Bước Qua Mùa Đông

20/11/202000:00:00(Xem: 5632)
HINH VIET VE NUOC MY

Hình minh họa.


Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”,   Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali. 
***
            
Gia đình cô Loan qua Mỹ năm 1995 theo diện HO. Cô có 3 người con, Tuấn (trai đầu) có gia đình ở Sacramento lái xe về nhà cô khoảng 2 tiếng đồng hồ, Kiệt (con nhì) và gái út là Thanh Phương làm việc bên Washington D.C và Texas. 
            
Cô chú đến tuổi nghỉ hưu nên cũng tìm niềm vui tuổi già. Cô Loan thích đọc sách và đi Chùa, còn chú Phi ưa gặp bạn bè uống cà phê tán dóc và tham gia sinh hoạt bạn “tù cải tạo”, bạn chung đơn vị lính, bạn trường học cũ và khoá Thủ Đức. 
           
Từ khi bị bệnh dịch Covid_19, cô chú chỉ biết bó gối xem tivi, xem phim và ra vô khu vườn tỉa hoa nhổ cỏ. Thỉnh thoảng Tuấn cũng lái xe lên thăm ba mẹ.
            
Chú Phi bị ở nhà “xa cái chân nhưng mỏi cái miệng”, suốt ngày bạn hoặc chú gọi phone cho nhau nói chuyện. Vấn đề sôi nổi nhất là bầu cử. Chú có bạn rất thân từ thời đi học, cũng ở tù chung, hai người vẫn thường liên lạc mật thiết.
            
Một hôm cô Loan đang đứng bếp nấu cơm chiều, nghe tiếng phone chú nói rang rảng, thao thao khen người mình chọn với nhiều lý do, bỗng nhiên chú Phi lớn tiếng dần dần, một hồi đập bàn hét lớn.

- Mày chọn ông đó là đầu óc tối hù...
Cô Loan hoảng hốt tắt bếp ra dằn phone không cho chú nói chuyện nữa. Chú Phi mặt đỏ rần ngồi phịch xuống ghế hầm hầm. Cô nhỏ nhẹ với chú:
- Có phải ông nói chuyện với ông Nhân không, bạn bè thân mật sát cánh lâu năm, chuyện bầu cử ai cũng có quyền chọn lựa, không thể lấy ý muốn mình áp tải người khác, cố gắng tránh vấn đề này ông ơi.
          
Tháng ngày nối tiếp không còn tĩnh lặng nữa, phone mỗi ngày reo càng nhiều, chú Phi nói chuyện liên tục từ sáng tới chiều, lúc nghe chú cười ha hả, khi cãi vả inh ỏi dai dẳng, cô Loan phải canh chừng những lúc tiếng chú đi vào trận chiến là đến ra dấu hạ họa, may chú còn nghe lời cô nên gác phone.
            
Có chiều cháu Tuấn lên San Jose vì công chuyện luôn tiện ghé thăm cô chú. Cô Loan mừng rỡ được cháu báo tin, cô biết con trai đầu thích nhất món mít trộn gỏi, bánh canh giò heo nên ra tay nấu chờ con.
            
Buổi cơm vừa ăn vừa xem tin tức, cha con ngồi trao đổi thời sự. Chú muốn biết lập trường chính trị của con, Tuấn thẳng thừng trả lời “Dân Chủ” và đưa quan điểm, nhận xét của nó, chú ôn tồn giải thích thế này thế kia, Tuấn cũng trầm giọng đưa ra lý luận này nọ, cha con không ai nhường ai quyết giữ vững lập trường của mình, nhưng tính chú Phi nóng nảy, chú giận dữ mắng nhiếc, bữa ăn nửa chừng Tuấn đứng dậy chào ba mẹ về. Lòng cô Loan buồn héo hắt vì hòa giải  không được.

Ngày sau đợi ông Phi hạ hỏa, cô dịu dàng nói:

- Ông ơi! chuyện bầu cử mỗi người đều có con mắt nhận xét riêng, ông đừng nên dùng quyền làm cha lấn áp con mình, ông phân tích lần này không được thì lần khác, nhưng rốt cuộc con không nghe thì đành chịu , ai cũng có quyền chọn lá phiếu trên tay, mình chỉ chờ đợi kết quả thôi. 
Chú lắc đầu

- Tôi sống bằng kinh nghiệm, nó sống bằng mơ ước của tuổi trẻ, tôi phải nói cho nó hiểu, nhưng thôi tôi không muốn nhìn mặt nó nữa.
            
Chú lại gọi phone cho Kiệt và Thanh Phương. Con gái luôn ngọt ngào với ba, hỏi thăm sức khỏe dặn dò đủ điều. Đề tài của chú bây giờ chỉ là phê bình ông Trump và Joe Biden. Khi hỏi Thanh Loan chọn ai, con gái nhỏ nhẹ “Dân Chủ”, vậy là có cuộc nói chuyện lâu kéo 2 tiếng đồng hồ, cha đem đường lối ông kia chê bai, Thanh Phương chỉa lại con người ông này không xứng đáng. Chú Phi lại nổi giận lớn tiếng, cô Loan  giành phone nói chuyện với con gái và chuyển đề tài khác.
            
