Hôm nay,  

Nhân Mùa Bầu Cử Tổng Thống Mỹ

09/09/201200:00:00(Xem: 145981)
viet-ve-nuoc-my_190x135Bài viết là chuyện về bé Ti, qua Mỹ 4 năm trước, khi mới 7 tuổi. Vì một tai nạn xe hơi, “Ti bây giờ không còn gì nữa, má đã chết, chân trái Ti bị cụt, tay trái bầm dập.” Có thể tác giả cũng chính là nhân vật trong truyện kể, một bé gái còn ở tuổi thiếu niên. Chúc bé an lành và mong Nhật Mai liên lạc lại với Việt Báo.

Ti trườn mình sát cửa sổ. Nó say mê ngó những con ong. Mèn ơi! Ngộ ghê hôn? Con ong này đang rà rà, lại một con khác xà xuống rồi bò quanh mấy lá sen, trời nắng, nó đang tìm nước uống. Ti thấy có lúc 4, 5 con nhào xuống một lượt. Kìa! Kìa! Một con đang đậu ở mép lá, đầu nó chúc xuống nước. Con kia đang bò quanh tìm chỗ để dừng. Một con nữa! Ha...ha... nó bay xà xuống-mặt nước rung rinh, nó vụt lên, rồi lại xà xuống. Ý mèn ơi! Con ong này nó say rượu. Không. Nó đang tập bay. Nhìn những con ong bay lên, bay xuống ở chậu sen, Ti mỉm cười thích thú, trong phút chốc, nó quên đi hoàn cành hiện tại của nó.

Ti qua Mỹ được bốn năm. Hồi mới qua, Ti mới 7 tuổi. Ngày đầu tiên, ba đón Ti với má ở phi trường Washington D.C. Mèn ơi! Không có ba má, chắc là Ti "xỉu" quá. Những ông Mỹ đen, đen thui hơn cột cháy, tóc xoắn tít, da bóng loáng, môi dày thiệt bự, làm Ti giật mình khi mới xuống phi trường.

Rồi lần thứ hai, cũng là đi máy bay, nhưng lần này là cậu Mười Một đón Ti và má. Phi trường ở Milwaukee rộng lớn đẹp bự, nhưng mà ngộ hơn, máy bay nhỏ thôi (sáu, năm hàng ghế chiều ngang) nhưng mà toàn là Mỹ trắng, mấy ông này cao lớn, khiếp hồn. Ba đã mất vì bệnh ung thư ruột. Ti và má về ở với cậu Mười Một. Tiểu bang Wiscosin, Germantown. Cái xứ gì mà tuyết đổ ngập trời, Mùa hè lâu lâu lại có còi báo động Tornado, nhà nào cũng xây bề ngoài nhìn na ná nhà thờ. Ờ! Mà chỗ này nhà cửa đẹp lắm nha! Dân sang trọng, đất rộng, rừng cây nhiều, mà... mà buồn thấy mồ.

Ti không có mấy bạn để chơi, vì Ti nhát, và ít nói. Bù lại, cậu Mười Một có ba đứa con: cu Bảnh lớn hơn Ti ba tuổi, bé La 6 tuổi (vì lúc nhỏ nó ưa la lắm-nên ở nhà ghẹo riết thành tên), và thằng út tên ở nhà là Cutie, vì lúc sanh ra đâu 4, 5 tháng nó dễ cưng lắm, nên cu Bảnh, bé La thích kêu nó là Cutie. Hồi Ti mới tới, đâu được 2 tuần. Hỏi nó tên gì, nó nói mình chưa hiểu ra. Nó làm luôn một tràng "You don't know my name, you didn't love me Ti." Nó làm Ti cười ngất. Bốn tuổi mà ghê chưa? Con nít Mỹ mà...

Thứ Bảy, Chủ Nhật đám con nít nhà Ti được thả lỏng đi ra "Park " chơi. Hễ mà thấy chim, Cutie liền chạy lại đuổi. Hỏi sao em kỳ vậy. Nó nói "I hate bird." Té ra dưới tầng lầu nhà nó, chim làm tổ đầy, cậu Mười Một cấm bọn nhỏ không được phá tổ chim. Cậu sợ bị tội. Vì vậy, đất lành chim đậu. Chim mẹ, chim con lu bù. Chim con mới nở đói bụng, kêu riết. Cutie ngủ không được, thành ra nó ghét. À, mà giả thử ở VN, mấy con chim này đã ra lò quay rồi, khỏi mất công Cutie ghét.


Có tiếng bà Tư kêu cửa, Ti với tay lấy cây nạng, khập khiểng đến cửa. Bà Tư hai tay ôm hai trái dưa hấu, cười hể hả: "Bữa nay tao gặp dưa hấu rẻ, mua về, trời nắng, mày ăn cho đã..." Ti rướm nước mắt, bà Tư là bà thím -họ hàng xa của má. Bà thương Ti như bà ngoại. Ti về ở với bà và anh George sau khi má mất.

Nhớ tới má, là Ti nhớ đến tai nạn kinh hồn. Má chở Ti cùng cô Thoa đi L.A để cô Thoa làm passport ở City Hall. Trời đất! Bữa đó thật kinh hoàng, xe đang chạy về hướng L.A. Ra freeway, xe nào cũng ào ào hơn 90 miles. Đột nhiên, từ bên trái, xe dưới sấn lên, lướt nhanh qua lách sang bên phải. Ti nghe cô Thoa hét lên: "Chết rồi, chị ơi." Chiếc xe lạc tay lái bay qua con lươn và Ti không còn biết gì...

