Quả Báo?

07/08/200400:00:00(Xem: 174676)
Quả Báo?
Người viết: HẠO NHIÊN
Bài số 600-1138-vb6060804

Tác giả Hạo Nhiên tên thật Nguyễn Tấn Ích, 61 tuổi, hiện cư trú tại San Jose. Với bài viết “Một góc đời tị nạn”, ông là một trong những tác giả được trao tặng giải thưởng Viết Về Nước Mỹ năm thứ ba. Bài viết mới của ông lần này kể chuyện một tái ngộ khác thường trên đất Mỹ với hồi ức đẫm máu và kết cục bi thảm.

Tôi biết rất rõ về hắn. Nhưng hắn nhìn tôi như kẻ xa lạ. Sợ tôi là người biết quá khứ của hắn nên giả lơ hay đầu óchắn lú lẫn đến độ gặp ân nhân cũngkhông nhớ ra "
Tôi dời nhà đến khu chân đồi này vàođầu mùa hè, một khu dân cư đa phần là người Mỹ trắng. Họ thích lối sống khépkín, ít khi giao thiệp với láng giềng. Họahoằn lắm mới dừng lại hỏi nhau vài ba câuxã giao, còn thường thì Hello, kèm theo nụcười nửa miệng mỗi khi phải giáp mặtnhau.
Buổi sáng, lúc tôi đi làm thì bên kiađường hắn cũng xuất hiện. Lắm khi cáiđộng tác tra chìa khóa vào cửa xe cũngdiễn ra cùng lượt với nhau. Tôi phóng xe đi hướng Bắc thì hắn mở đèn xe rồ máy đi hướng Nam. Chiều tan sở, đường bị kẹt xe nên tôi về muộn hơn nửa tiếng đồng hồ. Nhìn sang bên nhà đối diện, tôi đã thấy chiếc xe của hắn đậu ở trước sân tự bao giờ. Điều này chứng tỏ lối sống của hắn có vẻ mực thước.
Một buổi sáng cuối tuần, tôi chạy bộ trong khu công viên quay về, tình cờ gặp hắn đi ngược chiều. Tôi vồn vã bắt tay hắn và tự giới thiệâu tên họ của mình, hy vọng hắn sẽ nhận ra người quen, nào ngờ hắn lạnh lùng bắt tay tôi trả lễ rồi lí nhí trong mồm cái tên Mỹ lạ hoắc.
Tôi còn lạ gì hắn. Đích thực là thằng Khái con của lão Khảng. Thuở còn trẻ lão là trai cày của gia đình tôi. Hồi đó lão nỗi tiếng về kỹ thuật phát bờ. Mỗi một nhát phảng của lão đi qua là lớp cỏ dọc bờ ruộng sạch nhẵn thín, vừa mỏng lại vừa trơn láng. Chín năm kháng chiến chống Pháp, lão bỏ nhà đi đâu biệt tăm. Sau ngày Hiệp định Genève 1954 ký kết, lão trở về quê cưới vợ, một cô gái lỡ thì lớn tuổi hơn lão nhưng được cái nết na. Ngày chính quyền Quốc gia đến tiếp thu vùng Liên khu 5, lão Khảng biến đi mất hút, bỏ lại người vợ đang mang thai.
Mấy tháng sau vợ lão sinh một bé trai bụ bẩm. Những vị cao niên trong làng trong xã hiểu chuyện cho rằng tên đao phủ trùm mặt vải đen chém cha con ông Đại Hào Trì trong ngày Việt Minh khởi nghĩa 1945 chính là lão Khảng.
Ngày đó lão xử dụng mã tấu điêu luyện như một đao phủ chuyên nghiệp. Đường đao bén ngọt, chỉ một nhát là thủ cấp tử tội rời khỏi cổ nhưng vẫn còn dính một lớp da như lối chém treo ngành của nhà văn Nguyễn Tuân miêu tả.
Mụ Khảng tần tảo nuôi con nhờ vào nghề làm gạo hàng xáo. Mụ mượn vốn bằng những gánh lúa của các gia đình khá giả trong làng, làm ra gạo bán kiếm lời rồi mang trả tiền vốn cho chủ. Mỗi lần mụ đến nhà nhận thóc về xay gạo cho mẹ tôi, đều dẫn theo thằng Khái mũi rãi nhớt nhát, chạy lững thững phía sau đôi thúng.
Tôi còn nhớ bên má trái của nó có một bớt son hình tròn như con dấu của kẻ nào đó tinh nghịch đóng lên, khiến khuôn mặt của nó có vẻ lém lỉnh như mặt ông địa. Mẹ tôi thì bảo thằng nhỏ có cái bớp quý tướng, thế nào ngày sau cũng làm nên danh phận.
