Nhân Mùa Bầu Cử Tổng Thống Mỹ

09/09/201200:00:00(Xem: 141004)
viet-ve-nuoc-my_190x135Bài viết là chuyện về bé Ti, qua Mỹ 4 năm trước, khi mới 7 tuổi. Vì một tai nạn xe hơi, “Ti bây giờ không còn gì nữa, má đã chết, chân trái Ti bị cụt, tay trái bầm dập.” Có thể tác giả cũng chính là nhân vật trong truyện kể, một bé gái còn ở tuổi thiếu niên. Chúc bé an lành và mong Nhật Mai liên lạc lại với Việt Báo.

Ti trườn mình sát cửa sổ. Nó say mê ngó những con ong. Mèn ơi! Ngộ ghê hôn? Con ong này đang rà rà, lại một con khác xà xuống rồi bò quanh mấy lá sen, trời nắng, nó đang tìm nước uống. Ti thấy có lúc 4, 5 con nhào xuống một lượt. Kìa! Kìa! Một con đang đậu ở mép lá, đầu nó chúc xuống nước. Con kia đang bò quanh tìm chỗ để dừng. Một con nữa! Ha...ha... nó bay xà xuống-mặt nước rung rinh, nó vụt lên, rồi lại xà xuống. Ý mèn ơi! Con ong này nó say rượu. Không. Nó đang tập bay. Nhìn những con ong bay lên, bay xuống ở chậu sen, Ti mỉm cười thích thú, trong phút chốc, nó quên đi hoàn cành hiện tại của nó.

Ti qua Mỹ được bốn năm. Hồi mới qua, Ti mới 7 tuổi. Ngày đầu tiên, ba đón Ti với má ở phi trường Washington D.C. Mèn ơi! Không có ba má, chắc là Ti "xỉu" quá. Những ông Mỹ đen, đen thui hơn cột cháy, tóc xoắn tít, da bóng loáng, môi dày thiệt bự, làm Ti giật mình khi mới xuống phi trường.

Rồi lần thứ hai, cũng là đi máy bay, nhưng lần này là cậu Mười Một đón Ti và má. Phi trường ở Milwaukee rộng lớn đẹp bự, nhưng mà ngộ hơn, máy bay nhỏ thôi (sáu, năm hàng ghế chiều ngang) nhưng mà toàn là Mỹ trắng, mấy ông này cao lớn, khiếp hồn. Ba đã mất vì bệnh ung thư ruột. Ti và má về ở với cậu Mười Một. Tiểu bang Wiscosin, Germantown. Cái xứ gì mà tuyết đổ ngập trời, Mùa hè lâu lâu lại có còi báo động Tornado, nhà nào cũng xây bề ngoài nhìn na ná nhà thờ. Ờ! Mà chỗ này nhà cửa đẹp lắm nha! Dân sang trọng, đất rộng, rừng cây nhiều, mà... mà buồn thấy mồ.

Ti không có mấy bạn để chơi, vì Ti nhát, và ít nói. Bù lại, cậu Mười Một có ba đứa con: cu Bảnh lớn hơn Ti ba tuổi, bé La 6 tuổi (vì lúc nhỏ nó ưa la lắm-nên ở nhà ghẹo riết thành tên), và thằng út tên ở nhà là Cutie, vì lúc sanh ra đâu 4, 5 tháng nó dễ cưng lắm, nên cu Bảnh, bé La thích kêu nó là Cutie. Hồi Ti mới tới, đâu được 2 tuần. Hỏi nó tên gì, nó nói mình chưa hiểu ra. Nó làm luôn một tràng "You don't know my name, you didn't love me Ti." Nó làm Ti cười ngất. Bốn tuổi mà ghê chưa? Con nít Mỹ mà...

