Hôm nay,  

Những Cuộc Đến Đi

03/01/202415:54:00(Xem: 2465)

Tác giả tên thật Nguyễn Thanh Hiền, Nickname: Steven N, Bút danh: Tiểu Lục Thần Phong, Sinh sống ở Atlanta trên 20 năm.Tác giả nhận giải Danh Dự năm 2023. Sau đây là bài viết về 


*

 

01032024 những cuộc đến đi _Steven & Niggel_TLTP
Hình của từ tác giả

 

 

Đêm qua đội Eagle thắng đội Dolphin, sáng ra thằng Eddie hốt được 200 bạc, thằng Kieth, thằng Robert, thằng Niggel… mỗi đứa phải góp 20 dollars để chung độ vì tội chọn sai đội. Thằng Tyberus hỏi:

- Steven, ở nước mầy người ta có chơi football không?

- Có

- Vậy mầy có cá độ không?

- Không


Thằng Robert xía vô, nó vừa nói vừa làm động tác biểu diễn đá banh bằng chân:

- Football hay soccer?

Steven biết là nước mình không có chơi banh cà na (football) nhưng cũng nói xạo chút để tụi nó khỏi khi dễ:

- Cả hai


Cái môn bóng cà na rất mạnh mẽ và bạo lực: dũi, xô, đẩy, níu, kéo, húc… cứ như bò mộng. Người chơi còn phải trang bị phụ tùng lỉnh kỉnh nào là: quần, áo, mũ bảo hộ, bảo vệ ống quyển, bảo răng, bảo vệ vai...toàn bộ những món ấy phải cả ngàn đô. Rồi còn tổ chức đòi hỏi sân bóng, bộ sậu huấn luyện, điều khiển rất hùng hậu. Ngoài ra còn phải có trang thiết bị kỹ thuật tân tiến, hiện đại… Nói chung là bóng cà na là môn chơi của nhà giàu, của những người to, cao, khỏe. Người mình không có khả năng chơi môn này! Bóng ca nà là đặc sản Mỹ, ăn hăm bơ gơ, uống coca cola, coi bóng cà na là lối sống Mỹ, là phong cách của dân xứ Cờ Hoa. Nghĩ cũng lạ, bóng cà na chơi bằng tay mà lại kêu là football, ở đời đội khi có những sự tréo ngoe như vậy. Có những cái sai nhưng riết rồi thành quen nên chẳng còn ai thắc mắc. Ngay cái từ kêu người bản địa là Indian cũng sai nốt, vì ngày xưa ông Colubus khi đến đây cứ ngỡ là đến được Ấn Độ nên gọi vậy nhưng riết rồi thành quen luôn.

Steven ở trong cái nhóm này cũng đã lâu, làm việc chung, chơi chung, ngày nào cũng đùa giỡn rần rật. Thường tụi Mỹ rất ít giỡn, cứ nghiêm nghị làm ra vẻ serious như chính khách, người cứng nhắc như mấy ông thần ở cửa đình, ấy vậy mà giờ tụi nó cũng bị lây nhiễm cái tánh cà rỡn của Steven. Sau một thời gian sinh hoạt chung thì giờ đứa nào cũng xàm hết biết luôn, chơi khăm thường xuyên. Mới hôm qua thằng Mauricio chửi:

- Mầy ngu như bò, tao đã nói với mầy bao nhiêu lần rồi, barber shop khác với hair salon, tại sao mầy không phân biệt được?

Thật tình thì Steven biết nhưng vì tánh hay đơn giản hóa mọi thứ nên gom hết lại một cục cho tiện. Thằng Mauricio lai một phần đen, một phần trắng và một phần gốc thổ dân da đỏ. Nó mê chơi tóc, mỗi cuối tuần là đi tỉa tóc, cạo râu ở barber shop sau đó thì qua hair salon để làm kiểu tóc. Steven cũng nhiều lần chửi nó ngu, làm bao nhiêu tiền nuôi thợ tóc và áo quần hết. Sở dĩ  nó biết chửi bằng tiếng Việt là vì Steven dạy nó, nó tỏ vẻ thích thú và giờ đây nó rành nhiều câu chửi tiếng lóng Việt Nam. Có lần nó tra Google và cự:

- Tao tra Google câu “tao đeo tè”, máy dịch là tao không có đái chứ không phải “I don’t care”. Mầy xạo!