Năm mười tám tuổi, thằng Khái nhận được giấy báo phải trình diện thi hành quân dịch. Mụ Khảng đến nhà mẹ tôi khóc lóc ỉ ôi và nhờ tôi xin cho hắn được gia nhập vào lực lượng Nghĩa quân của Quận để được gần nhà.
Mùa Đông 1974, VC tấn công cầu Cát, đơn vị Nghĩa quân bảo vệ cầu thất thủ, cầu bị giật sập. Hắn mất tích, người ta dự đoán xác hắn trôi ra biển. Mụ Khảng đến quận đường than khóc và xin được lãnh tiền tử tuất của con trai.
Sáng ngày 25 tháng 3 năm 1975, Cộng Sản Bắc Việt kéo quân vào chiếm thị xã, người ta thấy hắn ngồi chễm chệ trên chiếc chiến xa T54 dẫn đầu. Cũng nón tai bèo, dép râu, súng AK và áo quần bộ đội. Hắn xông xáo vào Bệnh viện Dã chiến, vào Trung tâm Yểm trợ Tiếp vận để thu lượm chiến lợi phẩm.
Đầu năm 1976, lão Khảng bỗng dưng xuất hiện như người đi làm ăn xa trở về. Lão đi cũng như về đều đột ngột và bí hiểm. Lần này Lão dẫn về một bé gái lai Lào tuổi lên mười. Hàng xóm không hề thấy lão mặc áo quần đại cán như các cán bộ từ Bắc về Nam. Chẳng biết lão làm nghề ngỗng gì mà mỗi tuần vắng nhà vài ngày. Thường thì lão mặc bộ bà ba màu nâu, đầu đội chiếc mũ nỉ cũ kỹ. Lão đeo đôi kính đen gọng nhựa giả đồi mồi bản lớn, tay xách chiếc cặp da đã sờn, chỉ riêng ổ khóa mạ vàng thì còn sáng loáng . Lão đón xe đò liên tỉnh và luôn luôn chọn ngồi vào hàng ghế sau cùng .
Thằng Khái vừa có thành tích bỏ hàng ngủ của địch về với "cách mạng", vừa có công hướng dẫn đơn vị bộ đội tiến vào thành phố mà không bị lực lượng quân "ngụy" chận đánh trong ngày "giải phóng". Đời hắn bắt đầu lên hương. Hắn được phục vụ trong một đơn vị bộ đội chính quy có trách nhiệm trấn giữ những điểm trọng yếu tại các huyện miền núi. Hắn cưới một cô gái nạ dòng đã có một đời chồng nơi vùng đóng quân. Cô nàng có khuôn mặt bầu bĩnh lại thêm thân hình bốc lửa.
Hắn vui hưởng hạnh phúc chẳng được bao lâu thì có lệnh lên đường thi hành"Nghĩa vụ quốc tế" tại nước láng giềng . Hắn ra đi mang theo niềm thương nỗi nhớ. Mang theo những kỷ niệm hừng hực lửa tình của người vợ mới cưới trong những lần gối chăn. Đời sống gian khổ trong quân đội đối với hắn là cả chuỗi ngày đày ải. Thần chết luôn rình rập trong các cuộc hành quân chiếm đóng trên xứ người.
Ba năm dài khốn khổ và đầy hiểm nguy trên đất Chùa Tháp, hắn "bứt". Nhân cuộc phục kích của quân Khờ Me đỏ, đơn vị bộ đội Việt Nam tan hàng bỏ chạy, hắn chuồn về lại quê nhà.
Lòng rộn ràng khi hắn tưởng tượng phút giây đoàn tụ sau thời gian dài xa cách. Vợ hắn sẽ ôm riết hắn trong vòng tay chắc nịch. Hắn sẽ vùi mặt vào bộ ngực đầy ắp của vợ để tận hưởng mùi mồ hôi ngai ngái tỏa ra mà suôùt ba năm trời hắn không thể nào quên được trong những đêm đóng quân. Cái thân thể đầy đặn, trắng ngần của vợ là nguồn kích thích cho hắn thêm can đảm vượt đường xa.
Sau bảy ngày nhọc nhằn, băng rừng, vượt suối và đầm lầy hắn về đến nhà. Mẹ hắn ngồi bất động trên chiếc chõng tre trong góc nhà đầy bóng tối. Cặp mắt vô hồn thao láo hướng ra khoảng sân chói chang ánh nắng trưa hè. Hắn ôm mẹ vào lòng, kêu lên:
- "Mẹ ơi, con là Khái về thăm mẹ đây!"
