Halloween, Nhớ Xóm Gò Mả

24/10/201800:00:00(Xem: 4709)
Tác giả: Y Châu

Bài số 5528-20-31335-vb4102488

 
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người,  và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây, thêm một bài mới của ông.

 
***

 
Mùa Holiday, lá vàng lá đỏ theo gió cuốn đi đầy đàng. Ngày Halloween trên đất Mỹ đang trới,  đủ loại hình ma tượng quỉ đang "lộng hành" khắp nơi, khiến tôi bỗng nhớ xóm Gò Mả, bên sông Tiền Giang.

Đặc biệt trong khu xóm nổi tiếng nhiều ma này có nhà cô Năm Hoàn Dương, luôn luôn kín cổng cao tường, bên trong nhang khói mù mịt, nhiều người đến đây nhờ cô chỉ dạy về tài lộc, tình duyên gia đạo... không phải trả tiền công, chỉ cần thành tâm để lại chút nhang đèn.

Trước khi đi định cư ở US, tôi có đến, nhờ cô chỉ dạy, cô viết cho tôi mấy câu:

Trăm năm trong "Cõi Ta Bà"

Tiền tài, danh lợi vô ra sự thường

Tương lai tuổi trẻ yêu thương

Huê Kỳ đất hứa, con đường thênh thang

Số Trời định sẵn nhớ chăng!

Đúng là số trời.  Sau khi sang Mỹ ít lâu, tôi được tin chính cô Năm Hoàn Dương và gia đình cũng đã tới “Huê Kỳ đất hứa” và sống tại Sacramento, CA.

 
*

Ngày ấy, khi chiến tranh bắt đầu tràn lan khắp miền Nam Việt Nam. Đêm đen không còn yên ắng, không còn nghe tiếng chim kêu, vượn hú, tiếng vạc ăn đêm gọi đàn,... được thay thế bởi tiếng bom đạn đì đùng, ánh sáng hỏa châu lơ lửng trên bầu trời.

Bản tin tức lúc 5:30 sáng mỗi ngày, từ đài phát thanh: một nơi nào đó của Tam Kiến, Nhị Phong bị pháo kích, cầu sập, nhà cháy, người chết, người bị thương,... Nạn nhân là ai? Là người dân thường, nằm giữa lằn tên mũi đạn vốn vô tình, bị tổn thương nhiều nhất. Để bảo đảm sinh mạng và tài sản của mình, họ thường có hai nơi ở: một ở nơi ruộng vườn để trồng trọt  chăn nuôi, một ở nơi đô thị, tương đối an toàn hơn.

Một trong những đô thị đó là một chợ quận xa xôi, ở phía Tây Nam, cách biên giới Việt Nam - Cao Miên hơn 16 cây số, tính theo đường chim bay; chợ quận nầy nằm ở hữu ngạn sông Tiền Giang, bên tả ngạn là tỉnh Kiến Phong.

Nhờ chiến tranh, giúp cái chợ quận nầy trở nên sung túc: đường Bạch Đằng ở bờ sông, đường Lê Lợi ở trung tâm, về hướng bắc có đường Nguyễn Huệ, dọc ngang có đường Phan Thanh Giản, Đề Thám, Nguyễn Tri Phương... nhưng người dân thường quen gọi: xóm Chành Tương, Xóm Ô Môi, xóm Vịnh Đồn, xóm Vịnh Lở, xóm Chùa Ông,...

Xóm Cao Đài: nằm cặp bờ sông, phía trong là sở Tầm Tang, là nơi đất lành cho người lánh nàn. Ở bờ sông bốn mùa trăng thanh, gió mát, tấp nập khách thương hồ kẻ bán người mua; nhưng không may, dòng nước đã xoáy mòn, ăn sâu vào trong, đất không còn chân, nó lở xuống cuốn trôi tất cả.


Những người dân thường đó được cấp nền đất ở khu mới là xóm Chu Vi. Đây là khu đất trống, có nhiều hầm hố, nhiều gò mả Đó là những cái mả lạng không còn thân nhân, con cháu hay là con cháu của họ đã tha phương cầu thực không còn nhớ đến những nấm xương tàn, nơi hoang vắng nầy.

Người ta đồn đãi, có nhiều đêm hồn ma bóng quế hiện về khóc than thảm thiết, khi mùa đông lạnh lẽo. Lúc đào đất cất nhà, mấy ông thợ làm nhà "xầm xì", nhiều lần đào trúng xương người! Nhiều bô lão kể lại, ngày xưa nơi đây từng là bãi chiến trường.

Cái Vịnh Lở, dài cả dặm đầu dưới là xóm Cao Đài, đầu trên là chùa Phước Long. Ngôi chùa có lâu đời, với hàng dương cao vút, uy nghiêm nhìn ra sông Tiền Giang, phiá sau chùa là khu đất gò rộng rãi làm nơi chôn cất cho gia đình phật tử. Sát bên khu nghĩa địa nầy là xóm Gò Mả; nơi cư ngụ của những người dân nghèo, những người mới đến, những người không biết sợ ma quỷ,...