- Tao đâu có xạo, đó là tiếng lóng. Google đâu biết dịch tiếng lóng!

- Mầy xạo, mầy cà chớn.

Thằng Mauricio làm một tràng luôn, mấy thằng kia không hiểu nhưng thấy điệu bộ và cách phát âm của nó thì cười ngặt nghẽo, cười rũ rượi ra. Cái này phải nói là gậy ông đập lưng ông, Steven chỉ nó tiếng lóng và giờ nó chửi lại bằng tiếng lóng.

Bữa trua, thằng Mauricio gặm cánh gà chiên, thằng Kieth cạp hăm bơ gơ, thằng Eddie ngốn pizza. Steven cà khịa:

- Mauricio, mầy ăn gà nhưng có biết đó là thịt gà mái hay gà trống?

- Tao không biết.

- Lần sau khi mua thì nhớ hỏi cho rõ ràng, nếu không hỏi nó cho mầy ăn gà pê đê thì chết mẹ mầy luôn!

- Tao đeo tè!

Cả bàn ăn cười rung rinh, giờ thì câu “tao đeo tè” trở nên quen thuộc thay cho câu “I don’t care”, thằng nào cũng biết nói. Thằng Kieth hỏi Steven:

- Mầy thích sống ở Việt Nam hay ở Mỹ?


Câu hỏi thật không biết trả lời sao cho thỏa đáng, sống ở Mỹ thì tự do, thoải mái, dễ kiếm sống, vật chất đầy đủ phủ phê, dân chủ, nhân quyền được tôn trọng… nhưng dù sao đi nữa thì sống ở quê nhà của mình cũng vui chứ, ngày nào cũng là ngày cuối tuần, sáng cà phê, chiều nhậu… ăn chơi tới bến luôn. Ở Việt Nam mà có tiền thì cứ như ông vua, hưởng thụ tới bến, chỉ cần không đụng đến chuyện dân chủ, tự do, nhân quyền… là ổn. Ở Việt Nam bây giờ là thời kỳ vô thiên vô pháp, những kẻ làm ăn chụp giựt và những kẻ cấu kết với quyền thế rất dễ giàu nhanh. Steven sống yên ổn ở Mỹ nhưng đôi lúc không khỏi thấy lung lay vì lối sống hưởng thụ ở quê hương. Tuy nhiên ở đời thì chỉ có thể chọn một không thể có cả hai cùng lúc. Chỉ một số ít may mắn thì họ có thể đi đi về về, sống nơi này nửa năm nơi kia nửa năm... Steven suy nghĩ lựa lời nhưng không tìm ra cách nào cho trọn vẹn bèn nhún vai, xòe hai tay thế thôi.

Cứ tưởng làm chung chơi chung với nhau lâu lâu mình hội nhập với dòng chính Mỹ, thực tế thì người Mỹ họ vẫn nhìn mình là người ngoại quốc, bất kể mình sống ở đây bao nhiêu lâu, thậm chí sinh ra ở đây cũng vậy, vì cái vóc dáng châu Á nhỏ bé, gương mặt bẹt, mũi tẹt, mắt hí không thể lẫn vào đâu được, dù có nhuộm tóc, phẩu thuật thẩm mỹ cũng không thể thành Mỹ được. Mỹ là hiệp chủng quốc, là đất tụ họp của mọi sắc dân trên thế giới nhưng người Mỹ vẫn nhìn mình là người nước ngoài, cho dù mình có nhập quốc tịnh Mỹ từ lâu, quốc tịch cũng chỉ là chữ nghĩa trên giấy tờ mà thôi!

Hôm thứ Bảy, Steven dẫn cả bọn đi quán cà phê Việt Nam. Tụi nó ăn bánh mì và uống cà phê Việt. Khi trả tiền thì tụi nó nói ai ăn thì tự trả. Steven tài lanh tỏ ra hào phóng:

- Khỏi, tao bao tụi bay


Tụi nó ngạc nhiên, Steven phải giải thích đây là phong cách của người Việt chúng tao:

- Người Việt tuy nghèo nhưng chơi đẹp, chơi xịn. Một thằng có thể bao cho cả đám, lần sau thì thằng khác chi.


Thằng Eddie thắc mắc:

- Bữa nay trả nhiều, nếu bữa khác trả ít hơn thì sao? Vậy thì không công bằng!