Bà lão đưa tay sờ mặt hắn, tay kia vẫn bất động buông xuôi trên thành giường.
Chợt một thằng bé con mới chập chững biết đi, lững thững đến bên chân giường nắm quần bà lão giựt giựt. Hắn vội gỡ tay thằng bé ra khiến nó khóc thét lên. Như qua cơn mê, Mẹ hắn sực tỉnh la lên:
- "Đừng đánh nó. Nó là em của mầy".
- "Mẹ ơi, mắt Mẹ làm sao thế" Vợ của con đâu rồi"
Bà mẹ im lặng.
- Thằng nhỏ là em của con"
Không thể nào thế được! Hắn vừa hỏi vừa lay đôi vai mẹ hắn. Bỗng nước mắt bà lão chảy thành dòng ướt đẫm đôi gò má trũng sâu. Đoán biếùt điều gì đã xảy ra, lòng hắn nóng như lửa đốt. Hắn chạy lên chái tây ngôi nhà vào căn buồng mà vợ chồng hắn đã sống với nhau trong những ngày mới cưới. Căn buồng bây giờ được sơn phết sáng sủa hơn. Chiếc giường đôi toàn lõi gỗ mít mà hắn đã chở từ trên rừng về và đặt thợ mộc đóng trước ngày cưới vợ, nay đã thay bằng chiếc giường đôi bằng gỗ quý cẩm lai. Giường có lót nệm dày, khăn trải giường màu trắng tinh và cặp gối thêu màu lá chuối non. Quần áo của lão Khảng cùng với áo quần của vợ hắn treo chung trong một tủ đóng cùng loại danh mộc.
Sự thật phũ phàng đậïp vào mắt khiến tim hắn như bung vỡ. Hắn vội vã rời khỏi nhà. Đi thăm bạn bè hay đến nhà hàng xóm chẳng ai biết được. Hai ngày sau hắn quay lại gặp cha hắn. Lão Khảng gầm ghè:
" Tao đã báo với chính quyền mầy đào ngũ bỏ về đây, liệu hồn mà cút đi."
Trước nỗi đau mất vợ lại thêm lòng nham hiểm của cha, hắn không dằn được cơn phẫn uất vội chụp cây chày giã gạo đánh lão Khẳng dập nát ống chân. Vợ hắn nhào vào cản ngăn liền bị hắn đè xuống lột hết áo quần. Hắn rút con dao găm bộ đội trong chiếc bao da đeo bên hông, chỉa thẳng mũi dao vào chiếc cổ trắng ngần của ả.
Bỗng hắn đổi ý, trong chớp nhoáng hắn cắt đứt hai đầu núm vú của vợ. Ả rú lên đau đớn, ôm ngực quằn quại một hồi lâu rồi ngất lịm.
Hắn bỏ nhà ra đi biền biệt từ đó.
Đã lâu lắm tôi chưa lần nào thấy bóng đàn bà xuất hiện trong căn nhà hắn ở. Bỗng một hôm, hắn chưng diện trong bộ vét-tông sang trọng cùng với một phụ nữ Việt trang sức khá lộng lẫy từ trong nhà hắn bước ra xe. Rồi từ đấy, người đàn bà thỉnh thoảng đến với hắn trong những ngày cuối tuần.
Ngày ngày chúng tôi vẫn đối mặt nhau, kẻ bên kia đường, người bên nầy đường.
Những tháng mùa Đông tôi thấy hắn lờ mờ trong buổi sáng sớm mù sương. Về mùa hè, trời sáng tỏ nên trông thấy rõ mặt nhau. Cứ như thế hắn trở thành cái bóng của tôi và tôi là cái bóng của hắn. Dù tôi biết chắc hắn là thằng Khái con của lão Khảng, nhưng trước thái độ dửng dưng tảng lờ rất tự nhiên của hắn, nhiều lúc đã khiến tôi phải hồ nghi trí nhớ của mình.
Một hôm, chiếc xe của tôi trở chứng, đề máy hoài mà vẫn không nổ. Tôi vội vàng chạy qua lộ nhờ xe hắn sạc bình hộ. Hắn lặng lẽ lái xe băng qua đường đưa đầu xe hắn sát vào đầu xe tôi rồi nhanh nhẹn nhảy xuống xe mở ca-pô. Tôi cắm dây truyền điện vào hai bình ác-quy rồi cho nổ máy. Vừa đậy xong ca-pô của hai xe, tôi chưa kịp đến cảm ơn thì hắn đã vọt xe chạy về hướng thường ngày. Cái bớt son trên má trái của hắn giờ đây chỉ còn mờ nhạt nhưng cũng đủ xác định dấu tích của thằng bé Khái ngày xưa.
