Biết Mặt Trùng Dương

12/03/200500:00:00(Xem: 130574)
Biết Mặt Trùng Dương
Người viết: GIÓ ĐỒNG NỘI
Bài số 700-1278-49-vb5-031005

Gió Đồng Nội là bút hiệu mới của một tác giả Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu tiên. Bài mới nhất của bà là một bút ký du lịch trên biển rất chi tiết, sống động.

Tử vi nói An mạng Thủy (Trường Lưu Thủy) nhưng An lại không thích nước mới kỳ quặc. Vốn chết nhát nên dù có biết bơi lai rai, đủ để nổi trong hồ bơi mà không khi nào An dám nín thở, lặn xuống dưới mặt nước.
Biết mình, biết người nên An hay tránh xa sông nước. Từ nhà ra biển không hơn 10 phút. Ra khỏi chỗ làm việc, băng qua đường là biển vậy mà có mấy khi An nhúng chân xuống nước biển. Chỉ lúc nào bạn bè ở xa đến chơi, rủ ra biển dạo mát, hóng gió An mới đi với họ cho vui.
Có người hỏi An sợ nước sao lại chọn ở gần biển. Theo An thì tất cả đều do số mệnh. Nơi ăn, chốn ở thường tùy thuộc vào việc làm. Trường hợp của An cũng không ra ngoài thông lệ đó . Thật sự thì An cũng đã vài lần làm quen với sóng nước nhưng kết quả không tốt đẹp cho lắm.
Lần đầu tiên đi tàu há mồm từ Bắc vào Nam năm 1954, khi An chưa đủ trí khôn, nên không biết cảm giác ra sao. Lần thứ hai, ngày Nha Trang hỗn loan, An nhờ lên được chiếc tàu chở dầu từ Cầu Đá, thoát về Vũng Tàu, trong lo âu, sợ hãi, đầu óc tê cứng, không nhớ mình có bị say sóng hay không. Và cuối tháng Tư, năm1975, lần thứ ba, An vượt đại dương trên chiếc tàu của Hải Quân hỏng một máy.
Đang ốm nghén, ăn không được, chả cần say sóng, An cũng ói mửa liên miên cả ngày lẫn đêm, nằm môt chỗ như người chết rồi, đâu có biết những gì xảy ra chung quanh cho đến khi lên được đất liền. Quá tam ba bận, An nghỉ thế là quá đủ nên mấy lần ở sở có những chuyến du lịch ngắn, 3 ngày trên biển với giá thật rẻ, An cũng chẳng màng. Thế mà tự nhiên năm nay, thay vì tổ chức ăn mừng kỷ niệm 30 năm thành hôn ở nhà, Anh Bình, chồng An lạị đề nghị làm một chuyến ra khơi, cho An biết mặt trùng dương. Anh dỗ: Những lần trước là bất đắc dĩ, lần naỳ mới thực sự là đi thưởng thức. Anh bảo đảm đi trên chiếc tàu lớn, An sẽ không bị chóng mặt. Vả lại cũng nên đi một lần cho biết. Nghe bùi tai nên An bằng lòng cho anh lấy vé trước cả hai tháng để lựa chỗ tốt.
Nơi An ở ngay Cape Canaveral, một trong những bến đậu của các tàu du lịch. Từ những tàu nhỏ, ra khơi đánh bạc mỗi ngày như Sun Cruz, Sterling Silver... đến những chiếc thật lớn của các hãng Royal Caribbean, Princess, Seven Seas, Cardival, Disney Cruise Lines đều mua bến ở đây. Lên Internet, xem một hồi thì gặp chiếc Sovereign Of The Sea của Royal Caribbean sẽ ra khơi 5 ngày, trùng vào ngày kỷ niệm của mình nên Bình lựa chiếc này. Cẩn thận hơn, anh lấy Cabin ở lầu thứ bảy, nằm ngay giữa tàu cho bớt độ lắc, lại có cửa sổ nhìn ra hành lang bên ngoài để An có thể ngắm trăng sao cũng như mây trời nếu muốn.