Thứ Bảy, Chủ Nhật đám con nít nhà Ti được thả lỏng đi ra "Park " chơi. Hễ mà thấy chim, Cutie liền chạy lại đuổi. Hỏi sao em kỳ vậy. Nó nói "I hate bird." Té ra dưới tầng lầu nhà nó, chim làm tổ đầy, cậu Mười Một cấm bọn nhỏ không được phá tổ chim. Cậu sợ bị tội. Vì vậy, đất lành chim đậu. Chim mẹ, chim con lu bù. Chim con mới nở đói bụng, kêu riết. Cutie ngủ không được, thành ra nó ghét. À, mà giả thử ở VN, mấy con chim này đã ra lò quay rồi, khỏi mất công Cutie ghét.


Có tiếng bà Tư kêu cửa, Ti với tay lấy cây nạng, khập khiểng đến cửa. Bà Tư hai tay ôm hai trái dưa hấu, cười hể hả: "Bữa nay tao gặp dưa hấu rẻ, mua về, trời nắng, mày ăn cho đã..." Ti rướm nước mắt, bà Tư là bà thím -họ hàng xa của má. Bà thương Ti như bà ngoại. Ti về ở với bà và anh George sau khi má mất.

Nhớ tới má, là Ti nhớ đến tai nạn kinh hồn. Má chở Ti cùng cô Thoa đi L.A để cô Thoa làm passport ở City Hall. Trời đất! Bữa đó thật kinh hoàng, xe đang chạy về hướng L.A. Ra freeway, xe nào cũng ào ào hơn 90 miles. Đột nhiên, từ bên trái, xe dưới sấn lên, lướt nhanh qua lách sang bên phải. Ti nghe cô Thoa hét lên: "Chết rồi, chị ơi." Chiếc xe lạc tay lái bay qua con lươn và Ti không còn biết gì...

Sau đó không biết bao lâu, không khí lạnh làm Ti mở mắt. Một ông Mỹ đen thui, nhỏ người đang áp ống nghe vào ngực Ti (lạ quá! Ti hơi có duyên với mấy ông Mỹ đen đó nghe). Ông tử tế lắm, khám bệnh cho Ti, rồi an ủi Ti. Ánh mắt ông đượm cả một tình thương chân thành, làm Ti bật khóc.

Ti bây giờ không còn gì nữa, má đã chết, chân trái Ti bị cụt, tay trái bầm dập. Ti không muốn sống. Nhưng ánh mắt đầy tình người và lòng nhân ái của ông, làm cho cơn đau của Ti dịu xuống. Ti cố gắng chữa bệnh và chấp nhận nơi đây là quê hương.

Quê hương thứ hai của Ti, có ông bác sĩ da đen thui của nhà thương Martin Luther King đầy lòng nhân ái. Có một Michale Jackson, đáng thương, cặp mắt hồn nhiên lúc nhỏ, nhưng u buồn hơn khi lớn lên, với đôi chân nhẹ lướt trên sàn gỗ, như đi trên mây. Một thiên tài thế kỷ. Chưa hết đâu! Quê hương thứ hai lại đặc biệt nữa, là có một ông Tổng Thống da đen Barack Obama, hết sức bình dân, nghe người lớn nói ổng được giải Nobel về Hòa Bình (nhưng mà Ti nói nhỏ cho nghe - sao kỳ vậy? Ổng lại tự ý tham chiến ở cái nước gì hổm rầy báo chí đăng rùm trời đó!)

Năm nay 2012 -năm con Rồng, nước Mỹ đang xôn xao bầu cử Tổng Thống. Anh George, chiều về nhà rủ bà Tư: "Má đi bầu cử cho vui má?" Bà Tư nói: "Ối! Tao chỉ đi bầu khi nào mấy ổng ra ứng cử không đá nhau tưng tưng như gà chọi. Nói bây nghe, ông nào mà để gom hết tiền tranh cử bỏ vào công quĩ, tao bầu ổng liền. Anh George định nói "Má kỳ quá", thì bà Từ xuống giọng: "Ớ! Vậy chớ mà thiên cơ bất khả lậu." Thôi mình cũng đi cho vui, chớ giấc mơ nhà ở, việc làm Good Morning America! Không biết lúc nào đây!

Nhật Mai

Ý kiến bạn đọc
09/09/201205:11:44
Khách
Buồn quá,thương bé Ti!
12/09/201201:13:25
Khách
Thượng bé Ti quá!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,486,153
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.