An ủi cho chú Phi là con trai giữa (Kiệt) đồng hội đồng thuyền nên chú hớn hở nói say sưa, chú thao thao bất tuyệt, nét mặt rạng rỡ lấy lại niềm tin yêu phấn chấn.
            
Thời gian sau Thanh Phương viết bài ca ngợi đảng Dân Chủ gởi tới và kêu gọi cả nhà bầu cho đảng này, nhìn email forward biết cháu gởi rộng đến bạn bè, chú Phi lạnh mặt chẳng thèm nói chỉ đổ tội qua cô Loan.

- Bà dạy con hay quá.

Cô Loan chỉ biết câm lặng, dù cô đứng về phía chú “chọn mặt gởi vàng” nhưng biết nói sao bây giờ, quyền tự do tư tưởng mỗi con người mà.
            
Bạn bè đồng hội gọi chú Phi họp mặt nơi này chỗ kia cầm cờ đi diễn hành ủng hộ tổng thống Trump, cô Loan hồi hộp sợ chú bị lây nhiễm dịch bệnh, nhưng không thể ngăn cản được. Cô thấy thương chú đã đặt hết tấm lòng hướng về nước Mỹ một cách tha thiết và năng nỗ.
            
Cô nhớ quê hương mình tan nát sau 1975, anh lính Việt Nam Cộng Hoà đi “tù cải tạo”trở về bằng tấm thân tàn ma dại, cù bơ cù bất, tinh thần thể xác đều suy sụp, mòn mỏi lê lết qua ngày. May nhờ có chương trình HO bằng chiến dịch nhân đạo (Humanitarian Operation), chương trình con lai và ra đi trật tự ODP (Orderly Departure), nhờ đó thân phận chú được đến Mỹ tỵ nạn gây dựng cuộc sống mới. Cô chú vô cùng mang ơn đất nước này, độc lập, tự do, cơm no áo ấm… điều đó đã tạo bầu nhiệt huyết, đem trái tim sống hết mình với quê hương thứ hai tự lúc nào, chăm chú theo dõi chính trường, thể hiện quyền tự do bầu cử lôi cuốn cao độ.
              
Xem tin tức chương trình “Sinh hoạt cộng đồng” của đài Việt Today, hình ảnh những đoàn xe chạy, những buổi đi diễn hành với 2 lá cờ Mỹ Việt cùng hình ảnh tổng thống Trump, lòng cô cũng nao nức thương chú nhiều, nhất là những ngày cận kề bầu cử, chú càng mạnh mẽ hăng say hơn.
           
Mấy chục năm cô sống trên đất nước này, chưa bao giờ Cô chứng kiến có cuộc bầu cử ảnh hưởng sâu đậm đến dân chúng như vậy. Người ta mạt sát, thoá mạ bằng những ngôn từ tệ hại ném cho nhau trên các diễn đàn bởi tư tưởng đối lập, bạn bè tranh luận rồi giận lẫy, trong giòng họ không còn thân thiết, trong gia đình cha con tránh mặt nhau. Cô Loan cảm thấy ngột thở, tâm không được bình yên khi những mảnh vỡ tình cảm mỗi ngày mỗi loang rộng ra, cô chỉ muốn im lặng giữ lá phiếu của mình trên tay, quyết không hé môi bày  tỏ với ai, cô nghĩ đó là cách thượng sách nhất trong lúc này.
            
Ngày 3 tháng 11 bầu cử nước Mỹ, tại Bắc Cali bầu trời quang đãng có nắng ấm, chim chóc ca hót. Cũng bởi sợ dịch Covid_19, tránh chỗ đông người nên vợ chồng cô đã bầu bằng thư từ tháng trước, có chụp hình bức thư và chữ ký.

Từ sáng sớm chú Phi đã ngồi dán mắt trước tivi theo dõi tin tức bầu cử, cô Loan lo cơm nước để sẵn trên bàn xong không dám ngồi xem. Cô lên phòng tìm sách đọc, con chữ như đang nhảy múa, cô đọc nguyên câu, nhưng cũng không hiểu câu đó nói gì, đầu óc trống rỗng, người bần thần, tim đập loạn xạ, môi khô lưỡi đắng mới sực nhớ quên uống nước. Cô không ngờ mình lại bị cảm giác hỗn loạn quấy nhiễu tâm tư như vậy. Ngày trở nên dài như phim “The Longest Day”. Đêm khó ngủ, chú Phi và cô chỉ chập chờn lúc về sáng...

Cô muốn mượn 2 bài hoạ diễn tả tâm trạng cô lúc này 

Ngày Bầu Cử
Nắng ấm hôn thu điểm nét cùng
Ngoài vườn chim nhảy hót ca bung
Cành hồng rực nở xinh kiều mỵ
Đóa cúc tươi chào đẹp sắc dung
Bỏ phiếu niềm vui tâm chẳng loạn
Bầu thư nỗi thỏa trí không khùng
Cầu xin nước Mỹ bình yên sống
Thắng bại đời thường chớ quậy tung
                 
Minh Thúy Thành Nội
 
Bầu Cử 2020
Thức ngủ đêm khuya rối ruột lòng
Sao hồi hộp quá đợi rồi trông
Dò thư có phải còn sai số
Kiểm phiếu rằng hay vẫn lộn sòng
“Chọn mặt” ngôi trung làm lắm ích
“Giao vàng “bậc chính tạo nhiều công
Bầu xong nhiệm vụ tròn yêu nước
Thấp thỏm ra vào lắm khổ không !
         