Khi nhìn thấy rõ ràng cái bớp son trên mặt hắn, tôi đâm nghi ngờ hắn thuộc thành phần bất hảo và đang thực hiện công việc gì đó có tính cách mờ ám chăng " Từ đó tôi có ý theo dõi và điểm mặt kẻ lạ ra vào nhà hắn. Nhưng tuyệt nhiên không có một người nào. Ngoại trừ người đàn bà thường xuyên đi về với hắn.
Ngày lại ngày trôi qua. Công việc ở sở làm càng bận rộn. Vừa làm thêm giờ rồi làm luôn ngày thứ Bảy, tôi mệt đứ đừ không còn thì giờ chú ý đến hắn nữa.
Buổi sáng Chủ Nhật tôi đang tưới nước cho mấy cụm hoa phía trước nhà, bỗng tiếng kêu help, help, cứu tôi, cứu tôi ! Rồi một người đàn bà tông cửa nhà hắn nhào ra ngoài sân. Cô nàng lết đi một đoạn rồi gục xuống sân cỏ. Tôi vội chạy qua nhà hắn. Máu ! Máu chảy một đường dài từ trong nhà ra đến xác người đàn bà đang nằm. Máu tuôn trào từ một vết thủng sau lưng nhuộm đỏ cả chiếc áo ngủ màu trắng cô ta đang mặc. Tôi vội vàng quay về nhà gọi số điện thoại 911. Mất khoảng mười phút, xe cấp cứu tới nơi nhưng nạn nhân đã tắt thở. Cảnh sát bao vây căn nhà, kêu gọi hung thủ đầu hàng. Không lâu sau, cánh cửa từ từ hé mở. Hắn bình thản bước ra sân trong bộ âu phục chỉnh tề, một tay giơ lên, tay kia xách một chiếc cặp da. Cảnh sát ra lệnh hắn bỏ cặp xuống, đưa cả hai tay lên và áp mặt vào tường.
Lập tức Hắn bị còng tay và bị đẩy lên xe cảnh sát. Tôi là nhân chứng nên được mời đến văn phòng cảnh sát làm ăng-kết.
Hắn khai cung một cách rành mạch, thái độ điềm tĩnh, chứng tỏ tinh thần không bị rối loạn. Hắn thú nhận đã cố ý dùng dao đâm vào lưng của người bạn gái. Một lý do đơn giản là người bạn gái đã dối gạt và không chung thuỷ với hắn.
Mấy tháng sau, tôi nhận được thư của hắn gởi từ nhà tù. Thư viết:

"Kính thưa chú.
Cháu đã nhận ra chú từ lúc gia đình chú dọn nhà đến ở cùng khu với cháu. Thay vì vui mừng gặp được người cùng quê, cháu lại rất lo sợ. Sợ, vì chú biết rành rọt về lý lịch và hành tung của cháu hồi còn ở quê nhà. Bởi thế mà cháu đã đóng vai người xa lạ. Cháu lo một ngày nào đó chú sẽ nhận ra cháu nên cháu dự định sẽ bán nhà dọn đi nơi khác. Bây giờ đã ngồi tù rồi thì còn gì nữa để mà lo. Cháu viết thư nầy là để xin lỗi chú về thái độ thờ ơ của cháu đối với chú trong thời gian qua. Đồng thời xin chú cho cháu biết tin tức về gia đình của cháu trước khi chú qua Mỹ. Đã mười mấy năm rồi cháu chưa hề liên lạc với gia đình. Cháu chỉ quan tâm đến mẹ cháu và đứa em gái cùng cha khác mẹ còn khờ khạo. Riêng ông già và con đàn bà lăng loàn đó cháu bỏ qua một bên. Như chú đã biết, tai nạn xảy ra với cháu cách đây mười mấy năm ở quê nhà vì con vợ dâm đãng. Giờ đây, nơi xứ người cảnh oái oăm ấy lại tái diễn. Cháu đặt cả tình yêu và niềm tin vào người bạn gái dự tính sẽ đi đến hôn nhân.
Cuối cùng nó đã phản bội cháu. Nó lấy cháu để xài tiền nhưng lại yêu một người đàn ông khác. Nếu chú cảm thông cho hoàn cảnh một con người vừa mất tình yêu vừa mất cả tương lai thì chú sẽ rộng lòng tha thứ. Mẹ cháu vì phải chịu đựng những ngày tháng khổ đau, sầu não do hành động bất chánh của cha cháu mà lâm cơn bạo bệnh khiến bà mù cả hai mắt, bại liệt một cánh tay.