- Chẳng có vấn đề gì, chuyện nhỏ với tụi tao.

- Không được! Không sòng phẳng.

- Không sao, tình cảm lớn hơn sự chênh lệch chút ít của tiền bạc.

- Nếu lần này mầy trả nhưng lần sau mấy thằng khác không chịu trả thì sao?

- Ừ, chuyện đó cũng có, tụi tao coi thường những thằng cơ hội, những thằng không biết điều như thế! Nếu cứ lập lại nhiều lần thì sẽ không chơi với những thằng như thế.

- Rắc rối vô cùng, không sòng phẳng, thà rằng ai ăn nấy trả như kiểu Mỹ có phải hay hơn không? Chẳng ai phải lụy ai.

- Ừ, mầy nói cũng đúng, cái way Mỹ cũng hay nhưng phong cách Việt Nam tao cũng đẹp mà tụi bay không hiểu đấy! Tụi Việt tao đặt mối quan hệ trên cơ sở tình cảm còn Mỹ tụi bay đặt trên cơ sở lý trí.

 

**


Sáng thứ Hai tuần sau, vừa mới gặp mặt thì cả nhóm tố Steven. Thằng Mauricio cao giọng:

- Đù má mầy, cà phê gì mà như thuốc kích thích. Tao uống từ buổi trưa mà đến tận nửa đêm cũng không sao ngủ được, uống xong tay rung tim đập, hồi hộp muốn chết luôn.

Nó chửi tiếng lóng còn khúc sau thì bằng tiếng Anh, cả lũ mắc dịch cười hô hố. Steven cười hả hê:

- Tại mầy không quen, cà phê Việt mạnh lắm chứ không nhạt như cà phê Mỹ. Việt Nam tao nhỏ con ấy vậy mà sáng nào cũng làm một cữ, có thằng còn uống ba cữ luôn, buổi tối cũng uống cà phê thả giàn, uống xong vẫn ngủ ngon lành. Ngày nào hổng uống là người nó cứ khật khù như kẻ thiếu thuốc.


Thằng Kieth khen:

- Bánh mì Việt ngon quá, ngon hơn bánh mì Subway.


Mấy thằng kia gật gù đồng ý với thằng Kieth. Thằng Eddie hỏi:

- Thường thì ngày cuối tuần mầy làm gì hả Steven?

- Tao đi uống cà phê, viết văn, làm thơ

- Mầy viết tiếng Việt hay tiếng Anh?

- Phần lớn là tiếng Việt nhưng cũng có một phần tiếng Anh. Tao đã in nhiều sách tiếng Việt và một tập thơ tiếng Anh bằng E.book. Tao cũng có một account thơ tiếng Anh trên trang web Allpoetry.com

- Mầy viết về đề tài gì?

- Tao không chọn đề tài, viết linh tinh, thích gì viết nấy, cảm đâu viết đấy, nói chung là đủ mọi vấn đề của cuộc sống từ tình yêu, tình bạn, những mối quan hệ, chuyện chính trị, vấn đề tôn giáo…

- Sách bán chạy không?

- Không, vì người Việt ở đây không nhiều như ở Việt Nam vả lại ngày nay người ta cũng lười đọc, mọi người chỉ thích lướt mạng xã hội như FB, Tweeter, Instagram…

- Vậy thì dẹp mẹ nó đi, đừng viết nữa, sách bán không chạy, người ta không đọc thì viết làm gì cho mệt?

- Viết vì đam mê.

- Tao thật sự không hiểu cái đam mê của mầy!

- Ừ, tao còn không hiểu tao thì làm sao mầy hiểu tao được! Không chỉ có mình tao đam mê viết, còn rất nhiều người cũng đam mê viết như tao. Những người đam mê viết, cặm cụi viết giống như những kẻ thủ dâm vậy!