Minh Thúy Thành Nội
            
Đến hôm nay đúng một tuần sau ngày bầu cử, những chuỗi ngày buồn bã lặng thinh, chẳng ai nói điều nào thậm chí những việc sinh hoạt cần thiết cũng lười biếng. Cô không dám hỏi chú điều gì, chuyện đến giờ chưa rõ chính xác nhưng theo các new loan báo ông Joe Biden đã thắng cuộc.
            
Cô cầu mong chuyện bầu cử sẽ lắng dịu dần dần, trả lại những ngày tháng bình an. Dĩ nhiên ai cũng có lòng, có tâm huyết yêu thương đất nước, sự quan tâm khiến họ tìm hiểu chọn lựa và thể hiện trên lá phiếu. Có bầu cử thì phải có kẻ thắng người bại là lẽ thường tình. Vị tổng thống nào cũng chung một lý tưởng, nhìn về một hướng lo cho dân và xây dựng đất nước tốt đẹp hơn.
            
Theo dõi tin tức cô thấy vui biết được danh sách người Việt thắng cử là bà Janet Nguyễn (Thượng Viện tiểu bang California), Ông Tyler Diệp (Hạ Viện California), Stephanie Murphy, tên Đặng thị Ngọc Dung (Hạ Viện liên bang_Florida), Trâm Nguyễn (Ha Viện tiểu bang Massachusetts), Bee Nguyễn (Hạ Viện tiểu bang Georgia), Hubert Võ (Hạ Viện tiểu bang Texas), Thái Mỹ Linh (Hạ Viện tiểu bang Washington), Trí Tạ (thị trưởng Westminster), Tài Đỗ và Charlie Nguyễn mạnh Chí (Nghị viên Westminster), hình như còn nữa nhưng cô không nhớ hết. Cô cũng thấy hãnh diện lây vì được dính chung người Việt Nam trên xứ người.
            
Thời gian qua các con cô đều im lặng, thời tiết chuyển âm u lạnh giá, vợ chồng già như hai chiếc bóng âm thầm sống qua ngày mệt mõi. Chú vẫn chăm theo dõi thời sự, cô đọc truyện không vô, xem phim thấy nhạt nhẽo, tưới nước trong chậu cũng uổng công vì bụi hành, bụi rau răm cũng lưa thưa lần, các chậu hoa chẳng mọc. Mùa đông đang về, cô sực nhớ sắp đến lễ Thanksgiving, sao chẳng nghe các con gọi phone thăm hỏi và hứa hẹn lễ Tạ Ơn có về không?!!

Lòng Mẹ thương nhớ con, cô gọi hỏi thăm Tuấn:

- Con chờ tình hình yên lắng, có lẽ Tết sẽ về thăm ba mẹ.

Cô gọi phone Kiệt:

- Con cũng buồn như ba, nhưng  tuổi trẻ mau chấp  nhận, quá khứ lùi lại, đón tiếp và hy vọng những điều mới mẽ cho tương lai. Con không dám nói chuyện sợ ba bị giao động nhiều, con nghĩ ba sẽ buồn lâu nên dự tính tránh qua mùa đông này. 

Cô gọi Út Phương:

- Mẹ ơi… con hẹn qua khỏi mùa đông sẽ về thăm nếu ba không còn giận con… ba mẹ giữ gìn sức khỏe.

Thời gian ...Cô mong nó lướt mau qua khỏi mùa đông đầy băng giá buồn tẻ. Cô mơ ngày các con về thăm, Cô sẽ nấu bữa ăn thật ngon, cha con ngồi quây quần nói chuyện ấm cúng như thuở nào, mọi bất đồng ý kiến sẽ lắng dịu và đi vào quên lãng, tổng thống nào rồi cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Ước chi mùa đông được trải dài trên con đường, cô sẽ bước thật vội, thật nhanh...