Chiến cuộc tràn lan, từ bên kia biên giới Cao Miên, xác người bị giết chết thả trôi theo con nước về Việt Nam, người còn sống, chạy giặc về quê mẹ lánh nàn. Cái quận lỵ nầy là nơi tạm dừng chân, của người dân khốn khổ, xóm Gò Mả tăng thêm dân số; cái nghĩa địa của chùa cũng bị "xâm lấn", thành nơi cư trú của người chết và người sống!

Rồi một ngày, thiên tai lại ập đến, cái Vịnh Lở lại lở thêm, nó cuốn trôi ngôi chùa, cái nghĩa địa và xóm Gò Mả!

Ngôi chùa được dời đi nơi khác, gọi là chùa Trong, chùa Ngoài bị đất lở; Hòa Thượng trụ trì nhờ phật tử mời những người dân xóm Gò Mả về sống tạm sau đất chùa, nhưng họ đã tản lạc khắp nơi...

 
*

 Nơi tôi đang sống ở Miami, Florida có hơi ồn ào. Tôi dự tính sang năm mới sẽ dời đi một nơi yên tĩnh hơn, tôi gọi cô Năm Hoàn Dương hiện sống tại Sacramento, CA nhờ cô chỉ dạy. Cô trả lời là "nội lực" của cô bây giờ yếu rồi, không như xưa nữa, nên không "phủ sóng" đến Miami, FL được.

Cô còn bảo tôi hãy nhờ người địa phương trợ giúp.

Tôi nhờ bà Ann một trưởng lão, xin ý kiến, bà nói:

 - Nơi yên tĩnh, không ồn ào ở xứ nầy chỉ có mấy khu gần nghĩa địa, láng giềng không "complaint". Nhớ ban đêm đừng mở cửa ra ngoài, coi chừng gặp m...a.

Đúng như bà Ann nói, sống gần nghĩa địa, không ồn ào, không bị làm phiền, khi cần đi xa: có ngay, tiện lợi đôi bề.

- Bộ bà từng ở xóm Gò Mả?

Bà ngạc nhiên hỏi lại “Xóm Gò Mả” ra sao. Tôi nói thêm, bà muốn biết thì tìm đọc bài trên "Vietbao.online".

Y Châu

 

Ý kiến bạn đọc
24/10/201822:39:14
Khách
Quý vị nào thích đọc, nghe, nói và đi du lịch để gặp ma hay quỷ thì xin vào những links dưới đây do chính người Mỹ đã đăng trên các trang mạng :

30 Haunted Places to Visit Around the World
https://www.travelandleisure.com/holiday-travel/halloween/most-haunted-places-in-the-world

Haunted Locations You Can Visit in All 50 States
http://www.msn.com/en-us/news/offbeat/haunted-locations-you-can-visit-in-all-50-states/ar-AAjqRhU?ocid=UP97DHP

TRAVEL
THE BEST PLACE TO SCARE THE CRAP OUT OF YOURSELF, IN ALL 50 STATES
https://www.thrillist.com/travel/nation/most-haunted-places-in-america
24/10/201815:00:49
Khách
Mấy hôm nay Như Ý vẫn chưa hoàn hồn về sự việc lạ lùng xảy ra trong nhà nên sáng sớm nay nhìn tựa đề của bài này, NY không dám mở ra và chờ cho đến sáng. Không biết làm sao hết bệnh sợ này đây! 😂.

Thương cho người dân Việt mình đã phải trải qua quá nhiều gian truân vì chiến tranh triền miên. Nghĩ đến những hồn ma kêu khóc thảm thương mình thấy thương và tội nghiệp cho họ hơn là sợ. Cảm ơn tác giả cho NY biết thêm về Việt Nam một thời đau thương. Chúc tác giả an lành và hạnh phúc nơi miền đất hứa. ❤️
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 2,144,805
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Bài viết mới của Võ Phú năm 2018 là chuyện vui từ lớp dạy tiếng Việt.
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Sau đây, thêm một bài mới của tác giả.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Tại Việt Nam. bà là cô giáo dạy bậc tiểu học, sau khi tốt nghiệp trường Quốc gia sư phạm Sàigòn. Dạy ở Việt nam 22 năm. Qua Mỹ diện con bảo lãnh, năm 1992. Đi may hãng Mỹ hơn 10 năm thì hưu trí, ở nhà dạy cháu học chữ Việt, và dạy chữ Việt ở trường Lạc-Việt ở Louiville, KY. Bà đã xuất bản ba quyển sách:
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và vừa nhận thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới của ông về quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc "thế hệ gạch nối" của người Việt tại Mỹ. Với bài viết về chính sách của Bộ Xã Hội Mỹ đối với trường hợp một cô bé gốc Việt 16 tuổi mang bầu, Bảo Trân đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài viết mới của cô là một du ký, đăng 2 kỳ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ hai của ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.