Những lời thằng Eddie chạm vào điểm nhạy cảm của Steven, điều nó nói cũng là ý nghĩ vốn có trong đầu Steven. Người Việt hải ngoại không còn mấy ai đọc sách, tầng lớp trí thức gốc Việt chỉ đọc sách tiếng Anh có liên quan đến vấn đề chuyên môn của công việc, lớp trẻ sanh ra hay lớn lên ở hải ngoại chỉ đọc sách tiếng Anh vì đâu đọc được tiếng Việt. Tầng lớp bình dân làm móng, lao động tay chân thì không đọc sách dù là tiếng Anh hay tiếng Việt, cả đời không đụng đến sách báo.  May ra chỉ còn một số ít ỏi yêu thích văn chương là chịu đọc. Sách tiếng Việt ở hải ngoại coi như cùng đường, đang thoi thóp hấp hối. Sách có in ra thì cũng chỉ để tặng quanh quẩn một nhóm người trong giới viết lách, yêu thích văn chương. Sách phát hành trên Amazon cũng chỉ để khoe mẽ cho vui chứ có ma nào mua. Viết lách chẳng những không được gì mà còn phải tốn tiền làm bìa, tiền dàn trang, tiền in, tiền để được lên mạng Amazon… Một thực tế đen tối và phũ phàng nhưng người viết vẫn cặm cụi, vẫn miệt mài. Viết là nỗi đam mê, là cái nghiệp, lậm vào nghiệp chữ khó bỏ lắm! Chữ nghĩa, ý tưởng cứ ngọe nguậy trong đầu, lay lắt trong hồn không viết ra cảm thấy nao nao khó chịu, viết cứ như là người nghiện thuốc!

 

**

Thằng Eddie lại hỏi:

- Có phải mầy thích con Brittney?

- Oh, không, tao chỉ đùa vui thôi!


Thằng Mauricio nhào vô, khẳng định:

- Mầy xạo, mầy thích nó rõ ràng, ai cũng biết.


Thằng Robert:

- Mầy thích nó nhưng mầy đứng mới tới cằm nó, vậy khi hôn thì nó cúi xuống hay mầy nhón lên?


Cả đám cười sằng sặc, cười như vỡ chợ. Con Brittney đẹp thật, chân dài miên man, eo thon, mông nẩy kiểu mà tụi Mỹ kêu là bubble butt, tướng tá rất xếch xy. Nó rất thân với Steven, ngày nào gặp nhau là ôm chặt rồi cười giỡn và tám đủ thứ chuyện. Bởi vậy tụi nó mới bảo là Steven thích con Brittney. Thực tình mà nói thì Steven cũng có thích chút chút nhưng Steven biết vị trí mình nên không mạo hiểm phá vỡ  mối qaun hệ và cuộc sống của mình. Dẫu cho có yêu đi nữa nhưng cỡ con Brittney thì Steven không kham nổi,  nó quần cho một trận là hết xí quách ngay thôi!

Thời gian thấm thoát qua nhanh như nước chảy mây bay, ngoảnh qua ngoảnh lại Steven đã thâm niên mười mấy năm trong công việc. Bao lớp người đến rồi đi, con Brittney về lại Virginia, thằng Robert về lại South Carolina, thằng Kieth, thằng Eddie, thằng Mauricio … còn đây, tui nó mới chỉ bằng một phần thời gian của Steven thôi. Thằng Kieth hỏi:

- Mầy làm mãi một việc, ở miết một chỗ không thấy chán hả?

- Không, tụi tao có quan niệm “an cư lạc nghiệp”, chỗ ở ổn định rồi thì gắn bó với công việc! Nhà ở đâu việc ở đó!

- Tụi Mỹ tao thì khác, việc ở đâu nhà ở đấy! Làm mãi một việc chán chết, ở  miết một chỗ chán lắm! Tao làm thêm một thời gian nữa thì sẽ chuyển qua Alabama.

Thằng Mauricio thì cũng đang tìm việc trên mạng, nó dự định quay về lại Chicago:

- Thành Ất Lăng dễ sống, vật giá rẻ, việc nhiều, nhà cửa dễ dàng nhưng ở đây buồn quá. Chicago đẹp hơn, vui hơn, sôi động hơn.