Minh Thúy Thành Nội
Tháng 11/2020 

Ý kiến bạn đọc
27/03/202111:33:45
Khách
edex (alprostadil) https://alprostadildrugs.com/ muse injection
04/12/202004:22:05
Khách
Tôi xem kỹ bài Bước Qua Mùa Đông, rất cảm phục tác giả MT viết kheó léo và tế nhị về một để tài rất gay cấn hiện nay. Tôi nghĩ rằng không thể nào từ bài viết như trên có thẻ khơi mào cho những cuộc tranh luận liên miên, bất tận như trên các diển đàn chính trị. Nhưng vẫn nổ ra trên Việt Báo này.
Tôi nghĩ rằng nếu muốn có một cuộc tranh luận ôn hòa và tương kính, thì chúng ta không nên nó xấu nhau và cũng không nên viết về việc xấu của UCV chúng ta không ủng hộ. Hãy tự khoe là tốt hơn hết, và người đọc ý kiến tự khoe đó, cũng nên khoe về thành tích của người mình ủng hộ.
Khi chúng ta cố tình bưới móc để nói xấu ai, thì ngay Chúa hay Phật hay Thượng Đế, chúng ta bươi móc được hàng lố sự việc để mà chê. Nói xấu thì rất dễ, tìm cho ra điểm tốt của người mình ủng hộ cũng không khó. Cái khó là tìm cho ra điểm tốt từ nhũng người ít hay không có điểm tốt nào.
Nên chăng chúng ta bỏ nhiều thì giờ để tìm điểm tốt của người chúng ta ủng hộ để viết, và tuyệt đối không nêu điểm xấu của người chúng ta không ủng hộ thi cuộc tranh luận ôn hòa hơn nhiều.\, và cũng rõ ràng, dễ hiểu hơn nhiều.

Cảm phục tác gỉa MT, mặc dầu can đảm viết rõ ủng hộ UCV nào, tỏ ra rất buồn nếu UCV đó thất bại, nhưng trong bài viết, Tác giả không hề có một câu nào ám chỉ UCV tác giả không ủng hộ xấu ở điểm nào.
Đó là điểm son của nhiều nhà văn Nữ
Bảo Trâm
03/12/202023:58:53
Khách
Tên Đinh Công Bình này cũng chính là tên giả nick Từ Huy đó Daniel. Anh đọc kỹ thì thấy chính nó đã viết hớ trong phần comment của bài “Giấc Mơ” mà nó đã viết:
Từ Huy viết: “Ừ, mà sao tui cứ mãi théc méc trong đầu... bài “Chàng Ngốc” nói riêng của anh hay vậy, lối viết gần gụi dễ đi vào lòng người đọc của anh vậy. Sao anh lại ngưng ngang 8 năm nay. Mà cũng không quan trọng. Chuyện chính là Anh đã viết lại! Ừa, tự dưng tui ước gì những người viết cũ giống anh trở lại heng” và “Anh Đinh Công Bình, tui đọc VVNM cũng đâu chừng 5,6 năm nay nhưng chưa bao giờ có bài nào làm tui tức như khi đọc bài của anh”.
Làm sao mà nick Từ Huy biết được ĐC Bình viết bài “Chàng Ngốc” tám năm trước khi mà nó chỉ đọc VVNM “chừng 5,6 năm nay”? Làm sao nhớ được ĐC Bình viết bài này 8 năm trước rồi ngưng không viết nữa? Từ “théc méc”, “heng” do nick Từ Huy viết là từ của người “lại giọng ba gọi, chân chất cá gô miền Tây” của ĐC Bình. Nó dùng cái nick Từ Huy để nhắc cho mọi người nhớ chính nó viết bài “Thằng Ngốc”. Rồi nó tự trả lời:
“lúc rảnh rang tôi thích đua đòi viết lách vớ vẩn nhưng chẳng hiểu sao bẵng đi 8 năm tôi chỉ thích "lách" mà không có cảm hứng "viết"! Hy vọng từ đây đi tôi sẽ bớt lách”.
Tám năm nay nó giả đủ mọi nick để “lách” như lời nó viết, chỉ vài tháng mới đây nó mới ra mặt dùng cái tên ĐC Bình. Có ai nhớ được “thằng ngốc” này không viết 8 năm nay trừ ĐC Bình? Có ai nhớ được ĐC Bình viết “Thằng Ngốc” tám năm trước ngoài ĐC Bình?
03/12/202017:25:21
Khách
Anh MaiCô đúng quá. Thằng van tran, nguyen bao viết rất rude, stupid “hôn đít, tán thối, nâng bi, bợ đít” trong nhiều bài trước đây vậy mà thằng ĐC Bình không nói gì. Em đã tìm ra thằng ĐC Bình chính là Đinh Công Bình viết 3,4 truyện ở báo này last night. Nó rất giả dối. Nó viết chê người viết khiếm nhã nhưng chính nó lại viết comment muốn coi những khiếm nhã, dơ bẩn hạ lưu trong bài “Giấc mơ” của nó:
“Nhân tiện, cho ĐCB hi-five anh Từ Huy một cái nha! Bình rất "phái" (lại giọng "ba gọi", chân chất cá "gô" miền Tây vẫn không muốn bỏ) những cú "sút" của anh trong phần còm của "Bó Đũa" son, bó đũa thật đẹp, mà anh Hồ Nguyễn vừa dày công "vót". Tiếc là có vài cú sút của anh, chẳng biết vì áp lực (hay áp phe) của ai đó, đã bị trọng tài loại bỏ!”.
Em coi chuyện “bó đuã” mà nó mentions thì thấy comments bẩn thiủ, racist, rude vậy mà nó nói rất “phái” nghe rồi tiếc không được đọc những lời bẩn bị xoá này. Em mention vài cái comments rất horrible. Anh vào link shown below mà coi thêm:
https://vvnm.vietbao.com/a247482/tieng-noi-cu-tri-chuyen-bo-dua
Vô lại Đê tiện Đức Đần Đú Đù con! Mọi người đang chứng kiến sự hãi sợ... Khủng khiếp của vô lại đê tiện Đức Đần Đù. Mọi người đang thích thú nhìn những trò giãy giụa ngoạn mục của con. Vô lại đê tiện Đức Đần Đù vừa Ẻo Ợt lẻo nhẻo, mè nheo năn nỉ...Vừa nồ... đe doạ kiện cáo...Ừ, cẩn thận con nhé kẻo “Gậy Ông Đập Lưng... con”!
Tiểu nhân vô lại mất dạy Ẻo Ợt Đức Đần Đú Đù con! Giờ ai cũng hiểu rõ bản chất... công công Đức Đần Đú Đù của con. Tính cách y chang như những nhân vật đóng vai thái giám trong nội cung. Cũng kiểu Ẻo Ợt đó. Cũng kiểu lẻo nhẻo mè nheo đó. Cũng những hành động thậm thụt, thẻ thọt... chẳng khác một li ông... công công nào.Thật ra cũng chẳng ai nhớ hay thèm để ý. Ai cũng bận bịu với những lo toan riêng, nhất là trong mùa đại dịch này.Con có là thái giám, công công hay dám thái gì gì chăng nữa... thì đó là chuyện của riêng con. Chỉ những người cận kề con mỗi ngày mới... hỡi ơi!! Nhưng mỗi khi con bị ức chế về tình... tang tịch!
02/12/202022:25:20
Khách
Khà Khà Khà, Daniel thấy anh nói có đúng không.
Daniel cứ viết vào cái nick giả van tran, nguyen bao là thể nào cái tên thật sẽ lòi mặt ra bênh. Tuần trước van tran, nguyen bao viết TT Trump hôn đít, tán thối, bợ đít Putin, Tập Cập Bình, Nguyễn Phú Trọng, và nguyen bao viết TT Trump làm “xã hội băng hoại trầm trọng, bạo lực gia đình người thân giết nhau vô số kể”, Trump hiếp dâm nhiều gái… thì ĐCBình không chê “dùng những lời thật khiếm nhã” vì chính nó là người viết thì sao thấy được khiếm nhã.
Nhưng nếu là em hay người khác dùng chính câu nó viết: nói nó “hôn đít” người khác là nó không chịu nổi đâu. Nó là tên giả danh ngụy quân tử tàu đó. Anh có vào đọc những comments trước nó viết. Nó là người hai mặt. Một mặt làm như hiền lành, nho nhã nhưng mặt khác nó dùng rất nhiều nick để lộ cái tính dơ bẩn, ăn nói rất hạ lưu, khiếm nhã. Em hãy đọc thêm những bài trước khi tên van tran, nguyen bao viết rất nhiều nhưng nó không hề lên tiếng gì đâu.
02/12/202018:58:56
Khách
Cám ơn chị Minh Thúy đã viết một bài nữa thật giá trị. Bài của chị nêu ra những điều tốt/xấu đã và đang xẩy ra trong nhiều gia đình và ngoài xã hội.