Chuyến ra khơi khởi hành từ Port Canaveral, hôm sau cặp đảo Cococay của Bahamas, ngày kế tiếp đến đảo Nassau, ở thêm một ngày vì đây là đảo chính của Bahamas. Và ngày cuối cùng quay về lại Port Canaveral. Nghe qua thâý không có gì thích thú nhưng lên tàu mới biết không phải như thế.
Trước ngày khởi hành 1 tuần lễ, An đã nhận được cuốn cẩm nang chỉ dẫn thật chi tiết. Nào là mang theo Passport (công dân Mỹ không có Passport thì dùng giấy khai sinh và bằng lái xe, Trẻ em dùng thẻ học sinh dán hình thay bằng lái xe), Quần áo, thuốc men, địa chỉ liên lạc khi cần thiết, Những địa điểm nên thăm viếng trên các đảo có ghi rõ thời gian, giá tiền, phương tiện để du khách chuẩn bị trước. Sách còn hướng đẫn du khách ở xa nên xuống phi trường nào, người ở gần thì có bản đồ chỉ dẫn đến tận bến tàu thật đầy đủ chi tiết.
Sau khi ăn trưa, người em thả vợ chồng An ở bến tàu. Mỗi người kéo 1 valy nhỏ nên không phải ghé trạm gửi hành lý. Người nối người, xếp từng hàng theo mẫu tự tên họ, đi vào trong. Đưa Passport và bằng lái xe cho quầy kiểm soát xong họ đưa vợ chồng An mỗi người một SeaPass, vừa dùng như thẻ tín dụng, vừa là chìa khóa phòng. Trên thẻ ghi tên, phòng, bàn và giờ ăn tối. Cầm thẻ này đi qua cửa đọc bằng computer, vợ chồng An lên tàu. Đi qua những va ly để trước cửa các phòng hàng xóm, Vợ chồng An đến cabin của mình. Lối đi ở giữa, bên trái là phòng vệ sinh và phòng tắm, bên phải là chỗ treo quần áo. Kế cận là chiếc bàn viết mà An thấy tấm thiệp nhỏ chúc mừng và tờ chương trình trong ngày đã để sẵn. Sau đó là chiếc giường đôi loại có thể gấp lại nên khi nằm không mấy êm lưng. Ngồi trên giường có thể nhìn thấy người đi lại bên ngoài qua khung cửa sổ thật lớn. Cả căn phòng chỉ rộng khoảng 9 x 12 feet nhưng sắp xếp rất gọn ghẽ, không phí khoảng cách một tí nào.
Treo quần áo lên mắc xong, hai vợ chồng đi một vòng quanh tàu cho biết. Dĩ thực vi tiên. Viếng phòng ăn trước. Tàu chưa nhổ neo mà nhà ăn đã rộn ràng du khách. Thôi thì đủ các loại thức ăn. Nào Mỹ, Mễ, Á Châu đủ cả. Cứ việc xếp hàng, lấy thức ăn, tìm chỗ ngồi rồi ăn mệt nghỉ. Chờ dạ dày tiêu hóa xong lại ăn tiếp. Đó là ăn sáng và ăn trưa. Hai phòng ăn loại all you can eat này buổi sáng mở cửa từ 6:30 đến 11:00 giờ. Trưa từ 11:30 đến 2:00 giờ. Chỉ một lần vào phòng ăn lịch sự buổi trưa còn những lần khác vợ chồng An cứ tà tà đến chỗ Buffet, ăn những gì mình thích. Buồi tối bắt buộc phải đến phòng ăn đã được chỉ định sẵn. Giữa khỏang thời gian ăn sáng, trưa, tối là những phòng ăn snack (ăn dặm) mở cửa cho tới 2 giờ đêm. Tóm lại là ăn chết bỏ. Đã lỡ ăn trưa ở nhà nên An chỉ ăn bằng mắt.
Đúng 5 giờ chiều. Một hồi còi hụ vang ầm ĩ báo hiệu tàu nhổ neo. An ra ngoài boong tàu nhìn vào đất liền. Những chiếc xe, những con người nhỏ dần, nhỏ dần rồi khuất hẳn. Chiếc tàu rẽ nước tiến dần ra biển. Chỉ còn lại đại dương mênh mông vời những ngọn sóng bạc đầu chập chùng vây bủa. Chiếc tàu lắc qua , lắc lại, nhẹ nhàng như đưa võng chậm. Cảm giác khó chịu lan dần. An đi vội về phòng để vừa kịp nôn thốc tháo những thức ăn trong bụng. Mắt nhắm nhưng mọi vật như đang quay lòng vòng nên An không thể ngồi lên được. Thắy thế Bình bắt An uống một ly nước lạnh. Anh bảo phải đi lấy thuốc say sóng.