Gia đình thằng Mauricio còn mấy anh em sống ở Chicago, chỉ có nó và mẹ nó di chuyển đến Ất Lăng thành thôi. Nó nói sự thật, Chicago nằm bên bờ hồ Michigan đẹp quá, con sông chảy qua thành phố xanh biếc, gió lộng bốn mùa, phố sá sầm uất, cuộc sống rất sôi động hơn thành Ất Lăng rất nhiều. Trung tâm thành Ất Lăng là một thành phố cũ kỹ, không có cảnh quan thiên nhiên như sông, hồ, biển hay núi đồi… Trung tâm thành Ất Lăng cũng như New Orleans, San Francisco, Los Angeles... ăn mày nhiều quá, mày nằm ngồi la liệt, toàn là những kẻ nghiện ma túy đi lang thang vất vưởng cứ như trong phim Walking Dead. Nước Mỹ tự do nhưng quá trớn và vô lối, người ta đòi hỏi được xài cần sa hợp pháp, mua bán cần sa thoải mái. Nạn súng đạn cũng qúa trời luôn, mua dễ như mua kẹo, không chỉ súng cá nhân mà ngay cả súng máy, súng tấn công, súng hạng nặng đều được bày bán công khai và hợp pháp. Nạn bắn giết bừa bãi ngày càng gia tăng, lẽ ra phải hạn chế bớt, đằng này lại còn khuyến khích tự do hơn nữa. Quốc hội tiểu bang của Georgia hoàn toàn và luôn luôn nằm dưới sự khống chế của đảng Cộng Hòa vì vậy mà những đạo luật hạn chế hay kiểm soát súng đạn  do đảng Dân Chủ đưa ra đều bị bóp chết! Quốc hội do Cộng Hòa kiểm soát còn cho ra những luật tự do mang súng nơi công cộng, không cần kiểm tra kỹ lý lịch người mua súng, còn nhiều điều thuận lợi hơn nữa để khuyến khích việc mua súng và sử dụng súng. Những kẻ lái súng và những kẻ có trách nhiệm đã làm luật có lợi cho việc mua bán súng đạn, đẩy mạnh việc mua và sử dụng súng đạn. Việc sở hữu và sử dụng súng vốn quy định trong hiến pháp và nó cũng là sở thích của người Mỹ. Thằng Mauricio và thằng Robert, thằng Micheal đều có súng. Tụi nó chống lại việc kiểm tra hay hạn chế súng đạn. Thằng Mauricio nói:

- Sở hữu súng là quyền của công dân được quy định trong hiến pháp!

Điều nó nói hòan toàn đúng, tuy nhiên với súng cá nhân để tự vệ thì không có gì để nói,  đằng này súng tấn công, vũ khí hạng nặng, súng máy, súng liên thanh… cũng được mua bán tự do thì không thể chấp nhận được! Người có tiền sử bệnh tâm thần hay lý lịch có bạo lực thì phải cấm mới phải, đằng này thì thả cho tự do, quả là quái gở, vậy thì những vụ tàn sát, nhũng vụ dùng súng máy bắn điên cuồng vào đám đông sẽ còn tiếp tục xảy ra. Đảng viên Cộng Hòa và NRA phải chịu trách nhiệm này!

Ất Lăng thành là quê hương của thủ lĩnh nhân quyền Martin Luther King. Ất Lăng thành cũng là căn cứ địa của Cộng Hòa, những thành phần cuồng Trump đa số là  bọn cổ đỏ, da trắng nhà quê cực kỳ kỳ thị, nặng đầu óc phân biệt chủng tộc. Buồn cười là những anh chị mít da vàng mũi tẹt cũng cuồng Trump cực kỳ máu lửa, phò Trump điên cuồng, tổ chức đón Trump như đón chúa giáng thế, la hét nhảy nhót như thể lên đồng. Những anh chị mít cuồng Trump ra sức mạ lị cựu tổng thống Barack Obama chỉ vì màu da của ổng, chửi rủa mạt sát bà phó tổng thống Kamala Harris chỉ vì bà gốc Ấn, nhập cư (bọn họ quên rằng bọn họ cũng là người gốc Á nhập cư). Những anh chị mít cuồng Trump chụp hàng chục cái nón cối lên đầu tổng thống Biden chỉ vì ổng đánh bại Trump và là đảng viên đảng Dân Chủ. Quả thật cười ra nước mắt, mấy anh chị mít cuồng Trump ngỡ rằng mình đã nhập dòng chính thống, đã trở thành Mỹ trắng chính hiệu, mấy vị ấy nghĩ rằng Trump và Cộng Hòa kỳ thị nhưng chừa bọn họ ra, cho bọn họ đứng ngang hàng rồi chắc? Những tay cuồng Trump ấy chắc nghĩ bọn cổ đỏ, bọn KKK, bọn da trắng nhà quê cho họ nhập bọn rồi chắc? Có một sự thật rất đáng xấu hổ là bà chủ tịch cộng đồng người Việt cũng cuồng Trump một cách điên cuồng, lẽ ra làm chủ tịch cộng đồng phải đoàn kết mọi người, phải làm cho cộng đồng hòa thuận, đằng này gây ra sự xâu xé kịch liệt, tranh đấu dữ dội, chụp mũ và chủi nhau từ thực tế và trên mạng xã hội.