Thật buồn khi thấy một vài độc giả dùng những lời thật khiếm nhã để xỉ vả nhau trong phần comments! Với tôi, những lời khiếm nhã sẽ không bao giờ mang đến kết quả tốt cho ai - người viết cũng như người đọc! Hơn thế nữa, thường thì những lời khiếm nhã chỉ được thốt ra khi người ta đã đuối lý. Ước gì chúng ta có thể đối xử với nhau bằng tình người.

Một lần nữa, cám ơn chị Minh Thúy. Chúc chị và gđ luôn bình an. Mong chị viết nhiều nhiều thêm. Xin phép được mượn hai câu thơ trong bài của chị (nhưng xin phép tác giả cho đổi hai chữ trong câu đầu để những người sống ngoài nước Mỹ cũng được "hưởng ké" :) ) để kết comment này:

"Cầu xin thế giới bình yên sống
Thắng bại đời thường chớ quậy tung..."

Kính,
ĐCBình
01/12/202001:47:16
Khách
Anh MaiCô đọc cái thằng van tran, nguyên bao viết rất stupid & rude trong đây và những bài trước. Nó viết President Trump là thằng thì em nói chúng là thằng. Right?

Thằng Van tran viết: “Trump hôn đít tên cộng sản " hèn với giặc Tàu, ác với dân " Nguyễn phú Trọng - chủ tịch nước Việt nam ngu mạt , không chế nổi đinh ốc cho hãng Samsung : Trump cầm lấy cờ Đỏ trong tay phất phất , ca tụng “Việt Nam phồn thịnh giống như một số ít nơi trên trái đất ", và Trump vồn vã mời Nguyễn phú Trọng qua Mỹ”.

Obama invited Nguyễn Tấn Dũng qua Mỹ twice. Clinton invited Nguyễn Minh Triết and his wife qua Mỹ luôn. Thế là Obama hôn đít Dũng first và van tran được hôn đít Dũng last. Clinton hôn đít Triết và van tran được hôn đít vợ Triết.