Dìu An xuống lầu 4, đã thấy thuốc say sóng để ngay bàn tiếp tân cho khách tự nhiên lấy dùng. An uống vội một viên rồi ngồi ngay xuống chiếc sô pha gần đấy. Cơn chóng mặt không dứt, cảm giác muốn ói dâng cao, An thấy khí lạnh từ trong lan ra khắp người. Aó len, áo da, aó khoác, ba cái áo chưa kể quần aó trên người mà An vẫn run lập cập.
Khi thấy ngực nặng, khó thở thì An biết là không xong. Phải nói chồng gọi bác sĩ vì tim An không được tốt. Sau khi trả 360 đô la bằng thẻ tín dụng xong (họ không nhận bảo hiểm), người y tá đưa An vào gặp bác sĩ, một người trung niên da trắng gốc Phi Châu. Ông nhanh nhẹn cho đo áp suất máu, thử nhịp tim cho An nhưng mọi thứ bình thường. Ông bảo cô y tá chích cho An một mũi thuốc đau ơi là đau.
Chỉ 5 phút sau An thấy dễ chịu ngay. Nằm nghỉ ở phòng bệnh đến khi Bình đi ăn tối về đón thì An đã đỡ hẳn. An nghĩ có lẽ mình bị phản ứng của thuốc. Về phòng, An ngủ một mạch đến sáng hôm sau. Lò dò xuống phòng ăn sáng, An nghe Thuyền trưởng thông báo sẽ đi Nassau thay vì ghé Cococay bởi thời tiết xấu.
Ghé đâu trước thì An cũng ăn cho chắc bụng đã. Nói cho ra vẻ chứ chỉ một mẩu bánh mì nhỏ, nóng dòn với một tí bơ Pháp là An đủ no rồi. Ăn thêm trái chuối tráng miệng thì An dư sức đi chơi đến trưa.
Đi đôi giày bata, cầm theo Seapass, vợ chồng An bắt đầu cuộc thám thính đảo Nassau. Bước qua trạm quan thuế của Bahamas đã thấy nhiều người mời, chào, níu, kéo dụ du khách đi theo tour của họ. Đã có chủ đích, sau khi lấy bản đồ hướng dẫn, Bình và An tự đi ngắm cảnh cũng như những di tích lịch sử.
Cứ đi bộ theo đường chỉ, vợ chồng An đi lên tháp nước, chỗ cao nhất của thành phố. Bên cạnh là Queens Staircase (Queen Victoria của Ăng Lê), nơi cao hơn mặt nước biển 216 feet. Ngang qua dinh Thống Đốc, dẫn lên ngôi nhà thờ Thánh Francisco vừa mới được xây lại. Xuống xem Pirates & Dungeons Tour, rồi ghé vào Chợ Trời.
Dọc trên những con đường sầm uất của thành phố là những cửa tiệm. Nhiều nhất là tiệm rượu và tiệm kim hoàn. Rượu mua ở phố Bahamas không được dùng uống trên tàu. Phải giao cho tàu giữ và họ sẽ trả lại khi du khách xuống bến. Tất cả đều không phải đóng thuế. Tiền Bahamas trị gía ngang với đô la nên bạn không phải lo tính toán gì. Thổ dân ở đây không sinh sống bằng thủ công nghệ. Những cái sắc tay, những chiếc mũ màu sắc sặc sỡ không thể nuôi sống dân trên đảo. Họ sống nhờ vào du khách thường xuyên tấp nập ghé đảo do các du thuyền mang đến. Thuả xa xưa, đây là vùng đất của hải tặc. Sau những chuyến cướp biển, họ về đây nghỉ ngơi, chôn dấu của cải, chờ những chuyến ăn hàng kế tiếp.
