Đi Xem Đại Nhạc Hội Ở Burbank

24/09/201800:00:00(Xem: 2945)
Đi Xem Đại Nhạc Hội Ở Burbank
Tác giả: Tố Nguyễn

Bài số 5505-20-31312-vb2092418

 
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.

Viet ve nuoc My 01
Thomas Anders.

Viet ve nuoc My 02
John E Mclnerney (Bad Boys Blue).

 
***
 

Mùa hè ở Mỹ là mùa của lễ hội, vui chơi giải trí với nhiều chương trình biểu diễn ca nhạc lớn nhỏ đủ giá vé cho mọi người tham dự. Dù ở ngay trung tâm Los Angeles đã 5 năm,tôi vẫn rất là "hai lúa",chưa bao giờ mua vé xem live concert-ca nhạc ở sân khấu ngoài trời. Tuy cũng có lấy lớp The History of Rock Music khi đi học trong trường Mỹ để biết chút ít về nền “văn hoá văn minh nhân loại”,tôi vẫn mang mặc cảm của một kẻ đến từ xứ sở "thiên đường”, rất ngại đến những chốn nhạc hội của “Tây".

Vào một ngày cuối hè, chàng bỗng rụt rè hỏi tôi muốn đi xem Modern Talking Band biểu diễn hay không? Tựa như quanh năm suốt tháng chỉ tráng miệng bằng xôi nếp than và chè trôi nước,  lâu lâu cũng phải nhấp nháp vị cheesecake, lại có khoản "vô mánh nhí" từ giải thưởng Việt Báo VVNM, nên tôi gật đầu cái rụp.

Trong lòng vẫn còn ám ảnh vì những tin tức khủng bố xả súng vào các buổi ca nhạc ngoài trời, nên tôi mang cho tôi và chàng đôi giày nhẹ và êm nhất, có thể chạy nhanh nhất nếu có chuyện không hay xảy ra.Hoàng hôn buông xuống, chàng và nàng ăn diện thật là gọn gàng tươi mát,  khăn gói quả muớp đi coi ca nhạc ở sân khấu Startlight Bowl thuộc thành phố Burbank.

Buổi diễn bắt đầu lúc 6 giờ 30 tối, chúng tôi đã đi từ lúc 5giờ 30, vậy mà vẫn đến trễ vì hàng xe nối dài lên trên đỉnh đèo, có nhiều “fan hâm mộ” đi bộ lên dốc vì quá ngán cảnh ngồi nôn nao đợi xe nhích nhích lên từng chút một.Ngoài các anh cảnh sát và đội security trẻ trung lực lưỡng,  nhìn qua nhìn lại, toàn là các vị cao niên, trẻ nhất cũng khoảng trên 50 tuổi, vì loại nhạc này đã nổi tiếng từ vài mươi năm trước.

Lần đầu được đến sân khấu ca nhạc ngoài trời ở Mỹ, cảm giác thật là mới lạ.Khuôn viên sân khấu Startlight được xây dựng trên vùng đồi cao thuộc thành phố Burbank từ năm 1950, có 3000 chỗ ngồi có đánh số trên băng ghế và khoảng 2000 chỗ ngồi trên cỏ.Nhiều người lỉnh kỉnh tay xách nách mang ghế xếp,  khăn trải,  lều chõng như đi coi đốt pháo bông ngoài park.

Mọi người đều phải trải qua vòng check-in- kiểm tra vé,  giỏ xách trước khi vào phía bên trong sân khấu. Kiểm soát khá gắt gao, chỉ thiếu khoản đi qua máy dò tự động như ở phi trường. Có lẽ nhà tổ chức biết đại nhạc hội này chỉ dành cho các vị cao niên đến cùng nhau hoài cổ nên chỉ gói gọn trong sân khấu có ghế ngồi lọt thỏm trong thung lũng nhỏ bao quanh bởi những hàng cây xanh xào xạc.Vào được bên trong rồi,  tôi nhìn quanh quất cũng không thấy phần sân nào có thể ngồi trên cỏ như trong hình quảng cáo.Vậy là các loại lều chõng mang theo đều vô dụng, mọi người phải tìm cho đúng số ghế của mình.