Van tran được hôn đít hai lần mà còn jealous với người khác. Nó muốn hôn đít 4 lần luôn? Sao thằng van tran tham thế. Nguyễn Phú Trọng được Obama mời qua Mỹ 12/7/2015, sao thằng van tran không biết mà tới DC hôn đít Trọng hả anh MaiCô ?
Thảm hại ! Bẽ bàng ! Xấu hổ !
29/11/202017:52:28
Khách
Nói về Donald Trump từ góc độ của một người Việt bình thường -

Mẹ tôi, 50 tuổi, tin và ủng hộ tổng thống Donald J. Trump. Bà là một phụ nữ bình thường. Một người cả đời làm công việc lao động hoặc buôn bán nhỏ lẻ. Bà chưa từng học đại học, không có nhiều khái niệm về đảng phái chính trị. Do đó, lý do trên hết để bà yêu quý và cầu nguyện cho một ông tổng thống nào đó ở bên kia bán cầu, chắc không phải vì những chính sách với đầy những con số và tính toán.

Bà yêu quý ông vì cảm nhận được sự thẳng thắn và quyết liệt qua cách mà ông phát biểu trước công chúng, một người có đức tin và đang làm mọi cách vì đức tin vào Chúa, nước Mỹ và người dân Mỹ (một điều mà chẳng liên hệ trực tiếp đến một người Việt Nam). Sức mạnh từ chính nghĩa liệu có phải là một thứ kỳ diệu đến mức mà kể cả khi không cần viện đến lý trí, những bài phân tích thành tựu và quan điểm chính trị, cũng vẫn ngời rạng để cho những con người bình thường nhất, chỉ cần có một trái tim trong sáng, bao dung và thấu sự, sẽ đều cảm nhận được và tin theo.

Trong khi đó, đám đông căm ghét Trump bao gồm những người luôn hô hào vì chính nghĩa, vì quyền lợi của nhóm thiểu số (cộng đồng da màu, lgbtq+), những kẻ ám ảnh về sự tác động mang tính huỷ hoại của con người lên trái đất dẫn đến cái gọi là climate change, hay những kẻ tin rằng vì Trump mà covid khiến nhiều người chết hơn. Họ ra rả rằng nếu Trump còn ngồi ở ghế tổng thống Mỹ thì thế giới sẽ sụp đổ trong nay mai (hài hước là sau 4 năm thế giới vẫn nguyên vẹn, và 4 năm nữa nếu ông tiếp tục đắc cử TT, yên tâm là trái đất vẫn chưa tuyệt diệt). Thế mà những người như mẹ tôi thì không bao giờ tin.

Trong đám đông ấy có vô số người (tự cho là) học cao hiểu rộng, có cơ hội đi đây đi đó, ra khỏi đất nước Việt Nam, thừa hưởng tư duy cấp tiến và nền giáo dục hiện đại lẫn "tinh hoa". Họ phủ nhận và gán cho ông những tính từ như thô lỗ, cục cằn, gia trưởng độc hại. Liệu rằng họ hoàn toàn không cảm nhận được cái hào quang chính nghĩa nơi Donald Trump là do cái tôi to đùng bị đe doạ hay là đã nhận thấy ánh sáng ấy nhưng không dám công nhận bởi lợi ích cá nhân?

Lý do bà ủng hộ Donald Trump hết sức giản dị, cũng như cái cách mà bà cảm thấy vô cùng thiếu thiện cảm với bộ đôi Biden-Harris. Bà bảo rằng có điều gì đó không thành thật, "ác tướng" toát lên từ cả hai (chưa kể ông Biden còn quá già để gánh vác trọng trách của một TT Mỹ). Những điều này được rút ra chẳng bởi hiểu biết về nhân tướng học mà hoàn toàn là kinh nghiệm sống của một cá nhân đã có hơn một nửa cuộc đời vất vả, nhiều trắc trở, đã gặp đủ những người quân tử và phường tiểu nhân - điều mà không sách vở hay nền giáo dục nào có thể đào tạo.