Hôm sau, hai đứa đi Paradise Island Tour bằng ca nô. Hình như tất cả các khách sạn lớn trên thế giới đều có mặt ở đây. Dọc theo bờ biển chỉ còn một số ít lâu đài của những người nổi tiếng giàu có, còn toàn là khách sạn.
Không dám đi chơi tối ở nơi lạ, vợ chồng An trở về tàu trước giờ ăn. Bữa nay An mới gặp cặp vợ chồng ngồi chung bàn. Họ lấy nhau được 35 năm cách đây 2 ngày. Và hôm nay đúng vào ngày kỷ niệm 30 năm của Bình và An. Nhân viên nhà ăn mang đến cho mỗi cặp một chiếc bánh nhỏ có gắn miếng chocolate ghi chữ Happy Anniversary và hát bài chúc mừng theo điệu nhạc mừng sinh nhật.
Sau bữa ăn là buổi thi xem cặp nào hiểu nhau nhiều nhất. An thấy có cặp đã hơn 50 năm chung sống, vài cặp mới vừa kết hôn đưa nhau đi hưởng tuần trăng mật cũng như những cặp như Bình An, đi chơi kỷ niệm ngày kết hôn nhưng chỉ có 3 cặp dự thi. Hai câu hỏi mỗi câu 20 điểm. Câu sau cùng 25 điểm.
Ba ông chồng được đưa vào trong, không cho nghe khi 3 bà vợ trả lời bên ngoài. Ngày hai người gặp nhau lần đầu ở đâu" Điều gì của chồng bà làm bà bực mình nhất" Khi vừa tỉnh giấc ngủ chồng bà làm điều gì trước tiên" Kết quả ngạc nhiên là cặp trẻ, lấy nhau 1 năm thắng giải với câu trả lời cuối: Anh ấy ôm tôi. Đúng với câu trả lời của người chồng. An nghĩ có lẽ những cặp khi lấy nhau đã lâu, đã quá quen thuộc với nhau nên cả ai không còn để ý đến những tiểu tiết chăng.
Sáng hôm sau, dù thời tiết không được tốt lắm nhưng tàu vẫn vào đảo Cococay. Ban nhạc Rock & Roll cũng như thức ăn sẽ được phục vụ trên đảo. Hai chiếc tàu nhỏ mỗi chuyến chở 200 người thay phiên nhau đổ người xuống đảo. Đảo này không có người ở, chỉ có khoảng 5, 7 gian hàng bán quà kỷ niệm của thổ dân từ những đảo khác đến buôn bán. Nước hơi lạnh nên An không thấy nhiều mấy người xuống bơi. Hầu hết người ta đi dọc bãi biển để lượm vỏ sò, vỏ ốc. An lười biếng nằm dài trên ghế ngắm trời mây trong khi Bình đi một vòng đảo. Đi chưa được nửa tiếng Bình đã về chốn cũ. Chẳng có gì trên đảo ngoài mấy con gà nhà, không phải gà rừng, chạy rong bươi móc kiếm ăn.
Mới đổ người được bốn chuyến đã thấy mây mù từ từ kéo tới. Gió mỗi lúc mỗi mạnh. Tiếng loa phóng thanh loan báo hủy bỏ chương trình trên đảo, yêu cầu mọi người trở về tàu ngay vì thời tiết xấu. Mọi người trên đảo vội vã kéo nhau về chỗ cập tàu. Chiếc tàu nhỏ đưa An trở lại tàu lớn trong khó khăn. Những đợt sóng thật cao tạt ướt hết một bên tàu nhưng không ai dám di chuyển để giữ cân bằng cho tàu. Từ tàu vào đảo khi đi chỉ 10 phút, lúc về mất nửa tiếng mà sao An thấy dài như cả thế kỷ. Chiếc tàu nhỏ đi trước vẫn chưa đưa hết được người lên tàu lớn vì bị sóng nhồi. Cây cầu thang bắc giữa hai tàu cứ lắc lư chực tụt xuống nước dù tất cả thuỷ thủ đoàn đều lo làm phận sự kéo, giữ, cột. Thuyền phó xuống tận tàu nhỏ để đưa từng du khách lên thang trở lại tàu lớn. Mất đến một giờ để chuyển mỗi chuyến lên tàu.