Cháu đã dành ra hai ngày để tìm hiểu sự thật trong dư luận quần chúng. Sau đó, cháu trở về nhà định hỏi chuyện ông già sao đối xử bạc bẽo với mẹ cháu. Nào ngờ ông đã để lộ bản chất hiểm độc và tàn nhẫn đối với cả con ruột của mình. Ông tố cáo cháu tội đào ngủ. Không kiềm chế được cơn giận bùng lên, cháu đã hành động như đối với kẻ thù. Sự việc xảy ra như thế rồi, cháu không thể chần chừ ở lại một phút giây nào. Cháu liền đón xe vào Sài Gòn và tiếp tục đến tỉnh Kiên Giang.
Cháu thay họ đổi tên sống lây lất qua ngày tại bờ biển Rạch Gíá. Ban ngày cháu xin việc làm tại bến cá. Ban đêm cháu lang thang trên những khu bến vắng ở Bãi Rạch Sỏi, Cầu Đúc... hy vọng xin được một chỗ trên thuyền vượt biển. Vàng mình không có chỉ có liều mạng. Một là bị đánh chết vất xuống biển hai là người ta thương tình cho mình đi.
Ròng rã hai tháng trời cháu phải trốn công an, du kích tuần tra trên bờ biển. Chúng nó mà bắt được cháu thì tội đào ngũ và tội đánh người gây thương tích là đủ tù rục xương rồi. Một đêm cháu nằm ngủ trong lườn một chiếc ghe đang nằm ụ sửa chữa. Bất chợt cháu nghe tiếng thì thào rồi tiếng xẻng đào cát. Cháu biết chắc là họ đang đào những thùng dầu chôn dưới cát được ngụy trang bằng cách úp lên trên một chiếc xuồng đang sơn sữa. Cháu ngồi bật dậy và quyết định lên tiếng :
- Các anh ơi, xin đừng hoảng sợ. Tôi là người nghèo khổ không có vàng để chung cho chủ ghe, nhưng tôi có sức mạnh, có ý chí và quyết tâm ra đi, hãy cho tôi giúp một tay.
Hai người nhìn nhau. Trong thế chẳng đặng đừng vì phải giữ bí mật chuyến đi nên họ đành phải chấp nhận. Một người lên tiếng : - Câm mồm, lại đây.
Đêm ấy, cháu cùng với hai người kia chuyển những thùng dầu lên một chiếc xuồng nhỏ. Họ dùng chèo đẩy xuồng luồn lách trong khu vực tàu đánh cá đậu chen chúc nhau, rồi đưa dầu lên một chiếc thuyền lớn đã chứa đầy người. Thế là cháu được lên thuyền một cách hợp lệ.
Đi được hai ngày, bị gió thổi chệch hướng, thuyền tấp vào một vùng đá san hô và mắc cạn tại đó. Mọi người cầu nguyện và chờ đợi con nước thủy triều nâng thuyền lên. Một ngày trôi qua, thuyền vẫn không nhúc nhích. Với sức nặng của cả trăm mạng người làm sao con thuyền nổi lên được. Cháu đề nghị tất cả số người khỏe mạnh phải xuống nước vừa cho nhẹ thuyền vừa thêm sức nâng thuyền lên trong đợt nước thủy triều đang dâng. Vị chủ thuyền và số người có trách nhiệm tán đồng ý kiến của cháu. Một số khác phản đối, họ đồng loạt nhao nhao lên: "Thà chết trên thuyền còn hơn xuống nước bị cá mập xé xác."
Trước cơn "thập tử nhứt sinh" này mà còn mang chứng gàn dở, cháu nổi đoá rút con dao găm cầm nơi tay đến từng người ra lệnh phải xuống nước. Đa phần nghe lời cháu rời khỏi thuyền nhưng có một thanh niên trạc tuổi cháu cưỡng lại. Hắn đánh cháu và vật cháu để lấy con dao. Kinh nghiệm trong những lần tiếp cận với tử thần dưới bàn tay sắt máu của lính Pôn-Pốt, cháu đã hành động theo quán tính vì bản năng sinh tồn, liền quay mũi dao găm cắm phập và ngực tên thanh niên đang đè cháu. Xác hắn đổ sập trên người cháu, máu tuôn xối xả, ướt đẫm cả mặt mũi áo quần. Cháu định nhảy xuống nước nhưng ông chủ thuyền ngăn lại bởi sợ máu sẽ làm mùi cho cá mập đánh hơi tìm đến. Thế là hầu hết đàn ông đều xuống thuyền. Mọi người cùng hè nhau nâng thuyền lên và kết quả như một phép lạ, thuyền trôi ra khỏi vùng đá ngầm.