Tôi đã phải suy ngẫm rất lâu khi viết những dòng này và mong muốn được chia sẻ với mọi người ở đây. Có thể mẹ tôi và các anh chị, cô chú ở đây không giống nhau về hoàn cảnh hay chấp nhận cùng một chế độ, song tâm ý và suy nghĩ hẳn có phần nào tương đồng. Hy vọng chúng ta có thể tiếp tục vững tin vào tổng thống Donald Trump và những gì team của ông đang làm để bảo vệ nước Mỹ. Và không chỉ vì bảo vệ nền cộng hoà của một quốc gia xa xôi, mà còn để tinh thần chiến đấu khảng khái và quyết liệt ấy có thể lan toả đến mọi nơi trên thế giới, duy trì niềm tin vào sự tự do và chính nghĩa dù có ở bất cứ đâu.
28/11/202017:20:54
Khách
Tui là Trần MaiCô là anh của Trần Daniel. Em tui có hỏi tui về các comments vì nó đang học tiếng VN nên tui muốn giải thích cho Van Tran hay:
Van tran viết: “Trong 3 năm đầu của nhiệm kỳ đầu tiên của Obama, đã có đến 1.18 triệu di dân bất hợp pháp bị trục xuất, so sánh với chỉ 800,000 người bị trục xuất thời Trump”.
Di dân biết Obama làm lơ, cho tự do vượt biên lậu. Có rất nhiều người bị giết, hiếp và Obama làm ngơ: “Qua đây thì tao cho ranger bắt tống cổ về lại Mễ. Con tụi mày thì tao làm cage nhốt như súc vật”. TT Trump đẩy mạnh chống việc di dân bằng cách xây tường biên giới ngay từ ngày đầu. Bao nhiêu chỗ hiểm yếu xây trước nên giảm được di dân bất hợp pháp”. Van Tran có muốn chứa di dân lậu vào nhà mình không? Bẽ bàng!
Van tran viết: “Khi Trum nhậm chức tháng Giêng năm 2017, nước Mỹ nợ suýt soát 20 ngàn tỷ đồng, và nay tính đến tháng 10, số nợ này là 27 ngàn tỷ- chưa kể Trump và đảng Dân Chủ đang kò kè nhau vể một dự luật cứu trợ nữa trị giá từ 500 tỷ đến hơn 2 ngàn tỷ đồng”.
Thời Obama làm TT 8 năm thì Mỹ nợ từ 10,000 tỷ lên thành 20,000 tỷ. Obama làm nợ bằng tổng số nợ của 43 TT trước. TT Trump phải ký chi 4,000 tỷ tiền cho người dân Mỹ trong đó có Van tran trốn trong nhà vì virus tàu lây lan. Trump phải chi cho quốc phòng hơn 1000 tỷ vì Obama đóng băng quốc phòng 8 năm. Trump phải chi thêm hơn 1500 tỷ cho năng lượng dầu hỏa, fracking… vì Obama chỉ muốn dùng năng lượng gió và mặt trời. Sao sợ tàu tới độ không dám nói tội tàu phát tán virus vậy Van tran? Hèn Nhục!
Van tran viết: “Hiện nay, số người bị mất việc làm lên đến gần 13 triệu”.
Trước khi cúm Tàu tới, thất nghiệp thấp nhất lịch sử trong 50 năm là 3.5%. Van tran lưu manh không nói tới chuyện này. Ngu dốt!
Van tran viết: “Khi tên trùm đế quốc Nga sô Putin được tái đắc cử , Trump hôn đít tên cựu trùm mật vụ KGB Putin, gửi lời chúc mừng và khen ngợi nó, rằng nó được đa số dân Nga mến mộ”.
Ý, Anh, Pháp, Đức, Nhật, VN, Lào, Thái, Nam Hàn, Phi, và cả Tàu (hơn 90 quốc gia) cũng gửi điện tới chúc mừng Putin. Như vậy là đít Putin sẽ bị lở vì bị hôn quá nhiều. Nếu Van tran khen ai hay chúc mừng ai thì người đó phải tuột quần chổng mông lên cho Van tran hôn. Xấu hổ!
Van tran viết: “Trump còn tán thối rằng vùng Crimea phải là của Nga vì dân Crimea nói tiếng Nga”
Thu 2011 Putin chiếm Crimea Thu năm 2011 nhưng Obama im lặng tới năm 2014 khi họp G7, Obama bị hỏi mới trả lời: “that is a bad choice for president Putin to make but ultimately he is president of the Russia and he is the one who makes thi decision. Coi phút 0.15
https://video.search.yahoo.com/yhs/search;_ylt=AwrWp2TkJMFfDHYApAQPxQt.;_ylu=Y29sbwNncTEEcG9zAzEEdnRpZAMEc2VjA3Nj?p=What+Obama+says+on+putin+invades+crimea&fr=yhs-iba-syn&hspart=iba&hsimp=yhs-syn#id=3&vid=99ab170ef8cb1a1866a3ad03acbc4053&action=view
Trump không nói về chuyện Creama mà chỉ hứa sẽ không cho Russia tấn công Ukraine và nói chuyện Crimea thuộc về Nga lâu rồi, không thể làm gì hơn được nữa vì Russia đã chiếm từ năm 2011. Truyền thông lưu manh như Van tran cắt phần đầu và cuối, chỉ để phần giữa là Trump trả lời: “Crimea thuộc về Nga”. Lưu manh!
Lưu manh ! Ngu dốt ! Bẽ bàng ! Xấu hổ ! Hèn Nhục !
28/11/202017:19:03
Khách
Tin Vui Cho Người Dân Chủ
Tiểu bang Dân Chủ Massachusetts đã có luật mới liên quan đến phá thai, Infanticide Act, Luật Giết Trẻ Con.

Theo luật mới này, trong hành trình phá thai đã lớn, sau khi bị cắt xẻo hoặc tống thuốc độc giết nó, mà khi lôi ra nó vẫn sống dai dẳng khóc oe, thì theo luật mới ban hành, các bác sĩ được phép không cần cứu, mà có quyền mặc nó thoi thóp máu me khóc cho hết hơi rồi chết đi cho rảnh nợ mẹ.