Hàng ghế được đánh số rất sát sao, nếu ai xui xẻo lọt vào hàng nào có nhiều fan hâm mộ tròn trịa dư cân thì coi như phải bị cảnh ngồi sát như cá hộp, cấm  cục cựa vì sẽ húych phải tay chân, bụng  của người ngồi bên cạnh.May mắn sao chúng tôi được rớt vô hàng toàn đầu đen Châu Á, ai nấy dáng hình đều thon thả, nên thấy thật là rộng rãi dễ thở.

Chúng tôi đến trễ nên trên sân khấu đã có ca sĩ  biểu diễn, bà là Lian Ross, sinh năm 1962, là ca sĩ người Đức, nổi tiếng thời những năm 80s với các bài hát "Say You'll Never",  "Fantasy",  "Scratch My Name". Thật là ngạc nhiên,  bà trông vẫn rất là tươi tắn, quyến rũ và đằm thắm, một vẻ đẹp mà các cô gái tuổi đôi mươi không thể nào có được.Giọng bà ngọt ngào, thân hình mềm mại uyển chuyển nhún nhảy thật là duyên dáng.. Đúng là những giai điệu disco thời đó,  dù rất sôi động,  vẫn mang  vẻ đẹp "quý phái" hơn các loại nhạc bây giờ. Hèn gì mỗi khi đọc những dòng bình luận bên dưới các bài hát thời xưa, tôi hay gặp những bùi ngùi oán giận kiểu: "Trời ơi,  Justin Bieber và Lady Gaga đã giết chết nền âm nhạc tuyệt đẹp của chúng ta..."

Khi bà Lian Ross hát bài Say You Will Never, đến đoạn “Yesterday my life was just a history-..” rồi điệp khúc "Say you'll never,  never,  never go away..”- "Ngày hôm qua là trang sử của cuộc đời anh,  hãy hứa đừng bao giờ rời xa anh...",   tôi nhìn sang  thì nhận ra  chàng đang mơ màng  về những ngày tháng êm đềm cùng  với tình đầu-"high school sweetheart".Với tấm lòng bao dung của một "the last samurai”,  tôi để yên cho chàng quay về những hoài niệm, còn mình thì nhìn quanh quất xung quanh.Thật là ngạc nhiên, tôi cũng bắt gặp những đôi mắt rưng rưng trên từng khuôn mặt đã hằn nét thời gian đang cùng nhau hướng về sân khấu… Tôi thấy lạc lõng bơ vơ như mình bị bỏ ra rìa, vì thuở ấy tôi vẫn còn là "nhi đồng quàng khăn đỏ" ở xứ “thiên đường” lấm lem ngơ ngác.Thật là tội nghiệp cho tôi, cho dù có treo ngược tâm tư lên ngọn cây cao tít bên kia đồi, tôi vẫn không thể tưởng tượng ra một "sweetheart" nào lung linh lãng mạn hơn cậu bạn Tí Sún ốm tong teo, áo quần nhăn nhúm, chiều chiều vẫn sang rủ tôi đi nhảy…cò cò.

Xong màn biểu diễn của Lian Ross, anh chàng MC trẻ bước ra sân khấu xướng ngay liền:" Chào mừng khán giả LA, chào mừng các bạn Vietnamese.."Ô, thì ra khán giả Việt Nam đến xem buổi nhạc này rất là đông, lúc này tôi mới để ý những vị khách đầu đen ngồi chung hàng toàn là con cháu của mẹ  Âu Cơ. Tôi tự nhiên thấy hãnh diện là chàng MC cứ nhắc đi nhắc lại Vietnamese mà không hề nhắc tới Chinese hay sắc dân Á Châu nào khác,  thì ra người Việt mình cũng có “chỗ đứng” ở nước Mỹ lắm chứ!

Giữa những lao xao ồn ào xung quanh, tôi nghe kỹ thì nhận ra có thêm giọng Việt Nam vọng lên từ hàng ghế đàng sau. Hai vị Việt Nam ngồi bên cạnh tôi, độ tuổi khoảng trên dưới sáu mươi,  "bác gái" với thể hình còn rất gọn gàng, mỗi lần sân khấu xôn xao vì những điệp khúc thân quen là "bác gái" đều đứng lên nhún nhảy lắc lư, vẫy tay nhiệt tình theo điệu nhạc.Tội nghiệp "bác trai",  nhìn không…già lắm nhưng chắc đã “mỏi gối chồn chân”,  cứ ngồi yên một chỗ mặc tình bà vợ và nhóm bạn đứng dậy nhún nhảy hét hò, lâu lâu còn bị bác gái quay sang cự nự " sao ngồi hoài,  không chịu đứng lên! "

