nhận ra nhau, ôm chầm nhau như thuở còn chung trường, chung ghế đá.
 
Hai trường Thiên Hựu và Jeanne d’ARC, một trường nam, một trường nữ, đã từng là biểu tượng của nền giáo dục Huế thuở trước. Điều đặc biệt hai trường này do các cha và các soeurs chính Pháp phụ trách. Cho nên về giáo dục, được học văn hóa đa dạng, giúp cho học sinh dễ hội nhập vào xã hội Tây phương, không những về ngoại ngữ mà cả về phong tục tập quán xứ người. Về tôn giáo, tuy trường căn bản là đạo Thiên Chúa, nhưng không hề ép học sinh theo đạo, trong học trình có đề cập đến các tôn giáo khác. Về sĩ số học sinh, ít hơn so với các trường khác, vậy nên các cựu học sinh thân nhau, gắn kết với nhau nhiều hơn.
 
Buổi họp mặt hôm nay không những các anh chị ở trên nước Mỹ, mà ở Canada cũng về dự, rất đông. Lễ khai mạc, dâng hương, cầu nguyện, một phút mặc niệm kính nhớ công ơn của các Ân Sư. Dưới mái trường thân yêu, các vị đã đào tạo được nhiều học sinh ưu tú.
 
Hiện diện hôm nay tôi chỉ biết được một ít các anh chị đã phục vụ cộng đồng hải ngoại về dự. Đức Ông Nguyễn Ngọc Hàm ở Illinois; Bác Sĩ Lê Đình Thương, ở New Jersey; Bác Sĩ Vĩnh Chánh ở California (Bác Sĩ Vĩnh Chánh đã được giải Chung Kết Viết về nước Mỹ); anh Phạm Nguyên Hanh,ở California; Ban Biên Tập tạp chí Khoa học Công Chánh; anh Trần Tiễn San ở California; Ban Biên Tập  nguyệt san Biệt Động Quân; anh Lê Nhật Thăng ở Georgia; Chủ biên báo điện tử Sông Vàng và Webmaster của hai trường TH&JD; anh chị Họa Sĩ Phi Lộc; chị Mộng Điệp cây vợt bóng bàn của đội tuyển VNCH trước 1975. Và còn nhiều các anh chị khác nhưng tôi chưa biết hết được. Dù các anh chị ở cương vị nào tâm hồn vẫn trẻ trung, vui vẻ.
 
Trong phần sinh hoạt văn nghệ, các anh đọc thơ của mình sáng tác, những vần thơ đầy chất thiền, và chan chứa tình người, hát những bản tình ca quê hương mang nhiều dấu ấn kỷ niệm. Các anh chị đã là những ông bà, nội, ngoại, vậy mà khi lên sân khấu múa theo điệu nhạc dân ca, ai nấy đều duyên dáng, mềm mại, uyển chuyển như thuở đôi mươi, tà áo tím, nón bài thơ, khăn rộng vành, toát lên vẻ kiêu sa của cô gái Huế.
 
Tà áo tím hững hờ qua Bạch Hổ
Nón nghiêng che tốc lộng gió chiều đông
Thoảng hương xưa lay động cánh phượng hồng
Tím mơ màng, một dòng sông dậy sóng.
 
Những tràng pháo tay, tiếng cười rôm rả, bùng nổ cả hội trường. Thời điểm này, chắc không ai còn nhớ đến tuổi tác, bệnh tật, hay những lo toan thường nhật, mà chỉ có niềm vui, sự gắn bó, và tình bạn xuyên thời gian. Tôi ngồi lặng giữa dòng người nhộn nhịp để ngắm từng khuôn mặt, có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng, có lẽ là niềm xúc động, một ký ức đang bừng sống lại, hình như mình đang được ở trong mái trường. Dẫu đời người có bao biến động, dẫu đã rời xa quê hương, lang bạt khắp bốn phương, thì mối dây gắn kết với quý anh chị bạn học cũ vẫn luôn nồng cháy trong tim.

Buổi họp mặt khép lại với bài ca “Nối Vòng Tay Lớn” cả hội trường cùng nắm tay nhau, hòa chung tiếng hát, lòng biết ơn các anh ban tổ chức, và niềm hy vọng hướng đến năm sau. Dẫu cho tuổi đời chất chồng, răng long, tóc bạc, tay run, gối mỏi, nhưng trái tim của những người cựu học sinh hai trường Thiên Hựu và Jeanne D’ARC vẫn mãi trẻ  trung, vẫn mãi rực rỡ nồng ấm như ánh nắng California trong ngày hạnh ngộ.
 
Tôi rời California về lại Cao Nguyên Tình Xanh, vùng trời mưa lạnh, hành trang còn đọng lại chút nắng ấm của miền Nam California, với nhiều hồi ức đẹp của một ngày khó quên.
 
