Những Cái Giá Phải Trả

02/10/201900:00:00(Xem: 3596)
Những Cái Giá Phải Trả

Bài số: 5800-20-31606-vb4100219

 

 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện vui thú điền viên tại miền Bắc California. Sau đây, thêm một bài viết mới. Bài đăng 2 kỳ.

 

***

Hiện nay đang có tranh cãi kịch liệt trong quốc hội liên quan đến ngân sách dành cho việc xây bức tường biên giới giữa Hoa Kỳ và Mể Tây Cơ của Tổng Thống Trump nhằm ngăn chận nạn nhập cư bất hợp pháp.

Chuyện chưa ngã ngũ thì Bộ Nội An được lệnh của tổng thống, đi lùng bắt và trục xuất những dân nhập cư lậu về nguyên quán. Trong khi chờ đợi, họ bị giam giữ, tách rời con cái của họ -  những đứa trẻ được sinh ra trong nước Mỹ và nghiễm nhiên trở thành công dân Mỹ ngay từ lúc lọt lòng. Các kênh truyền hình liên tục chiếu những cảnh trẻ em khóc lóc đòi cha mẹ, nhìn rất thảm não.

Những người cha mẹ này đã vào đất Mỹ bằng nhiều cách.  Họ đã bơi qua con sông dữ dằn Grand Rio để mong tìm một cuộc sống tốt đẹp [khiến tôi nhớ chuyện những người Việt Nam vượt sông Bến Hải tìm ánh sáng tự do trong miền Nam sau 1954].  Họ đã phải liều mình đi bộ qua sa mạc khô khốc, nóng ban ngày lạnh ban đêm, hay nép mình ẩn trốn trong những thùng xe tải ngụy trang để vượt biên giới.  Nhiều người trong số họ đã bỏ mình vì đói khát, vì ngộp thở và bị thú dữ tấn công.

Có nhiều phe phái ủng hộ quyết định này của tổng thống, vì họ sợ quyền lợi của người dân Mỹ sẽ bị cắt giảm và tài nguyên chính phủ bị khô cạn trong một tương lai không xa nếu cứ phải cưu  mang những người khách không mời mà đến vô hạn định.  Họ lý giải là người Mễ không bị chính quyền Mễ áp bức, họ không bị khủng bố chính trị, mà họ sang Mỹ chỉ để “tị nạn kinh tế”. 

Nhưng cũng có nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền lên tiếng chỉ trích thậm tệ cái chính sách mà họ cho là vô nhân đạo. Nhiều cuộc biểu tình đã được các nhóm này tổ chức để đả phá việc cưỡng bức hồi hương mà các cơ quan công lực không dám có biện pháp mạnh [Ngược laị, người Việt Nam  trong nước bị công an đánh đập và bỏ tù vì họ dám biểu tình chống lại Tầu cộng!  Chuyện lạ thế gian!]

Tình hình chao đảo này khiến tôi nhớ đến những thảm cảnh mà người Việt Nam đã trải qua khi cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam tháng 4/1975.  Vì không chịu đựng nổi lối cai trị dã man và mị dân của cộng sản Bắc Việt nên dân chúng rầm rộ bỏ nước ra đi trên những con thuyền gỗ nhỏ bé, mong manh, dù họ biết trước có thể chết ngoài khơi hay phải đương đầu với nạn hải tặc hung bạo. 

Để chấm dứt những cái chết thê thảm trên Biển Đông, chính phủ Hoa Kỳ đã cho phát động phong trào ODP – Orderly Departure Program – cho dân Việt được di cư chính thức vào Mỹ nếu có thân nhân bảo lãnh, sau đó là Chương Trình Humanity Operations, Quốc Hội Hoa Kỳ đem các cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hoà từng bị cộng sản bỏ tù sang định cư.

Trong đại gia đình của tôi có nhiều tai họa vượt biên dẫn đến những cái chết rùng rợn.  Đã hơn ba chục năm sống ở Mỹ mà tôi vẫn chưa thể quên.  Nhiều đêm giật mình bừng tỉnh, thấy mình đang khóc và run rẩy vì trong cơn ác mộng tôi thấy người ta đang bị hải tặc cướp bóc, chém giết.

Đầu tiên là chuyện gia đình anh Tâm, anh họ tôi.  Anh cưới chị Trúc, con gái một thương gia giầu có ở Đà Nẵng.  Do bản tính cần cù và có óc thương mại nên anh Tâm được sự ủng hộ của gia đình vợ, rồi trở nên người thành công nhất trong số những người con bên chồng tôi. 