Hình như đã có nhiều kinh nghiệm khi biển động nên An không thấy thủy thủ đoàn bối rối chút nào. Tất cả đều bình tĩnh và tận tâm trong công việc của họ. Và lạ hơn nữa là sau khi về phòng, An mới nghĩ ra là mình không hề bị say sóng dù lần này biển động gấp mấy lần trước. Hay là nỗi lo lắng đã làm An quên hết mọi sự.
Tắm rửa, thay quần áo xong vợ chồng An lên lầu 11 ăn trưa rồi đi nghe nhạc. Lại cũng đủ loại âm nhạc cho đủ mọi thành phần. Rock and Roll thì ở lầu 4. Già cả muốn nghe Jazz đến lầu 5. Dissco, Latin music rồi Classic music với Piano, Violin, Harp tối nào cũng thay phiên nhau trình diễn. Thích cảm giác mạnh thì đã có Casino ở lầu 5 mở cửa từ trưa đến khuya. Muốn đổ mồ hôi lại có một phòng thể dục để đốt bớt chất mỡ dư thừa cho những vị có con mắt to hơn cái bụng, ăn quá chất lượng cần thiết. Nhẹ nhàng hơn thì có lớp dạy nhảy nửa thể thao, nửa biểu diễn theo nhạc.
Chăm sóc người lớn chu đáo như thế nên trẻ em cũng được quan tâm một cách đặc biệt. Một phòng ở lầu 11 có người giữ trẻ, có đủ loại game cho trẻ em. Từ computer đến sách vở. Chỉ việc thả con em vào đây, bạn có thể yên tâm lên casino đánh bạc cả ngày. Sẽ có người cho ăn và chơi với chúng đến giờ bạn đón về y như ở nhà trẻ nhưng không phải trả tiền gì cả.
Nếu thích shopping, bạn cũng có thể mua sắm ngay trên tàu. Từ quần áo đến nữ trang. Tranh ảnh, Hoa, Trái đủ cả. Họ còn có cả một hệ thống chụp ảnh tinh vi. Ngay từ lúc bước chân lên tàu là tấm Wellcome Aboard. Mỗi bữa ăn là một tấm hình. Rồi hình chụp chung với Captain. Muốn hay không, họ cứ chụp mọi người rồi trưng ở lầu 3 để ai thích hình mình thì trả tiền lấy về. Không thì họ vứt bỏ. Ít thích chụp hình như An mà cũng ‘bị dụ’ mất 30 đô la thì đủ biết là dịch vụ kiếm tiền này quan trọng như thế nào.
Dịch vụ lớn nhất trên tàu theo An nghĩ là bán bia, rượu. Một ly rượu pha vớ vẩn bằng giá một ly cô nhắc: 5 đô la chưa kể tiềp tip. Tip cũng là món tiền khá lớn mà du khách bị chi mặc dù họ ‘lịch sự’ đề nghị. Một người cho bồi phòng mỗi ngày $7.50 . Phòng 2 người là 15 đô một ngày. Hai người cho bồi bàn chính $7.00 một bữa ăn, bồi bàn phụ $4.00, người đưa bàn $1.50. Vị chi là chỉ tiền tip, bạn tốn khoảng $12.50 mỗi bữa ăn dù tiền thức ăn không phải trả. Nếu cứ như thế mà tính thì sau chuyến đi 5 ngày, 4 đêm tiền tip bồi phòng là $75.00, tip bồi ăn là $50.00 cho 4 bữa tối. Còn bữa trưa thì tùy ý, chọn ăn buffet thì khỏi cho tip. Tiền vé cộng tiền tip vợ chồng An tiêu gần 9 trăm, chưa kể mua sắm hay bia rượu và tiền bác sĩ. Tính toán ra, kể cả hai phần vật chất lẫn tinh thần thì An thấy cũng không đến nỗi nào cho chuyến đi để biết mặt trùng dương của mình.

Gió Đồng Nội
(Xuân 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/201900:00:00(Xem: 671)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Bài viết thứ tư của bà kể về nỗ đau của “những ngày tháng Tư xưa ào ạt dày vò.”