Luật hiện tại của Massachusetts cho phép phá thai khi thai nhi đã rất lớn, nên quá nhiều trường hợp sau khi làm đủ cách giết nó trong bụng người mẹ rồi, mà khi lôi ra ngoài nó vẫn còn sống nhăn, và bác sĩ bắt buộc phải cứu sống nó (theo luật hiện thời).
Nhưng bây giờ luật mới vừa ban hành, cho phép các bác sĩ để em bé chết luôn, không cần cứu (khỏe re)

Nhờ ơn bác Bai Đần và đảng Dân Chủ, nên các luật tự do hút cần sa, kể cả ma túy, làm tình thả cửa nếu lỡ có bầu thì được phép giết. Đã thật!

Nếu ai mua bán chứng khoán, sẽ thấy những công ty nào liên quan tới trồng cần sa ma túy, hoặc thuốc phá thai ...đều lên như diều nếu đảng ta Dân Chủ nắm quyền.

Các ông bà nào phủ nhận trách nhiệm, là tôi không phá thai tôi không mang tội, nhưng nên nhớ, tất cả những người đang đi làm đóng thuế đều có phần giết thai nhi, vì chính phủ đã trích từ tiền thuế để tài trợ cho các cơ sở phá thai miễn phí này.
Trong số các ông bà ham vui nhưng không thích chịu trách nhiệm, biết đâu sẽ có các con và cháu tương lai của các ông bà, những người suốt ngày đi chùa tụng kinh niệm phật ăn chay không giết con kiến con chuột, nhưng lại gián tiếp giết thai nhi thì được.

Nguồn tiếng Mỹ: https://www.breitbart.com/politics/2020/11/23/massachusetts-legislature-passes-infanticide-act-removing-requirement-of-preserving-abortion-survivors-life/?utm_source=newsletter&utm_medium=email&utm_term=daily&utm_campaign=20201123
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,028,272
Sau lưng chiếc quan tài, một vách tường đá rêu phong, ánh sáng trắng như ánh sáng thiên nhiên từ trên trần cao dịu dàng tỏa xuống. Tiếng nước chảy róc rách quanh những tảng đá rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ. Xung quanh chỗ Tuyết Minh nằm đầy hoa. Căn phòng đầy hoa. Những vòng hoa huệ tây màu tím chen lẫn những bông hồng, cúc… trắng, tím nhẹ, phớt hồng. Tuyết Minh yêu màu tím. Em nằm gọn gàng trong chiếc áo dài màu hoa cà, mái tóc buông xõa, đôi mắt khép lại bình yên. Dáng em nằm thanh thản, êm đềm như nàng công chúa ngủ trong rừng của những truyện cổ tích thần tiên.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông.
Thằng con lớn tuy là nó nhỏ người nhưng tự ái của nó rất to, có thể nó bị mặc cảm vì hai chân của nó không đều nhau nên nó làm nhiều cái khác với người ta. Khi mới qua Mỹ được một năm, bác Hai là chị ruột của má tôi từ Úc qua Cali dự đám cưới, có ghé Seattle để thăm hai chị em tôi. Khi bác ghé chơi, có mang cho ba anh em nó một món đồ chơi bằng pin là con Pakichu, nó rất thích món quà này nên cầm chơi hoài, hai đứa em không được chơi nên tới méc để tôi phân xử.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là cư dân Huntsville, AL. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là “Bao Giờ Trời Sáng” một du ký nhiều ý nghĩa khi thăm viếng Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington,. Đây là bài mới nhất của Ông.
Hôm ấy, ngày giữa tuần mà đường phố vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe lướt vội trên đường nhựa đen loáng nắng. Tôi rẽ vào khu chung cư im lìm, đeo chiếc mạng che tới ngang mũi, xỏ vào đôi bao tay, quất thêm cặp mắt kính, rồi mới bước xuống xe, dáo dác nhìn quanh. Từ trên ban công của căn nhà trước mặt, một người vóc dáng nhỏ nhắn, cũng che mặt kín mít, vừa vẫy vừa gọi tôi. Cô thòng xuống một sợi dây thừng ở đầu buộc một cái xô, trong xô có một gói lớn. Tôi bước đến, nhấc cái gói ra. Trọng lượng nặng chịch của nó làm tôi bất ngờ. Thì ra hai trăm cái mặt nạ may ba lớp là một khối to và nặng như vậy đó! Tôi ngước lên nhìn người đàn bà đang nắm đầu kia của sợi dây và chợt nảy ra ý xin lên chụp một tấm hình nơi Cô tạo ra những tấm mạng che mặt đang được phân phát đi khắp nơi trên nước Mỹ.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Ngày đầu tiên (15 tháng Sáu, 2020) buổi sáng thức dậy đi làm tôi bắt đầu cảm thấy uể oải nhưng chỉ đơn giản nghĩ là do đêm trước bị mất ngủ. Chiều tối về nhà bắt đầu thấy mệt hơn nhưng tôi không ho và không sốt nên cũng đỡ lo. Dù sao để chắc ăn sáng hôm sau tôi gọi vào hãng để báo nghỉ. Suốt ngày thứ hai tình trạng cũng không khá lên nhưng cũng không xấu đi.Đến chiều cảm thấy có đỡ một chút nhưng để chắc ăn tôi đã text cho xếp báo xin nghỉ thêm một ngày nữa.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Đây là bài mới của tác giả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.