Sân khấu vỡ oà với những xúc cảm thời tuổi trẻ của các "bác trai,  bác gái" khi  John Edward McInerney từ nhóm Bad Boys Blue bước ra và bắt đầu hát những bài nổi tiếng  “You're a woman" , "Love is no crime".Đến lúc bấy giờ thì gần như tất cả mọi người đều đứng bật dậy nhún nhảy theo điệp khúc "You're a woman,  I'm a man."Nhóm người gốc Đức ngồi trước mặt tôi lúc mới vào hình như có chút rầy rà với ông người Ấn Độ cùng hàng ghế,  giờ thì họ đã cùng nhau đứng dậy,  nắm tay nhau tươi cười nhảy múa như chưa hề có cuộc cãi nhau.Giây phút này không còn biên giới của chủng tộc màu da, không còn những tỵ hiềm va chạm, chỉ còn sức sống tuổi đôi mươi đang rừng rực tuôn về.Không khí thật là náo nhiệt,  đến ngọn cỏ cành cây cũng rung rinh theo tiếng nhạc. Cả khán đài trên dưới đều như muốn vỡ tung theo điệu nhạc disco, "ai cũng nhảy,  chỉ một người không nhảy', cũng chính là "bác trai" ngồi kế bên tôi !


Giữa không khí sôi động của những giai điệu vui tươi, nhìn lên sân khấu thấy người ca sĩ tuổi tuổi đã ngoài sáu mươi (John E Mclnerney sinh năm 1957) lưng đã hơi gù, tóc trên đầu đã…bỏ đi gần nửa,  từ màn hình thật to hai bên sân khấu có thể nhìn rõ những nếp nhăn trên trán của ông. Nhìn ông vẫn nhiệt tình ca hát nhảy múa cùng mọi người, tôi bỗng thấy lòng nao nao trước hình ảnh một cao niên lưng còng,  tóc.. rụng. Dẫu biết rằng "kiếp cầm ca" ở trời Tây kiếm rất bộn đô, lại ít phải "nghe tiếng trách chê của đời", tôi vẫn không khỏi xót xa cho một thời tuổi trẻ của người ca sĩ. Nhìn lại bác trai bên cạnh,  biết đâu mấy mươi năm trước, bác cũng đứng trong đám đông sôi động reo hò bên dưới,  mà bây giờ bác đã "lực bất tòng tâm". Ôi thời gian thật là nghiệt ngã!

Phần cuối cùng mà cũng là phần tuyệt vời nhất của đêm nhạc là màn biểu diễn của Thomas Anders,  người nghệ sĩ đến từ nước Đức, nổi tiếng với rất nhiều bài sôi động từ những năm 80s đến mãi sau này. Thật không hổ danh là "The gentleman of music", ở tuổi 55, ông trông thật là lịch lãm và quyến rũ, dù nụ cười  cũng hằn nhiều nét thời gian. Cùng với Tom Cruise, Thomas Anders có thể được xếp vào nhóm người lôi cuốn bất kể …chiều cao.Mỗi nụ cười, cử động,  lời ca của ông trên sân khấu đều làm cho trái tim những người phụ nữ bất kể già trẻ ấu nhi rung rinh loạn nhịp. Ông là trưởng nhóm Modern Talking làm mưa làm gió một thời, nên ông ca hát liên tục cả chục bài không ngừng nghỉ,  giọng ca vẫn vang dội và đầy cảm xúc.. Không có vũ đoàn minh hoạ,  chỉ có màn hình to giữa sân khấu với cảnh biển xanh nắng vàng rực rỡ và những chàng trai với mái tóc dài lãng tử cùng làn da nâu bóng ôm đàn ca hát "Just we two...Mona Lisa breaks my heart,  just we two- Chỉ anh và em thôi,  Mona Lisa làm tan vỡ trái tim anh”- (Atlantic is calling).. “Babe,  don't let him steal your love from me… Brother Louie,  Louie,  Louie”-“ Xin đừng để chàng cướp đi trái tim em- “(Brother Louie) - Giai điệu rộn ràng,  ánh mắt khoé môi của người ca sĩ trung niên vẫn ngời ngời nét gợi tình, lãng mạn... Cả đất trời đồi núi tưng bừng rộn rã theo những điệp khúc trong bài " You're my heart,  you're my soul" và "No name,  no face,  no number". Có những khoảnh khắc trong màn trình diễn của Thomas Anders,  ông chỉ ngồi trên ghế với người nhạc công ôm đàn guitar bên cạnh,  mà cả sân khấu cũng lung linh ngập tràn giai điệu và cảm xúc..