Xác tên thanh niên liền bị vất xuống biển. Rất may là hắn không có một thân nhân nào đi theo nên cháu tránh được sự trả thù. Hành động của cháu không khỏi có một số người kinh tởm, nhưng nó đã cứu được cả trăm mạng sống. Chú ơi, cháu kể chuyện này cho chú nghe là để chú xét giùm hành động của cháu có thuộc loại người tàn bạo, giết người không gớm tay" Đó là nỗi ám ảnh suốt quảng đời của cháu trên đất Mỹ này để may ra lòng cháu được phần nào thanh thản. Người thanh niên, nạn nhân của cháu ra đi để tìm sự sống và đám đông kia cũng thế. Nếu cháu không giết hắn để tự cứu mình và con thuyền kia liệu có đến được bến bờ tự do"
Trong đời cháu đã giết không ít bọn Khờ Me đỏ vì chúng cố tình sát hại đồng đội. Cháu đã gây thương tích mang tật suốùt đời cho hai người mà cháu hết lòng thương yêu. Và cháu đã ra tay dứt mạng sống người đàn bà mà cháu xem như nguồn an ủi duy nhất trên xứ người. Tất cả hành xử đó, nếu đấng quyền năng phán quyết là tội lỗi, cháu vẫn không ân hận và lương tâm không hề bứt rứt. Bởi chính những kẻ đó đã làm tan nát trái tim cháu, khiến cho tâm hồn cháu đảo điên vì thất vọng.
Nhưng cặp mắt người thanh niên nhìn cháu không phải ánh mắt căm hờn của quân địch, không phải ánh mắt của người đàn bà dâm loạn, cũng không phải ánh mắt lừa lọc của người con gái phụ tình. Đó là ánh mắt vô tư đầy kinh ngạc khi mũi dao găm của cháu đâm xuyên qua lồng ngực của hắn. Đã trải qua mười mấy năm rồi mà ánh mắt đó như khắc sâu trong ký ức cháu. Đêm nào cháu cũng mơ thấy nó. Ánh mắt đó đã nói lên một điều rất rõ ràng là hắn không chủ đích giết cháu mà chỉ cố ý lấy được con dao. Vì thế mà lương tâm đã lên án cháu là kẻ giết người vô tội.
Đến được đất Mỹ, cháu vừa đi học vừa đi làm. Một thân đơn độc cố gắng tạo dựng cho mình một sự nghiệp. Phải nói rằng từ ngày bị vợ phụ bạc, cháu thực sự sợ đàn bà. Nhưng hình như vận mạng lại ràng buộc cháu với những người đàn bà chuyên mang đau khổ đến với mình và mang cả tai họa cho cháu nữa.
Hy vọng chú đọc và cảm thông cho cháu. Những ngày cuối tuần, nhìn các bạn tù có thân nhân đến thăm, cháu cảm thấy cô đơn vô hạn. Chợt nhớ đến chú nên cháu vội viết thư nầy và mong nhận được thơ hồi âm của chú."
Cháu, Đỗ văn Khái.

Tôi đọc thư hắn vừa kinh khiếp vừa thương hại. Tôi tự hỏi hắn giết người dễ dàng như thế là do bản chất hung bạo hay do hồn oan qủa báo vận vào người hắn.
Tôi không viết thơ trả lời nhưng quyết định sẽ đến nhà tù thăm hắn.
Những ngày tháng cô đơn trong tù, hắn lại nghĩ đến mẹ, đến em. Nhưng mẹ hắn còn đâu nữa.