Sau tháng tư 1975, gia đình anh và cha mẹ vợ bị kiểm kê tài sản rổi không được buôn bán nữa.  Qua ba năm bán dần của chìm để sinh sống qua ngày, gia đình anh quyết định tìm đường vượt biên vì không thể chịu đựng thêm sự hà khắc và kỳ thị của chế độ mới.  Họ móc nối với ba gia đình chài lưới để đóng một ghe đánh cá.  Hợp đồng của họ là sau khi những người vượt biên đã được tầu quốc tế vớt thì những người đánh cá được mang ghe trở về làm kế sinh nhai. 

Một đêm không trăng họ khởi hành lúc gần nửa đêm.  Tầu gồm 6 thủy thủ và 23 người vươt biên, tòan người trong gia đình.  Mọi chuyện diễn biến êm xuôi cho đến khi gần tới hải phận quốc tế thì chuyện kinh khủng diễn ra!  Sáu tên thủy thủ lực lưỡng đã bội tín! Chúng biết những người ra đi mang theo nhiều tiền và vàng nên chúng động lòng tham.

Chúng dấu dao búa và những thanh sắt vào chỗ kín trong tầu, và khi đến gần hải phận quốc tế là bắt đầu ra tay chém giết những con người đã từng cưu mang, giúp đỡ mình trong những tháng vừa qua. 

Mặc kệ những tiếng kêu la, những lời van xin thảm thiết, họ thản nhiên đập chết những người đàn ông trước khi hạ sát những người đàn bà, trẻ em rồi quăng họ xuống biển.  Anh họ tôi bị một nhát búa vào đầu và hai nhát chém trên mặt.  Tưởng anh đã chết, họ vất anh xuống biển lúc anh còn thoi thóp thở.  Do một phép lạ, anh trôi nổi trên xác chết của một người thân.  Khi tỉnh dây thấy mình nằm trong tầu của Pháp.  Anh nằm bệnh viện tâm thần hơn ba năm.  Sau khi xuất viện anh xin vào chùa, sống đời tu hành từ đó.

Chuyện thứ hai là chuyện gia đình chú tôi, chú Sinh.  Trước ngày việt cộng xâm chiếm miền Nam chú có hai tiệm cầm đồ và một tiệm kim hoàn ở Ngã Ba Ông Tạ.  Chú cũng bị đánh tư sản và phải hiến vài dãy phố cho Ủy Ban Quân Quản làm trụ sở.  Không chịu nổi cảnh o ép của cộng sản, chú tôi móc nối với những người làm nghề đánh cá dưới vùng bốn để đóng tầu, tổ chức vượt biên. 

Tháng 8 năm 1978, gia đình chú gồm 30 người con cháu và anh em ruột thịt  vượt thoát và sang tới traị tỵ nạn Thái Lan an toàn. Thừa thắng xông lên, chú tôi chuẩn bị chuyến tiếp theo để vợ chồng chú và số con cháu còn lại ra đi.  Tôi năn nỉ chú cho vợ chồng và con tôi đi theo.  Chú nhận lời, nhưng không hiểu vì lý do gì mà ngày đi chú không báo cho tôi biết. Nhưng buồn thay, chú thím tôi và cả đoàn người đã chết trên biển Đông! 

Sau nhiều năm tìm kiếm, thăm hỏi các tổ chức cứu trợ, con cháu chú đành chấp nhận sự thật là chú thím tôi và thân nhân đã chết, đành ngưng việc tìm kiếm.

Tôi còn nhớ, khoảng năm 1970, chú dẫn tôi đến một ông thầy coi tử.  Ông này nói huỵch toẹt ra rằng lúc về già chú tôi sẽ bị chết lạnh, chết đói!  Chú tôi ra về, rất giận giữ, nói ông thầy này bá láp.  Gia tài của chú xài ba đời không hết thì làm sao có chuyện chết đói, chết lạnh!                  

Riêng tôi... Tôi cũng đã từng cạy cựa đi vượt biên nhiều lần, dù một bà thầy bói đã báo trước là tôi không có số xuất ngoại bằng đường biển!  Tôi phải xuất ngoại có "tiền hô hậu ủng".  Ý bà nói đi chánh thức, không phải đi chui!  Chuyện tôi và bà thầy bói này bắt đầu như sau. 

Tám tháng sau ngày VC vô Nam chồng tôi đã đi tù được nửa năm, dù họ nói sĩ quan cấp úy chuẩn bị thực phẩm cho mười ngày!  Sau này bị dân chúng ca thán, chúng bảo "chuẩn bị lương thực mười ngày", chứ chúng không nói đi bằng đó ngày.  Hiểu ra thì đã quá muộn.  Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo là vậy!   Sau ba tháng vẫn chưa thấy chồng về, tôi và bà bạn rủ nhau ra chợ trời Huỳnh Thúc Kháng tìm cách buôn bán nuôi chồng, nuôi con.