Đêm nhạc kết thúc trong niềm bồi hồi lưu luyến của những người trung niên, cao niên nao nao tìm về một thời tuổi trẻ. Trên đường đi bộ xuống dốc,  tôi vẫn còn nghe nhiều xe mở vang khúc nhạc "you're my heart,  you're my soul". Tôi nhận ra hai "bác trai", "bác gái" ngay trước mặt tôi bỗng bước chậm lại, đi sát nhau hơn.Rồi họ nắm chặt tay nhau, đôi mái đầu lấm tấm sương dìu nhau đi chầm chậm dưới ánh trăng non bàng bạc,  giữa vùng đồi núi Burbank se se hơi gió vào thu...

Khi đứng lại đợi xe Uber, tôi vẫn nghe tiếng người Việt gọi nhau í ới xôn xao, không có cảm giác như tôi đang ở trên đất Mỹ bơ vơ,  xa lạ. Hôm nay tôi lại học được thêm một điều rằng,  mấy mươi năm trước, ngoài những vất vả xuôi ngược mưu sinh, người Việt cũng đã hoà mình vào nền văn hoá  âm nhạc trên xứ Mỹ, cùng có những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi đôi mươi trên đất lạ quê người.

Tôi lại chạnh lòng thương cho những phận “sinh sau đẻ muộn” bị sống lâu năm ở xứ “thiên đường” như tôi.Ngoài những môn khoa học với kiến thức đã  lạc hậu cả chục năm so với thế giới bên ngoài, thì chúng tôi toàn bị nhồi nhét bởi những trang sử bóp méo, những tư tưởng mông lung mà chính người viết lẫn người dạy còn không hiểu được. Bao nhiêu trái tim non nớt ngây thơ bị “nhuộm đỏ” bởi những khúc ca, bài thơ đầy máu lửa, có biết đâu thế giới ngoài kia còn có những thương yêu rung cảm ngọt ngào. Những sản phẩm viết theo "chỉ thị" đã giết chết cả một nền văn chương thơ ca, mà hậu quả còn đeo đẳng mãi đến tận bây giờ, người Việt Nam không còn có "món ăn tinh thần" gốc Việt nào khác hơn những bài hát bolero từng một thời bị cấm.

Thởu mà cả thế giới sôi động với những  ca khúc vui tươi,  lãng mạn, thì mỗi sáng tinh sương là tôi lại bị choàng dậy bởi âm thanh "Đây là đài tiếng nói nhân dân phát thanh từ thủ đô Hà Nội... "trên nền nhạc rột rẹt rè rè "đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng...” từ cái loa phường treo lủng lẳng trên cây cột điện đầu đường.Tôi nhớ vài lần trong xóm có nhà đãi tiệc cưới, họ thuê mấy thùng loa lớn và vặn những bài nhạc ngoại quốc kiểu "you're my love, you're my soul". Nhưng chỉ sau vài giờ, ông "tổ trưởng tổ dân phố" đã xuống tận nơi "nhắc nhở" là loại nhạc này không "hợp pháp". Vậy là lũ  trẻ chúng tôi lại chen chúc nhau, vén hàng rào dâm bụt mà coi cô dâu chú rể bước ra chào họ trong khúc nhạc "cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao, dù đạn bom man rợ thét gào..."

Tôi cũng chợt rùng mình nhớ đến những chuyến "field trip" thưởng cho nhóm "nhi đồng xuất sắc" ở xứ “thiên đường”. Lũ trẻ chúng tôi được dắt đến "bảo tàng chứng tích chiến tranh", "địa đạo Củ Chi" để ngắm những búa rìu rỉ sét, xem những tấm hình trắng đen loang lỗ súng đạn và khói lửa, tròn mắt đứng nghe và vỗ tay tán thưởng những tấm gương "thiếu nhi anh hùng" quăng lựu đạn vào những xe hàng, những xóm chợ để giết "giặc thù".Không ngờ mấy chục năm sau trên xứ Mỹ, "nhi đồng xuất sắc" ngày nào lại đứng giữa đám đông mà lo sợ một "anh hùng ISIS" bỗng xuất hiện bất thình lình...