Sau đó không biết bao lâu, không khí lạnh làm Ti mở mắt. Một ông Mỹ đen thui, nhỏ người đang áp ống nghe vào ngực Ti (lạ quá! Ti hơi có duyên với mấy ông Mỹ đen đó nghe). Ông tử tế lắm, khám bệnh cho Ti, rồi an ủi Ti. Ánh mắt ông đượm cả một tình thương chân thành, làm Ti bật khóc.

Ti bây giờ không còn gì nữa, má đã chết, chân trái Ti bị cụt, tay trái bầm dập. Ti không muốn sống. Nhưng ánh mắt đầy tình người và lòng nhân ái của ông, làm cho cơn đau của Ti dịu xuống. Ti cố gắng chữa bệnh và chấp nhận nơi đây là quê hương.

Quê hương thứ hai của Ti, có ông bác sĩ da đen thui của nhà thương Martin Luther King đầy lòng nhân ái. Có một Michale Jackson, đáng thương, cặp mắt hồn nhiên lúc nhỏ, nhưng u buồn hơn khi lớn lên, với đôi chân nhẹ lướt trên sàn gỗ, như đi trên mây. Một thiên tài thế kỷ. Chưa hết đâu! Quê hương thứ hai lại đặc biệt nữa, là có một ông Tổng Thống da đen Barack Obama, hết sức bình dân, nghe người lớn nói ổng được giải Nobel về Hòa Bình (nhưng mà Ti nói nhỏ cho nghe - sao kỳ vậy? Ổng lại tự ý tham chiến ở cái nước gì hổm rầy báo chí đăng rùm trời đó!)

Năm nay 2012 -năm con Rồng, nước Mỹ đang xôn xao bầu cử Tổng Thống. Anh George, chiều về nhà rủ bà Tư: "Má đi bầu cử cho vui má?" Bà Tư nói: "Ối! Tao chỉ đi bầu khi nào mấy ổng ra ứng cử không đá nhau tưng tưng như gà chọi. Nói bây nghe, ông nào mà để gom hết tiền tranh cử bỏ vào công quĩ, tao bầu ổng liền. Anh George định nói "Má kỳ quá", thì bà Từ xuống giọng: "Ớ! Vậy chớ mà thiên cơ bất khả lậu." Thôi mình cũng đi cho vui, chớ giấc mơ nhà ở, việc làm Good Morning America! Không biết lúc nào đây!

Nhật Mai

Ý kiến bạn đọc
09/09/201205:11:44
Khách
Buồn quá,thương bé Ti!
12/09/201201:13:25
Khách
Thượng bé Ti quá!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 70,187,517
Tác giả sinh năm 1939. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan Rang. Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị băt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư ở Mỹ và hiện là cư dân HoustonTexas. Tác giả tham dự viết về nước Mỹ từ 2009 và sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biển đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA.
Tác giả là một nhà văn, nhà báo, đồng thời cũng từng là nhà giáo, nhà hoạt động xã hội quen thuộc với sinh hoạt văn hóa truyền thông tại quận Cam. Ông đã góp nhiều bài giá trị và từng nhận giải danh dự viết về nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky.
Tác giả đã nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2012. Nguyễn Văn cho biết ông sinh năm 1965, quê ở Phú Yên; Vượt biên năm 1988, hiện sống cùng gia đình tại Chicago. Cho tới nay, ông đã góp 4 bài: “Chuyện Của Bill”; “Tôi Không Là Ai Cả”; “Ngày Tháng Buồn Hiu”; “Mùa Thu Nashville.” Cả ba bài đều cho thấy cách viết tinh tế và sống động. Sau đây là bài viết thứ năm.
Sinh năm 1983, Kim Trần là tác giả trẻ tuổi nhất trong 12 tác giả vào chung kết Viết Về Nước Mỹ 2005 với bài viết ngắn nhất, 727 chữ, "Những bài học đầu tiên về nước Mỹ". Năm 2008, cô nhận thêm giải vinh danh tác giả với bài viết về ma tuý,v "Người Yêu Tôi: Một Con Nghiện." Sau khi tốt nghiệp ngành sư phạm tại đại học Cal State, Kim Trần đã tự sáng lập "School First Learning Center" và hiện có 2 trường dạy kèm rất thành công tại Garden Grove và Westminster. Sau đây là bài cô mới viết.
Đây là bài đầu tiên của một tác giả người Mỹ trực tiếp viết văn bằng Việt ngữ. Email kèm bài viết được ông xưng danh là “Steve Brown tức là Sáu.” Ông chính là “người Mỹ yêu tiếng Việt” mà tác giả Donna Nguyễn đã kể trong bài “Việt Bút, Việt Báo và Chú Sáu.” Mới đây, khi nhắc tới tài làm thơ Việt của ông,
Tác giả là một nhà giáo hưu trí, từng là Chủ tịch Hội Ái Hữu Ninh Thuận, hiện là cư dân Riverside, Nam Cali. Ông đã góp nhiều bài viết đặc biệt cho giải thưởng Việt Báo từ năm đầu tiên, và nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài viết mới của ông có tựa đề “Fasting: Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu” gồm nhiều chi tiết đặc biệt sống động về việc điều trị bệnh động kinh. Sau đây là phần đầu.
Tác giả, một kỹ sư điện tử tại công ty Intel, Bắc California, đã 2 lần nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Năm 2009, giải danh dự, với bài "Tình Nghĩa, Nghĩa Tình" và Giải Vinh Danh Tác Phẩm 2010 -thường được gọi đùa là giải á hậu- với bài “Việc Làm Ơi, Mi Đi Đâu? Bài viết sau đây đã đăng trong báo xuân Việt Báo Tết Nhâm Thìn, 2012, nhưng chưa có trên online nên xin bổ túc.
Tác giả là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục naêm 2000, từng là nhà giáo trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA. Sau đây là bài mới nhất của ông.