Từ ngày hắn trốn nhà ra đi, bà lên cơn đột qụy nằm liệt giường không ai chăm sóc, một tháng sau lìa đời. Còn đứa em gái cùng cha pha dòng máu Lào của mẹ mà lão Khảng đã cưới trên đất Luang Prabang cũng gặp điều bất hạnh. Con bé phát triển rất nhanh về thể xác, còn trí tuệ lại trì độn không theo kịp với tuổi đời . Vì vậy mà việc học hành bị bỏ bê. Dù tiếng Việt nói rất rành nhờ sống chung với cộng đồng Việt kiều ở Lào, nhưng nó vẫn không hòa đồng được với đám bạn cùng lứa. Tuổi mới mười ba mà nó đã rủ rê đám nhóc con làm tình với nó. Quờ quạng chẳng được gì lũ nhóc bị nó đánh bầm cả mặt mày. Nó lại kéo những thằng cỡ tuổi lớn hơn ban đêm ra bải cát ven sông. Cuối cùng cũng bị nó chửi mắng thậm tệ rồi đuổi đi. Bố nó biết được cấm cửa không cho nó ra ngoài. Đêm nào cũng nghe tiếng nó gào thét, đập phá đồ đạc trong nhà. Năm mười sáu tuổi nó đã lê la đến các quán cà phê, quán phở. Chỉ cần một ly nước, tô mì là có thể dẫn nó đi đâu cũng được. Nó thường hay tâm sự với những tên đàn ông bát nháo rằng hai ngày mà nó không làm tình thì trong người nó rạo rực, bứt rứt không chịu được đến độ nổi cơn điên. Nghe đâu bố nó nhờ đến bác sĩ điều trị để quân bình hai loại hoóc- môn nam và nữ tiết ra trong cơ thể, nhưng đâu cũng vào đấy.
Một hôm nó bỏ nhà ra đi không về. Bố nó đi hỏi dò khắp mọi nơi. Kẻ bảo thấy nó ngồi sau xe Honda của một người đàn ông. Người khác nói rằng có chiếc xe con đến đón nó ngoài đầu cầu. Một tuần lễ sau, người ta phát giác xác nó đã sình lên trôi tấp vào chân cầu.
Hai người thân mà hắn muốn biết tin tức thì như thế đấy. Tôi không nở lòng nào báo cho hắn biết sự thực qúa đau lòng đó.
Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã đến ngày Tết Nguyên Đán. Tôi sắm một ít qùa, đặc biệt là bánh chưng, chả lụa, nem chua vào nhà tù thăm hắn. Tôi hy vọng sẽ đem đến cho hắn một niềm an ủi trong những ngày Xuân trên xứ người.
Tôi trình báo giấy tờ và điền tên họ của tù nhân mà tôi muốn tiếp xúc. Người quản lý nhà tù lục tìm trong danh sách tù nhân. Ông lấy viết đánh dấu vào cuốn sổ rồi nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên hỏi:
- "Thưa ông, ông liên hệ thế nào với tù nhân Kilty Do mang số 2003"
- "Tôi chỉ là người láng giềng ở đất Mỹ và cùng quê với hắn hồi còn ở Việt Nam", tôi trả lời.
Người quản lý nhà tù, đặt đôi kính lão xuống bàn , chậâm rãi nói với tôi :
- "Tù nhân mang số 2003 đã cắt gân máu tự sát cách đây 5 ngàỵ"
Rồi ông cầm cặp kiếng đứng lên khẩn khoản:
- "Xin ông chờ tôi một khắc."
Người quản lý bước vào trong. Lát sau ông mang ra một phong bì đưa cho tôi, ông nói :
- "Tù nhân số 2003 yêu cầu ban Giám đốc nhà tù chuyển số tiền 1000 đô-la và bức thư nầy cho ông. Xin ông ký nhậân.
Tôi cầm chiếc phong bì mà nghe hồn nặng trĩu. Trong thư chỉ có mấy dòng ngắn gọn. Hắn nhờ tôi gởi số tiền nầy về Việt Nam cho mẹ và em hắn.
Muốn hay không tôi cũng phải để tên lão Khảng là người nhận tiền và có trách nhiệm xây mộ cho mẹ và em gái của hắn. Tôi gởi tiền qua cơ sở dịch vụ chuyển tiền.
Một tuần lễ sau, văn phòng dịch vụ báo cho tôi biết là nguời nhận và địa chỉ khộng còn đó nữa. Tôi vội vã gọi điện thoại về gia đình tôi ở Việt Nam mới hay Lão Khảng đã bị chết thiêu trong căn nhà thình lình bùng cháy vào lúc nửa đêm, sau khi con dâu của lão dẫn con bỏ nhà ra đi không về. Tôi liền yêu cầu người nhà tôi liên lạc với ông cậu của hắn là em trai mụ Khảng nhận lấy số tiền nầy để xây ba ngôi mộ và lo thờ tự hương khói cho vong linh bốn người quá cố.

HẠO NHIÊN

Ý kiến bạn đọc
22/06/201817:24:16
Khách
chắc chắn là quẳ báo , chĩ tội nghiệp bà mẹ và đứa con gái lai Lào .....