May thay, người Mỹ có lẽ "mau quên" và lạc quan, ít bị những ám ảnh như tôi.Sự tụ họp đông đúc của buổi nhạc hội hôm nay lại thêm một lần nữa khẳng định niềm tin của tôi từ một bài báo, tạm dịch là "Cho dù có chuyện gì xảy ra,  người Mỹ vẫn sẽ không sợ hãi. Không có điều gì có thể ngăn được chúng ta tiếp tục thụ hưởng những hoạt động văn hoá, vui chơi như chúng ta đã từng được thụ hưởng trên đất nước vĩ đại này.”

Người ca sĩ nào cũng trân trọng cám ơn hậu đài sau khi hát, riêng tôi xin đa tạ hết những người đứng bên trên, bên dưới,  bên trong, lẫn đứng.. vòng vòng bên ngoài sân khấu đã hết lòng hết dạ  vất vả canh giữ cho tôi được bình an rảo bước ra về. Mong lắm thay con cháu tôi, những người được may mắn lớn lên cùng những chuyến "field trip" tới những cánh đồng dâu, những khu rừng đầy hoa thơm cỏ lạ, những bảo tàng viện lưu giữ nền văn hoá văn minh…sẽ được bình yên hưởng thụ cuộc đời tươi đẹp, hoàn toàn không bị những nỗi ám ảnh khói lửa súng đạn như chúng tôi.

Tạm biệt sân khấu Startlight,  tạm biệt những giây phút xuyến xao giữa lòng núi đồi Cali thơ mộng,  tôi ước ao  những giai điệu đẹp này luôn tồn tại mãi về sau, dẫu biết rằng những ca sĩ hôm nay rồi sẽ ra người thiên cổ... Buồn thay,  mọi sự trên đời đều phải tuân theo luật tự nhiên,  "trường giang sóng sau xô sóng trước”,  biết đâu bốn mươi năm nữa, các con tôi sẽ  hoàn toàn không có khái niệm gì về the New Wave music. Thay vào đó, chúng lại bùi ngùi tụ họp để cùng nhau rưng rưng trong đêm nhạc của một Justin Bieber tóc bạc, lưng còng trên sân khấu Starlight.

Ý kiến bạn đọc
27/09/201803:19:40
Khách
A, “hỉu rùi”! A Tố hứa không kể chuyện “bác trai, bác gái” vì tế... độ. “Vầng trăng từ độ lên ngôi, cây đa bến cũ anh ngồi... chơi ên!” Mơi mốt anh sẽ hổng “théc méc” nữa🤓
Sẵn nói luôn, coi như là duyên. Hồi đó tụi tui tập võ của vua Quang Trung, chỉ riêng hít đất trong phần làm nóng (warm up) là 300 cái. Thử tưởng tượng tối mùa đông lạnh lẽo, võ phục mọi người màu đen mà khói trắng bốc nghi ngút. Mỗi sớm thức giấc đông cũng như hạ tui hít xà ngang 80 cái, sau khi làm nóng thật kỹ.
Nhưng con người không trường sinh bất tử. Đến một độ tuổi nào đó gân cốt, da thịt không còn độ dẻo dai, đàn hồi như xưa. Mình phải biết tiết chế bằng không sẽ bị chấn thương.
Hy vọng anh Lê Như Đức đọc được những dòng này.
A Tố nè, hôm trước đọc bài của chú Sao Nam anh vui lắm vì tìm thấy được cách giữ cho “Một tinh thần lành mạnh trong một thân thể tráng kiện” khi... về già🤓🎶❗️
26/09/201817:20:45
Khách
Anh Từ Huy thân mến,