Chuyện cũ còn dây dưa, ộng Trump vẫn tiếp tục tranh cử và đảng Cộng Hòa vẫn bị ông Trump thao túng. Những người Cộng Hòa bất chấp sự thật, bất chấp công lý, bất chấp pháp luật  vẫn ủng hộ Trump. Luật pháp Mỹ cũng thật khó hiểu, một kẻ phạm bao nhiêu thứ tội, đang bị truy tố thế mà vẫn ngang nhiên ứng cử tổng thống. Bà thẩm phán Fani Willis ở quận Fulton đang điều tra và truy tố Trump. Công tố viên đặc biệt Smith cũng đang truy tố Trump, đây quả là một phép thử cho nền dân chủ và công lý của Hoa Kỳ.

Nơi Steven làm cũng có khá nhiều những kẻ ủng hộ Trump, cuồng Trump, tuy nhiên họ không thể hiện bằng lời ở nơi làm việc. Họ thể hiện bằng cách gắn cờ, logo và khẩu hiệu của Trump lên xe, áo, mũ của họ. Trong nhóm Steven cũng có thằng Joe, con Kay cực kỳ cuồng Trump. Nhìn những kẻ cuồng Trump này là nhận thấy ngay đó là tụi cổ đỏ, tụi da trắng nhà quê, tụi kỳ thị có máu KKK, tụi tự xưng mình là thượng đẳng da trắng… Tuy nhiên cũng có một vài anh da đen trong nhóm này!

Thời gian vẫn đều đều trôi qua, xuân trăm hoa nở, hạ biếc cây đời, thu vàng thắm lá, đông trắng tuyết trinh. Người đến rồi đi liên lỉ như nước chảy không bao giờ ngưng dù chỉ một giây. Con Brittney đi rồi, giờ thì con Cinthya thế vào, nó còn nóng bỏng hơn cả con Brittney. Thằng Logan cũng dời sang bang khác để đến với công việc mới. Tụi thằng Kieth, thằng Mauricio cũng sẵn sàng cho những cuộc đi đến một điểm khác. Steven đến đây, trụ lại đây, còn ở đây để mưu sinh nhưng rồi mai kia cũng sẽ đến lúc phải ra đi. Cái cuộc đến đi dù tạm thời hay vĩnh viễn đều liên lỉ không bao giờ hết. Những cuộc tạm dừng một nơi nào đó để làm việc, sinh sống tuy có dài ngắn khác nhau nhưng rốt cuộc rồi cũng phải ra đi, đi để mà đến, đến để rồi lại ra đi, đến đi là bản chất của thế gian này.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 0823

Ý kiến bạn đọc
15/01/202405:11:07
Khách
No decent, well-informed people support Trump. Only the ignorant and the hateful support him.
11/01/202411:30:53
Khách
Gửi độc giả Huong Lan. Tác giả không chồng việc sở hữu súng dùng để tự vệ mà chỉ lên án những loại súng máy, súng mà có thể giết người hàng loạt. Trích "súng cá nhân để tự vệ thì không có gì để nói, đằng này súng tấn công, vũ khí hạng nặng, súng máy, súng liên thanh… cũng được mua bán tự do thì không thể chấp nhận được!"
10/01/202407:20:16
Khách
Bấm vào chữ Trước, tưởng rằng sẽ xem được các còm cũ của mấy hôm trước, dè đâu lại chuyển sang bài chủ mới dưới đây ?! :