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/201800:00:00(Xem: 391)
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên ông là “Một Vòng 5,000 Miles” ký bút hiệu Thăng Nguyễn. Tiếp theo, 2014, là bài “Đưa Cha Mẹ Già Qua Mỹ”. Thêm một bài mới, Sau bốn năm ngừng viết, Họp Mặt Cựu HS Tân Hiệp. Kiên Giang Tại Georgia.
20/09/201800:00:00(Xem: 2287)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài đăng hai kỳ.
18/09/201800:00:00(Xem: 1908)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện cập nhật mùa bão, xin phổ biến kịp thời.
17/09/201800:00:00(Xem: 2154)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết thứ ba của bà được viết nhân khai trường, để Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG; - Thân tặng các Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG; Và riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75.
16/09/201800:00:00(Xem: 3823)
Tác Giả tham dự VVNM năm 2015, đã nhận giải danh dự năm (2016) và giải “Vinh danh tác phẩm” (Á khôi) năm 2017. Tác giả về hưu từ lâu và đang định cư tại Orange County. Bài viết mới, thể hiện tâm tư và cách nhìn chủ quan của “một kẻ lưu vong bất đắc dĩ,” nói theo tác giả, và không có ý định tạo mâu thuẫn, tranh cãi với những người không cùng quan điểm.
15/09/201800:00:00(Xem: 1447)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình My, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tiếp tục viết bằng tiếng Việt và đây là bài thứ hai.
14/09/201800:00:00(Xem: 2740)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả.
13/09/201800:00:00(Xem: 3146)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới
12/09/201800:00:00(Xem: 2875)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida. Sau đây thêm một bài viết mới.
11/09/201800:00:00(Xem: 3085)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây, thêm một bài viết mới.
31/12/201400:00:00(Xem: 24145)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 8735)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9077)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 11961)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11218)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7702)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17141)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8059)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8319)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21003)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8726)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 12659)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10040)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5768)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5781)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393333)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340323)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301382)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932706)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296555)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260729)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301586)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319124)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222339)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279045)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338321)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337812)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220560)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203349)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228603)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246396)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234167)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 282940)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239617)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241695)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Chúng ta vẫn thường nghe nói về các cuộc tấn công 51% có thể giúp hacker kiểm soát toàn bộ hệ thống của một đồng tiền mã hóa, nhằm tạo ra các giao dịch giả mạo và trục lợi. Rất may là các cuộc tấn công 51% khó có thể đe dọa các nền tảng blockchain lớn như Bitcoin
Khoảng giữa tháng 09/2018, trong một sự kiện ra mắt sản phẩm mới, Amazon đã ra mắt một thiết bị mới rất độc đáo có tên là Echo Input. Thiết bị có thể cắm vào bất kỳ chiếc loa nào và biến chúng thành một chiếc loa thông minh, giống như Amazon Echo
Khoảng giữa tháng 09/2018, theo dữ liệu mới nhất từ hãng nghiên cứu Counterpoint, Apple chiếm lợi nhuận lớn nhất trên thị trường smartphone toàn cầu trong Q2/2018. Báo cáo cho biết, Apple chiếm 62% lợi nhuận, Samsung xếp thứ hai với 17%. Có nghĩa là lợi nhuận từ smartphone của Apple cao hơn 3.6 lần so với Samsung.
Trong những năm qua, hầu hết các điện thoại siêu bền đều là smartphone vì giá bán của chúng khá cao, nhưng có vẻ như Cat muốn thay đổi điều đó với B35. Khoảng giữa tháng 09/2018, Cat công bố điện thoại cơ bản siêu bền B35, sẽ tới tay khách hàng vào tháng 10/2018.
Hồi tháng 05/2018, Facebook ra mắt Dating tại hội nghị nhà phát triển F8. Đến khoảng giữa tháng 09/2018, người dùng từ 18 tuổi trở lên tại Colombia đã chính thức có thể tạo một hồ sơ hẹn hò để tìm kiếm người tương hợp. Theo cảm nhận ban đầu của trang Wired, tính năng mới khá hứa hẹn, đặc biệt là với những người đang tìm kiếm một mối quan hệ lâu dài, có ý nghĩa chứ không chỉ là một kết nối đơn thuần.
Khoảng giữa tháng 09/2018, sau khi bị loại khỏi phiên bản thử nghiệm thứ 7 của iOS 12 do gặp phải một số lỗi kỹ thuật, tính năng cuộc gọi nhóm trong ứng dụng FaceTime đã xuất hiện trở lại trên phiên bản iOS 12.1 beta 1 được phát hành vào rạng sáng ngày 20/09/2018.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========