Tố sợ anh Từ Huy mắc cỡ nên hứa không tả kỹ "bác trai,bác gái" nữa, ngờ đâu anh đã đạt tới cảnh giới "sắc tức thị không, thõng tay vào chợ",vậy thì còn gì bằng.
Tố mong một ngày nào đó sẽ được ngồi cùng với anh Từ Huy và chị Như Ý trong đêm nhạc hội của Modern Talking Band nha.
Tố mến chúc anh luôn vui khoẻ,hy vọng anh sẽ tập Yoga và hít đất mỗi ngày 300 cái như chú Lê Như Đức thì sẽ không lo "án binh bất động" khi mọi người nhảy múa xung quanh.
26/09/201813:35:00
Khách
“A Tố hứa sẽ không kể chuyện “bác trai,bác gái” mơ màng về thời hoa mộng nữa.”
Xí xíu! Tui đọc tới, đọc lui mà cũng hông hiểu ý bạn Tố là sao. Bộ có ai chê đoạn đó... vô duyên, làm mất hay ha?! Tui thì lại thấy “bác trai” đó dễ thương. Bất biến giữa dòng đời vạn biến.
Bật mí xíu nha. Hình ảnh “bác trai” đó... là tui đó🤓
Tui nghĩ vậy nè, ở đời sống này ai cũng trải qua những thời khắc nhất định. Có một thời để yêu, có một thời để nổi loạn, có một thời để chết cho niềm đam mê nào đó và một thời “ngựa hồng đã mỏi vó”... dừng chân, nhai lại cỏ-hạnh-phúc của cuộc đời đã qua.
“Bác trai” đã đi qua, đã nếm trải tuyệt vời. Giờ bác đến chỉ để tìm lại dư hương ngày cũ...!

Hoàng thành xưa bạch nguyệt
Đùn cổ tích hoang liêu
Tình cuồng trăm năm cũ
Soi thiên địa tiêu điều
25/09/201817:35:31
Khách
Chị Như Ý và anh Từ Huy mến,

Cám ơn chị và anh, nếu năm sau Modern Talking Band đến LA biểu diễn em sẽ nhắn sớm cho chị Như Ý và anh Từ Huy nha,biết đâu mình có duyên gặp nhau tại buổi hoà nhạc đó. A Tố hứa sẽ không kể chuyện "bác trai,bác gái" mơ màng về thời hoa mộng nữa.

Cám ơn anh Từ Huy đã nhắc bài Cheri Cheri Lady, A Tố quên viết là hôm ấy Thomas cũng hát bài đó rất hay, nên bây giờ mỗi lần lên xe là A Tố mở Cheri Cheri Lady nghe đi nghe lại.

Chúc chị Như Ý và anh Từ Huy một ngày thật là vui.
25/09/201812:04:40
Khách
“Oh, I can not explain
Every time it’s the same
Oh I feel that it’s real
Take my heart

I get up I get down
All my world turns around
Who is right? Who is wrong?
I don’t know

I love you so
There’s no time I’ll ever go...

Cheri Cheri lady
Going through a motion
Love is where you find it
Listen to your heart...”
(Cheri Cheri Lady.)

Một thời mê đắm với giòng nhạc Modern Talking, anh nhớ là khoảng 92-93, chắc trùng với tâm trạng anh lúc ấy. Không ngờ hôm nay được A Tố đánh thức những cảm xúc của một thời yêu thương hoa mộng xưa.
Kể ra cũng hay heng. A Tố được sinh ra ở thiên đường cộng sản nhưng giờ lại mang một trái tim rất... miền Nam cộng hoà!
Hạnh phúc thật là đây.
24/09/201819:59:20
Khách
Cám ơn tác giả về một bài viết xem nhạc ngoài trời đầy hấp dẫn. Âm nhạc quả thật là một món ăn tinh thần. Nhất định một ngày đẹp trời nào đó Như Ý sẽ đi xem nhạc ngoài trời một lần như tác giả. 😊
24/09/201818:15:28
Khách
Tố Nguyễn rất cám ơn bác Sao Nam,cô Đông Trinh,chú Lê Như Đức,chú Nguyễn Tran,bạn đọc Người Vỉa Hè đã chia sẻ những cảm xúc lần đầu dự đại nhạc hội ở Mỹ của Tố Nguyễn. Hôm đó Tố ngồi xem ca nhạc mà rất là run,cứ lo sợ một "cảm tử quân ISIS" từ trong bụi chĩa súng ra...