Viết Về Nước Mỹ Khai Bút Năm 2024
05/01/2024
Trương Ngọc Bảo Xuân
04/01/202419:20:11
Khách
Tác giả nên về VN sống là tốt nhất, dân không sở hữu súng, chỉ có công an và bộ đội có súng để bảo vệ cho chế độ và đàn áp dân chúng!Tác giả có về kỳ thị dân Mỹ trắng chê họ nhà quê, cuồng Trump này nọ ... ở California thì có hàng triệu người cuồng Biden, mở miệng ra là chửi ông Trump dù ông đã không là TT từ 3 năm nầy rồi! Đọc văn của 1 người kỳ thị, hẹp hòi, ham hưởng thụ, thấy ... buồn!
04/01/202418:10:12
Khách
Bài viết tự sự hay và ý nghĩa, Cảm ơn tác giả Tiểu Lục Thần Phong
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 174,357
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.
20/06/202406:00:00
Khi một mình trong tứ bề hiu quạnh nên tự thân cảm thấy lẻ loi. Đó là cảm nhận riêng tôi khi ngồi đợi xe đò ở vùng kinh tế mới. Thời ấy không mấy ai có cái đồng hồ đeo tay để biết giờ giấc, chỉ biết giấc sáng sớm khi mặt trời chưa mọc sẽ có chuyến xe đò duy nhất trong ngày về Sài gòn, là xe ngày hôm qua từ Sài gòn lên. Nhớ những hôm sương mù bao phủ núi rừng nên tầm nhìn hạn chế càng cô độc vì cô quạnh, cảm giác lẻ loi len lỏi vào tâm khảm hay từ trong tâm khảm lan toả ra núi rừng âm u, sự lẻ loi và bất lực cho đến khi có ánh đèn vàng mờ đục xuất hiện trong màn sương mù đặc như nước vo gạo là mừng rỡ hôm nay được về nhà vì nhiều hôm ngồi đợi tới mặt trời mọc cũng không có xe vì xe hư xe hỏng gì đó, người ta không chạy ...
19/06/202406:00:00
... Ừ nhỉ, cũng đến lúc phải quyết định đặt tên cho con là vừa. Mình cứ lo nào là trang trí căn phòng, mua quần áo tã lót, sữa… cho con mà quên mất điều quan trọng là phải cho con một cái tên thật ý nghĩa, chứ đâu phải gọi thằng cu bé là được đâu! Mà biết làm sao khi bên ngoại muốn đặt tên này, bên nội lại muốn đặt tên kia thì làm sao giải hòa được hai bên đây?! Từ chối bên ngoại hay bên nội cũng đều sợ làm buồn lòng họ, vì đây là cháu đầu lòng trong họ nên ai cũng muốn tên mình đưa ra được cha mẹ nó chọn!...
18/06/202406:00:00
... Ra về tôi suy nghĩ liên miên về tình bạn lính, bạn tù, bạn đời thật quý “Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là hạn chế làm tổn thương người khác và xoa dịu một tâm hồn khổ đau với tất cả những gì mình có thể” (Olive Schreineray), anh Thân đến với anh Mùi trong lúc này thật thích hợp vì họ đã hiểu nhau và hơn hết là đồng cảnh ngộ. Còn tình cha con thương yêu quấn quýt thì đẹp như một bài ca...
14/06/202400:00:00
Hồi nhỏ, khi tôi học trường làng, ngoài câu cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn” thầy giáo còn cho viết vào vở bài học thuộc lòng đầu tiên: Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”(khuyết danh) Bài học thuộc lòng này được cha truyền con nối và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi nhớ thời thơ ấu, vào dịp Tết, các chú thím, cô cậu đem biếu ông bà nội hộp trà, cân mứt… Trong năm, vườn nhà thu hoạch được thứ gì thì đem đến cho ông bà thứ ấy - khi quả bí, lúc trái bầu… Khi ông bà ốm đau thì sớm hôm thăm viếng, thuốc thang… Như thế coi như làm “tròn chữ hiếu.”
13/06/202406:00:00