Phương Lâm
 

Ý kiến bạn đọc
28/07/202520:35:51
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,687
Lúc còn ở Việt Nam, tôi nghe nhiều lời đồn về nước Mỹ. Thiên hạ đồn dân Mỹ có đời sống sung sướng lắm. Ai cũng có nhà lầu xe hơi đầy đủ. Tiền của ê hề mặc tinh mà phung phí. Cuộc sống thượng luu phong phú như vậy nhà nào cũng đầy đủ tiện nghi du lịch ăn uống xả giàn, lúc nào củng tiền đô đầy túi xài tiền quăng qua của sổ rớt đất chẳng hề cong lưng mà lượm. So với Bạch công tử, Hắc công tử của Việt Nam thì thua xa, nói ra chỉ mắc cỡ mà thôi. Còn thua thiệt nhiều. Đối với xã hội Mỹ, dân Mỹ một hai ngàn đô mà nhằm nhò gì, chuyện nhỏ, không đáng khom lưng lượm chi cho mỏi lưng.
Di dân sau năm 1975 là một hành trình di dân chính trị trong lịch sử Việt Nam. Hàng trăm ngàn người đã liều mình băng qua Campuchia, tìm đường đi vào Thái Lan. Hoặc họ vượt biển bằng những con thuyền gỗ mong manh, không bản đồ, không lương thực đầy đủ, không phương tiện liên lạc hiện đại. Họ được gọi là “bộ nhân” và “thuyền nhân,” hai cụm từ đã trở thành biểu tượng của một giai đoạn lịch sử của Việt Nam và của cả thế giới.
Năm ngoái tôi đã mất người con trai, con tôi ra đi ở lứa tuổi bốn mươi, lứa tuổi mà Ông Khổng Tử dạy”Tứ thập nhi bất hoặc”. Lứa tuổi mà lẽ ra người đàn ông đang gặt hái thành quả của đời mình, xây dựng hạnh phúc gia đình, trở thành chỗ dựa cho cha mẹ già. Thế nhưng con tôi không kịp đi tiếp con đường ấy, đã ra đi quá sớm, để lại cho tôi một khoảng trống không bao giờ lấp đầy được. Từ ngày con mất, tôi vẫn sống nhưng không trọn vẹn niềm vui nào. Có những lúc ngồi một mình , tôi nghe, hình như tiếng con trai vẫn đâu đây. Từng bước chân quen thuộc, tiếng con gọi “Mẹ ơi…” Nhưng tất cả đều là ký ức. Đêm về, tôi trằn trọc, nước mắt thấm gối, tôi thầm gọi tên con... Mấy hôm nay, tôi nghe và đọc nhiều tin về một anh thanh niên ba mươi hai tuổi, bị bắn chết. Lòng tôi quặn thắt. Tôi tưởng tượng đến cha, mẹ của cậu ấy, đến người vợ trẻ, đến những đứa con thơ, đến cả gia đình. Họ chết lặng vì hung tin. Tôi thấy nỗi đau của mình hòa quyện trong nỗi đau của họ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - III.
Lịch sử Việt Nam là một dòng lịch sử của những cuộc di dân, khởi đầu từ giai đoạn lập quốc cho đến thời hiện đại. Trong dòng lịch sử ấy, làn sóng di dân sau biến cố năm 1975 đánh dấu một chương sách đặc biệt. Hàng trăm ngàn người Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 rời bỏ quê hương, vượt đại dương hay băng rừng vượt núi trong sợ hãi, với khát vọng tự do, và niềm hy vọng vào một tương lai. Tại những bãi thuyền ở Việt Nam, họ đối diện với cầm tù nếu bị bắt. Trên biển hoặc đường bộ, họ bị hải tặc hoặc thổ phỉ tấn công. Tại những quốc gia vùng Đông Nam Á, họ biết thuyền gỗ có thể sẽ bị đẩy ra khỏi đất liền. Tại những trại tỵ nạn, họ kiên nhẫn đợi chờ ngày được phỏng vấn, lên đường tái định cư.
Tấm hình trẻ trung và khắng khít của cặp Tân và Yến rơi ra khỏi quyển album khi tôi đang sắp lại ngăn tủ; ký ức chợt quay về 25 năm trước, ngày chúng tôi họp nhóm bạn học cũ lần đầu tiên tại Orange County, Hoa Kỳ, ở nhà của cặp Hà-Tuấn sau 15 năm chia cách kể từ ngày miền Nam thay áo đỏ, mỗi người chúng tôi bị phân tán, như bầy nai lạc. Tôi nhớ lúc đó chúng tôi đứa nào cũng mới lập gia đình được vài ba năm, bọn con gái ở lứa tuổi 27, 28, tứ tán khắp nơi trên thế giới, ai cũng dắt chồng đi cùng trong những buổi họp lớp cũ...
Biến cố đau thương 9-11 đã xảy ra cách đây 24 năm, vẫn còn là một bi kịch đau thương trong lòng người Mỹ. Bộ Quốc Phòng Mỹ quyết định bằng mọi giá, phải bắt cho được Osama Bin Laden, OBL, kẻ chủ mưu khủng bố, bắt hắn phải đền tội để làm gương cho những tên khủng bố khác. Chiến dịch Neptune Spear, Cây Chĩa Ba của thần Hải Vương Tinh, được lên kế hoạch để săn đuổi và sau 10 năm âm thầm nhưng quyết liệt, đã bắt và giết chết tên trùm này tại Pakistan.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - II.
Lễ Lao Động Mỹ sắp đến. Nhà nào có trẻ con còn đi học lại bận rộn túi bụi chuyện sắm sửa cho niên học mới. Nhưng những người nôn nóng nhất, lại là các cậu Tú cô Tú vừa xong trung học, chuẩn bị dọn nhà vô nội trú (dorm). Cuộc sống của tân sinh viên hoàn toàn khác hẳn lúc còn ở nhà. Nếu học trường công của tiểu bang đang ở, tiền học thấp. Nếu ngoài tiểu bang, sẽ tăng gấp đôi. Trường tư không tính theo địa chỉ cư ngụ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - I.
Nhạc sĩ Cung Tiến