Một hôm tôi nghe bạn hàng bàn tán về một bà thầy bói trên đường Lê Thánh Tôn, gần rạp hát Lê Lợi.  Người ta nói bà coi rất hay, rất chính xác.  Nhưng bà chỉ coi cho hai khách buổi sáng và môt khách buổi chiều.  Muốn được bà coi bài phải có sự “tiến dẫn” của người tín cẩn của bà và giá cả của bà thì...tuốt trên mây!  Trong khi những thầy bói bình thường chỉ tính khoảng năm hay sáu trăm một quẻ thì bà thâu đúng sáu ngàn.  Có chồng Tây nên bà cũng đang chờ đi Pháp.  Do vậy bà càng cẩn thận để tránh phiền toái với công an khu vực.  Dạo đó chính quyền cộng sản cho bói bài là tệ nạn mê tín dị đoan phải quyết liệt bài trừ. [Nhưng bây giờ thì khác rồi.  Các ông bà thầy bói, thầy tử vi hay các nhà ngoại cảm rất được dân chúng và cán bộ nhà nước trọng vọng].  Nghe số tiền quẻ quá lớn, tôi và bạn nghĩ bà phải giỏi thì thiên hạ mới chịu chi tiền cỡ đó.  Tuy tiếc tiền, một số tiền khá lớn với chúng tôi dạo đó, nhưng vì nóng lòng muốn biết số phận của chồng và tương lai của mình, tôi và chị bạn đành nhắm mắt làm liều, nhờ người móc nối với bà.  Cả tháng trời chúng tôi mới được hẹn. 

Trong căn phòng nhỏ, đồ đạc khiêm tốn, có môt chiếc bàn sáu ghế nơi bà thầy bói hành nghề. Bà ngồi hút thuốc. Trước mặt bà là một tẩu đựng tàn đầy lên tới miệng, chứng tỏ bà hút thuốc liên tu như ống khói tầu.  Sau khi tôi chào và ngồi trước mặt bà, bà nói:

-  Tôi chỉ nói một lần, không lập lại lần thứ hai vì khi nói xong tôi không nhớ gì nữa. 

Bà lấy ra một bộ bài Tarrot Ai Cập, một loại bài rất lạ và đẹp tôi chưa bao giờ thấy.  Bà bảo tôi chia bộ bài làm hai và lật úp xuống bàn.  Không hỏi tuổi tác của tôi, bà cầm bàì lên nhìn sơ qua rồi nói:

-  Tôi sẽ hỏi cô hai câu.  Nếu câu trả lời ăn khớp thì tôi và cô có duyên với nhau và tôi tiếp tục mở bài.  Nếu không thì cô cảm phiền ra về.

Tôi chỉ biết gật đầu và “dạ” nho nhỏ. Bà bắt đầu:

- Cô đang trông tin một  người đàn ông bị giam giữ?

- Dạ đúng

Câu hỏi thứ hai, cô có hai người đàn bà trẻ biệt tăm?

- Dạ

- Vậy thì tôi sẽ tiếp tục coi cho cô.  Đầu tiên, người đàn ông đó sẽ không trở về trước 5 năm.  Nhưng khi trở về y laị bỏ cô mà đi tiếp. Lúc cô gặp lại thì y đã có trong tay một người đàn bà khác. Người này là nợ y phải trả!

Tôi lúng túng nhìn bà thì bà nhún vai... rất Tây:

 - Nợ cuả cô tới đó là hết! Hai người đàn bà cô đang mong tin thì một người là em ruột, một người là bạn thân.

Tôi gật đầu xác nhận. Bà thản nhiên nói tiếp:

- Ba năm sau cô sẽ nhận tin người em trước tết ba ngày.  Mười ngày sau Tết sẽ có người đàn ông đem tin người bạn của cô.

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà “phán” như đi guốc trong bụng tôi:

- Cô đừng nghe lời ai rủ rê xuất ngoại bất hợp pháp kẻo tiền mất tật mang.

(còn tiếp một kỳ)

 