... Mặc hai bên lời qua tiếng lại, ông lủi thủi ứa nước mắt đi vào phòng. Trời mùa đông sẫm tối thật nhanh. Bóng tối chườm lạnh khoảng sân bên ngoài và bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Ông vẫn đứng lặng yên như pho tượng, cảm giác như mình đang đi về phía hư không. Tuổi già giọt lệ như sương. Nỗi đau của người già không bật thành tiếng khóc, mà thấm vào từng thớ thịt, ray rứt từng hơi thở. Ông nghe ngực mình nhoi nhói như muốn vỡ tung ra. Có tiếng bát đũa khua lanh canh, rồi mùi thức ăn thơm nồng bốc lên. Không ai mời ông ra ăn cơm , mà ông cũng không thấy đói. Ông chỉ muốn được nằm xuống rồi ngủ mãi một giấc dài không bao giờ thức dậy. Cuộc sống của ông là những chuỗi ngày đau đáu. Co ro với cái lạnh của mùa đông miền Bắc Mỹ, không máy sưởi , tay chân buốt cóng, ông thấm thía câu nói: Cha mẹ thương con biển hồ lai láng, Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày . Đành vậy chứ biết sao. Nước luôn chảy từ trên cao xuống thấp mà...
11/06/202406:20:00
Khi ba vừa bước chân vào nhà Tưởng các con vui khi gặp ba Nhưng trong ánh mắt con, ba hiểu Ba chỉ là một bóng hình xa... Cũng phải ba năm anh mới trở lại thành phố này, nơi anh đã từng ở và có rất nhiều kỷ niệm, hơn thế nữa, có hai đứa con anh đang sống. Cuộc sống mới bận rộn đã ràng buộc anh, với khoảng cách đường dài mười tiếng lái xe và anh nghĩ các con đã đầy đủ với số tiền cấp dưỡng hàng tháng nên chuyện thăm nom chúng không là điều bắt buộc. Dù đã dứt lòng khi ra đi nhưng khi lái xe về những con đường cũ, khu phố cũ, anh không khỏi cảm thấy man mác buồn...
07/06/202400:00:00
Năm 2007, lúc 64 tuổi tôi mới có đứa cháu ngoại đầu tiên là Brandon, hai năm sau thì có Allison, em của Brandon. Mãi đến năm 2019 thì đứa cháu nội Charlie mới ra đời. Lúc này tôi đã 77 tuổi. Hai năm sau, chính xác là ngày 05/12/2021 em gái của Charlie là Emma chào đời. Vậy là tôi có đủ hai cháu nội và hai cháu ngoại, trai gái vẹn toàn, không còn hạnh phúc nào hơn. Charlie là cháu đích tôn. Tôi thì không quan trọng lắm cái chuyện đích tôn hay không đích tôn, trai hay gái, nội hay ngoại vì tất cả đều là cháu tôi, không lý do gì mà tôi thương đứa này ít, đứa kia nhiều. Chắc cũng có người nói tôi ba gai, tôi bướng bỉnh. Không sao. Tôi có quan điểm riêng của mình: Không nên kỳ thị, phân biệt đối xử với con, cháu của mình vì điều đó đã lỗi thời từ thuở phong kiến theo quan niệm Nho Giáo ở đâu bên Tàu, rồi ông nội, ông ngoại, ông cố của chúng ta bị ảnh hưởng.
04/06/202413:06:00
... Chuyện qua đi, chỉ khác cái chào xã giao hàng xóm khi chạm mặt, cả tôi và anh đều thăm hỏi nhau thêm vài câu vô thưởng vô phạt về sức khoẻ, việc làm, thời tiết… Tình hàng xóm ở Mỹ lạt như nước ốc, anh ta thán hàng xóm Mỹ của anh kỳ thị, anh nướng thịt thơm mà, sao họ làm ra vẻ khó chịu với mùi hương… Tôi kể cho anh nghe về hai nhà người Mỹ ở hai bên nhà tôi. Họ tốt thật chứ không giả vờ khi họ thấy tôi làm việc gì hơi quá sức, họ hỏi tôi có muốn họ giúp không? Nếu trả lời có thì họ giúp tận tình. Người Mỹ tốt, không nói khác được. Nhưng người Mỹ không dễ chơi vì tôi làm việc gì chỉ cần hơi trái ý họ là họ kêu cảnh sát! ...
03/06/202414:25:00
Luật mới của Tiểu Bang California, những người trên 70 tuổi khi xin gia hạn bằng lái xe thì đều phải thi lại bài thi viết. Nghe nói có nhiều người thi rớt lên, rớt xuống vài lần mới thi đậu được bài thi viết. Tôi thì cũng trong hoàn cảnh đó, nên rất lo sợ, không biết mình có thể lấy lại bằng lái xe được không? Xin đừng lo lắng! DMV đã có một chương trình thi online giúp cho người trên 70 tuổi thi lại bằng viết để xin gia hạn bằng lái xe “Bảo đảm đậu”.