Cũng thật là buồn khi ở hải ngoại ngày càng có nhiều người Việt trẻ rạng danh ở Hollywood, thì nền văn hoá văn nghệ trong nước lại đi thụt lùi vào ngõ hẹp...

Tố Nguyễn mến chúc cô chú bác và quý độc giả một tuần thật là vui,gia đình luôn hạnh phúc và dồi dào sức khoẻ.
24/09/201816:52:32
Khách
Hi A To,

Moi La La Land day, roi New wave; ngoui viet dem toi ve thoi sinh vien cua toi. That hay, that tuyet voi tren su tuong tuonng.
24/09/201814:24:00
Khách
Đọc đển khúc tác giả viết về Thomas Anders trình diễn chỉ sợ tác giả kể:
Bỗng nhiên có một nón cối đứng lên yêu cầu hát bài “ Đảng đã cho ta một mùa Xuân” thì Vietnamese khán giả có nước độn thổ.
Tác giả đã gợi lại cho độc giả một thời để nhớ để thương.
PS. Tôi sẽ vào Facebook của Thomas đề nghị anh tập hát bài “Ai thù bóc hcm hơn các em nhi đồng”.
24/09/201812:50:13
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Cô Tố Nguyễn
Chậm còn hơn không.Các cụ ta nói thế.Nếu Tố Nguyễn tham gia VVNM sớm thì độc giả sẽ được thưởng thức nhiều bài văn của Tố Nguyễn hơn
Cám ơn tác giả.Thăm tác giả và gia đình khỏe.Mến chào
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,240,997
18/12/2018(Xem: 1327)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
17/12/2018(Xem: 1611)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho tháng 12.
16/12/2018(Xem: 1366)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Sau đây, thêm một bài viết mới.
15/12/2018(Xem: 1814)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài mới của tác giả viết về mùa giáng sinh.
14/12/2018(Xem: 2013)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết mới của bà được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
12/12/2018(Xem: 2485)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà cho biết: Tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ hai của bà
11/12/2018(Xem: 2856)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
10/12/2018(Xem: 2594)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Sau đây, thêm mợt bài viết mới cho mùa Giáng Sinh đang tới.
08/12/2018(Xem: 2566)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài mới của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Lần trước, là cửa hàng bi da. Bài mới, làm Shop May Công Nghiệp, thêm phần mở trung tâm giải trí.
07/12/2018(Xem: 3358)
Ngày Thứ Hai 5 tháng 12, 2018 là Ngày Quốc Tang của nước Mỹ để tưởng nhớ vị Tổng Thống thứ 41 George H W Bush. Bài sau đây được viết trong tinh thần tưởng nhớ. Người viết, Bà Nguyễn Kim Nên hiện là Hội Trưởng Hội Cựu Giáo Sư và Học Sinh Trường Trịnh Hoài Đức - Bình Dương, đang làm việc trong ngành thẩm mỹ tại Houston, Texas. Đây là bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của tác giả, kể về người bạn đời của bà là Ông Nguyễn Duy Huynh, một tị nạn Việt, làm việc tại Houston Club và trở thành người đấm bóp tin cậy của Tổng Thống Bush và gia đình ông.
Tin công nghệ
Công nghệ Face ID siêu phức tạp của Apple được triển khai cho iPhone X và toàn bộ iPhone, iPad 2018 được đánh giá là đáng tin cậy và an toàn. Tuy nhiên, có vẻ như Apple vẫn muốn tiếp tục hoàn thiện các giải pháp sinh trắc học của hãng trong tương lai.
Hàng loạt các bong bóng bị đóng băng vào hồ Baikal là gì? Câu trả lời là khí Mê-tan (Methane). Hồ Baikal ở Nga, Di sản Thế giới được UNESCO công nhận là hồ lớn nhất (tính theo thể tích), lâu đời nhất và sâu nhất thế giới, chứa hơn 20% lượng nước ngọt của thế giới