17/04/201900:00:00(Xem: 1678)
Cuối tuần này, 20 và 21/04/2019, chương trình thăm viếng và an táng “Ó Đen” Lý Tống được tổ chức tại nghĩa trang Westminster Memorial Park, Orange County.
16/04/201900:00:00(Xem: 2233)
Cuối tuần này, 20 và 21/04/2019, chương trình thăm viếng và an táng “Ó Đen” Lý Tống được tổ chức tại nghĩa trang Westminster Memorial Park, Orange County. Xin mời đọc bài viết đặc biệt của Sapy Nguyễn Văn Hưởng.
15/04/201900:00:00(Xem: 3661)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westmister. Tham dự Viết về nước Mỹ từ tháng 8/2015. Đã lần lượt nhận giải Đặc Biệt 2016, giải Danh Dự VVNM 2017 và giải Vinh Danh Tác Phẩm 2018.
13/04/201900:00:00(Xem: 4458)
Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80 khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005. Sau đây là bài viết mới nhất của cô cho mùa Phục Sinh và Tháng Tư 2019.
12/04/201900:00:00(Xem: 2178)
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
11/04/201900:00:00(Xem: 2466)
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, đã nhận giải Viết Về Nước Mỹ với những bài viết cho thấy tình thương yêu và ý chí của một gia đình Việt Nam trên đất Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
10/04/201900:00:00(Xem: 2954)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/04/201900:00:00(Xem: 1968)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện.
08/04/201900:00:00(Xem: 2638)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ hai của tác giả.
31/12/201500:00:00(Xem: 7665)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8368)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 14606)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9440)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9325)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 12627)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8185)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11404)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5844)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6151)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8191)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7339)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7222)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8012)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5464)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 230504)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319212)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 343865)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342128)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319672)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364275)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242275)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387034)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892088)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874830)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340009)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339426)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221844)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204471)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230621)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247619)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235381)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 284844)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241102)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243178)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Vishwanath Akuthota, người sinh viên bị bắt, hiện phải đối mặt với án tù 10 năm, cộng thêm 3 năm quản thúc sau khi được thả và phải bồi thường số tiền lên tới 250,000 USD. Akuthota bị bắt vào ngày 22/02/2019 tại Bắc Carolina, 2 tuần sau khi liên tiếp lắp USB sát thủ vào 66 máy tính của trường Saint Rose ở những địa điểm xung quanh khuôn viên trường.
Khoảng giữa tháng 04/2019, công ty giải khát PepsiCo đã đàm phán với một startup không gian của Nga, để có cơ hội trình chiếu logo của hãng lên bầu trời đêm bằng hệ thống vệ tinh quỹ đạo thấp.
Ông Nightingale không phải người đầu tiên trong Firefox đứng ra tố cáo. Tháng 07/2018, giám đốc kỹ thuật của Mozilla, ông Chris Peterson, đã cáo buộc Google cố tình làm chậm YouTube trên Firefox. Ông tiết lộ rằng cả Firefox và Edge đều gặp phải tình trạng sụt giảm hiệu năng so với Chrome khi tải nội dung YouTube. Để làm được điều này, Google đã chuyển sang sử dụng một thư viện JavaScript dành cho YouTube mà họ biết nó không hỗ trợ YouTube.
Một trong những thiên hà sáng nhất trên Bầu trời Trái đất có kích thước tương tự Dải Ngân hà Milky Way của chúng ta: Messier 81 rộng lớn và xinh đẹp.
Khoảng giữa tháng 04/2019, một số nguồn tin từ Hà Lan đã cáo buộc Samsung là kẻ đánh cắp công nghệ phần mềm của ASML từ năm 2015, trước đó các báo cáo cho rằng Trung Quốc đứng phía sau vụ việc. ASML là nhà sản xuất các dây chuyền chế tạo chip lớn nhất thế giới, có trụ sở chính tại Hà Lan.
Khoảng giữa tháng 04/2019, trang TheVerge đưa tin, Chủ tịch và nhà sáng lập Foxconn - ông Terry Gou sẽ rời khỏi vị trí của mình vào tháng 05/2019. Ông Terry Gou đã đảm đương vị trí suốt 45 năm, đây cũng là vị trí giúp ông trở thành người giàu nhất tại Đài Loan
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========