Thịnh Hương Huyền Thoại

Ý kiến bạn đọc
03/10/201903:31:11
Khách
Ông thày bói nói "chú chị vê gia chết dới chét lạnh" và bà thày nói 'chồng chị qua mỹ lấy vợ khác" giỏi hơn (nói rõ chi tiết hơn) các thầy bói tui xem trước khi đi vuợt biên.
03/10/201900:49:58
Khách
Wow! Hấp dẫn, ly kỳ dữ.
Xưa nay em luôn nghĩ: “Bói ra ma quét nhà ra rác.”
Giờ chắc phải coi lại... một... xịu🤓
Đang mong chờ để xem hồi sau 🎶🎶
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,112,884
30/10/2019(Xem: 3192)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện cư trú và làm việc tại miền Bắc California. Bài mới của cô dành cho ngày Lễ Halloween
29/10/2019(Xem: 3393)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
28/10/2019(Xem: 2138)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
26/10/2019(Xem: 5675)
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ.
25/10/2019(Xem: 2827)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Đây là bài mới nhất của Ông.
24/10/2019(Xem: 3136)
Tác giả đã góp nhiều bài viết đặc biệt và đã được trao tặng giải thưởng Việt Về Nước Mỹ. Ông sinh năm 1951, du học Nhật trước 1975. Đến Mỹ năm 1981. Hiện là cư dân Irvine, Nam California. Công việc: Kỹ Sư Điện tại một hãng trong cùng thành phố. Đây là bài viết mới nhất
23/10/2019(Xem: 2796)
Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu.
22/10/2019(Xem: 5502)
Tác giả là một nhà giáo tại Việt Nam. Sang Mỹ, bà có 10 năm làm việc trong ngành du lịch, hiện là cư dân Little Saigon. Với sức viết mạnh mẽ, Phùng Annie Kim đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2016.
19/10/2019(Xem: 5702)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.
18/10/2019(Xem: 2392)
Tác giả là cư dân Huntington Beach. Những Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biến từ tháng Tư 2011.
Tin công nghệ
Một nghiên cứu mới từ Đại học Boston đã khẳng định rằng: trong lúc ngủ, não của chúng ta thật sự đang được "rửa sạch" khỏi các độc tố, bao gồm cả chất dẫn đến bệnh Alzheimers.
Dù chứng khoán Mỹ đang tăng liên tiếp và lập kỷ lục mới, nhưng Phố Wall đã bắt đầu đưa ra cảnh báo về những rủi ro cho thị trường vào năm 2020.
Khoảng đầu tháng 11/2019, tập đoàn Lockheed Martin của Mỹ khôi phục nguyên trạng máy bay F-117 loại biên từ 12 năm trước để trưng bày trước công chúng.
Tổng thống Trump thúc giục Iran trả tự do cho cựu đặc vụ FBI Robert Levinson mất tích từ năm 2007, cho rằng đây sẽ là "bước đi tích cực".
Khoảng đầu tháng 11/2019, theo báo cáo từ Trung tâm kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ CDC, các mẫu dịch từ phổi của 29 bệnh nhân tổn thương phổi ở 10 tiểu bang cùng chứa một hóa chất. Phát hiện mới là một bước tiến lớn cho việc điều tra về các tổn thương phổi nghiêm trọng và bí ẩn đối với người dùng thuốc lá điện tử trên khắp nước Mỹ.
Khoảng đầu tháng 11/2019, Ravi Menon, giám đốc điều hành của Cơ quan Tiền tệ Singapore, cho biết Singapore muốn trở thành "thủ phủ" cho các hãng công nghệ với lợi thế về dữ liệu tại Châu Á để giúp cải thiện dịch vụ ngân hàng trong nước cũng như các quốc gia khác ở Đông Nam Á.
Khoảng đầu tháng 11/2019, NASA giới thiệu chiếc máy bay chạy điện hoàn toàn X-57 Maxwell - thứ đã được hãng nghiên cứu phát triển kể từ năm 2015 theo dự án X-plane
Curious Kids (Những Đứa Trẻ Tò Mò) là một series hỏi đáp dành cho trẻ em ở mọi lứa tuổi trên trang The Conversation. Những đứa trẻ sẽ đặt câu hỏi trên trang The Conversation, và trang sẽ đi hỏi các chuyên gia để giải đáp các thắc mắc
Khoảng đầu tháng 11/2019, tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết ông sẵn sàng công bố bản ghi nội dung một cuộc điện đàm diễn ra vào tháng 4 với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky.
Tỷ phú Michael Bloomberg muốn tham gia tranh cử tổng thống vì không tin các ứng viên Dân chủ khác có thể đánh bại Trump.
Western Digital ra mắt dòng ổ Ultrastar DC SS540 SSD thiết kế dành riêng cho các ứng dụng nhạy cảm về dữ liệu như xử lý giao dịch trực tuyến (OLTP), xử lý phân tích trực tuyến (OLAP), hạ tầng siêu hội tụ (HCI) hay lưu trữ định nghĩa bằng phần mềm (SDS)
Lướt qua một đám mây bụi vũ trụ cách xa chỉ 400 năm ánh sáng, cụm sao mở đáng yêu Pleiades hay Bảy Chị Em (Seven Sisters) nổi tiếng với các tinh vân phản chiếu màu xanh nổi bật.
Bộ hài cốt 200 năm tuổi được khai quật hồi tháng 7 được xác định là Charles-Etienne Gudin, một tướng dưới quyền Napoleon Bonaparte
Tổng thống Macron nói châu Âu không thể tiếp tục trông chờ vào khả năng phòng vệ tập thể của NATO một khi Mỹ đã "quay lưng".
Là một trong những quốc gia có dân số già nhất thế giới, Nhật Bản đang đau đầu tìm lời giải cho "bài toán khó" – người cao tuổi lái xe.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========