Khoảng giữa tháng 12/2018, Boeing đã khánh thành nhà máy đầu tiên tại Trung Quốc thuộc dây chuyền lắp ráp và hoàn thiện dòng máy bay phản lực thương mại thân hẹp 737. Đây cũng là động thái nhấn mạnh cam kết của Boeing đối với thị trường máy bay lớn nhất thế giới trong bối cảnh căng thẳng thương mại Mỹ - Trung ngày một gia tăng.
Vụ tai nạn kinh hoàng của con tàu RMS Titanic hồi năm 1912 đã gợi lên vô số những thuyết âm mưu, bao gồm cả việc con tàu chưa bao giờ bị chìm. Và vào năm 1985, một nhà hải dương học với mơ ước được làm sáng tỏ mọi việc đã có một quyết định táo bạo: làm một cuộc trao đổi với Hải quân Mỹ. Sau đó, vì nhiều lý do chính trị, câu chuyện đã bị đưa vào danh sách tuyệt mật và mãi cho tới tháng 12/2018, mọi việc mới được tiết lộ để chúng ta biết được rằng: chuyến đi tìm Titanic thật ra là một chuyến đi tìm tàm ngầm hạt nhân bị thất lạc.
Khoảng giữa tháng 12/2018, Intel và công ty thể thao điện tử ESL đã mở rộng mối quan hệ đối tác lâu năm bằng cách ký thỏa thuận 3 năm, trị giá 100 triệu USD với mục tiêu thúc đẩy sự hiện diện của Esports trên toàn thế giới.
Khoảng giữa tháng 12/2018, những người hâm mộ PewDiePie đã hack trang web của tờ Wall Street Journal, để thay mặt trang tin đưa ra lời xin lỗi đối với thần tượng YouTube. Đây cũng được xem như nỗ lực của các fan nhằm đáp trả lại một trong những người đối đầu lâu nay của nhà sáng lập kênh YouTube.
Tháng 12/2018, Qualcomm đã giành được một chiến thắng lớn trước Apple, khi tòa án đã ban hành một lệnh cấm sơ bộ đối với những chiếc iPhone vi phạm hai bằng sáng chế về phần mềm. Theo đó, Apple không được phép bán những chiếc iPhone, kể từ iPhone 6S cho đến iPhone X với hệ điều hành iOS 11.
Khoảng giữa tháng 12/2018, phóng viên Thomas Brewster của trang tạp chí Forbes đã đặt mua một mô hình in 3D của chính chiếc đầu của mình để thử đánh lừa hệ thống mở khóa bằng gương mặt trên một loạt các điện thoại, gồm 4 mẫu Android và 1 chiếc iPhone X
Khoảng giữa tháng 12/2018, Ủy ban Tài nguyên Hàng không của tiểu bang California đã bỏ phiếu yêu cầu tất cả các xe buýt không có khí thải vào năm 2040. Quá trình chuyển đổi sẽ bắt đầu một cách nghiêm túc vào năm 2029, khi California yêu cầu tất cả các xe buýt mới bỏ nhiên liệu hóa thạch. Các cơ quan vận chuyển sẽ có quyền sử dụng các khoản trợ cấp để chuẩn bị cho kế hoạch.
Hồi năm 1988, Jean-Louis Gassee tới thăm nhà máy của Apple ở Fremont, California. Cảnh tượng của cái nhà máy, thứ được những vị giám đốc Apple thời điểm đó mô tả là “tự động hóa rất cao”, thực ra không ổn cho lắm.
Ngày 16/12/2018, Sao chổi Wirtanen bay ngang qua Trái Đất. Quả cầu tuyết bùn có kích thước hàng km và quay quanh Mặt Trời mỗi 5.4 năm, phạm vi khi xa thì cỡ Sao Mộc và khi ở gần thì cỡ Trái Đất.
Thiên hà lớn gần nhất với Dải Ngân hà Milky Way của chúng ta là gì? Là Andromeda. Thực tế, Dải Ngân hà của chúng ta được cho là trông rất giống với Andromeda. Cả hai thiên hà cùng thống trị Nhóm Địa phương (The Local Group)
Khoảng giữa tháng 12/2018, Ủy ban Bảo vệ Dữ liệu Ireland (DPC), cơ quan được giao quyền giám sát việc tuân thủ pháp luật của Facebook tại Châu Âu, đã xác nhận sẽ tiến hành điều tra đối với Facebook sau khi nhận được nhiều báo cáo về việc dữ liệu người dùng bị rò rỉ
Tin tặc đã nghĩ ra một cách mới để đánh cắp tiền mật mã: chúng đang chạy một chiến dịch quét khổng lồ để chọn ra công cụ khai thác và ví điện tử Ethereum với một lỗ hổng cụ thể.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========